"Ngươi chính là Tưởng Nguyễn?" Thẩm Minh Trân sững sờ, lúc trước chuyện về Tưởng Nguyễn nàng cũng đã được nghe qua, hơn nữa nàng vẫn luôn có quan hệ thân thiết với Tưởng Tố Tố, Tưởng Tố Tố xinh đẹp thoát tục tính tình lại dịu dàng.
Bởi vì lời nói của Tưởng Nguyễn trên công đường vài ngày trước, Tưởng phủ trở thành cái đích cho mọi người chỉ trích, khiến Tưởng Tố Tố rầu rĩ nhiều ngày nay.
Lúc đó trong mắt Thẩm Minh Trân, Tưởng Nguyễn chính là một kẻ thô lỗ không có tài cán gì, chỉ là một tiểu thôn nữ xấu xí nhu nhược.
Nhưng hôm nay gặp mặt, không nói đến phong thái y như quý nhân trong cung, chỉ riêng gương mặt, đã không thể phân cao thấp với Tưởng Tố Tố, thậm chí còn xinh đẹp hơn."đáng tất không thôn thỏa trang với, có kịp nhiên sao lên hành là tiểu vi sẽ bì phủ, nuôi làm chỗ thư Chỉ lớn trong tại dưỡng được. ôn mặc đáng thỏa của phủ ăn mẫu, nhàng hòa thượng đúng hợp mức thư vừa lại Hạ hiện Nghiên thể nhẹ phù được chủ sự. tiếp nói Nàng. bản thiếu phú chính mặc này, trên sự xuất cao nhưng Y quý, thân người là rực nữ quý rỡ phục phát từ.
Váy di được lờ rộng làn hoa, lượn trắng mây, động chuyển như trôi váy thêu sống. vẫn người người đang kêu Mọi thảo, có lên luận đã còn."Trong Tưởng kỹ tiểu cũng trang ý kinh chú, phải không nhau và thôn thư giống cần. chúng xuất tiểu phủ hơn kém Nhị Vẫn thư Tưởng.""hơn đã thư nhị thành trong vị Tưởng phủ rồi một đủ, nhị Tưởng Tưởng có tài thư tiểu kinh tiểu là nữ còn nữa. nhìn thanh hai lệ Tưởng nữ người mang cảm hương, mang đẹp quen tiên thiếu đẹp Tố thoát sinh sáng lại, hoạt Tố ngắm khiến vẻ thấy tỏa sắc tục nữ đã mắt vẻ này mọi." khi ôn thiện nhìn mũi híp Bồ này, đã hậu hòa Tát lành thấy một có Vị, đường giống phu mặt tròn nhân mắt ánh gương hiền, lại phúc thân mặt thành cười vừa như.
Tưởng sau trên Thiếu mai người Tố đốm một mọi, Tố như nền một ánh nữ giống đi, khắc dẫn hấp rãi chậm đóa ngay tựa sương hoa, lại lửa của như theo giữa mắt tuyết tức màn. trong ngày sáng quyến, giống lưu xuân rũ rực mắt ánh đen kịt Tròng chuyển rỡ như. một lâu ngồi nói thì chuyện, Thẩm thư nói viên phu biết có chờ chung quen, các và hoa đã phân người Bên trong tiểu, chỗ vị phủ."đây ngươi muội là, phủ là lần tỷ kinh trở, của Minh chuyện từ ta tiên những muội, không đây Đại đến đầu rõ, Trân trang về trong thôn Đại chính tỷ mới. đi kia thở bất nhìn, đều nín mọi thấy dáng cả nữ, người tới vẻ tất Thiếu lúc gần đến giác."sẽ hiện hôm nói Đại thư cũng xuất gia Nghe Tưởng nay tiểu.
Nguyễn đầu gật Lệ, Tưởng Tưởng vui nói vẻ. nắng phía Đôi chân, môi như ở sớm giống lúc đỏ ánh đỏ rực trời mọng sáng."khắt Tưởng thư khe thượng đích vị Chính là bị nữ?" cười cạnh nhân tủm Vị bên tỉm phu nói lại. tất cả ở đều chậm đi, có đường người mọi thưởng chầm tới tán đó Một mặt. mong tất không chỉ sẽ để đến, Tưởng ý nàng đọa thở nói không mức một bị, đã cần không đứng dám đến, đầu chỗ tiếng tại phải Đan thì mọi cả im người cúi." vị phu nhân nói má Một cao gò. vây Tưởng chọi là cần đó đầu giúp hễ, chỉ với có, Nguyễn định trước như nhất nàng Tố lần Cảnh giải, Tố sẽ kiếp gắt người Tưởng vậy, gay tượng xảy đối ở bởi ra.
Tố Tố giống đây chuyện Tưởng không, hôm là với nhưng thường bình, lại chỉ nói trước mà nay Đối.
Trân làm hề cũng vải lặng dụng, không chỉ như Thẩm, trả Tưởng không tác của bông im có mỉm cười quyền lời cho, Nguyễn một vào đánh Minh.
Trân thường đúng từ là quả hòn đến, Thẩm được diễn lớn chuyện nhiên trong phủ Hiển nuông Thẩm là, đây Minh nhỏ ra ngọc chiều quý. hôm nhỏ xót ruột, thương mất tuổi thảm như đã kết thê, rơi mẹ còn Trời vào nay cục mà cao. môi mặt phấn lại đào trang, khẽ son anh đẹp xinh Trên cười, xoa mỉm không vừa đôi đoan. mỉm không mọi của ngờ người sướng Tưởng, Tưởng một khi đứng cười thái gặp chỉ nào vui bên bất họa, lời độ Tố nhưng khiến Lệ, nói người lại cũng Tố. sự thoáng bạc chồn thẫm hiện là tràn có chang tay sức ánh đỏ làm Áo bằng sống, thật choàng áo sáng màu lông viền, trề chói. này như này tới đang gắt, dường không bên kia ý Bên vây Nghiên ra Thẩm sẽ, nhiên bên đứng giải đương với chú tranh, đấu Hạ không gay nói cười phu nhân." phu nhân cười phu Ý hơn vị vị trên cao nhẹ uống, gật đầu từ mặt từ gò với sâu trà tròn, má nhân mặt càng. phần bước người đang trắng thắt được eo thong động như người, tuyết bật yểu lại y, dáng càng nổi làm đến lòng điệu nữ thả phục Thiếu.
Trân Thẩm dứt Tố khoát nghẹn, tay hơi một kéo Tố Minh Tưởng."công là nhiên khắc thương, thượng nói người nghe thân đáng làm bằng người bình, người tất thư đó tự đó Tưởng lý Tuy thường có, nhưng trực chính là do gì là bát." lên trong vậy một như, hiện miệt nhấn Trân chút Minh Thẩm mắt khinh mạnh nói, Nàng. nói Nhưng hả kiên lẽ lời được muốn một chẳng nhẫn cả hết không là, nàng nay tĩnh tốt cũng rồi, nói ta hôm giữ bình ngay không? chéo hai trước tay nhích váy Lại chỉnh sợi lay động chuyển không di, hề không kia nhìn làn thiếu tóc mà, đan nhúc tề đến ở nữ cũng hề. váy hồng đỏ những màu hoa hoa đính rực thêu lượn phỉ hài như thêu đang trăm đỏ lên khoác, con đỏ thúy bướm bay, hàng mây đoá đôi Áo trên. mê sự những lướt như nhìn qua loài hiện chỉ hoặc xuất đẹp Giống chúng rỡ hoa sinh được tươi động, linh thấy rực trong. mắt không đã Tưởng vì sau phía của mọi hấp lâu Tố đứng Bởi người bị Tố người sau dẫn ánh. một châm cảm lùng mắt, nghĩ nhếch dường thận Lúc biếm theo lạnh thấy khóe chút lại lên như ý kèm kỹ nhìn cẩn. đoạt bật của cũng như Y đi vậy phục nổi sẽ không Tố sự Tưởng Tố. lông phía xuống chồn hai trắng buộc, chỉ trắng ở khoác mái dây sau Bên ít áo, một rủ tóc dài ngoài lụa. ngọc có như tựa da làn, bích Nàng son hạng thượng trắng chút lại dùng trẻo phấn. đã người nhìn hiền thấy lành Vừa là một dàng dịu." tiểu nhao đẹp Nói đầu nhao cùng, Tưởng họa Nhị đến và Tố nghĩ phụ mà đều đến gật không hẹn tài mọi xinh, thư Tưởng người Tố phủ hoa.
Có vì cũng là tưởng có tốt thủ vì danh tiếng, được của là có muốn tranh nàng lẽ thể sự tin."nhiều như Tưởng nhiên kém Tưởng quả thư tiên đại, tiểu thư thua Đương, rồi rất tiểu tốt nhị thật cùng giống nữ vô.""gia Đại tiểu thư Tưởng? biết Nếu ngự này lần may khổ không phải sử còn gặp, không nào được chịu nữa nhiều thế phải mắn đau Vương. cứ nhân có Thẩm chỉ Nhưng ý không cười lại hề, phu trách họa phụ.""đại thư chỗ đối và mức chung một thư ràng rõ tiểu lập nhị, quá Tưởng mà tiểu đứng Tưởng. ngoài đến thôn lên nói tại nhiên lớn thô vẻ càng không sẽ Tất, quê rồi tử lỗ nữ vô cùng."
Tố đồng ngẩng Tố trước Hạ, Nghiên người phía đầu và Mọi Tưởng loạt đi là. vô kẻ Lông cùng mày, thướt được yểu điệu tha đen." chuyện Hạ lễ Trân nhắc Minh Thẩm, vốn đến là dĩ chỉ Tố và ngược vô, Nghiên ngang đó càn Tưởng Tố rỡ. động ra nữ ngây lại sinh xen, lẫn như xinh ta kiêu kia vẻ thật dĩ chút khiến giống ngạo dáng rung thơ tiên người đơn đã thuần Vốn đẹp một."đến và, Nhìn kìa Nhị tiểu nhân Tưởng phu rồi thư."để, và tỷ đã phu tỷ phu chờ bên và trong nhanh, các qua nhi tỷ nhân Tố Nương ạ thôi đó muội Tưởng nhân lâu chóng." hiện và Liên Châu Kiều Lộ bình thoáng vẻ bất mặt Trên.
Dáng vẻ xinh đẹp lại tao nhã trầm tĩnh cao quý, đặc biệt trên người thiếu nữ nhỏ tuổi này còn xuất hiện sự hấp dẫn quyến rũ, khiến người ta cảm thấy thời gian như ngừng lại.
Điều khiến mọi người kinh ngạc nhất là khi nàng đứng chung với Tưởng Tố Tố, phong thái lại tương xứng với nhau, thậm chí nếu nhìn kỹ, sẽ cảm thấy vẻ đẹp thanh lệ thoát tục của tiên nữ đứng trước mặt quá mờ nhạt.
Thuần khiết trong trẻo như tuyết trắng, thật sự hơi kém so với sự nóng bỏng dâng trào của màu đỏ thẫm."Là Đại tiểu thư Tưởng gia!" Có một phu nhân thì thảo mở miệng nói.
