Chương 29:Chương 29:
Nhiều thứ tốt như vậy, đợi đến khi mạt thế thực sự đến, cô sẽ tìm cách đến đây thu gom một đợt, không thể cứ để lãng phí như vậy được.
Mang theo hoài bão lớn như vậy, Tạ Thiên Cách rời khỏi cửa hàng đồ ngọc, vừa đi đến thang máy thì đột nhiên nghe thấy có người gọi cô."Tạ Thiên Cách!"
Nghe thấy giọng nói này, cơ thể Tạ Thiên Cách không tự chủ được mà cứng đờ.
Nói chính xác thì, trong hai mươi năm qua, Tạ Thiên Cách không thường xuyên nghe thấy giọng nói này nhưng giọng nói này giống như khắc sâu vào xương tủy cô, khiến cô không bao giờ quên được. được tốt Kể sống khi vậy, thì trở thêm cô chuyền vì đã cô mặt Tạ Cách hội vậy cho dây lại vẫn thì, mẹ về của mẹ một sinh thật sống gắng luôn cố cho phải, đã đưa từ rằng tái để cơ Thiên cô. cô xác tổn mới nỗi rằng kiếp, trước thương làm lại mang mà Cách chưa đã đau cô giờ mờ ở Thiên người cho ra những, phai Tạ nhận thực bao. chủ lại tự đấm chặt thõng mà dừng Thiên Ánh nắm, không buông đôi nắm hai Cách bên mắt tay hông Tạ trên người thành được này. một chút chậm Em! từ quay người từ nhìn, nói ra phát giọng Cô về hướng.
Thiên sẽ có tiếng Tạ lại, ngại đã hội Cách cô, nói Thiên không thấy Giọng chỉ đầu"kia gọi ngần" cần lại Tạ không nghe bắt Hiện trải sợ vội, thêm cắn vàng Cáchl cơ một tại. cô gọi ta một theo ông cô còn không tuổi vừa có cách Mà, trẻ đuổi xa đàn vừa ta người. gái phía, sang chạy Xa trọng đang mặc xinh cô cô xa tiền nhìn đắt đẹp ngắn một, cô váy về thấy chiếc. vừa tại sự cứng nụ người, dần Tạ cười đứng cô đờ chế giễu, cuối mất, lùng vừa cùng Thiên khóe lạnh trên biến Cách một môi nở chỗ trên."Phi Phi!
Nhưng, giọng này cho khi, nói giờ đến nghe thấy bây. nữ An trong" là Phi, vậy người còn cô kẻ phụ người là chính, gót ta Cẩn theo những Đúng Trạch ông đàn này Phi một Viên ngãt cô Lạc thận, chạy ta liếm. thây liếm chính này Năm cùng đứng đó Phi tên đẩy quái là chắn Phi thành, cô khiến mặt vật ma đã, trước biến Lạc cuối gót vào cô bây. tám cô rất gót, đôi sấp giày hay không Tốc cao hoàn dưới không phân mặt nhanh ngã chân khiến toàn có đến ý độ để ta.
Nhìn hai người này ngày càng đến gần mình, nắm đấm của Tạ Thiên Cách từ từ buông ra, cả người cô cũng thả lỏng theo.
Độ cong trên môi cô ngày càng cao, khi sắp đạt đến điểm cao nhất thì lại kéo phẳng ra.
Lúc này đây, Tạ Thiên Cách trông không khác gì một người bình thường, chỉ có đôi mắt cô sáng lạ thường.
Cái này gọi là gì, thiên đường có lối không đi, địa ngục không cửa lại thích xông vào.
Lạc Phi Phi vất vả lắm mới chạy đến bên Tạ Thiên Cách, cúi người, hai tay chống lên đầu gối thở hổn hển.
