Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Sống Lại Trước Mạt Thế, Tích Trữ Hàng Tỷ Vật Tư Rồi Điên Cuồng Tàn Sát

Chương 36: Chương 36




Tên Trương biến thái nháy mắt mấy cái với hắn: "Ta biết rồi, cho nên mới nói tăng gấp đôi tiền thù lao cho ngươi thôi!"

Hắn đã sớm cảm thấy cô nàng Oanh Oanh kia vừa tẻ nhạt, lại xấu xí, không nói tới lại còn cứ luôn nghênh mặt lên đầy kiêu ngạo, cũng chẳng biết có cái gì đáng để kiêu ngạo đến vậy.

Nhưng Bạch Văn Bân lại khác.

Hắn có vẻ ngoài không tồi, lại rất thức thời, vừa nhìn là đã thấy có thể bỏ qua mặt mũi mà hầu hạ hắn thật tốt.

Ai mà cam tâm tình nguyện dùng tiền mua thêm tội chứ.

Huống chi, hắn thật sự chưa từng thử nam nhân bao giờ...

Bạch Văn Bân nhìn đối phương dò xét từ trên xuống dưới, vô ý thức che lấy mông, chỉ cảm thấy ba quan sụp đổ, toàn thân lông tơ đều dựng đứng.

Hắn gượng cười một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc: "Trương đại ca, ngươi đừng đùa chứ..."

Nói đoạn, lại đẩy Tiền Oanh Oanh về phía trước: "Ngài xem, ta đã đưa biểu muội tới đây cho ngài rồi."

Tên họ Trương chẳng quản hắn nói gì, trực tiếp vươn tay kéo hắn vào trong phòng."Tới đây đi lão đệ, đừng xấu hổ, ca sẽ không bạc đãi ngươi đâu.""A a a!

Buông ta ra!"

Bạch Văn Bân sợ tới mức hồn bay phách lạc, la hét hoảng sợ hất tay hắn ra, kéo Tiền Oanh Oanh cắm đầu chạy xuống lầu.

Trương Ca nhìn bóng lưng hắn hoảng hốt chạy trốn, không đuổi theo, mà là cười gọi hắn:"Lão đệ, đi chậm thôi, đừng có mà ngã!

Nhớ về tìm ca ca nhé!"

Bạch Văn Bân chật vật dắt Tiền Oanh Oanh đến bồn tắm lớn ở nhà.

Dày vò cả ngày hắn có chút mệt mỏi, lại có chút mất máu quá nhiều, lại thêm còn kinh hãi nữa, cả người đều lung lay sắp đổ.

Hắn suy yếu ngồi trong bồn tắm, kì cọ hai lần thì lại nghỉ ba lần, quay về mất gấp đôi thời gian so với lúc tới.

Chờ đến khi hắn kiệt sức về nhà, nhìn ngôi nhà trống rỗng, quạnh quẽ, không kìm được đem cơn giận trút hết lên người Tiền Oanh Oanh.

Bạch Văn Bân dùng chân đạp nàng lăn trên mặt đất: "Đều là do ngươi, không khuyến khích ta đi trêu chọc An Nam thì làm gì đến nước này!"

Tiền Oanh Oanh ngã trên mặt đất không phản ứng, vẫn đờ đẫn mắt nhìn hắn cười ngây ngô.

Bạch Văn Bân thấy vậy, chỉ cảm thấy một quyền đánh vào bông, cơn giận chẳng hề được phát tiết ra ngoài.

Hắn tức giận đến nỗi ngồi phịch trên ghế sofa, nhắm mắt thở hổn hển không ngừng, lồng ngực kịch liệt phập phồng.

Đột nhiên, tựa như nghĩ tới điều gì đó, hắn mở mắt ra, bỗng nhiên ngồi thẳng người."Sở, Bội, Bội!"

Hắn nghiến răng nghiến lợi hô một tiếng.

Hắn mãi đi tìm đồ ăn vội vàng, suýt chút nữa quên khuất người đàn bà này!

Nếu không phải nàng đột nhiên xuất hiện quấy rối, trì hoãn thời gian, hắn đã sớm đập vỡ tường, đi vào giải quyết An Nam rồi.

Sao lại còn phải trải qua nhiều chuyện như vậy.

Giờ phút này, hắn đột nhiên cảm thấy sự buồn bực và lửa giận trong lòng cuối cùng đã có nơi để phát tiết.

Chính là Sở Bội Bội!

Tất cả đều do nàng!

Hắn nắm chặt nắm đấm, trong mắt lóe lên hàn quang, bỗng nhiên đứng dậy, chạy lên lầu.

Giết nàng!

Rồi sẽ bình ổn tức giận trong lòng!

Hắn vừa đi vừa nghĩ, hôm nay nhìn bộ dạng Sở Bội Bội liều mạng che chở An Nam, mặc dù không biết các nàng quen nhau từ bao giờ, nhưng quan hệ của hai người nhất định không tệ.

Nói không chừng An Nam còn chia cho nàng chút vật tư nữa.

Nghĩ đến đây, bước chân Bạch Văn Bân càng thêm kiên định.

Không đoạt được An Nam ta còn không đoạt được ngươi chắc?

Hắn nhiệt huyết đi lên: chỉ cần giải quyết nàng, đã có thể trút giận, lại có thể cướp được vật tư.

Đi đến 1301, hắn không kịp chờ đợi dùng sức lớn phá cửa."Sở Bội Bội, ngươi cút ra đây cho ta!"

Chương 48: Chạy trối chết

Bạch Văn Bân nổi giận đùng đùng, gõ cửa vang trời.

Căn 1302 kế bên của Tôn Bằng và Vương Tiểu Ngọc vừa định đi ngủ, liền nghe thấy tiếng đập phá cửa bên ngoài.

Vương Tiểu Ngọc giật nảy mình, còn tưởng rằng bị đập là cửa nhà mình.

Nghe rõ tiếng la của Bạch Văn Bân, mới biết được là có người tới gây chuyện với Sở Bội Bội.

Nàng ôm cánh tay Tôn Bằng: "Bằng ca, có người đang đập cửa đối diện."

Tôn Bằng đương nhiên cũng nghe thấy âm thanh bên ngoài.

Hắn hé mắt: "Đây chẳng phải là vừa vặn sao, có người thay chúng ta giải quyết nàng rồi.

Đáng tiếc lần trước đám người kia chỉ cướp đồ vật, lại không thương tính mạng nàng, phí hoài một phen tâm tư của ta."

Tôn Bằng người này xuề xòa một bậc, trừ khi là có cơ hội ám toán, nếu không từ trước tới nay không tự mình ra tay đả thương người, đều là xúi giục những người khác ra tay.

Vì chuyện cái đinh kia, hắn đã nhìn chằm chằm Sở Bội Bội hồi lâu.

Nhưng dù đối phương chỉ là một nữ nhi, hắn cũng không có mặt đối mặt ra tay, mà là tìm cơ hội muốn đánh lén nàng.

Nhưng Sở Bội Bội rất cẩn thận, khiến hắn vẫn luôn không có cơ hội ra tay.

Cho nên Tôn Bằng chỉ có thể thừa lúc ra ngoài tìm đồ, cùng người khác nói chuyện, bảo căn 1301 có rất nhiều đồ ăn.

Hắn muốn mượn dao giết người.

Không ngờ đám người kia chỉ cướp đồ vật, làm hại nàng sinh non, lại không động thủ giết nàng.

Hắn vốn dĩ đều cho rằng Sở Bội Bội đã chết ở nhà rồi, không ngờ gặp lại, nàng lại nhảy nhót tưng bừng.

Đúng là một cô gái kiên cường!

Chẳng lẽ thân thể nàng bằng sắt sao?

Mắt thấy hôm nay lại có người đến gây sự với nàng — nổi giận đùng đùng, hận không thể đạp nát cả cửa.

Tôn Bằng vui mừng nghĩ, lần này nàng chắc chắn toi đời rồi.

Hắn đắc ý ôm chầm Vương Tiểu Ngọc: "Bảo bối, chúng ta đi ngủ thôi, để bọn họ tàn sát lẫn nhau!"

Sở Bội Bội ở trong nhà tự nhiên cũng nghe thấy tiếng phá cửa.

Nàng vốn dĩ đang nằm trên giường nghỉ ngơi, vừa mới chìm vào giấc mộng đẹp, liền bị âm thanh này dọa cho tỉnh giấc.

Nàng xoa trái tim đang đập mạnh, thuận tay cầm lấy con dao lọc xương cạnh giường, đứng dậy đi về phía cửa.

Thông qua mắt mèo, nàng nhận diện một hồi lâu, mới nhận ra khuôn mặt sưng phù của kẻ đứng ngoài cửa chính là gã đàn ông gây chuyện với nhà An Nam hôm nay.

Hắn vậy mà còn sống?

An Nam giành lại vật tư từ nhà hắn cho mình, Sở Bội Bội còn tưởng rằng huynh muội bọn họ đã bỏ mạng, không ngờ lại vẫn còn sống.

Thật không giống tính cách của An Nam chút nào.

Tuy nhiên An Nam làm việc tự có lý lẽ của nàng.

Sở Bội Bội nắm chặt con dao trong tay, suy tư phải làm gì.

Ban ngày, nếu không phải An Nam kịp thời xuất hiện, mình đã bị hắn đánh chết rồi.

Nam nhân và nữ nhân có sự chênh lệch tự nhiên về thể lực, huống hồ nàng vừa mới sảy thai không lâu, cơ thể cực kỳ suy yếu.

Nếu không phải để bảo vệ An Nam, nàng đã chẳng biết lấy đâu ra dũng khí và sức lực lớn như vậy.

Nhưng bây giờ, tình trạng của nàng còn chưa bằng một nửa ban ngày.

Dù sao cũng dày vò cả ngày, sáng sớm ra ngoài tìm vật tư, trở về lại đánh một trận lớn, bây giờ toàn thân chẳng còn chút sức lực nào.

Hơn nữa Bạch Văn Bân và những kẻ cướp vật tư bên ngoài thì lại khác.

Những người kia bên ngoài chẳng thù oán gì với nàng, cũng chỉ vì miếng ăn, chỗ này giành không được thì đi chỗ khác giành, chứ không có chuyện không giết không ngừng nghỉ.

Nhưng Bạch Văn Bân thì khác, hôm nay chính mình đã làm hỏng chuyện tốt của hắn, dẫn đến hắn bị An Nam đánh thành ra bộ dạng như quỷ vậy.

Nghe tiếng hắn phá cửa là biết, hắn hận không thể ăn sống nuốt tươi mình.

Sở Bội Bội suy nghĩ một lát, buông con dao lọc xương trong tay xuống.

Lần này liều dao thì chắc chắn không đấu lại rồi, ban ngày dùng sức quá mạnh, bắp thịt cánh tay bị kéo giãn, giờ đau nhức đến mức không thể vung mạnh.

May mà An Nam cho nàng một khẩu súng bắn đinh.

Thứ này không cần tốn bao nhiêu sức lực.

Nàng tìm thấy khẩu súng bắn đinh, căng thẳng nhắm vào cửa chính.

Lúc này, bên ngoài cửa đã bắt đầu đạp cửa.

Bạch Văn Bân đã chịu đựng cả ngày giận, tích tụ đầy bụng, giờ phút này bắn ra không ngớt sức lực, thậm chí đến cái vai vẫn đang rỉ máu cũng chẳng thèm quan tâm.

Hắn "Phanh phanh phanh" đạp rất mạnh.

Sở Bội Bội nhìn cánh cửa lung lay, nắm chặt khẩu súng bắn đinh, lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi.

Nhất định phải trúng một đòn, nếu không thể nhanh chóng giải quyết hắn, ngược lại để hắn cướp được súng, thì mình sẽ gặp nguy hiểm.

Nàng tinh thần cao độ tập trung, sau đó đột nhiên nảy ra một ý kiến.

Nàng hé miệng, lớn tiếng la: "An Nam, ngươi dậy mau đi, tên đàn ông ở lầu 8 lại đến rồi!"

Tiếng đập cửa bên ngoài bỗng dừng lại.

Sắc mặt Bạch Văn Bân kinh ngạc: Tình huống gì vậy?

An Nam ngủ ở nhà nàng sao?!

Đầu óc hắn nhanh chóng vận chuyển.

An Nam sao có thể ngủ ở nhà người khác chứ...

Chẳng lẽ nàng đoán được mình sẽ đến trả thù, cố ý đến bảo vệ Sở Bội Bội sao?

Hay là Sở Bội Bội giả bộ lớn tiếng, đang dọa dẫm mình?

Trong lòng hắn quanh đi quẩn lại, nhất thời đờ đẫn tại chỗ không biết phải làm sao.

Chẳng cách nào khác, An Nam đã để lại cho hắn cái bóng ma tâm lý quá lớn.

Giao thủ nhiều lần như vậy, chẳng những không chiếm được chút lợi lộc nào, mà kết cục của hắn còn lần sau thê thảm hơn lần trước.

Sở Bội Bội nghe thấy tiếng động bên ngoài ngừng, biết mình đã đánh cược đúng.

Thằng nhãi này, không dọa chết ngươi mới lạ.

Xem ra hắn thật sự e sợ An Nam.

Trận chiến ban ngày, hắn tưởng như đã sắp phản giết được mình, thấy An Nam mở cửa bước ra, lập tức sợ đến nỗi tè ra quần mà chạy về nhà.

Có thể thấy An Nam tồn tại một sự kinh khủng đến nhường nào trong lòng hắn.

Sở Bội Bội thấy hắn vẫn còn loanh quanh bên ngoài, nghĩ cách lại cho hắn thêm một liều mạnh.

Thế là lại hét lên: "An Nam, ngươi dậy rồi sao?

Mau đến đây, hắn đang ở ngoài cửa!"

Vừa nói, vừa rón rén lùi về phía phòng ngủ.

Sau đó lại tăng tốc bước chân, giả bộ như dáng vẻ của An Nam, từng bước một đi tới cửa.

Đến cửa ra vào, nàng đặt tay lên nắm cửa, chậm rãi mở cửa ra.

Đánh cược một lần.

Cứ cược hắn không dám ở lại.

Nếu hắn vẫn ở lại ngoài cửa, vậy thì trước tiên bắn ra cái đinh.

Đóng đinh hắn cái thằng rùa!

Sở Bội Bội một tay khác nắm chặt súng bắn đinh, căng thẳng mở cửa.

Ngoài cửa, Bạch Văn Bân nghe thấy hai tiếng gọi của nàng, vốn đã giao tranh giữa thiên nhân trong lòng.

Vừa nghe thấy thật có tiếng bước chân từ từ đi về phía cửa ra vào, trái tim hắn cũng dần dần nâng lên đến cổ họng.

Không thể nào, thật sự là An Nam sao?!

Lúc này, cửa đột nhiên từ từ mở ra, kèm theo một tiếng xé gió vang lên.

Một cái đinh xượt qua má Bạch Văn Bân.

Đồng tử hắn đột nhiên co lại.

Thật sự là An Nam!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.