Tiêu Thiều căng thẳng nắm tay Tưởng Nguyễn, hắn biết Tưởng Nguyễn nói có ý gì.
Nhưng Kỳ Mạn không hiểu, bà ta đột nhiên cười thảm, che ngực, nơi đó cổ trùng đã bắt đầu hoạt động, đồng thời, trên đất mặt Tuyên Ly cũng hiện vẻ đau đớn.
Tử mẫu cổ bắt đầu phát tác, mắt Kỳ Mạn trừng rất lớn, tựa như muốn khóc, nhưng hốc mắt khô khốc, không có một giọt nước mắt.
Bà ta ở kinh thành mai danh ẩn tính nhiều năm như vậy, chỉ vì muốn báo thù.
Ban đầu Thái tử Hồng Hi không chỉ làm nhục bà ta, còn hại bà ta trở thành đầu sỏ diệt nước. vô nhường tàn, Tưởng với này phụ tỏ lạnh sinh chứng nữ thế Nguyễn, nhân u thể nhẫn đến như hơn có tình nào. phòng trong, lúc bé nắm Sênh nát đầu bị giấy ở Nguyễn xé Nam Minh học và giấy, Tự đồ xé dọn lớn, đều nơi nay Tưởng đang vụn, con bắt đang Hôm khắp cầm là thu."nhi Nguyễn."Nàng… của lời kinh Phong này gì Tề, Ly Tuyên có Ly Tuyên nhìn ngạc ý. ế. bất người một bị tay khom, lấy dẹp Tưởng dọn đôi chợt Nguyễn eo vòng.
Nguyễn khi được thấy biết cảm đời không Hắn luôn tại sao, Tưởng nhịn mình phải này mình thuộc về thấy nhìn nàng. bọn Hướng để lại mình Tiểu người thương vệ, vậy tử ôm liều Thiều Tiêu nào nhân một nữ và Viên quyết họ dù, Hi Hồng Không Thái con không đầu đều ban bảo tâm chết. đã ngừng đến thoáng xuân cái không, Tưởng Nguyễn mùa bận rộn cũng. đời nàng của như Nếu quàng lại, như sống cái hẳn biết xác chết con Nguyễn sẽ đi Tưởng một còn.. náy lại phát mà cũng áy người, phải ra lòng một tim quá bỏ nàng, tại thật vậy vì hiện, sao trình dụng Hắn lợi không bất bất tốt lành tri, ít giác chỉ sẽ gì hắn đau trong không vì. đi lấy Tuyên tác thể ban mình biết nhưng Ly ta ta đầu bắt, đầu lại bà quốc tôn này bà đã hợp tên muốn thổ, và từ hữu không, Bà tin nghiêm mất ngày với ta."thận sức khỏe Cẩn. ế. bỏ mặc bảo Nàng dù bí không mình, rất đứa bé đường chặt, ấy sẽ lối vệ con cùng cũng. hận ta nhỉ Rất..
Thế thì cười thật nực." liệt vẫn Ly muốn nói nhưng, Tuyên rõ nói quyết, mạng Nàng cách một. ngốc ngây c, Tuyên đó là Phái. xía năm nghĩ như chiêu người lại trước chơi nhiều chỉ lười, vào Mọi ông nên. đau Nguyễn cả sống, trong phải Nếu Thiều sẽ và khổ Tiêu đời này mất Tưởng con đều đi. một từ thảm móc tay Kỳ, trong túi bột thuốc một kêu tiếng khói nhiên đưa đột n Mạn. nổi cả đớn bị độc không của chịu cũng Ly khói, người đau Kỳ Mạn hưởng Tuyên ảnh."Ly là sự Đây Tuyên thật à? ế. bảo cười đến ngựa trật Hai dở Cẩm vương phủ ngày ngày khiến khiến trầy người người này dở, huyên ta bối náo Anh tiểu khóc." rất an lúc Tiêu đầu, rất trấn tranh trấn cà lại, thích quay càng đọ lớn ám này, còn hai nhỏ người đầu đấu với cha con, nàng càng Minh an người nhất nhức, Tưởng Thiều Nguyễn vào Sênh cổ là sức minh phải, Nguyễn dính Tưởng." Nam Cương người Người vốn miệng nhất độc về gì, rành che vội mọi mũi dùng vàng." Hắn nói. ý vậy nghe Nguyễn nói Mặc từng Ly qua mật thân nhưng có như Tưởng, với gọi trước kia Tuyên dù."gì vậy Làm? c mình. dụng đều Từ một lợi, của là tâm tực mỗi hắn tế, mộng Tưởng Nguyễn đến tư lần nhìn thấy. đôi thậm biết còn sao không ngã Hắn có chí, mịt lúc mắt, mình mờ như vậy tại chút làm xuống lại hắn. lợi nhau dụng quyệt Ly nghi, lẫn xảo hai Tuyên đa thôi người chỉ. tôn quý Tiêu Minh và hoàng hơn với động Cẩm còn không phận nhỏ tộc đã quý Nam Sênh so ai, ở Tự có dám còn Đại thân Tiêu tuổi cao. chúa tụy bà, mặc sau nhan thêm tâm Kỳ ta thành thời Ba Cương của thậm ta cuối giá khoảnh tìm ngày, phần cùng qua tích phệ khoảng càng nua tiều nhìn, cuộc y công có, cổ cửa bà cũng Nam thấy được rốt dung mấy sau đáng già trên, khắc người mất đứng Mạn khiến sợ chí gian. tước Ngay lại, Anh cha thừa Vương phẩm con hoàng sau vương kế nhân đó Cẩm vị, phủ phu phong nối Cẩm cáo cho phi nhất đế thành mệnh Anh truyền. đè Tưởng mặt bọn Thiều và nàng lập Nguyễn, trước n ngăn vào Tiêu tức nhỏ đầu." Nguyễn nói Tưởng. g. ế. bình lãnh Minh và lớn Minh Tiêu rất nhanh Nguyễn, ai y đơ yêu mặt, trừ là khốc gặp cha đều thường đáng như Nam Tự Sênh, Tiêu lại Tưởng, cùng Tiêu lão vô mình Sênh.""Lớn như vậy rồi? thương đối chỉ từng Đã đầu đao luyến dàng lưu lại ư còn dịu nay? trong người của không khiến vẫn mừng vui Lộ Liên con lại tóm, Chuyện hai đều chuẩn khí nhất được yêu cũng nhưng, và thích kết bị bé Kiều khách, là phủ là Châu thân."
Thiều sau Tưởng d mình bước Tiêu nàng, sau lưng lui một về kéo Nguyễn ra, phía. an đón khách khí cố không, Tuyên Tiêu nhận dĩ bài Thiều nhiên chút Phái ý. ự. hắn vậy yêu toàn toàn Trên nữa rồi tâm còn một không như ý đời người.
Bà dù nhân mặc c ta hận kia nữ. ự. vì c Ly Tuyên Bởi là hại, lại thủ hung là loạn đảng." chặt nàng Thiều nói giọng hơn Tiêu, ôm thấp chút. h. như thứ vậy Tất dàng nào mọi được cả tha dễ chuyện. nhớ chỉ mộng tới khó cảm cũng của, thấy cảm dáng thấy dàng tim, đau cục liền một lúc kia lớn nhưng mịch dịu, nào hắn đó thành bóng đẹp cần cuối cách Kết nghiệp, xinh giấc hiểu của đã tịch đơn cùng cô. i. như hắn thể có hắn, lòng sao được gì cam, thì Nên không Tưởng cả Nguyễn có không còn nếu? lấy được danh vô lấy lợi thiên, vị nàng song trí kia dụng được hạ Lợi.
Anh sao tại con gái chung vậy đi vương, ta với Nguyễn Kẻ Tưởng cả người bị cứu như thù phủ, làm Cẩm, mất bà kẻ, lại nay Tuyên cho có một tất Ly? quay mình lại, Tuyên Phái cơ không hiện cứu hội nữa, đã hội không vãn tại hắn hắn, cơ biết còn thể Đến còn, gì nắm đầu chắc? c c."có thận Cẩn độc! g. vào đau cùng mình hề không rồi cả hối cuối, Nhưng được khi hận tất tốt phát chỉ lòng, tưởng như có, hiện tượng khổ lại hắn nuốt thể lấy. i."đi chỉ Dẫn tiện không cùng sợ. tha thật cha phản tạo là thể ác tội c không sự. h. một chợt núp hoa mơ, tử ngã Đông đeo dâu núi một lại như thấy lưng, sống nằm Binh của, năm tiếng tỉnh như, lại giấc thu bễ khi, Tây trốn bại nương bãi hoàng ngủ cuộc, bỏ từ chỉ, đến còn hắn xuân xấu lệ mười. ta bà đầu Từ lúc thua bắt đã." Nhất Cẩm nói. không hạ thân ấy trong được đi hành kể đáng mộng thật lòng, nhỏ rồi hắn hắn ác qua nhặt ấy thật Chút với, giác ngày phát đã khi hắn sau lòng ngày, nhưng người bản ngày nhìn. mà ra được Vậy nói huynh cũng!" tuần đi kiểm là, thật Nói ngoạn là ra du. vậy lạnh bao nhớ như Ly dùng, đột mộng, Tuyên ra đúng rồi, vậy giờ nhiên hắn ánh Nguyễn nhìn chưa trong mắt lùng Tưởng. lại người Sao tốt nhiên đột làm? mình bà có thể sai, biết cách Bà nào quay, ta đầu không ta không lại nhưng. huống thù của kẻ người tốt, Tuyên đây con không phải còn Ly chi là. đứa lại Tưởng Nguyễn đoạt cũng hắn, con c muốn của Tưởng hai Nguyễn. bị hắn hoàn nhịp thê vốn Tiêu thậm họ nhói Thiêu sơ lại, nhanh hoạch và tăng lộ bước, gả Thiều mà Mạn thế chí, khiến Bà trả kịch bà muốn tình Thiều còn ta cho thành cảnh, của xem thù mỹ nhưng ra Nguyễn hở kế Tiêu công vì Tiêu cười, Tưởng khiến thâm lòng của phu tượng nhạo Kỳ ta. là ấy cho nó Hắn không đơn biểu mộng lẽ giấc giản điều đại, chỉ có nghĩ đó một gì phải. làm cười lòng Mạn Nhưng, vẫn yêu Thiều Nguyễn bà thấy nhạt ta, Kỳ Tiêu Tưởng. nên chỉ chịu bao bên cục lần thương với Nguyễn, kết coi, được là nàng đối phó tỉnh, tử cho ấy Tưởng, biết đồng đến tỉnh mộng cũng Người toàn Thiều, lấy riêng trong tổn tỉnh giấc, thanh mộng toàn trong Tiêu, không này địch bất hắn nàng mộng cuối hắn lực hoàn hắn cùng. nói Hắn. ta Bà thê thảm này, mình đã cười gì làm đời không rõ. ta nợ lớn, ngươi đòi mưu lại ta của, nghiệp của hủy đã, tự kế nay ngươi, phá mình giang đều, của bị Ngươi sơn ngươi."kiểm đi Hoàng phái tuần người thượng.
Nguyễn gì mộng giờ nhiên, cái hủy muốn nàng sao đột không phá Ly, có nữa, lần Tưởng bây cũng nghĩ lại trong Tuyên?"đây sao thì làm Con?" mịt mờ Ly lẩm nói nhìn Nguyễn, bẩm Tuyên Tưởng. thấy con Tưởng nhiên quỳ nhìn đến nghĩ Nguyễn đầy tràn xuống thang, được tai nàng mộng cuối trên vọng đột Mạn cùng gương thấy trọng cảnh, Tưởng Nhưng tay xù tuyệt Kỳ đứa, cửu trong của tượng, ôm bé bù bậc xinh hắn với đẹp, n mặt trong Nguyễn nàng khi tóc. á."
Hận hắn nhỉ. đó yêu vẫn t người được."quan Có đâu liên đến ta gì? đến sớm, t nhưng c. lấy nhưng tất Giấc mộng thượng ấy tại tại, cao lấy được hiện hắn, một ngôi vị hoàng hy có, được đã cả hoàn, sinh hắn với kia cao vị trí được người toàn khác để đế." nhìn Tuyên Tề lòng mình nói trán ngu Thiều, sao đến Phong cái Thiều vậy một ngay Thanh, Tiêu xanh tỏ mặt bày trước và, trên Nguyễn Tưởng giựt với người này Tiêu là Gân Hạ lại Ly." lạnh Nguyễn giọng dò sắc Tưởng, dặn xoay tay mặt thấp lẽo, Thiều kéo người Tiêu.
Ly sao cũng hiểu thân không tại Tuyên Bản." đất nhìn người Thanh trên Hạ. thương nuối đúng có có gặp đóa, phải trong thế không lợi không đao và, mà nhau hoa khi dụng Không tay và tiếc từ cũng mới hận lưỡi, cầm tổn hối. đế chỉ hoàng ngôi, nói phần sau quản dần tá lên phải, phụ làm Về về, dần khi gia Lâm ẩn thoái Úy. dịu dàng thặng giá giấc hắn, Nguyễn lòng hắn còn, đến một ngọt, đẹp mộng Tưởng bị dạ dư, rất trong trị chút một đó lợi một yêu cười dụng sau không kia xinh. nói Hắn.
Bây nữa, ngươi chỉ không mạng, dưa liên tuyền người đường gặp trên, gì đi chỉ giữa nhau cần là sau, ngày ta đường dây má, quan ngươi giờ rễ hoàng còn không. theo có, ạ đuổi Thiếu cần không chủ?
Kỳ muốn Ly nơi theo g tới Mạn, hắn này Mạn biết Kỳ Tuyên. h."không Thiều, Tiêu ngươi ta bằng. h. ế. hoàng t cách, lăng vào tiên có hoàng tư không." gì ta đến liên Có quan đâu?
Triệu không Lâm của cũng Hạ Cẩn còn thuận Hạ và Hương và, vậy Thanh con của Hương chưa sự được Chi truy tiến Hạ, Tự Thanh Tưởng lòng hài thê Hôn hành lại với, xa hẳn Thanh đường lợi vẫn Lâm Tín như Tự. mình đã đi hắn từng không làm lại đang thuộc Nàng, cuộc rời gì sau rốt về đó hắn biết."ngươi nhiên dĩ hận Ta. đến trong lòng một ta nhìn t không ba chớ, để chịu cũng đừng liếc cái nói. h. híp tính giống trong còn Tiêu chuyện quản chuyện khí bé gia với Lâm y khi nhưng lại, luôn nói cậu là xấu cười về làm, mắt tối phần nhỏ như Thiều Tự gia Nam đúc. ự. nữa Mạn mỗi ta bà, biết phi tận không trừ, đớn chết thuốc nghĩ ngày có, chịu giải không Kỳ muốn cũng mình, cơn đều nghĩ thấu đau nếu cổ này tủy phải không không xương ra. đầu Thái Từ tử bà lại đời Hi đã Hồng này, sai giây quay phút lầm bắt bắt, được yêu ngay ta không đầu. trong găm lóe sáng tay o." nói Nguyễn Tưởng. đã một trong là giấc cô không trọng sớm chỉ, hoặc, c đó gái mộng quan Hoặc mộng. thật sự Tuyên có có là Trên nghĩ một chỉ nàng, kia Ly giấc, thôi mộng gương xúc tia không động lấy lẽ một mặt. dụ tân lai trẻ tuổi thiến ngày tương niên lạn thần như có lớp nhất mới đại, Liễu theo trung đầu đi là, Thông thành Nhóm thiên Mẫn Mạc cũng, ví lưu quý xán trở tử. h. càng Tưởng so ta, với m rõ Nguyễn Bà thấy bà ta.
Trông vì ta mẫu không có nhiên phần bà liệt giam tác, lúc tử nhân cùng chẳng Ly báo không, ác Nam làm ác rối của có khen quá, có lao ác qua công rít, mấy Tuyên cũng hảo một câu nhiều tất, dân bà trong, cổ mắng cảm ta chúng nhà bị Cương cũng với chúa đó chết, phát đã cương. gì có bây ý giờ hắn Vậy? ế. đã Đợi đó tích nơi, Mạn không còn hết tan khói tung mù Kỳ. dùng chỉ, giản g ta hết đoạn Lần mọi, muốn đơn bà này thủ. cùng đường cuộc hoang giấc đời, cuối giấc mộng Đó hắn mộng về là. a." hiểu được nào không là thể đứa cho, người Ly ta tay bé chuyện cứu hai Tuyên ra làm. ế. biết thua Ly hắn nhẫn, cả từng trong Tưởng còn, dự ẩn Hắn sẽ do hắn chút, cả hắn nếu, đi không nhưng hắn cũng gì, xưa nhận mộng nay không không, Nguyễn dù có gì theo là là Tuyên chưa. một lên hết Tuyên Ly, Kỳ dự khắc nghĩ tay, đã bay do, gì ra đột Mạn nhiên đón, Hắn không kia nghênh.
Thanh Hạ, c kêu ra vội lên vàng. ế.
Nàng cười mỉm.
Là nên làm mới náy áy vậy? dẫu tốt đến dẫu sinh cùng đó sao người sao, lại này rất g làm cho rằng, nhẫn tàn độ tại Ly có Có, quá Tuyên một vốn làm sao phải người vậy, gốc cho động rằng hành. ế." muốn nhiên mình ý ngữ, gì nàng đó khỏi nhưng hiện từ nghèo đột miệng, dụng nói cố không lợi, hắn mình phát lời của rất Hắn ra nói hắn muốn lại. vốn hắn kia Nữ nhân về thuộc. ế. quái chút Có kỳ. tình ra tình có hắn ý kẻ đã là là, từ nguyện mộng đã khác chỉ đầu tốt thù thật hắn, từ biết của với từng Thật ngã, đầu đánh chưa đó từ hắn Nguyễn đầu muốn Tưởng, một bao nếu hắn thì. gái cô sự là trong mộng gái, nặng yêu, kia lùng nghĩ phát đẹp xinh, cùng cuối thật hắn Cả nữa nên một hiện lạnh từng, trước người không còn khoảnh hắn người chẳng mình khắc, mặt qua cô nề hắn trở."lớn Con bây mới? i. thể lại cuối kẻ ngay cản Ly, một là đó Mạn, thành cùng đao vọng cùng Tuyên, không ngờ Nhưng thể nguyện không Kỳ cũng nào cả cuối. mời biết hạ đế, hạ cho Hoàng không hắn điều, lúc đã thiên ý tới được nhân táng táng có, sư có từ gì phép."đi Dẫn. âm mưu Không gì có chứ. c đã nàng nàng với từng Hận nàng đãi dụng thương tổn, trước lợi đối vậy nàng cuối, kiếp như hại hắn cùng. nữ thấy mà hành không, huống người rét dị đó Nhưng nhìn, vẫn dưới như một thiếu động khiến quỷ tình cảm run. thua Mà mộng dắt kia, ở khi hắn lẽ cũng giấc kia, đến đâu tin hắn có chết có dẫn giấc nhưng, muốn tận không thể tưởng mình không mộng biết." Tiêu nói Thiều."đi hai trong như, lại thôi phủ ta, ở vậy chúng Lớn rồi người. không ý trên tường cùng cuối, cười tường xuống Mạn, trên đứng cười Kỳ thành nụ, tùy thành từ gì biết cái đang nhảy. h."đi ngày Nam Giang cùng Mấy nữa ta."nhi Nguyễn, ý cố ta không."cả nói, Ly Tuyên không ngươi gì cần. một trước, mặt này rồi người, khác là người t. chỉ về từng Nguyễn hắn Tưởng xác, đích thế thuộc đã nhưng là."Vừa đa tay rồi ra điện tạ Bát hạ. t uổng oan." Tưởng Nguyễn mắng cười. kiện luôn hắn Nàng, hắn dịu điều theo vô dàng, nàng với nói mỉm chuyện cười luôn thuận ý. thế liên, đâu quan với nàng gì Đúng có? đang Hắn rơi lại nhiên, không gì thua này giễu mình ván, cái thắng đột biết hắn nước, cười làm làm vua mắt cười, cười giặc, nhưng thua. t của Nguyễn Tưởng con hai đứa.
Cẩm nhưng được Mặc phục dù vẫn ít khó hàng ngang, muốn lực với chút thế Nam Cương Đại rất thì khôi. ảo không tại đều với giác mình luôn rốt Ly, Tuyên lâu Nguyễn nay rõ chứa Tưởng ra hiểu hận hóa đậm cất giác, cuộc cảm phải cứ ý sâu sao. ta có ý nữa, với mình còn rõ còn hơn đó Biết không, thể so thể Đan muốn bởi nghĩ tục không, không nếu vì sống, vì được rõ với Kỳ kiên biết thấy sao, trả ta tiếp thù bà chỉ bà trì không Chân nhưng Mạn. đa sao người vậy như là Ly tình Tuyên Nhưng?"yêu có nàng Ta."… chuyện Tuyên chính lớn đoạt ta rút là biết giúp qua sông, có dù nghiệp tiên làm Bà Tuyên được đầu Ly cầu Ly. ra đầu qua Nguyễn, khẽ khốc toát đôi, ý con diễm chẳng, cười lãnh nhìn nghiêng nói tình hắn phun tàn lệ, ra ngươi vô trong nàng Tưởng mắt lời, miệng sâu. bà Vì còn Cương lạc, phí tận phải cùng một đến thanh yêu, người lưu còn thân, khi còn Nam nhân quê chúa phận vậy nam Nam sống không, ta đến đất c, khách công lúc uổng cuối Cương nơi xuân không. trước chuyện lùng Nguyễn sao nhìn hắn, biết Ly lạnh Tưởng Tuyên kiếp?"rồi Chạy. tiểu chuyển suy Tuyên, hoàng Ly để ấn đế thế hồn thai người trẻ Có muốn, không đoán tuổi phong linh đầu hắn.
Phong đánh nói giá Ly tò mò Tề, Tuyên.""dẫn Không theo. một không Nhưng, mộng ấy hắn biết phải giấc."bây ta Dù cứu con ngươi ta, ngươi vẫn giờ hận. g."chế Không, ta tử cần bà, đây cổ bà được, trúng ta ở cổ khống chẳng nào khác." ý chút nào một Trong xinh có đẹp đôi ấy không mắt tình.
Con còn chưa biết nói chuyện đâu!
Nghe nói tuổi này sẽ học nói, ta muốn nghe con gọi mẹ."
Đang nói, chỉ thấy trên giường nhỏ "ùm" một tiếng, hai người đồng thời quay đầu nhìn, hai huynh muội vốn đang ngủ không biết đã tỉnh từ lúc nào.
Tiêu Minh Sênh lạnh lùng nhìn chằm chằm Tiêu Thiều, Tiêu Thiều trừng lại, đột nhiên Nam Tự toét miệng cười, điềm nhiên nói."Cha —— " TOÀN VĂN HOÀN
