Sử Thượng Tối Cường Chuế Tế (Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử)

Chương 196: Mộc Lan ăn Lãng! Diệt tộc! Kết cục của Trương Xung!






Chương 196: Mộc Lan ăn Lãng
Diệt tộc
Kết cục của Trương Xung
Toàn bộ phủ Bá Tước Huyền Vũ đã không nhuốm bụi trần
Vẻ lo lắng trong quá khứ đã tan hết, bây giờ đã hoàn toàn biến thành đại dương rộn rã
Chuyện cũ đã qua người sống như vậy
Tuy rằng Bá tước Huyền Vũ không ở đây, thế nhưng Bá tước phu nhân Tô Bội Bội quyết định bổ sung một cái Tết mới
Tức khắc toàn bộ người hầu tỳ nữ phủ Bá Tước hoan hô
Hết sức phấn khởi mà dán giấy đỏ, đốt pháo
Trước đây Tết âm lịch không lâu, bởi vì đối mặt đại chiến, cho nên phải đè nén cái Tết này
Bây giờ cuối cùng có thể vui chơi xả láng
Hơn nữa mỗi một người hầu, mỗi một tỳ nữ cũng có thể được nhận đến tiền lì xì
Mỗi người đều có ba cái phong bì lì xì
Vợ chồng Bá Tước Huyền Vũ, vợ chồng Thẩm Lãng, và vợ chồng Thẩm Vạn
Cha mẹ Thẩm Lãng luôn luôn ở trong tòa nhà lớn bên ngoài lâu đài, cũng có mười mấy người hầu
Kết quả Tô Bội Bội cứng rắn muốn hai ông bà lão này phát bao lì xì cho tất cả người hầu phủ Bá Tước
Ý tứ này đặc biệt rõ ràng, hai người ở phủ Bá Tước Huyền Vũ cũng là chủ tử
Còn tiền lì xì
Thẩm Lãng có tiền riêng mà
..
Bọn nha đầu trong viện tử của Thẩm Lãng cũng đều ăn diện thay áo mới hoàn toàn, trên người mỗi người đều mặc áo lụa xinh đẹp
- Tuyết rơi, tuyết rơi
Băng nhi bỗng nhiên hoan hô
Đông đảo nha đầu ngẩng đầu nhìn lên, quả nhiên là tuyết rơi
Hơn nữa tuyết này rơi xuống rất đột ngột
Cách đây không lâu vẫn là trời quang mây tạnh, cũng chưa có một bông tuyết nào
Bỗng nhiên tuyết lớn cứ như vậy trút xuống
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bông tuyết lớn như lông ngỗng, tung bay khắp bầu trời, khỏi bàn đẹp đến cỡ nào
Tiếp đó tất cả cô gái đều hân hoan, hạnh phúc ở trong sân vui chơi
Trước đó có một trận tuyết rơi còn lớn hơn
Thế nhưng phủ Bá Tước đang đứng ngay nguy cơ khổng lồ, cho nên mọi người cũng không có tâm trạng thưởng tuyết
Lúc này đây dưới tuyết lớn, có thể chơi thật thoải mái.
Một bà cô lớn tuổi vừa thêu Tỳ Hưu trên giày Thẩm Lãng vừa liếc nhìn ra bên ngoài rồi phán:
- Tuyết rơi như vầy không được bao lâu
Bên ngoài trời giá rét tê tái, bên trong căn phòng Thẩm Lãng lại ấm áp như xuân
Hương thơm thoải mái
Mộc Lan là Mộc Lan đẹp nhất
Thẩm Lãng là Thẩm Lãng phóng túng nhất
Mặc dù là ban ngày, thế nhưng bên trong gian phòng lại đốt nến đỏ
Ga giường và mền cũng là màu đỏ thẩm, giống như dùng lúc động phòng hoa chúc ngày đó
Vết thương trên người Thẩm Lãng đã khỏi rồi
Cho nên, Mộc Lan muốn chính thức thực hiện lời hứa
Dùng ngôn ngữ uyển chuyển mà nói, Mộc Lan muốn tiếp tế cho Thẩm Lãng một lần động phòng hoa chúc
Dùng ngôn ngữ sổ sàng, Mộc Lan muốn ăn tươi nuốt sống Thẩm Lãng thì có
Mặc dù đã nhìn lén rất nhiều lần
Nhưng Mộc Lan trước mắt đẹp như vậy, thật sự vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy
Toàn thân từ trên xuống dưới cũng là thơm ngào ngạt, thậm chí ngay cả thở ra một hơi, đều khiến cho người ta say ngã người
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Da thịt toàn thân trắng như mỡ đông nhưng lại nhuộm một tầng đỏ ửng
Hai tròng mắt như nước, vẻ quyến rũ tục xuất hiện
Diễm tuyệt nhân gian, câu hồn phách người ta
Đôi môi không có bôi son, nhưng lại đỏ chót
Nàng còn uống một chút rượu, cho nên còn mang theo một chút hoang dã hấp dẫn
Hồ ly tinh quyến rũ không lạ gì
Thế nhưng loại nữ thần cao lạnh thuần khiết không tỳ vết giống như Mộc Lan một khi quyến rũ, rõ ràng muốn câu mạng người ta
Cái miệng nhỏ nhắn của nàng, nhẹ nhàng hôn trên trán, chóp mũi, đôi môi của Thẩm Lãng
Thẩm Lãng cất giọng run rẩy:
- Nương tử, không cần dạo đầu đâu, trực tiếp tới luôn đi
- Nương tử, không nên bởi vì ta là tuyệt thế mỹ nam mà thương tiếc, tận tình giày vò ta đi, giẫm lên ta đi, ăn ta luôn đi
Mộc Lan dịu dàng đáp lời:
- Tốt lắm
Tiếp đó Mộc Lan cởi ra váy lót, nhào lên bao phủ
Tức khắc, trong không khí nhộn nhạo lửa nóng và rượu ngon
Bừng bừng khí thế
Đẹp không sao tả xiết
Như là tuyết lớn phía ngoài đang trút xuống và tung bay lên vậy
..
Ba phút sau đó
Tất cả kết thúc
Băng nhi đang nhìn bầu trời, buồn chán nói:
- Làm sao nhanh như vậy, tuyết lớn này làm sao mới vừa bắt đầu mà đã ngừng rồi
- Đúng vậy, mây trên trời đều tản ra
- Ôi chao, mặt trời ló dạng rồi kìa
- Chuyện này cũng quá nhanh rồi, nào có tuyết như vậy kia chứ
Bà cô sửa giày Tì Hưu cho Thẩm Lãng nói:
- Ta đã nói rồi mà, tuyết này rơi cũng chẳng bao đâu, không có hạt tuyết, cũng không có mây, chỉ trút xuống một lát rồi tan thôi
..
Bên trong gian phòng
Thẩm Lãng xấu hổ vô cùng không muốn gặp ai, tức giận đến cơ hồ muốn giết người
Ba phút, mới ba phút a
Mộc Lan vừa cười, vừa hôn hắn an ủi:
- Lang quân yêu quý, không nên tức giận, không nên tức giận, nghe nói đàn ông lần đầu tiên đều như vậy
Thẩm Lãng khóc thê thảm nói:
- Vấn đề ta đã không phải là lần đầu tiên
Mộc Lan nói:
- Một lần kia không tính, chàng căn bản cũng bất tỉnh nhân sự, cái gì cũng không biết
Thẩm Lãng nói:
- Thân thể ta khẳng định có vấn đề, thân thể ta khẳng định có vấn đề
Mộc Lan nói:
- Không phải, không phải, phu quân vốn là rất tốt mà, chẳng qua là chàng quá hưng phấn mà thôi
Chàng còn nhớ rõ lần trước à
Chàng còn có vết sẹo trong lòng, nhất định là cực kỳ lâu mới có thể lành hẳn
Cho nên phu quân rất lợi hại, nữ ma đầu như Cừu Yêu Nhi mà chàng cũng có thể cùng ả đại chiến mấy canh giờ, có thể thấy được bản lĩnh phu quân mà
Ôi
Làm nương tử như nàng thật quá không dễ dàng
Còn phải lấy chiến tích phu quân vượt quá giới hạn để an ủi hắn
Thẩm Lãng vừa nghe, cảm thấy đặc biệt rất có lý
Đúng vậy
Cừu Yêu Nhi thật lợi hại, đó chính là khủng long bạo chúa cái thời tiền sử
Ta cũng có thể cùng nàng đại chiến ba nghìn hiệp
Huống chi là là nương tử nũng nịu của ta
Nhất định là ta quá khẩn trương, quá hưng phấn
Nam nhân đều là như vậy, mỗi một lần đều là như thế này
Ha ha ha ha
Ha ha ha
Ha ha
Ô
Thẩm Lãng ta đây bộ dáng này sau đó còn làm sao vượt quá giới hạn, chẳng phải là quê chết người, chẳng phải là bị những nữ nhân kia giễu cợt đến chết
Nhưng mà, hắn rõ ràng quá lo lắng
Hắn thật sự bởi vì lần đầu tiên quá hưng phấn
..
Bên trong vương cung kinh đô
Quốc quân phẫn nộ giống như cơn tuyết lớn không giải thích được này, ban đầu ào ạt sau lại tiêu biến nhanh chóng
Toàn bộ đại điện mây đen giăng đầy, sấm chớp rền vang
Không người nào dám hít thở mạnh
Không người nào dám làm một động tác nhỏ
Lại thêm không người nào dám đánh rắm, nếu như có, liền rõ ràng nín trở lại
Tất cả đám cung nữ thái giám cũng cảm thấy cái cổ ngứa ngáy tê cứng, giống như bất cứ lúc nào đầu cũng có thể lìa khỏi cổ
Tuyết rơi ba phút
Ngừng
Quốc quân bỗng nhiên cười nói:
- Bụng có hơi đói rồi, đi lấy một chén xôi bọc thịt viên (*) ha ha
(*) Nguyên tác là oản nhu mễ viên tử (rice meatballs)
Món này được làm bằng thịt băm trộn gia vị vo viên, sau đó nhúng vào một lớp hỗn hợp gạo nếp đã được ngâm nở và cà rốt xắt hạt lựu, cuối cùng hấp hay chiên tùy ý
- Vâng
Chân của đại thái giám gần như đi không chạm đất
Sau một lát, liền bưng tới một chén xôi bọc thịt viên
Cục xôi lớn chừng bằng ngón tay cái, có chín cục
Quốc quân ăn bất kỳ vật gì cũng dễ ngán, chín là tối đa
Nếu như thừa ra, ông ta lại nhất định phải ăn xong, kết quả sẽ ngán, trong lòng sẽ tức giận
Sau khi ăn xong, quả nhiên vừa vặn, lại có điểm chưa thỏa mãn
- Thế tử phủ Bá Tước Huyền Vũ Kim Mộc Thông, ở Quốc Tử Giám như thế nào hả
- Quốc quân nói
Đại thái giám nói:
- Đó chính là một đứa trẻ thật thà
Quốc quân nói:
- Nó từ nhỏ đến lớn cũng không có ra khỏi nhà, hôm nay lẻ loi một mình ở kinh đô đọc sách không dễ dàng
Đi tặng một chén xôi bọc thịt viên cho nó, nhớ kỹ nhất định phải nóng, còn phải thêm rượu gạo, ta biết xôi bọc thịt viên phía bên chỗ họ phải thêm rượu gạo
Đại thái giám cười nói:
- Bệ hạ trí nhớ tốt, nghe nói không chỉ thêm rượu gạo, còn phải thêm hoa quế khô
Quốc quân cười nói:
- Vậy hãy thêm vào, đứa nhỏ này là một người thành thật, đừng cho đám người Quốc Tử Giám ăn hiếp nó
Đại thái giám nói:
- Chà, không ai nhân từ bằng bệ hạ
Quốc quân thịnh nộ cũng giống như đợt tuyết ngắn ngủn không giải thích được trên trời kia
Tới cũng nhanh, tan càng nhanh hơn
Thật sự hỉ nộ vô thường
..
Lúc xế chiều
Tổng đốc hành tỉnh Thiên Nam Chúc Nhung xuất hiện ở bên trong vương cung
- Thần có tội, thần có tội
Chúc Nhung quỳ rạp trên đất, vẫn không nhúc nhích
Quốc quân Ninh Nguyên Hiến nói:
- Đại đô đốc có tội gì, đây rõ ràng là một trận đại thắng
Tên giặc này Cừu Thiên Nguy tụ tập trên vùng biến phía Đông, mắt chả xem vương pháp ra gì, thiên hạ vạn dân chịu khổ vì hắn đã lâu ngày
Nếu không có đại chiến nước Nam Ẩu, quả nhân đã sớm phái đại quân giết hắn
Hôm nay Trương Xung liên thủ với Bá tước Huyền Vũ tiêu diệt tên giặc này, chuyện thật tốt
Chúc Nhung quỳ rạp cả người trên mặt đất, cất giọng run rẩy:
- Vâng
Quốc quân nói:
- Tấu chương Bá tước Huyền Vũ cũng tới, nói sẵn lòng cắt hai nghìn tư quân, hắn còn chẳng đề cập chút gì về công lao của mình, chỉ nói đại công của Trương Xung, người này là quân tử
Vì Việt quốc của ta thêm một mảnh đất, có công mở mang bờ cõi, từ đó về sau vùng biển phía Đông chúng ta hưởng thái bình
Chúc Nhung đau khổ nhắm mắt lại rồi đáp:
- Vâng
Quốc quân hỏi:
- Nghe nói con trai của Trương Xung chết trận ở thành Nộ Triều sao
Chúc Nhung đáp:
- Vâng
Quốc quân nói:
- Đáng tiếc, một thiếu niên anh tài, cứ chết non như vậy, trẫm sẽ hạ một đạo ý chỉ cho Trương Xung, an ủi hắn cho tốt
Truy phong Trương Tấn là tướng quân Ưng Dương
Chúc Nhung đáp:
- Vâng
Quốc quân lại nói:
- Trương Xung liên thủ với Bá tước Huyền Vũ tiêu diệt tên hải tặc Cừu Thiên Nguy, công lao không nhỏ, hạ chỉ sắc phong mẫu thân của hắn là Tam phẩm Cáo Mệnh Phu Nhân
Chúc Nhung nói:
- Vâng
Quốc quân nói:
- Bá tước Tấn Hải Đường Luân, cấu kết cướp biển, ngầm chiếm quốc thổ, con mắt không có vua phía trên, bất trung bất hiếu
Để Hắc Thủy Đài phối hợp Trương Xung đi làm việc
- Vâng
..
Thái Thú Nộ Giang Trương Xung cùng Thiên hộ Hắc Thủy Đài mang theo hơn một nghìn võ sĩ xông vào bên trong phủ Bá tước Tấn Hải
Tịch biên gia sản
Diệt tộc
Trừ Đường Luân ra, những đứa con của ông gần như hoàn toàn không biết chuyện gì xảy ra
Dám can đảm cãi lời, toàn bộ giết chết ngay lập tức
Quốc quân hạ chỉ
Cướp đoạt toàn bộ tước vị gia tộc họ Đường
Đoạt lại toàn bộ đất phong gia tộc họ Đường
Xoá toàn bộ tư quân
Gia tộc họ Đường mặc kệ nam nữ già trẻ, tầm hơn bảy trăm người, toàn bộ bắt lên xe chở tù, áp giải vào kinh đô
Thế tử Đường Luân bởi vì tố giác vạch trần có công, cho nên thoát tội
Nhưng bởi vì gã không thể ngăn cản cha phạm phải tội lớn ngập trời, cho nên bị tước đoạt toàn bộ công danh
Đến tận đây
Phủ Bá tước Tấn Hải truyền thừa hơn ba trăm năm, vì vậy diệt vong
Trên danh sách quý tộc Việt quốc sẽ không con gia tộc họ Đường
..
Mà Thái Thú Trương Xung, liên tiếp lấy được ba đạo ý chỉ của quốc quân
Đạo ý chỉ thứ nhất, khen ngợi côngTrương Xung tiêu diệt hải tặc Cừu Thiên Nguy, nghe nói con trai Trương Tấn chết trận, quốc quân đặc biệt đau buồn, truy phong Trương Tấn là tướng quân Ưng Dương, nghe nói mắt Trương Xung có tật, đặc biệt ban thuốc
Đạo ý chỉ thứ hai, sắc phong mẹ Trương Xung là Tam phẩm Cáo Mệnh phu nhân
Đạo ý chỉ thứ ba, Trương Xung ở quận Nộ Giang có chiến tích nổi bật, tân chính phát triển được vô cùng tốt, lại công tích lớn lao
Cho nên miễn đi chức Thái Thú Nộ Giang của Trương Xung, chuyển thành Ngự Sử Đài Hữu Đại Phu
Ba đạo ý chỉ này, càng về sau càng nặng hơn
Nhìn qua, Trương Xung giống như trở thành một ngôi sao sáng từ từ bay lên chính đàn, thật là làm cho vô số người hâm mộ đố kỵ
Bình thường mà nói, Ngự Sử Đài chỉ có một vị đại phu, chính tam phẩm
Nhưng là có chút thời điểm xuất hiện một người có công cần phần thưởng, thế nhưng tạm thời còn chưa có vị trí đặc biệt tốt, sẽ có chức Ngự Sử Đài Hữu Đại Phu, lấy tư cách quá độ.
Đây chính là chức quan tòng tam phẩm
Trương Xung tòng tứ phẩm, lập tức tấn chức đến tam phẩm, biến thành quan lớn trung tâm Việt quốc
Chân chính chạm tay có thể bỏng
Trong lúc nhất thời vô số người vào cửa bái phỏng, đông như trẩy hội
..
Bên trong thư phòng phủ Bá tước Tấn Hải, chỉ có hai người Trương Xung cùng Đường Luân
Đường Luân nói:
- Trương công, hôm nay ngươi phong vân bay thẳng lên, mà Đường Luân ta đây lại gặp phải tai họa ngập đầu, tạo hóa trong nhân thế, rõ ràng thay đổi liên tục
Trương Xung chỉ cười buồn một tiếng, không nói gì
Đường Luân nói:
- Ta có thể tự sát không
Trương Xung lắc đầu nói:
- Không được
Đường Luân lệ rơi đầy mặt nói:
- Tự sát cũng không thể được sao
Trương Xung nói:
- Không được
Đương nhiên không được
Sấm sét mưa móc cũng là quân ân, Đường Luân nhà ngươi nếu là tự sát thì xem như chuyện gì xảy ra
Chẳng phải là có vẻ ngươi vô cùng oan uổng, chẳng phải là có vẻ ôm nỗi hận mà chết
Đương nhiên là phảixử phạt mức cao nhất theo pháp luật, nhận tội mà giết
Đường Luân nói:
- Trương công, con trai của ta Đường Duẫn hôm nay không chỗ nương tựa, xin ngươi nể tình đã từng kề vai chiến đấu phân thượng, chăm sóc nó một ít
Trương Xung một trận cười khổ, không nói gì
- Mời Đường công đi ra
- Trương Xung nói
Tiếp đó võ sĩ Hắc Thủy Đài tiến vào đây, đổi lại áo tù nhân cho Đường Luân, đeo gông xiềng, giải vào xe chở tù
Một lúc lâu sau
Hơn một ngàn tên võ sĩ Hắc Thủy Đài, một nghìn tên lính Đại Lý tự, áp tải hơn bảy trăm hai xe chở tù, trùng trùng điệp điệp rời khỏi thành Tấn Hải, đi kinh đô
Mặc kệ nam nữ già trẻ, mặc kệ chính thứ gia tộc họ Đường, mặc kệ xa gần, toàn bộ một lưới bắt hết
Tức khắc, tiếng khóc rung trời
Trên đường vô số dân chúng vây xem
- Tốt
- Bắt thật hay
- Gia tộc họ Đường tội ác ngập trời, đã sớm nên bắt lại
- Quốc quân anh minh
Vô số phân và nước tiểu, rau héo đập về hướng xe chở tù
Khắp nơi trên người Bá tước Tấn Hải Đường Luân đều có uế vật, thậm chí còn có cả máu kinh của đàn bà
Thế nhưng ông vẫn không nhúc nhích, tùy ý dân chúng phát tiết
..
Một ngôi lầu vũ phía trên
Trương Xuân Hoa nhìn một màn này, cất giọng run rẩy:
- Phụ thân, Đường Luân có sự phẫn nộ của dân chúng lớn thế này à
Trương Xung lắc đầu nói:
- Hắn tuy rằng chưa nói tới yêu dân như con, thế nhưng cũng không đến mức bóc lột nặng nề dân chúng thành Tấn Hải, đảo Kim Sơn hàng năm đều có tiền lời khổng lồ, thuế má đất phong gia tộc họ Đường cũng không cao
Trương Xuân Hoa nói:
- Vậy vì sao những người dân này lại hận ông ta như thế
Trương Xung đáp:
- Nhân tâm như thủy, hà kỳ thâm dã
Dân tâm như yên, hà kỳ loạn dã (*)
Từ rất xa xưa, lòng dân cũng là thứ không đáng dựa vào nhất
(*) Lòng người như nước, sao mà sâu vậy
Lòng dân như khói, sao mà loạn vậy
Trương Xuân Hoa nói:
- Nhìn thấy gia tộc họ Đường diệt vong, thật là làm cho người ta phải xuýt xoa
May là ánh mắt quốc quân là sáng như tuyết, biết ngài có công lớn, cho nên ngay cả hạ ba đạo ý chỉ đều thưởng cho phụ thân
Trương Xung cười, không nói gì
Trương Xuân Hoa nói:
- Mỗi người đều nói chức Hạ đô đốc Diễm Châu, phụ thân trên căn bản là quyết định
Chỉ bất quá cần ngài ở vị trí Ngự Sử Hữu Đại Phu chuyển tiếp một cái, con gái tại đây chúc phụ thân đại nhân thăng chức
Trương Xung nhìn con gái bằng ánh mắt trìu mến, bỗng nhiên nói:
- Xuân Hoa, việc học hành của con gần đây như thế nào
Trương Xuân Hoa nói:
- Cũng được, trừ đem Phong Nguyệt Vô Biên ném vào nhà xí thì đọc những cuốn sách khác không tệ
Trương Xung nói:
- Vi phụ lấy quan hệ Chúc Nhung Đại đô đốc, muốn cho con đi đến Thiên Nhai Hải Các làm người hầu học sĩ, đi vào trong đó học tập một năm rưỡi, được không
Trương Xuân Hoa sắc mặt kịch biến nói:
- Phụ thân, tại sao vậy
Sắp xảy ra chuyện gì vậy
Trương Xung nói:
- Đi thôi, đi thôi
Con từ nhỏ đến lớn, việc nhỏ chưa không nghe lời, đại sự cũng không làm trái, đây là đại sự
Trương Xuân Hoa nước mắt tuôn ra, nói:
- Con không muốn rời xa phụ thân
Trương Xung nói:
- Đi thôi, sẽ đi ngay bây giờ, lập tức sẽ lên đường
..
Mấy chục tên võ sĩ Hắc Thủy Đài xông vào bên trong phủ Bá tước Huyền Vũ
Bá tước phu nhân Tô Bội Bội tiếp đãi vị Thiên hộ Hắc Thủy Đài này
- Bá tước phu nhân, nghe nói con trai thứ ba phủ Bá tước Tấn Hải Đường Viêm ở quý phủ của ngài à
- Thiên hộ Hắc Thủy Đài nói:
- Gia tộc họ Đường phạm vào đại án mưu phản, lại cấu kết cướp biển xâm phạm đảo Kim Sơn của nhà ngài, quốc quân tức giận, cho nên muốn diệt toàn tộc họ Đường
Tô Bội Bội đáp:
- Cảm ơn ơn trời cao đất rộng của quốc quân, Đường Viêm này lúc trước quả thực đã tới nhà ta
Thế nhưng đại nhân ngài biết, hắn và nhà của chúng ta là có đại thù, hắn và con gái Kim Mộc Lan của ta cũng đã đã từng đánh một trận, cho nên chúng ta trực tiếp đuổi hắn ra ngoài
Thiên hộ Hắc Thủy Đài cau mày nói:
- Thật chứ
Tô Bội Bội nói:
- Đương nhiên là thật, ta cần gì phải che giấu gì cho kẻ địch chứ
Trong lúc nhất thời, vị Thiên hộ Hắc Thủy Đài này cũng không thể nói gì hơn
Tô Bội Bội nói:
- Tết âm lịch tuy rằng đã qua hai mươi mấy ngày, nhưng đã sắp ra giêng, liền coi như là lễ mừng năm mới, những thứ tiền lì xì này mời các ngươi nhận lấy, coi như là tiền trà nước, gần sang năm mới các ngươi còn đang vì nước bôn ba, thật sự là vất vả
Dứt lời, một người hầu tiến lên, bưng lên một khay đầy lượng vàng
Thiên hộ Hắc Thủy Đài vội vàng đứng dậy, liền nói:
- Không dám, không dám
Bọn họ chung quy không có nhận lấy mớ vàng này, trực tiếp lui ra ngoài
..
Bên trong kho tàng thư phủ Bá Tước Huyền Vũ
Thẩm Lãng đang múa bút thành văn, Đường Viêm mê võ đang ngẩn người, thỉnh thoảng dùng ngón tay làm kiếm, chợt đâm ra, tiếp đó lại tự trở về chỗ cũ xem một kiếm này đâm vào như thế nào, nên như thế nào điều chỉnh cải biến
Cuối cùng, Thẩm Lãng hoàn toàn giải ra bí tịch thượng cổ Kiếm vương Lý Thiên Thu đưa tới
Tầm hơn hai trăm trang
Bộ kiếm pháp này tên gọi: Thiên Hạ Hữu Tuyết
Thẩm Lãng chỉ giải ra, tiếp đó viết y chang trên giấy, còn không kịp đi đi sâu vào tìm hiểu
Thế nhưng từ cái tên, giống như nhìn không ra thứ gì đặc biệt lợi hại
Trên thực tế bất kỳ một quyển bí tịch nào, trướ kchi được diễn giải ra, thậm chí trước khi hoàn thành tu luyện, đều không biết nó có lợi hại hay không
Cũng tỷ như kiếm pháp Thiên Ngoại Lưu Tinh
Là đời thứ nhất Kiếm vương sau khi luyện thành, độc bộ thiên hạ
Bộ kiếm pháp này mới biến thành nổi tiếng thiên hạ, trâu bò tận trời
Cuối cùng những thứ này đều là thượng cổ bí tịch, hơn nữa còn là bí tịch không có ai luyện qua
Có lợi hại hay không, rất khó nói
Chuyện này cũng hao hao đổ thạch (), mở ra xong xuôi, có thể là băng chủng() vô giá, cũng có thể là nhu chủng không đáng bao nhiêu tiền
(*) Đổ thạch: cái này thì có lẽ nhiều bạn đọc cũng biết, ở một số khu vực khai thác đá quý như Vân Nam sẽ mở dịch vụ đổ thạch, cụ thể người ta sẽ bán cho mình một cục đá rồi bắt đầu gọt ra cho khách hàng
Xem trong nhiều truyện khác thấy rất xôm nhưng giá của một cục đá thô như vậy bét lắm cũng là 60 tệ, mà đó chỉ là một cục bé xíu thôi
Còn cỡ mấy cục mà các nam chính phất lên trong vòng 1 đêm thì không dành cho những thanh niên đi phượt tiết kiệm tiền
(*) Vì bản chất của phỉ thúy (cẩm thạch/ngọc bích/đá jadeite) là loại đá đa tinh thể, vốn rất hiếm tình trạng đồng đều, vì vậy thuật ngữ ngành sản xuất kim hoàn châu báu ở Trung Quốc phân chia) nó ra làm 5 loại theo cấp độ từ trong nhất cho đến đục, đương nhiên càng trong càng thuần càng mắc tiền: pha lê chủng (trong suốt), băng chủng (cũng trong nhưng kém hơn loại đầu một chút), đản thanh chủng (độ trong na ná lòng trắng trứng), nhu chủng (hơi đục nhưng vẫn bán được), đậu chủng (loại hạng bét, không thể bán)
Chỉ bất quá Kiếm vương Lý Thiên Thu rất lợi hại, ông ta thoáng cảm ngộ một chút, là có thể nhìn ra bí tịch này đến tột cùng có lợi hại hay không
Cái bộ bí tịch này có thể được Lý Thiên Thu nhìn trúng, chắc là khá lợi hại đi
- Này, đã giải ra hết rồi, đem đi đi
Sau khi Đường Viêm nhận lấy, trực tiếp đi
Không có cáo biệt, cũng không có cảm tạ
Lúc gã cứu Bá tước phu nhân Tô Bội Bội, cũng không cần người khác cảm ơn
Thậm chí đến bây giờ, gã còn không biết phủ Bá tước Tấn Hải xảy ra chuyện
- Chậm đã
- Thẩm Lãng nói:
- Ta tặng cho ngươi một bộ quần áo đi
Đường Viêm kinh ngạc, gật đầu nói:
- Được
Một lát sau, Đường Viêm mặc vào quần áo Thẩm Lãng đưa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Y phục này thật kỳ quái, làm sao ngay cả mặt cũng che nốt
Đường Viêm đi
Tô Bội Bội nói:
- Sao thủ Hắc Thủy Đài sẽ chắc chắn phát hiện tung tích của nó, sẽ phái người đi bắt nó à
Thẩm Lãng lắc đầu nói:
- Sẽ không, ở trên người Đường Viêm thì tất cả mọi người sẽ trở nên hồ đồ
Nếu đám võ sĩ Hắc Thủy Đài dám đi bắt hắn, bị hắn xem như cướp đường chẳng phải oan uổng sao
Tô Bội Bội nói:
- Con chưa từng bảo nó đi Thiên Nhai Hải Các à
Thẩm Lãng nói:
- Hắn sẽ không đi, trừ phi Lý Thiên Thu mở lời, chứ hắn sẽ không nghe bất kỳ ai nói, hắn nhất định sẽ về Kiếm đảo
Thế nhưng con sẽ gửi một phong thư cho Kiếm Vương tiền bối, để ông ấy tiễn Đường Viêm đi Thiên Nhai Hải Các tránh họa
Nhìn thấy bóng lưng Đường Viêm biến mất, Bá tước phu nhân Tô Bội Bội nói:
- Không biết vì sao, nhìn thấy bóng lưng Đường Viêm, mẹ bỗng nhiên nhớ Kim Mộc Thông quá chừng
Thẩm Lãng kinh ngạc nói:
- Con cũng vậy
Bá tước phu nhân nói:
- Suốt một tháng nay, thiếu chút nữa mẹ đã quên nó mất rồi
Á
Bá tước phu nhân nói:
- Lãng nhi, quốc quân đây là có ý gì hả
Thật là làm cho người ta không cách chi hiểu được
Thẩm Lãng cũng thở dài
Vị này quốc quân thật là hỉ nộ vô thường, quá mức tà ác khó đoán
Bá tước phu nhân nói:
- Hắn lúc nào mới hạ chỉ cho nhà chúng ta, lúc nào mới sắc phong thành Nộ Triều cho nhà chúng ta hả
Như thế mới xem như là đại công cáo thành, quăng bỏ vết nhơ chứ
Thẩm Lãng nói:
- Nhanh thôi
Thế nhưng quốc quân này, thật là làm cho người có chút khó có thể phỏng đoán
..
Nhà cũ của họ Trương
Trương Xung từ nhiệm chức Thái Thú, lập tức sẽ phải vào kinh đô đảm nhiệm Ngự Sử Đài Hữu Đại Phu
Toàn bộ quan viên có mặt mũi quận Nộ Giang, gần như toàn bộ trình diện đưa tiễn
Toàn bộ quan viên, không khỏi lệ rơi tỏ ý không nỡ chia tay
Vô số lời nịnh bợ bay lượn
Trương Xung hoàn toàn là hoa tươi dệt gấm, tư thế thêm dầu vào lửa
Quá nổi danh
Quá nóng hổi
Bày ở trước mặt ông ta, dường như là một con đường vàng bạc thênh thang
Có thật nhiều quan viên thậm chí đã sớm sửa lại xưng hô
Nếu có chút liêm sỉ, còn xưng là Trương đại phu
Mà những kẻ không còn sỉ diện, trực tiếp xưng là Trương đô đốc
Bởi vì theo bọn họ, cái gọi là Ngự Sử Đài Hữu Đại Phu hoàn toàn là chuyển tiếp, chức Hạ đô đốc Diễm Châu mới chắc chắc
Trương Xung cũng cười ha hả nhận tất cả mọi người nịnh hót
Khi đảm nhiệm chức Thái Thú, ông hiếm khi tươi cười, chưa bao giờ tiếp thu mở tiệc chiêu đãi, là một ác quan mặt lạnh
Mà hôm nay, có vẻ thân thiết, hỏi han ân cần hiếm thấy
Thế là, đông đảo quan viên càng kích động, thậm chí ngay cả cái từ Trương hệ (bè lũ họ Trương) cũng tuôn ra
Ý kia là, từ nay về sau mọi người chính là một tập đoàn chính trị
Chúng ta cũng là quan viên Trương hệ, chỉ nghe theo Trương đại nhân như Thiên Lôi sai đâu đánh đó
Trương Xung cười, cũng không có phản bác
Sau nửa đêm, tiệc tan cuộc
Tất cả mọi người về nhà
Trương Xung đi tới hậu viện, đi tới trước bài vị con trai cưng Trương Tấn
Toàn bộ tấm lưng còng xuống
Tất cả nụ cười biến mất
Ước chừng một lúc lâu, Trương Xung phát ra gào thét giống như dã thú
- Vì sao phải đối với ta như vậy
- Trương Xung ta đây trung thành và tận tâm, vì sao phải đối với ta như vậy
..
Ngày kế, Trương Xung đi kinh đô nhậm chức
Còn chưa đến nơi
Ngự Sử Đài có người tấu lên
Trương Xung tham ô một số tiền khổng lồ
Quốc quân hạ lệnh tra rõ
Quả nhiên, phát hiện Trương Xung lúc đảm nhiệm Thái thú Nộ Giang Thái Thú tham ô lượng vàng đạt được mấy vạn
Quốc quân tức giận
Trương Xung còn chưa có nhậm chức Ngự Sử Đài, liền trực tiếp bị Đại Lý tự bắt
Áp giải vào kinh
..
Chú thích của Bánh: Up phần 2 lên, một chương này viết quá khó khăn, đủ viết đầy mấy canh giờ, dốc hết tâm huyết
Ta tiếp tục viết chương ba, các huynh đệ có vé tháng đích thực sự đừng để lại, đầu cho ta đi

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.