Sử Thượng Tối Cường Chuế Tế (Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử)

Chương 255: Thẩm Lãng điên rồi! Ngày tận thế quá bộ đến! Nữ vương mang thai






Chương 255: Thẩm Lãng điên rồi
Ngày tận thế quá bộ đến
Nữ vương mang thai



Vừa mất phu nhân lại thiệt quân (mất cả chì lẫn chài)
Rõ ràng để cho người ta tức hộc máu
Cái tay Thẩm Lãng này rõ ràng ác độc, ngang nhiên sờ sờ bẫy chết mấy vạn người
Dù cho với khả năng kiềm chế cực kỳ tốt của Tô Nan, cũng không khỏi đầu váng mắt hoa từng cơn, cục tức cứ ứ lại trong ngực không cách chi ra được
Tiểu tặc Thẩm Lãng đến quận Bạch Dạ mới bao lâu, để gia tộc họ Tô ăn hai thiệt thòi lớn
Tổn thất lúc này đây càng đau triệt tim phổi
Trên trăm vạn lượng vàng, cứ như nước trượt qua kẽ tay vậy
Tiểu tặc này thật sự là con trai nông dân à
Con trai nông dân mà coi tiền tài như cặn bã thế này, xem mạng người như chuyện vặt thế sao
Đại khái cũng chỉ có Ninh Nguyên Hiến mới phá của như vậy
Tô Nan có địa vị cao lại ở lâu trên triều đình, ông đương nhiên biết trình độ xa hoa của vị quốc quân bệ hạ này có thể được xưng là lãng phí
Việt quốc đến tột cùng thiếu hội Ẩn Nguyên bao nhiêu vàng vậy
Mấy cái con số này cũng chỉ có trời mới biết
Nhưng Thẩm Lãng nhà ngươi mới phát triển bao lâu, trên trăm vạn lượng vàng cứ như vậy quăng ra
Khí phách ngươi đến nước này, Tô Nan ta đây thật đúng là không học được
Không quản lý việc nhà không biết củi gạo quý
Mà ngươi đã chơi lớn như thế này đến những hai lần
Lần đầu tiên ở đảo Vọng Nhai, tiểu tặc Thẩm Lãng dùng số vàng khổng lồ tạo ra một lời đồn khủng khiếp để cho đại quân hải tặc của Cừu Thiên Nguy sập bẫy, cướp đoạt thành Nộ Triều
Tô Nan cũng nghe nói, sau khi hắn quăng mấy chục vạn lượng vàng ngụy tạo mạch vàng thời thượng cổ bây giờ đám vàng kia vẫn còn chìm ở trong cái hố khổng lồ, chưa có vớt lên hoàn toàn
Giờ đây, khi lần thứ hai ở quận Bạch Dạ, hắn đẫn quân đi cướp của cải dự trữ nhiều năm của thương nhân Tây Vực, bản thân còn chẳng muốn lấy một xu
Đối mặt mấy vạn bạo dân, vẫn là không động tâm nửa điểm, trong khi số tiền này hoàn toàn có thể chuyển biến dùng cho đại quân
Thật không biết nên nói là Thẩm Lãng lợi hại, hay là nên nói lòng dạ rộng rãi quá trớn đây
- Lòng tham, lòng tham
Tuy đã thốt ra lời như thế, nhưng Tô Nan lại không hối hận
Kế sách một mũi tên bắn ba con chim của ông ta cũng không sai
Hơn một trăm vạn lượng vàng, đổi thành Ninh Nguyên Hiến đều có thể tâm động, huống chi là Tô Nan
Thở ra một hơi thật dài, Tô Nan đi đến dưới cửa sổ lớn, nhìn ngọn Đại Tuyết Sơn cách đó không xa
- Ăn hai cái thiệt thòi lớn, ngã hai cái thật đau
Tô Nan lẩm bẩm
Nhìn ngọn Đại Tuyết Sơn hùng vĩ kia, lòng dạ ông cuối cùng thoải mái một chút
Chuyện đã rồi cứ để nó qua luôn, có rầu rĩ với những thứ được mất cũng không có chút ý nghĩa nào
- Nhưng mà cái này vẫn không sao cả, đại cục vẫn không có thay đổi
- Tô Nan lẩm bẩm:
- Dù cho Thẩm Lãng có cố mà lăn lộn, trong tay của Trương Xung cũng không cách nào hóa ra binh được, chỉ có trong tay hơn ba ngàn binh mã, không lật nổi được trời
Tô Dong nói:
- Chủ công, quân đội của Tô Toàn đại nhân đã bao vây quận thành Bạch Dạ, không biết có phải đã tiến công hay chưa
Đúng vậy
Hẳn là đã tiến công rồi chứ
Vây nhưng không đánh
Không được, đây không phải là tiện nghi cho Trương Xung à
Binh quý thần tốc, gia tộc họ Tô cần trong thời gian ngắn nhất quét ngang toàn bộ khu vực phía nam hành tỉnh Thiên Tây
Bắt đầu một cuộc chiến không báo trước
Vậy cũng không được, bất lợi với sĩ khí
Nếu muốn đấu võ, vậy oanh oanh liệt liệt mà đánh
Bây giờ sẽ phải tuyên bố khởi binh à
Đó chính là long trời lở đất, trong nháy mắt sẽ kịch biến thành mồi lửa đốt toàn bộ Việt quốc
- Bạch Dạ Quan Trịnh Đà, cũng có động tĩnh gì chưa
Tô Dong nói:
- Vẫn không có, cửa thành vẫn đóng kín
- Còn phía bên Khương quốc thì sao đây
Đại quân Arutai tới chỗ nào rồi
Tô Dong nói:
- Thế tử mới vừa đưa tới tin tức, bốn vạn đại quân vua Khương Arutai đang hành quân với tốc độ rất nhanh, khoảng cách bộ lạc của Arunana không đến trăm dặm, một khi tiêu diệt Arunana, lập tức là có thể đông tiến cùng chúng ta hội sư
Tô Nan đi tới trước tấm bản đồ lớn
- Nơi này là bộ lạc Tuyết Sơn của Arunana, đại quân vua Khương Arutai hẳn là tại đây
Ông ta chỉ vào một điểm ở trên bản đồ, từ trên bản đồ sẽ thấy khoảng cách giữa đại quân của vua Khương Arutai sẽ thực sự rất gần, chỉ có vài trăm dặm mà thôi, có điều cần phải vòng qua Đại Tuyết Sơn
Tô Dong nói:
- Trong vòng nửa tháng, đại quân của vua Khương Arutai có thể cùng chúng ta hội sư
Tô Nan nói:
- Nước Sở thì sao
Nước Ngô thì sao
Lúc này đây Việt quốc kịch biến, người được lợi lớn nhất chính là hai nhà này, bọn họ không thể tiếng sấm lớn, hạt mưa nhỏ
Không thể nào chờ ta đánh trước, hai cái tên to con này, muốn đánh cũng là bọn họ đánh trước đi chứ
Tô Dong nói:
- Vùng biển phía Đông thực sự quá xa, tin tức không cách nào đưa tới đúng lúc
Nhưng vua Ngô nhất định phải có được quần đảo Lôi Châu, hội Ẩn Nguyên nhất định phải chiểm quyền mua bán của vùng biển phía Đông, mấu chốt là nước Sở
Tô Nan đưa mắt nhìn vào Bạch Dạ Quan
Trịnh Đà tuy không có quá nhiều quân đội nhưng rõ ràng vẫn là một cây kiếm treo trên đỉnh đầu
Tô Dong nói:
- Chủ công
Chúng ta khai chiến bây giờ không
Đại nhân Tô Toàn đang chờ mệnh lệnh của ngài
Tô Nan cau mày, suy tư thật lâu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
- Không
- Trước tiên phải bất động, đi nói cho sứ giả nước Sở, lúc nào đại quân nước Sở động binh thì ta sẽ động
Tô Nan vẫn ra sức áp chế cảm giác bị kích động mãnh liệt
Điểm này của ông ta không giống như dự liệu của Thẩm Lãng
Lúc đầu Thẩm Lãng còn cảm thấy họ Tô thành tên đã trên dây, không bắn không được
Nhưng Tô Nan người này, rõ ràng rất khó cân nhắc
Có đôi khi vô cùng lớn mật tham lam, có đôi khi lại vô cùng bảo thủ
Vốn tưởng rằng đã nguy cấp đến nơi thì ông ta sẽ phản ngay
Không nghĩ đến chuyện ông ta sẽ phải cố kìm chế xúc động
Sau một lát
Sứ giả nước Sở vội vã vào đây, bay thẳng đến Tô Nan lạy xuống nói:
- Tô Hầu, tên đã trên dây không bắn không được, kinh thiên động địa phải vào ngay lúc này thôi
Vô cùng hiển nhiên, ông ta cũng nghe nói chuyện tình quận thành Bạch Dạ
Đại quân của họ Tô đã binh lâm thành hạ nguy cấp đến nơi, vậy chắc chắn liền trực tiếp khai chiến
Thời gian ngâm chừng không đánh càng lâu, với Trương Xung càng có lợi
- Tô Hầu à, hãy khai chiến đi, hãy thừa dịp Trương Xung đặt chân chưa ổn
- Sứ giả nước Sở hưng phấn nói
Họ Tô ở quận Bạch Dạ bị thua thiệt nhiều đối với Tô Nan mà nói là tin tức xấu, nhưng đối với nước Sở lại chưa chắc là tin tức xấu
Tô Nan nâng chung trà lên nói:
- Không vội, không vội
Sứ giả nước Sở nói:
- Tô công, cái tên giặc Trương Xung này đặc biệt lợi hại, nếu để cho hắn thời gian, chỉ sợ thực sự tăng cường phòng thủ cho quận thành Bạch Dạ càng thêm kiên cố
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tô Nan vẫn nói:
- Không vội, không vội
Sứ giả nước Sở nói:
- Vậy Tô công muốn lúc nào mới cấp bách hả
Tô Nan nói:
- Chờ đại quân nước Sở lúc nào không còn đóng kịch, mà thật sự tiến đánh đại quân Xung Nghiêu, đến khi Trịnh Đà không cách gì phân thân ra được, ta động thủ lần nữa không muộn
Đây là không thấy thỏ không thả chim ưng
Trong cái trò chơi này, kẻ muốn nhặt nhạnh chỗ tốt nhất chính là nước Sở
Quân đội tập kết được tối đa, đánh tiếng cũng vang dội nhất, thế nhưng động tác lại ít nhất
Nhìn sang vua Ngô nước người ta kia kia, ý chí cướp đoạt quần đảo Lôi Châu không cách gì lay chuyển được
Nhìn sang Tô Nan mà xem, quyết tâm Tô Khương hợp nhất, phản loạn tự lập cũng không lay được
Sứ giả nước Sở nói:
- Nhanh, nhanh thôi
Tô Nan nghiêm mặt nói:
- Ngài Sở Sử, vở kịch lớn này bởi vì Tô Nan ta đây mà dựng lên, thế nhưng tiền vốn của ta trong các bên nhỏ nhất nên không chịu được tiêu hao, nếu nước Sở của ngươi không động thủ, ta cũng tuyệt đối không động thủ, dù sao đại quân của nước Khương vẫn còn chưa đến cùng ta hội sư kia mà
..
Tất cả các con mắt trong thiên hạ đều nhìn chằm chằm Tô Nan
Vốn cho rằng ông ta như tên đã trên dây không bắn không được, cứ như vậy phản
Tất cả mọi người chờ tây nam Việt quốc trong nháy mắt long trời lở đất
Kết quả..
Lại không có tiếng động
Đương nhiên, gia tộc họ Tô không là hoàn toàn không có tiếng động
Quân đội gia tộc họ Tô, xông ra hết nhánh này đến nhánh khác
Lúc trước luôn mồm chỉ có năm nghìn tư quân, bây giờ trực tiếp nhô ra hơn một vạn, hơn nữa còn không tính mấy nghìn mã tặc Tam Nhãn Tà
Đám võ sĩ lưu lạc của các nước Tây Vực cũng kết bè kết đội tiến vào lãnh địa họ Tô, tiếp đó bắt đầu chỉnh biên thành quân
Đám tăng binh của Đại Kiếp Tự cũng liên tục không ngừng tiến về phía đông
Quân đội tập hợp trên lãnh địa gia tộc họ Tô, càng ngày càng nhiều, càng ngày càng nhiều
Thành Tuyết Lương là cái thành thị ở cực Bắc, cách Bạch Dạ Quan rất gần
Một ngày này
Thành chủ Tuyết Lương bỗng nhiên hướng Thái Thú quận Bạch Dạ Trương Xung cùng phủ Hầu tước Trấn Viễn Tô Nan cầu cứu, nói trong thành xuất hiện nhiều đạo tặc, đang ra sức cướp bóc thương nhân và các hộ giàu có
Mẹ trứng, những lời này ngươi đi gạt quỷ ấy à
Thành Tuyết Lương Thẩm Lãng đã sớm dẫn người đi cướp qua, lúc đó cái tay Thành chủ này đã sớm nghe tiếng mà chạy
Thời gian đều đi qua nửa tháng, ngươi mới nói ra hiện tại đạo tặc
Thái thú Trương Xung đã bị đại quân bao vây, đương nhiên không thể phái binh cứu giúp
Vậy Hầu tước Tô Nan đương nhiên nghĩa bất dung từ
Tức khắc, em trai Hầu tước Tô Nan Tô Trản dẫn binh năm nghìn tiến vào chiếm giữ thành Tuyết Lương
Thành Tuyết Lương khoảng cách Bạch Dạ Quan chỉ có không đến trăm dặm
Một khi Tô Nan mưu phản, đại quân của tướng quân Bình Tây Trịnh Đà xuôi nam, sẽ va chạm với thành Tuyết Lương đầu tiền
Năm nghìn quân đội ở đây ngăn chặn đường xuôi nam của đại quân Trịnh Đà
Ngay sau đó, một nhánh lính đánh thuê ba nghìn võ sĩ Tây Vực rời khỏi lãnh địa họ Tô đến quận thành Bạch Dạ, gia nhập đại quân của Tô Toàn
Lúc này đại quân họ Tô bao vây quận thành Bạch Dạ, đã thêm binh đến một vạn năm
Gần như toàn bộ ánh mắt khắp thiên hạ đều nhìn chằm chằm Tô Nan
Lão tặc này đúng là biết nhịn nhục, còn chưa động thủ sao
Ngươi sẽ không sợ Trương Xung ở trong thành Bạch Dạ không ngừng chiêu binh mãi mã à
Năm đầu sỏ gồm Trương Xung, vua Ngô, vua Việt, vua Sở, Biện Tiêu gần như ngừng thở, nhìn chằm chằm Tô Nan không nháy mắt một cái
Chỉ cần một khắc Tô Nan tuyên bố khởi binh
Chính là long trời lở đất
Dắt một phát mà động toàn cục
..
Vua Việt Ninh Nguyên Hiến
Ông mới vừa lấy được mật báo của công chúa Ninh Khiết, tức khắc cả người đều phải nhảy dựng lên
Tiếp đó xem hết lần này đến lần khác
Ông thực sự sợ rằng mình đọc sai rồi
Kết quả Ninh Khiết viết rõ ràng
Thẩm Lãng mang theo mấy trăm người đi diệt chủ lực vua Khương
Mấy trăm người, đi diệt mấy vạn đại quân
Là ta điên rồi
Hay là thế giới này điên rồi
Lúc này Ninh Nguyên Hiến thật là có chút hối hận phái Thẩm Lãng đi quận Bạch Dạ
Đây..
Đây là một con chó hoang, vừa ra khỏi cửa đã thoát khỏi tay
Ở trong kinh đô coi như ngoan ngoãn, vừa thoát khỏi tầm mắt, độ điên cuồng quả thật vô hạn vô biên
Lúc trước mang theo mấy vạn bạo dân cướp bóc, khiến toàn bộ quận Bạch Dạ cướp sạch không còn, tuy rằng to gan lớn mật, nhưng lập công lớn
Hơn nữa hoàn toàn cùng Trương Xung phối hợp được không chê vào đâu được, để kế sách một mũi tên ba con chim của Tô Nan thất bại
Quốc quân mặt ngoài răn dạy, nhưng nhưng trong lòng ngầm thoải mái, tuy nhiên vẫn bị chảy một chút mồ hôi lạnh
Thế nhưng bây giờ, ông bị hoảng sợ quá nhiều rồi
Ta đã nói xong rõ ràng, Thẩm Lãng nhà ngươi và Trương Xung, Trịnh Đà, ba người hợp tác, khống chế đại quân của Tô Nan một hai tháng, chờ phá cuộc thành công chiến sự phía bắc coi như là đại công cáo thành
Kiềm chế hiểu không
Không phải để cho ngươi diệt đại quân họ Tô, càng không phải là để cho ngươi diệt đại quân nước Khương
Ninh Nguyên Hiến ta đây coi như là điên rồi, cũng không dám để cho ngươi mang theo mấy nghìn người đi diệt Tô Nan
Kết quả ngươi bây giờ mang theo mấy trăm người đi diệt mấy vạn đại quân vua Khương
Ngươi có chơi tạp nham không hề gì
Ngươi sẽ liên lụy toàn bộ bàn cờ cùng chết chung
Ninh Khiết người này điển hình ít nói kiệm lời, lúc trước viết mật thư cho Ninh Nguyên Hiến tối đa cũng chính là mười mấy chữ
Mà lần này lưu loát mấy trăm chữ, hận không thể cầm mỗi một chi tiết đều nói rõ ràng
Tại sao
Bởi vì nàng cũng sợ
- Thẩm Lãng này thật sự là con trai nông dân à
- Ninh Nguyên Hiến rung giọng nói:
- Gan to bằng trời thế này mà do nhà nông sinh ra kia à
Ninh Nguyên Hiến đau đầu từng đợt
Người khác đều nói nhân tài tựa như một cây đao, nếu như ngươi không biết dùng, nói không chừng sẽ tự cắt chính mình
Thẩm Lãng này nào chỉ là một cây đao
Quả thực là…
Ninh Nguyên Hiến không biết cái từ lựu đạn này
Bằng không nhất định sẽ dùng ở trên đầu Thẩm Lãng
Cho kẻ thù nổ banh xác nhưng cũng khiến cho chính mình nổ tan nát
May là thằng điên này đều mang theo người nhà của nó, không mang quân đội của Trương Xung đi
- Thằng nhóc điên này chơi dại cũng không sao, chí ít còn có Trương Xung, còn có Trịnh Đà
Ninh Nguyên Hiến lẩm bẩm
Lúc này dù ông có nổi giận cũng vô dụng, cũng ngăn không được Thẩm Lãng
Nhưng mà vào lúc này, mật sứ Hắc Thủy Đài vội vã chạy vào
- Bệ hạ, quân tình khẩn cấp, quân tình khẩn cấp
- Tám trăm dặm khẩn cấp, tám trăm dặm khẩn cấp
Mật sứ này trực tiếp quỳ gối trước mặt Ninh Nguyên Hiến, hai tay dâng tình báo tuyệt mật của Hắc Thủy Đài, phía trên dính ba cây lông quạ đen
Ninh Nguyên Hiến lại tê dại cả da đầu, toàn bộ cột sống chợt dựng thẳng lên
Lại..
Lại đã xảy ra chuyện gì
Tô Nan khởi binh
Tuyệt đối không phải, chiến cuộc phía tây cách mỗi hai canh giờ, liền có một lần cấp báo
Đó chính là địa phương khác xảy ra chuyện
Chẳng lẽ là nước Nam Ẩu
Cũng không phải
Việt quốc căn bản không có thực lực của một nước gánh chịu hai trận đại chiến, cho nên đại quân Chúc Lâm đã sớm co lại phòng tuyến, đại quân tập kết ở thành Nam Ẩu nhưng không có xuất kích, không có chuyện đại chiến
Quốc quân Ninh Nguyên Hiến vừa mở ra đọc
Tức khắc trong đầu như có một vụ nổ oanh động vậy
Phía trên mật báo viết rằng, thành chủ Thiên Phong của quần đảo Lôi Châu làm phản, đầu nhập vào nước Ngô
Hai ba vạn đại quân nước Ngô xuôi nam, nhắm thẳng vào thành Nộ Triều
Huyền Vũ Hầu Kim Trác nghi bị đâm giết
Ninh Nguyên Hiến nhắm hai mắt lại, chống đỡ tác động của luồng tin tức này
Thật không ngờ, thật không ngờ
Ninh Nguyên Hiến đang chơi trò dương đông kích tây, mà mà vua Ngô trẻ tuổi cũng dương tây kích đông
Mục tiêu của gã dĩ nhiên là quần đảo Lôi Châu
Kim Trác bị ám sát
Cừu Hào làm phản
Kể từ đó, còn làm sao chống được đại quân nước Ngô
Ninh Nguyên Hiến có một chút cảm giác khó chịu
Cuối cùng Kim Trác nhân phẩm cao thượng, hơn nữa ông ta còn là… nhạc phụ của Thẩm Lãng
Nhưng không hơn
Vua Ngô nhất định phải chiếm được quần đảo Lôi Châu, nhưng Ninh Nguyên Hiến cũng không phải đặc biệt coi trọng
So với đại dương, ông càng xem trọng lục địa hơn
Quần đảo Lôi Châu trên danh nghĩa là Việt quốc, nhưng cuối cùng là họ Kim
- Phương diện này có bàn tay của hội Ẩn Nguyên rồi
- Ninh Nguyên Hiến cười lạnh nói
Thương nhân là không có quốc gia, nhất là cái loại tổ chức tung hoành thiên hạ như hội Ẩn Nguyên này đây
- Thật đúng là biết cách chơi lớn, tay trái cho quả nhân vay tiền, tay phải cho Ngô vương vay tiền, hội Ẩn Nguyên tính làm bàn tay đen thao túng cả thiên hạ sao
- Ninh Nguyên Hiến có chút nổi giận
Tiếp đó, không hơn
Thành Nộ Triều là cơ nghiệp gia tộc họ Kim các ngươi, vậy hãy do gia tộc họ Kim tự mà giữ đi, lực quả nhân có hạn
Có thể giữ được hay không, mặc cho số phận đi
Quần đảo Lôi Châu rơi vào trong tay nước Ngô, Ninh Nguyên Hiến đương nhiên nổi giận, vô cùng không cam lòng
Nhưng chỉ là bởi vì danh dự chính trị, cũng chẳng vì nhìn trúng lợi ích thực tế, chí ít với bản thân Ninh Nguyên Hiến chả thấy được lợi ích gì ở quần đảo Lôi Châu cả
Thậm chí
Ngô vương một lòng nhìn chằm chằm quần đảo Lôi Châu, với chuyện Biện Tiêu đánh úp bất ngờ còn có tác động lớn hơn
So với quần đảo Lôi Châu, Ninh Nguyên Hiến càng thêm chú ý vào kết quả thắng bại của chiến cuộc phương Bắc, càng tập trung vào kết quả tập kích của Biện Tiêu
Bây giờ thật là cơ hội tốt trời ban
Toàn bộ tinh lực của vua Ngô nằm ở quần đảo Lôi Châu cùng thành Nộ Triều, một nửa tinh lực khác đều ở thành Thượng Dã, mà Ninh Nguyên Hiến đã có mười vạn đại quân trên thân
Phòng tuyến phía Tây rõ ràng bị ông xem nhẹ đến cực hạn
Lúc này, Ninh Nguyên Hiến chợt phát hiện Ngô vương cùng mình có chút tương tự
Đôi bên đều không thích chiến lược đe dọa, đều thích mạo hiểm nhưng đều chỉ chuyên chú với một phương hướng mà thôi
Ví như mắt của Ninh Nguyên Hiến chỉ nhìn chằm chằm cuộc chiến tập kích bất ngờ của Biện Tiêu, thế là điên cuồng trải sẵn chăn nệm, ra sức sáng tạo tất cả cơ hội
Thế nhưng quần đảo Lôi Châu bên kia, đã bị Ninh Nguyên Hiến ông ta bỏ quên
Đây cũng là một loại ánh mắt nhỏ hẹp sao
Vậy Thẩm Lãng thì sao
Có phải chăng hắn cũng quá tập trung vào một mục tiêu, sau đó lại bỏ sót cái gì
Hiện tại nội bộ của hắn mâu thuẫn, thành Nộ Triều lập tức sẽ phải đã đánh mất
Hắn lại vẫn một lòng mang theo mấy trăm người muốn đi diệt chủ lực vua Khương, cái này có tính là nhìn đầu bất chấp đuôi không vậy
..
Trên mặt biển phía Đông
Mấy trăm chiếc thuyền của nước Ngô, trùng trùng điệp điệp xuôi nam
Từ bầu trời nhìn xuống, hạm đội này kéo dài mười mấy dặm
Tuy rằng không thể nói là che khuất bầu trời, nhưng là tuyệt đối là vô biên vô hạn
Gần ba vạn đại quân
Đây đã là cực hạn mà vua Ngô có thể xuất động để tiến đánh thành Nộ Triều
Nhưng là vậy là đủ rồi
Kim Trác bị đâm chết, quân phòng thủ thành Nộ Triều không vượt qua năm nghìn
Một khi rắn mất đầu, nhất định là lòng người bàng hoàng
Một trận chiến này đã tất thắng không thể nghi ngờ
Chủ soái Nam chinh của nước Ngô là Ngô Mục đứng ở đầu thuyền, gió biển thổi, sinh lòng phóng khoáng
- Bệ hạ, ngài hãy chờ tin thắng trận lẫy lừng của ta đi
- Trời cao nhất định muốn cho Ngô Mục ta đây lập được công trạng lớn
..
Bên trong thành Nộ Triều
Trong mật thất của pháo đài
Kim Mộc Lan khổ sở nói:
- Ta thực sự không phải biết diễn trò, phụ thân rõ ràng bình an vô sự, lại muốn ta thời thời khắc khắc giả bộ bi thương, ta không biết phải làm sao
Mộc Lan thực sự diễn không được
Cha mẹ nàng đều an khang, hơn nữa cùng chồng mình ân ái như vậy, cả người đều vô cùng hạnh phúc
Muốn để cho nàng đau khổ bi thương thì nàng không cách gì diễn nổi
Kim Hối ở bên cạnh do dự rất lâu
Chết thì chết đi
Tiếp đó gã buồn bã nói:
- Tiểu thư, cô gia ở quốc đô đã cùng công chúa Ninh Diễm ngủ cùng một chỗ, hơn nữa không chỉ một lần, còn bị quốc quân bắt được
Nghe những lời này
Cục cưng Mộc Lan tức khắc đỏ cả mắt
Phu quân cặn bã, chàng lúc trước luôn miệng nói, chàng và Ninh Diễm chẳng qua là huynh đệ, nửa điểm tư tình cũng không có
Thiếp..
Thiếp tình nguyện cho chàng đi thanh lâu, tìm một chút thanh quan nhi (kỹ nữ bán nghệ không bán thân)
Thế nhưng, thiếp không muốn cho chàng cùng có tình cảm rối rắm với người đàn bà khác, nhất là những cô gái xinh đẹp đáng yêu
Tuyệt đối không được vượt quá giới hạn về mặt tinh thần
Lúc này, bên cạnh An Tái Thiên nói:
- Đúng, với cái biểu cảm này của tiểu thư thì đặc biệt thích hợp
Mấy ngày nay khi ngài cảm thấy không cách nào biểu hiện bi thương thì hãy nghĩ đến chuyện cô gia vượt quá giới hạn, tất cả mọi người biết ngài không biết diễn trò, một khi thấy ngài bi thương phẫn nộ, tất cả mọi người sẽ tin tưởng chủ công đã bị ám sát
Hầu tước Kim Trác không nói gì, dĩ nhiên là vậy à
Mộc Lan cắn răng nghiến lợi nói:
- Cặn bã, chàng chờ đó cho thiếp, chờ đó cho thiếp
Chờ cho chàng về nhà, thiếp nhất định sẽ giết chàng, giết chàng đó
Lần trước ở quận Lang, Kim Mộc Lan ta đây vẫn là nhân từ nương tay, còn để cho chàng ngày thứ hai mới rời khỏi giường
Bản lãnh của chàng thế nào không biết sao
Chỉ mỗi mình Kim Mộc Lan ta đây, chàng còn ăn không vô, còn muốn đi ra ngoài ăn vụng
Bản lĩnh nát bét như vậy, còn có thể diện vượt quá giới hạn
Lúc này, bên ngoài vang lên thanh âm
- Chủ công, mấy vạn đại quân nước Ngô đã xuôi nam
An Tái Thiên thở dài nói:
- Đại chiến thành Nộ Triều sẽ bùng nổ vô cùng nhanh chóng
Tuy rằng cô gia không ở đây nhưng kế hoạch của ngài vẫn còn đó, lúc này đây cũng nhất định có thể đại hoạch toàn thắng
Hầu tước Kim Trác nói:
- Chư quân, chuẩn bị nghênh chiến
..
Dưới chân núi Đại Tuyết
Bộ lạc Arunana
Bởi vì nơi này miễn phí chủng ngừa đậu mùa, cho nên chỉ trong vòng mấy tháng ngắn ngủi, đã có mười vạn người đến đây khiến cho nó trở thành một bộ lạc cỡ lớn
Nước Khương luôn theo truyền thống là đi theo kẻ mạnh, cho nên những người đến tham gia vào phe của Arunana đa số là già yếu
Nhưng mà dù cho như thế, coi như nhân số thịnh vượng, thanh thế to lớn
Nhưng trong khoảng thời gian này, toàn bộ bộ lạc hoàn toàn thần hồn nát thần tính, vô số người hoảng sợ không chịu nổi một ngày
Bởi vì nội loạn Khương quốc đã kết thúc, tân vương Arutai lên đài
Lúc trước vua Khương Arugan với Arunana còn có một chút xíu tình cảm cha con nên không có trực tiếp phái binh đến đây vây quét
Hôm nay Arutai chẳng có nửa điểm tình anh em với nàng, dù rằng hai người là anh em cùng cha cùng mẹ
Giết xong ba huynh đệ đã trưởng thành, Arutai trực tiếp dẫn đầu bốn vạn đại quân đánh về phía bộ lạc Arunana
Bốn vạn đại quân, càng ngày càng gần
Sứ giả của vua Khương mới ngày nào cũng đến bộlạc Tuyết Sơn của Arunana kêu gọi đầu hàng
- Nếu không muốn chết thì nhanh cút đi
- Đại vương sẵn lòng tiếp nhận toàn bộ dân du mục, tất cả mọi người mang theo bò ngựa đi nghênh đón đại vương
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
- Chờ đến khi quân đội đại vương đến đây giết, những ai dám can đảm theo Arunana sẽ giết chết ngay tại chỗ
Thật lòng mà nói, những người này quả thực ủng hộ công chúa Arunana vô cùng
Nàng không chỉ miễn phí chủng ngừa đậu mùa cho tất cả mọi người, hơn nữa còn bóc lột sức lao động của bọn họ cực thấp, cuộc sống ở bộ lạc của nàng khá hơn nhiều so với địa phương khác
Thế nhưng, có cái gì còn quan trọng hơn so với tính mạng kia chứ
Số võ sĩ bên người Arunana chỉ có năm ba ngàn mà thôi, làm sao địch nổi mấy vạn quân của đại vương được
Nếu cố ở lại bộ lạc Tuyết Sơn, đó chính là chờ chết
Thế là, những đám dân du mục đều đi cả
Mỗi một ngày đều có người đi
Lều vải của bộ lạc càng ngày càng ít, dê bò cũng càng ngày càng ít
Công chúa Arunana đau lòng như dao cắt
Tâm phúc của nàng không ngừng khuyên, không cho bất cứ kẻ nào đào tẩu, bằng không phải giết ngay lập tức
Chỉ cần dùng quân đội bao vây, ngăn chặn thung lũng, những đám dân du mục này muốn chạy trốn cũng không thể nào được
Công chúa Arunana thở dài nói:
- Con kiến hôi còn muốn sống tạm bợ, huống chi là người
Ta lại có quyền lực gì để những dân du mục vô tội cùng ta chịu chết
Vào lúc trước, nàng tuyệt đối không bao giờ nói ra lời như vậy
Trước kia nàng tính nóng như lửa, hoàn toàn coi mạng người là chuyện vặt
Thế nhưng từ sau khi trải qua ranh giới sinh tử lúc nhiễm phải bệnh đậu mùa, nàng liền thay đổi hoàn toàn
Nàng bắt đầu hiểu được sinh mạng đáng quý
Chuyện này càng rõ ràng hơn sau khi cùng Đại Ngốc ngủ qua trong bụng lại có con
Nàng bắt đầu lý giải thâm nhập một tầng với khái niệm sinh mạng
Không sai, nàng có thai, đã hơn ba tháng
Đại Ngốc thật là lợi hại, một phát súng trúng ngay
Thế là, nàng không có ngăn cản những thứ này dân du mục rời khỏi
Ngược lại công khai tuyên bố
Bất luận kẻ nào muốn rời khỏi bộ lạc Tuyết Sơn, nàng tuyệt không ngăn trở
Thậm chí nàng chủ động đi tiễn những người dân du mục này ra đi, đối với một chút dân du mục đặc biệt bần hàn, còn tặng thêm pho mát, trà bánh cùng thịt khô
Tức khắc, vô số người quỳ ở trước mặt của nàng khóc không thành tiếng
Ở Khương quốc, còn chưa từng có gặp phải một chủ nhân có lòng dạ nhân từ thế này
- Chúng ta không đi, chúng ta cùng nữ vương bệ hạ đồng sinh cộng tử
- Không đi, không đi, cùng lắm thì cùng Arutai liều mạng
- Nữ vương nhân từ, chúng ta nếu là ở thời khắc mấu chốt rời khỏi ngài, chẳng phải là không bằng cầm thú
Rất nhiều người mắt ngấn lệ, rút ra loan đao một lần nữa đứng ở sau lưng Arunana
Nhưng mà những người không sợ chết thế này vẫn là số ít
Đại đa số những người khác vẫn đi
Mang theo sự không nỡ vô cùng, mang theo hổ thẹn vô hạn mà đi
Vừa đi vừa khóc
Bọn họ chỉ có thể hướng về trời cao cầu nguyện, hy vọng thiên thần, hy vọng thánh nhân có thể phù hộ nữ vương bệ hạ
Thế nhưng
Nữ vương bệ hạ đại khái là không qua khỏi cái kiếp nạn này
Nữ vương tốt như vậy, có lẽ vốn không nên xuất hiện trên đất của Khương quốc
Chuyện diệt vong của nàng là nhất định rồi
Khi đó sẽ là ngày tận thế phủ xuống bộ lạc Tuyết Sơn
Ngày tận thế nữ vương bệ hạ phủ xuống
..
- Nữ vương, đại quân Arutai cách bộ lạc chúng ta còn có năm mươi dặm, buổi trưa ngày mai sẽ đánh tới
Một tên võ sĩ quỳ gối trước mặt Arunana
- Chúng ta còn có bao nhiêu người
- Arunana bèn hỏi
Tên võ sĩ kia nói:
- Ba nghìn
Arunana ngạc nhiên, vẫn còn có ba nghìn
Nàng lúc đầu cho rằng tất cả mọi người sẽ chạy trốn sạch sẽ, cuối cùng chỉ còn lại một mình nàng giữ toàn bộ bộ lạc Tuyết Sơn
Lại có ba nghìn người lưu lại, năm nghìn tên võ sĩ lại chỉ đi hai ngàn người
- Nữ vương bệ hạ với mọi người ân trọng như núi, trong cơ thể chúng ta là máu nóng, không phải nước lạnh
- Cho dù chết, chúng ta cũng phải bảo vệ nữ vương bệ hạ đến một khắc cuối cùng
Arunana cho tới bây giờ cũng chưa từng xưng vương
Thế nhưng sau khi Arugan chết đi, những người trong bộ lạc dần dần thay đổi xưng hô với nàng
Xưng là nữ vương
Bởi vì quả thực không có một người chủ nhân đối với bọn họ tốt như vậy
Không chỉ chữa bệnh cho bọn họ, không chỉ cho chủng ngừa đậu mùa cho họ
Hơn nữa còn phái ra đại quân dựng lều vải cho bọn họ, dê bò ngã bệnh, nàng sẽ phái người tới trị
Có đôi khi, nàng thậm chí sẽ đích thân đỡ đẻ cho dê bò
Mà trong khi những vua Khương trước đây, hoàn toàn có thể xưng là đại danh từ tàn bạo, hoàn toàn xem những người dân du mục như bọn họ chẳng khác gì chó lợn dê bò
Arunana có một tòa thành đặc biệt đơn sơ, chu vi không đến một nghìn mét vuông, cao không đến mười lăm mét
Toàn bộ bộ lạc của nàng ở bên trong một sơn cốc
Bởi vì ở phía dưới núi tuyết, quanh năm được nước tuyết tẩm bổ, cho nên rong rêu ở đây rất phong phú
Arunana đi ra khỏi tòa thành, đi tới trên ban công
Lúc này toàn bộ thung lũng đều trống rỗng
Thế nhưng rất nhiều lều vải vẫn còn, chỉ bất quá bên trong đã không còn người
Rất nhiều dân du mục đi, nhưng lại là không có dỡ lều vải xuống, vậy đại khái coi là là một loại tưởng niệm
Tỏ ý bọn họ tuy rằng đã đi, nhưng trong tim mãi xem bộ lạc Tuyết Sơn trở thành ngôi nhà vĩnh cửu nên vẫn để lều ở chỗ này
Nhìn thấy Arunana đi ra
Ba nghìn tên võ sĩ quỳ xuống thật chỉnh tề, ánh mắt nhìn nàng tràn đầy dứt khoát
Arunana nói:
- Đại quân Arutai ở ngay vị trí bên ngoài cách đây năm mươi dặm, ngày mai buổi trưa sẽ giết đến đây
Các ngươi bây giờ còn có cơ hội đào tẩu, ta tuyệt đối sẽ không có bất kỳ trách cứ nào
Ba nghìn tên võ sĩ quỳ rạp dưới đất, vẫn không nhúc nhích
- Cùng nữ vương bệ hạ đồng sinh cộng tử
- Đồng sinh cộng tử
Arunana nói:
- Arutai là huynh trưởng của ta, thế nhưng hắn thủ đoạn độc ác, là tuyệt đối sẽ không lưu tình, ta đánh không lại hắn, các ngươi lưu lại, chỉ có một con đường chết
- Cùng nữ vương đồng sinh cộng tử
- Ba nghìn người hô to
Arunana nói:
- Ta có thể bỏ chạy, thế nhưng ta không muốn chạy, ta cũng không biết chạy đi đâu
Đại Ngốc không ở đây, sư phụ Tuyết Ẩn cũng không ở đây
Thậm chí phía sau núi chính là nhà của sư phụ
Arunana không muốn trốn
Mặc dù nàng không còn coi mạng người như là chuyện vặt, nhưng vẫn tính nóng như lửa, nàng có thể chết, nhưng tuyệt đối sẽ không không đánh mà chạy
Huống chi nàng có thể trốn đi nơi nào
Việt quốc à
Họ Tô là kẻ thù
Nước Sở à
Tộc Sa Man à
Không, nàng không đi được bất kỳ nơi nào
- Cùng nữ vương bệ hạ đồng sinh cộng tử
Ba nghìn người không ngừng lặp lại những lời này, bi tráng dứt khoát
Trong lời nói, đã tràn đầy quyết tâm hẳn phải chết
Ba nghìn ngươi sẽ phải đối diện với bốn vạn đại quân vua Khương Arutai
Hoàn toàn không có bất kỳ khả năng thắng nào
Arunana che cái bụng, cất cao giọng nói:
- Tốt lắm, ngày mai chúng ta quyết một trận tử chiến với Arutai
- Arunana ta đây thà đứng sống, cũng không quỳ chết, cũng tuyệt không sẽ bỏ chạy như là chó chết chủ vậy
- Quyết một trận tử chiến
- Quyết một trận tử chiến
Ba nghìn người hô lên điên cuồng
Ngày tận thế quá bộ đến à
Vậy quá bộ đến đi, cùng lắm thì chết một lần mà thôi
Nhưng mà vào lúc này, bên ngoài vang lên một trận tiếng vó ngựa kịch liệt
- Nữ vương bệ hạ, có một nhánh kỵ binh tiếp cận
Arunana kinh hãi, đại quân Arutai không phải ở cách đây năm mươi dặm sao
Lại đến nhanh như vậy sao
Không tới thì cũngđã tới rồi, Arunana ta đây có gì để sợ nào
Đại Ngốc, chàng ngốc như vậy
Nếu như ta chết đi, liệu chàng có nhớ ta không
Nhưng mà dù cho ta có chết, chàng cũng phải vì ta thủ tiết, nếu như chàng lấy người đàn bà khác, ta biến thành ác quỷ cũng sẽ không bỏ qua cho chàng đâu
Arunana chợt nhảy xuống tòa thành, cỡi bò trắng, nhặt lên Thanh Long Yển Nguyệt Đao của nàng, lớn tiếng quát:
- Theo ta ra giết đi
Tiếp đó nàng cưỡi bò trắng, dẫn đầu ba nghìn võ sĩ, trực tiếp từ thung lũng xung phong liều chết
Rõ ràng là người đàn bà liều lĩnh, còn chẳng phân biệt được người đến là địch hay ta, cứ ra giết bất chấp xanh đỏ đen trắng
Khi lao ra khỏi sơn cốc
Nàng không khỏi ngạc nhiên
Vậy, đó không phải là Đại Ngốc, người đàn ông của nàng à
Trong mắt của nàng chỉ có Đại Ngốc lao điên cuồng, hoàn toàn không có Thẩm Lãng tồn tại, thậm chí còn chẳng thèm để ý với hơn hai trăm kỵ binh bên cạnh hắn
Bởi vì Đại Ngốc thực sự quá loá mắt, đứng trên mặt đất so với người khác cưỡi ngựa còn cao hơn, chạy băng băng so với người khác cưỡi ngựa còn nhanh hơn
Đại Ngốc vừa lao điên cuồng, vừa rống to hơn
- Vợ ơi, vợ ơi, ta đến, nàng đừng sợ, nàng đừng sợ
- Nhị Ngốc nói, hắn giúp nàng tiêu diệt mấy vạn đại quân Arutai, để cho nàng biến thành nữ vương toàn bộ Khương quốc
- Vợ ơi, nữ vương là gì vậy
Tiếp đó, Arunana cưỡi bò trắng điên cuồng xung phong ra
Hai người cách còn có hơn mười mét, Arunana liền nhảy từ trên lưng bò xuống, một tay đè lấy Đại Ngốc ngã nhào xuống đất
Tiếp đó, điên cuồng xé quần áo, trực tiếp muốn đè gã làm chuyện ứ ừ
Mẹ kiếp, kịch liệt như vậy
Hoang dã đến thế sao
Thẩm Lãng hoàn toàn ngơ ngác
Dù đây là buổi tối, nhưng lại để cho con mắt của chúng sinh nhìn chòng chọc
- Vũ Liệt nhanh đi, mang theo mấy chục tỷ tỷ đi dùng màn ngăn lại, không để cho cái mông tẩu tử (chị dâu) của ta cho người khác nhìn được
..
Chú thích của Bánh: Up phần 2 lên, ngày hôm nay hai chương một vạn sáu
Lạy xin hỗ trợ, lạy xin vé tháng
Chú thích của Mèo Thầy Mo: Mọi người nghỉ tết vui không
Mèo toàn dọn, cúng,… không thấy bình minh
Đã vậy về quê bị dị ứng nổi mụn tùm lum T_T

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.