Sử Thượng Tối Cường Chuế Tế (Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử)

Chương 262: Vương giả! Họ Tô binh bại như núi đổ!






Chương 262: Vương giả
Họ Tô binh bại như núi đổ
Tâm sự của Bánh:
Chư vị đại nhân, ta có thể sẽ khóc đến nguyên đán
Dù cho trong thời gian gấp đôi vé tháng (khuyến mãi của qidian), cũng thực sự không muốn bày ra nguyên một chương xin vé
Nhưng nhìn thứ tự nguyệt phiếu từ thứ 10 rơi đến hạng 11, hạng 12, hạng 13..
Lòng ta đang rỉ máu
Các vị đại gia ơi
Cuối tháng, gấp đôi vé tháng cho ta được không
Không cho ta sao
Không cho ta sao
Vẫn là cho ta đi!
Hu hu hu hu hu
Ta có thể khóc miết đến nguyên đán
Cho nên, vẫn là cho ta đi!
Xin phiếu xin hỗ trợ!
Chú thích của Mèo Thầy Mo: Đây vốn hẳn là một chương rời, vì truyenyy đánh số tự động nên mình gộp phần tâm sự này vào đầu chương luôn
..
Vương giả
Họ Tô binh bại như núi đổ
Vùng biên giới hai nước Ngô Việt, bên trong đại doanh của vua Ngô
Kiềm chế ở trạng thái yên tĩnh
Giống như một cây kim rơi trên mặt đất cũng có thể nghe
Vua Ngô trẻ tuổi trong tay cầm một phần chiến báo dính máu, xem hết lần này đến lần khác
Vẫn không dám tin tưởng nội dung phía trên
Biện Tiêu dẫn đầu chưa đến hai vạn đại quân tuôn ra phòng tuyến Diễm Châu, vòng qua ranh giới phía Tây trọng binh phòng thủ mấy thành lớn, tiến quân thần tốc, trực tiếp giết vào khu vực trung tâm nước Ngô
Quân phòng thủ nước Ngô đều chặn đánh, vây đuổi chặn đường
Nhưng mà..
Đại quân của Biện Tiêu như là con lươn vậy, ở bên trong nước Ngô chui tới chui lui
Như vào chỗ không người
Đương nhiên là kết quả này
Biện Tiêu đã từng là đại tướng nước Ngô, với địa lý nước Ngô chỉ sợ so với Ngô vương thậm chí so với rất nhiều vị tướng nước Ngô khác còn quen thuộc hơn
Chỗ nào có sơn cốc, chỗ nào có đường mòn, chỗ nào có sông, ông đều nắm rõ ràng trong lòng bàn tay
Chỗ nào có khả năng có mai phục, chỗ nào có thể mai phục
Đơn thuần trên chiến báo, hoàn toàn nhìn không ra lúc này bên trong nước Ngô thảm cỡ nào, nhìn không ra Biện Tiêu có lợi hại dường nào
Một câu nói có thể hình dung
Bên trong nước Ngô đã xuất động gần mười vạn đại quân, bao vây Biện Tiêu
Thế nhưng những thứ này quân đội, đã cũng bị sụp đổ, hoàn toàn một đám loạn cào cào
Khi một nhánh quân đội mệt mỏi rã rời không thể tả, Biện Tiêu sẽ như là rắn độc xuất kích, giết cho đầu người lăn long lóc
Hơn nữa Biện Tiêu cơ hồ không có mang theo cỏ khô, không mang theo lương thực
Trực tiếp ở bên trong nước Ngô chinh phạt
Đương nhiên cái này là cách nói uyển chuyển, nói huỵch toẹt ra chính là cướp bóc
Một đường giết, một đường cướp
Toàn bộ bên trong nước Ngô đại loạn
Từ sáng đến tối đưa tới mấy chục phần chiến báo, một hồi Biện Tiêu ở đây, một hồi Biện Tiêu ở chỗ đó
Thậm chí đến tận bây giờ, ngay cả Ngô vương cũng không biết Biện Tiêu đến tột cùng ở nơi nào
Thế nhưng..
Chí ít ba cái thành trì trống rỗng bị cướp bóc không còn, đồng thời đốt rụi
Có ít nhất hai ba vạn quân đội bị Biện Tiêu đánh lén, thương vong nặng nề
Vua Ngô trẻ tuổi bị xáng một bạt tai thật mạnh lên mặt
Ngay trước đây không lâu ngay chuyến săn biên giới, gã không chỉ ở thắng Ninh Nguyên Hiến ở mặt cờ vây, hơn nữa ở hai quân luận võ cũng thắng lợi hoàn toàn
Nước Ngô thanh thế tăng vọt, danh vọng Ngô vương càng như mặt trời ban trưa
Gần như tất cả mọi người nói Ninh Nguyên Hiến đã như mặt trời sắp lặn, Ngô vương như là mặt trời mới mọc từ từ dâng lên vậy.
Cũng chính bởi vì vậy, vua Ngô trẻ tuổi áp chế phái bảo thủ triều đình, tận lực thi triển
Mắt thấy huy hoàng thật sự đang đến gần
Hiện thực lại giống như một tiếng sấm sét giữa trời quang
Bây giờ, gã rốt cuộc hiểu rõ tính toán thật sự của Ninh Nguyên Hiến
Quá điên cuồng
Ninh Nguyên Hiến chính là một người điên
Vì cho Biện Tiêu chế tạo cơ hội đánh bất ngờ nước Ngô, lại trình diễn một vở kịch lớn thế này
Lại là mượn tiền mấy triệu lượng vàng làm quân phí, lại là ngự giá thân chinh, ở phía trên vùng biên giới tập kết mười một vạn đại quân
Không chỉ có như thế, còn không ngại dùng bản thân làm làm mồi, phối hợp bên người ba vạn đại quân trở về giữ kinh đô
Nếu không phải như thế, Ngô Khải cũng sẽ không từ ranh giới phía tây phối hợp ba vạn đại quân đông tiến
Bởi vì mê hoặc chính diện quyết chiến đánh bại Ninh Nguyên Hiến quá lớn
Như thế mới đưa đến biên giới phía tây trống rỗng, để không đến hai vạn kỵ binh của Biện Tiêu tiến quân thần tốc, ở bên trong nước Ngô giết cho máu chảy thành sông
Đổi thành tướng lĩnh khác, có thể còn có thể một chút nhân từ
Nhưng Biện Tiêu thủ đoạn độc ác cỡ nào
Với nước Ngô thống hận ra sao
Một trận chiến này ông ta đến tột cùng giết bao nhiêu người, đốt bao nhiêu thị trấn thôn xóm
Có trời mới biết
Ngô vương che trán, ngồi trở lại cái ghế của mình phía trên, đồng thời nhắm hai mắt lại
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vì tin dữ quá mãnh liệt, để cho gã không khỏi hoa mắt từng cơn
Lòng gã đang rỉ máu
Biện Tiêu mặc dù không có chiếm lĩnh một tòa thành trì, thế nhưng phá hủy với kinh tế nước Ngô quả thực trí mạng
Hủy hoại so với chiếm lĩnh còn dễ dàng hơn nhiều
Ninh Nguyên Hiến ngươi đúng là điên
Điên rồi
Tiếp đó Ngô vương phát hiện tới một mức độ nào đó, gã và Ninh Nguyên Hiến giống nhau, đều ưa mạo hiểm, đều cố chấp cùng một chỗ như vậy
Ngô Khải dẫn đầu đại quân xuôi nam, làm ra vẻ muốn tập kích quận Thượng Dạ ở nước Việt, hoàn toàn là vì yểm hộ cho hành động chiến lược cướp đoạt thành Nộ Triều
Kết quả Ninh Nguyên Hiến không có phát hiện
Mà Ninh Nguyên Hiến ra vẻ tư thế ngự giá thân chinh là vì Biện Tiêu đánh bất ngờ, Ngô Khải cũng không có phát hiện
Như vậy kế tiếp phải làm gì
Điều động đại quân càng nhiều hơn trở lại bao vây Biện Tiêu
Màn trình diễn đại quyết chiến giữa hai vua, cứ như vậy tan cuộc
Hơn nữa còn là Ngô vương lui trước
Như vậy còn mặt mũi nào mà tồn tại
Lúc trước khí thế hừng hực dẫn binh xuôi nam, một bộ muốn tiến đánh Việt quốc chính là ngươi, bây giờ chán nản lui binh cũng là ngươi
Đại đô đốc Ngô Trực nói:
- Bệ hạ, ba vạn Tây quân còn chưa tới đại doanh chúng ta, hạ chỉ để cho bọn họ trở lại, tham gia bao vây Biện Tiêu đi
Ngô vương không phát ra tiếng động nào
Ngô Trực nói:
- Bệ hạ, Đại quân của Biện Tiêu ở tim gan quốc gia của ta gieo tai họa một ngày, thực lực của nước Ngô của ta liền suy nhược một ngày
Ngô vương vốn đang nổi giận dần dần bình tĩnh lại
Gã cầm lấy quân cờ, bắt đầu đánh cờ
Tự đánh cờ với chính mình
Như thế não có thể tỉnh táo lại thật nhanh
Giang sơn là của quả nhân, mặc kệ hậu quả cỡ nào, đều chỉ có quả nhân một mình gánh chịu
Càng nguy lúc gấp, càng phải tĩnh táo
Mỗi một khi bản thân quyết định, đều phải gánh chịu tương ứng trách nhiệm
Làm một vương giả, kiêng kỵ nhất chính là tiến thoái lưỡng nan, chính là bị địch nhân đe dọa đến chạy loạn
Bất luận cái nguy cơ gì, trong nguy hiểm, cũng là cơ hội
Nếu chuyện xấu đã xảy ra, như vậy làm sao trong tràng tai nạn này tìm cơ hội
Chuyển nguy thành an, thậm chí hoàn toàn thắng lợi
- Bệ hạ, bệ hạ, lập tức phái ra đại quân trở về giữ biên giới phía tây bao vây Biện Tiêu đi, nếu để chậm thì hậu quả khó lường
- Bệ hạ, hạ chỉ đi
- Bệ hạ, đại quân lui về đi
- Đại vương, nhanh chóng cùng Việt vương đàm phán đi
- Đại vương, vội vàng đàm phán đi, để Biện Tiêu lui binh
Ở đây mấy người trọng thần đều quỳ xuống dập đầu, khóc rống rơi đủ loại nước mắt, chả khác gì như cả nước diệt vong đến nơi
Vua Ngô trẻ tuổi giống như không có nghe gì cả, gã nghĩ đến những chuyện Ninh Nguyên Hiến bên kia gặp có phải cũng như thế hay không
Quốc gia một khi gặp phải cái nguy cơ gì, thì có một đám người nhào lên gào khóc, giống như ngày mai sẽ phải mất vậy
Cực kỳ đáng trách ở chỗ, trong lòng đám người kia thậm chí là có chút thống khoái, nhìn có chút hả hê
Biểu hiện ra vô cùng đau đớn, trên thực tế cũng đang cười thầm
Nhìn đây này, nhìn kia kìa, đại vương không nghe lão nhân nói, bây giờ bị thua thiệt, bây giờ biết sai rồi đi
Ngài chính là quá trẻ tuổi, quá ngây thơ
Trị quốc nào có dễ dàng như vậy
Ngày đó Tô Nan tuôn ra kinh đô, ở Việt vương trên mặt hung hăng tát một bạt tai thời điểm, tin tưởng Việt quốc trọng thần trong lòng cũng là xấp xỉ cảm nhận
Vua cùng thần tử, nếu là người hợp tác, lại là vĩnh viễn kẻ địch
Thảo nào Ninh Nguyên Hiến một khi nắm lấy cơ hội, giết thần tử như là giết gà vậy
Ước chừng một lúc lâu, Ngô vương hỏi:
- Biện Tiêu chỉ hơn một vạn quân đội, hơn nữa cũng là kỵ binh, có thể đánh hạ kiên thành à
Vậy hẳn là không thể
Ngô vương lại nói:
- Quân đội Biện Tiêu tốc độ nhanh như vậy, hơn nữa với địa lý nước Ngô quen thuộc như thế, một khi để ông ta chui vào bên trong tim gan nước Ngô của ta, cần bao nhiêu quân đội mới có thể bao vây ông ta được
Năm đó, hiệu trưởng Tưởng (*) đã sử dụng gần một triệu quân và không thể chặn mấy chục ngàn Hồng quân
(*) Hiệu trưởng Tưởng là tên gọi thân mật của Tưởng Giới Thạch trong trường quân sự Hoàng Phố
Ngô vương đứng lên, đi tới trước bản đồ nói:
- Mấy thôn xóm thị trấn bị đốt, đốt thì đốt rồi
Lương thực bị cướp, cướp thì cũng cướp rồi
Người..
Lời này Ngô Khải không có nói ra
Người bị giết, giết thì cũng giết rồi
Cái lời này mặc dù là lời thật lòng, thế nhưng quá trúng tim đen, hắn làm một vua không thể nói ra miệng
Ngô vương lớn tiếng nói:
- Giải quyết nguy cơ Biện Tiêu then chốt không ở nước Ngô, mà ở nước Việt
Ngón tay của Ngô vương trẻ tưởi của rơi vào phía trên quần đảo Lôi Châu nói:
- Cuộc chiến thành Nộ Triều đã nổ ra, sắp chiếm toàn bộ quần đảo Lôi Châu, cái này là một trận thắng lợi to lớn, đủ để bù đắp tổn thất Biện Tiêu mang đến cho trong nước chúng ta, thậm chí còn vượt xa, cái này là thắng lợi trên chiến lược
Đông đảo thần tử với đại dương cũng không quá quan tâm
Thế nhưng Ngô vương một lần nữa nhắc lại, bọn họ cũng có khái niệm cơ bản
Sau khi chiếm được quần đảo Lôi Châu, hàng năm thuế má sẽ tăng thêm mấy chục vạn lượng vàng, đây là ích lợi vĩ đại
Ngô vương lại nói:
- Ninh Nguyên Hiến là một con bạc điên cuồng, quả nhân thừa nhận bị ông ta gạt, hoàn toàn thật không ngờ ông ta sẽ để cho Biện Tiêu tập kích bất ngờ nước Ngô của ta
Nhưng..
vậy thì sao
Ông ta cho rằng như thế sẽ thu được chiến lược chủ động à
Ông ta đánh cuộc kiểu sao, sau cùng sẽ mất cả chì lẫn chài
- Không sai, Biện Tiêu đánh nước Ngô của ta bất ngờ, để thể diện của ta mất hết
Hơn nữa Biện Tiêu chiến thắng dồn dập, giết mấy vạn người, mười mấy vạn người nước Ngô của ta, quả thực cũng đủ khiếp sợ thiên hạ
- Thế nhưng Ninh Nguyên Hiến giải quyết được nguy cơ trước mắt à
Không có
- Nguy cơ Việt quốc vẫn còn ở tỉnh Thiên Tây, vẫn còn Tô Nan mưu phản
- Trương Xung rất lợi hại, thế nhưng ông ta đã tận lực, quận thành Bạch Dạ lập tức sẽ phải thất thủ
Đến lúc đó đại quân Tô Nan sẽ quét ngang toàn bộ phía nam hành tỉnh Thiên Tây, một khi Tô Khương hợp nhất, đó chính là gần mười vạn đại quân
Đông tiến có thể bao vây tấn công kinh đô Việt quốc, lên bắc có thể cùng nước Sở vây thế gọng kìm đại quân họ Xung, xuôi nam có thể cùng vua Căng vây thế gọng kìm chủ lực Chúc Lâm
- Đại quân của Biện Tiêu đánh bất ngờ vào trong quốc gia của ta, quả thực rất đau lòng, vô cùng đáng sợ
Nhưng toàn bộ thế cục bạo phong nhãn, không ở nước Ngô của ta, ở hành tỉnh Thiên Tây, ở quận thành Bạch Dạ
- Ninh Nguyên Hiến nhìn lầm i một người, Việt quốc Bình Tây Bá Trịnh Đà, ông ta keo kiệt binh lực, căn bản cũng không có dốc toàn lực, lúc này mới để Trương Xung gặp tai họa ngập đầu, để Việt quốc gặp tai họa ngập đầu
- Một khi quận thành Bạch Dạ thất thủ, một khi phía nam hành tỉnh Thiên Tây thất thủ, một khi đại quân Tô Khương hợp nhất, vậy sẽ phát sinh chuyện gì
- Việt quốc sắp gặp họa chia cắt, tai họa ngập đầu
- Ninh Nguyên Hiến để đại quân của Biện Tiêu đánh bất ngờ nước Ngô của ta là vì cái gì
Không phải là vì công thành chiếm đất, là vì kinh hoàng nước Ngô của ta cùng nước Sở
Chính là muốn để ta bị hù dọa bể mật, chủ động cùng ông ta đàm phán, chủ động lui binh, như thế đại quân của ông ta có thể chuyên chú đi hành tỉnh Thiên Tây dẹp loạn Tô Nan phản loạn
- Ông ta đánh chính là vì không đánh
- Ninh Nguyên Hiến trước khi dẹp loạn Tô Nan phản loạn, cần phô trương thanh thế, như là mãnh hổ gầm
- Ông ta cho rằng như thế liền hù dọa được quả nhân à
Nằm mơ
Cả người Ngô vương ở vào trạng thái cuồng nhiệt
- Ông ta cho rằng Biện Tiêu ở trong quốc gia của ta đại khai sát giới, là có thể để quả nhân khuất phục sao
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nằm mơ
Ngô vương chợt rút kiếm, hét lớn:
- Chúng ta chẳng những không có thua, ngược lại đang ở vào đêm trước chiến thắng vĩ đại
Ninh Nguyên Hiến càng điên cuồng, liền đại biểu cho ông ta càng chột dạ
Mệnh lệnh toàn bộ thành trì quốc nội đóng kín, thủ vững không ra, không nên cho Biện Tiêu tranh thủ chớp lấy bất kỳ thời cơ nào, đại quân tiếp tục bao vây Biện Tiêu, nhưng không đánh, trước khi bao vây lấy, không nên tự ý xuất chiến, Biện Tiêu quá lợi hại, quốc nội không có tướng lĩnh là đối thủ của ông ta
- Ba vạn Tây quân không được dừng bước lại, không thể trở về biên giới phía tây, vẫn tiến vào đóng trong đại doanh của ta
- Đại doanh của ta phải duy trì mười lăm vạn đại quân, với Ninh Nguyên Hiến tạo thành cường đại kinh hoàng
- Ta cự tuyệt không chủ động cùng Ninh Nguyên Hiến đàm phán
- Chờ quận thành Bạch Dạ thất thủ, chờ hành tỉnh Thiên Tây thất thủ là lúc Việt quốc lại gặp tai họa ngập đầu, đó chính là ngày Ninh Nguyên Hiến chủ động tìm ta đàm phán
- Cho đến lúc này, Biện Tiêu không chỉ muốn lui binh, còn phải bỏ ra bồi thường chiến tranh, còn phải thừa nhận quyền thống trị nước Ngô của ta với quần đảo Lôi Châu, chí ít còn phải cắt nhường cho ta hai cái quận
- Nước Ngô của ta chẳng những sẽ không thua, ngược lại sẽ được trước đó chưa từng có đó thắng lợi
- Ninh Nguyên Hiến nghĩ phải mạo hiểm, muốn chiến lược đe doạ ta
Nằm mơ
Ngô vương chợt rút kiếm, lúc đầu muốn chém cả cái bàn thành hai khúc, thế nhưng ở giữa có bàn cờ gã thích, thế là bỗng nhiên chém xuống góc bàn
- Sau này có ai dám can đảm bảo ta chủ động cùng Việt vương đàm phán chịu thua, cũng đừng trách kiếm quả nhân quá mức sắc bén
Tức khắc, quần thần câm như hến
..
Trong đại doanh của quốc quân Ninh Nguyên Hiến
Vị này quốc quân lâm vào trạng thái hân hoan và vô cùng lo lắng
Tay trái một phần chiến báo, để ông phấn chấn
Tay phải cầm phần chiến báo này, để ông tức giận
Biện Tiêu đánh bất ngờ nước Ngô, kết quả chiến đấu rõ rệt, thiêu hủy vô số thị trấn nước Ngô, thiêu hủy vô số đồng ruộng còn chưa thu hoạch
Mười vạn đại quân nước Ngô căn bản không chận nổi Biện Tiêu, ngược lại để ông ta đánh lén tiêu diệt hai ba vạn
Sư huynh của quả nhân tuy rằng mấy năm không có đánh, nhưng vừa ra tay chính là vô địch
Trận đánh bất ngờ này
Số người Biện Tiêu giết chết chí ít mấy vạn
Đầu người không biết chất thành bao nhiêu nấm mồ, tuyệt đối có thể cho triều đình nước Ngô nghe tiếng tán gan, hồn phi phách tán
Nhưng phần chiến báo trong tay phải này, quả thực chính là một đống cứt
Bình Tây Bá Trịnh Đà
Quả nhân đối với ngươi có thể nói là ân trọng như núi
Ngươi lại hồi báo quả nhân như vậy
Trong tay ngươi rõ ràng có hai vạn đại quân, một khi dùng hết toàn lực, đánh bại Tô Nan là không thể nào, thế nhưng liên thủ với Trương Xung kiềm chế Tô Nan hoàn toàn được, ngăn chặn phản quân của Tô Nan ở quận Bạch Dạ một hai tháng, hoàn toàn khả thi
Cho đến lúc này, bên trong nước Ngô bị giết đến kinh sợ, Ngô vương chỉ có thể lựa chọn thỏa hiệp đàm phán
Quả nhân sẽ chuyên chú dốc hết sức, tiêu diệt Tô Nan
Kết quả thì sao
Trương Xung biểu hiện vượt qua xa quốc quân tưởng tượng, phát huy 150% sức chiến đấu
Ninh Nguyên Hiến thấy mà kinh hồn táng đảm
Ông đều không cách nào tưởng tượng, Trương Xung là như thế nào chống đỡ xuống
Thật sự là can thần (quan có tài năng) của quốc gia, quả nhiên là dũng tướng về sau, rõ ràng là văn thần, lại làm chuyện của võ tướng đến cực hạn
Thế nhưng Trịnh Đà
Chỉ phát huy 30% sức mạnh
Còn xung phong đi đầu cái gì, còn thân bất chấp tên đạn cái gì, vết thương hằn trên thân thể
Ngươi cho quả nhân là người ngu à
Hai ngươi vạn đại quân đâu
Vì sao chỉ phái ra tám ngàn
Còn nói Bạch Dạ Quan trọng yếu cỡ nào, tuyệt đối không thể đánh mất, cho nên một nửa quân đội kia đóng giữ Bạch Dạ Quan
Tô Nan bị nhũn não rồi à, mới có thể đi tiến đánh Bạch Dạ Quan, mới có thể đi trêu chọc đại quân Xung Nghiêu
Trịnh Đà nhà ngươi đây đang cùng diễn trò với họ Tô, khinh ta không nhìn ra được hay sao
Bụng dạ khó lường, bụng dạ khó lường
Trịnh Đà nhà ngươi đây là đang ngồi xem Trương Xung diệt vong, ngồi xem quận thành Bạch Dạ thất thủ, hành tỉnh Thiên Tây thất thủ
Đến lúc đó toàn bộ Việt quốc gặp họa chia cắt, đại quân Trịnh Đà nhà ngươi liền đầu cơ kiếm lợi có đúng không
Đừng quên, quân đội dưới trướng nhà ngươi là của quả nhân, không phải Trịnh Đà nhà ngươi
Người này chết tiệt
Chết tiệt
Trong cơn nóng giận Ninh Nguyên Hiến đầu váng mắt hoa
Cục diện so với trong tưởng tượng càng thêm phức tạp hiểm ác đáng sợ
Đại thái giám Lê Chuẩn vắt một cái khăn lông, đắp lên trên trán quốc quân
- Phía bên Ngô Khải thì sao
Đại thái giám Lê Chuẩn nói:
- Thám tử phía bắc mới vừa báo cáo, ba vạn đại quân biên giới phía tây nước Ngô vốn đã dừng ở tại chỗ, đồng thời chuẩn bị trở về biên giới phía tây bao vây Công tước Biện Tiêu
Nhưng bây giờ chẳng những không trở về, ngược lại tiếp tục đông tiến, để vào trú đại doanh Ngô vương
Ninh Nguyên Hiến chợt ngồi dậy
Sau đó trở về trước tấm bản đồ
Lúc này hai vị đại vương Ngô Việt, hoả lực tập trung hai mươi mấy vạn ở phía trên phòng tuyến vùng biên giới
Ngô vương dưới trướng mười lăm vạn, Việt vương dưới trướng tám vạn
Cục diện có chút hiểm ác đáng sợ
- Xem thường hắn, xem thường hắn
- Ninh Nguyên Hiến nói:
- Con hổ còn hôi sữa này tuy rằng chuộng mạo hiểm, cũng vô cùng liều lĩnh, hơn nữa trong nước còn có đông đảo bảo thủ cựu thần kiềm chế, nhưng thời khắc mấu chốt rất có quyết đoán
Biện Tiêu đánh bất ngờ nướ cNgô, lại không có hù dọa hắn, chẳng những không để cho đại quân biên giới phía tây trở về, ngược lại còn phải tiếp tục xuôi nam, để dằn mặt quả nhân
- Lợi hại, lợi hại, quả nhân xem như là gặp phải đối thủ
Ninh Nguyên Hiến cảm thấy khô nóng, liền trực tiếp vặn khăn mặt, để nước lạnh rưới vào trên đầu của mình
- Một khi quận thành Bạch Dạ thất thủ, phía nam hành tỉnh Thiên Tây thất thủ, Tô Khương hợp nhất
Quả nhân sẽ phải chủ động cùng Ngô Khải đàm phán, đến lúc đó hắn sẽ như sư tử há mồm, không chỉ muốn quần đảo Lôi Châu quyền thống trị, thậm chí còn phải cho quả nhân cắt nhường mấy quận
- Rõ ràng một con hổ sữa đáng sợ
Mắt của Ninh Nguyên Hiến nhìn vào phía trên bản đồ, rơi vào vị trí Khương quốc
- Thằng lỏi khốn nạn Thẩm Lãng đâu
Đại thái giám Lê Chuẩn nói:
- Tin tức cuối cùng, hắn dẫn đầu hai trăm người tiến vào Khương quốc đến chỗ bộ lạc của nữ vương Arunana
Bốn vạn đại quân của Arutai tiến đánh bộ lạc của Arunana đã thắng lợi hoàn toàn chỉ trong nửa ngày, bộ lạc của Arunana hiện nay đã không còn tồn tại nữa
Ninh Nguyên Hiến nói:
- Vậy Thẩm Lãng chắc chắn chạy trốn, hơn nữa mang theo quân đội Arunana chạy trốn
Thứ gọi là nữ vương có bao nhiêu quân đội
- Ba nghìn
- Lê Chuẩn nói
- Mới ba nghìn
- Ninh Nguyên Hiến nói
Ba nghìn người chắc chắn đánh không lại Abốn vạn đại quân rutai
Ninh Nguyên Hiến hỏi:
- Thẩm Lãng mang theo quân đội Arunana trốn đi nơi nào
Lê Chuẩn đáp:
- Chắc hẳn là Đại Kiếp Cung
- Hắn điên rồi
Nơi đó là cùng đường, một con đường chết
- Ninh Nguyên Hiến nói
Ngay sau đó, mắt của ông ta lại lóe sáng lên
- Tên ác ôn Thẩm Lãng này không đơn giản như vậy, không đơn giản như vậy, hắn khẳng định có quỷ kế
Ninh Nguyên Hiến nói:
- Trong mật tấu Ninh Khiết không phải đã nói, Thẩm Lãng căn bản không nghĩ kiềm chế Tô Nan, mà là muốn triệt để tiêu diệt gia tộc họ Tô, muốn nhổ cỏ tận gốc toàn quân của Tô Nan hay sao
Đại thái giám Lê Chuẩn nói:
- Hắn quả thực đã nói như vậy
Ninh Nguyên Hiến hít thở tức khắc dồn dập
Lúc đó ông cảm thấy những lời này vô cùng hoang đường
Thẩm Lãng nhà ngươi chỉ có mấy trăm người, muốn tiêu diệt bốn vạn đại quân vua Khương, mơ mộng hão huyền
Quả nhân để cho ngươi kiềm chế phản quân Tô Nan một hai tháng, ngươi lại luôn mồm muốn tiêu diệt Tô Nan
Muốn xem người trong thiên hạ như con nít ba tuổi à
Mà bây giờ
Tim của Ninh Nguyên Hiến đập loạn xạ, lại tràn đầy mong đợi không rõ ràng với Thẩm Lãng
Không, không, không
Thẩm Lãng điên rồi, quả nhân cũng không có điên
Làm sao có thể
Thẩm Lãng chỉ có một mình, cũng có thể diệt họ Tô
Điều này sao được kia chứ
Quả nhân tuyệt đối không thể hy vọng ký thác vào trên người hắn
Thế nhưng..
Thẩm Lãng cho dù có năng lực khổng lồ, có thể từ chỗ vua Khương Arutai trốn ra được đã đặc biệt giỏi lắm
Muốn dựa vào hắn cứu lại cục diện quận thành Bạch Dạ cùng hành tỉnh Thiên Tây
Không có khả năng
Tuyệt đối không có khả năng, tuyệt đối không thể có tưởng tượng này
Quốc quân nói:
- Hạ chỉ Tam vương tử Ninh Kỳ, để nó dẫn đầu ba vạn đại quân tiến vào chiếm giữ quận Lang, cần phải ngăn phản quân Tô Nan tiến lên phía tây
- Vâng
Đại thái giám Lê Chuẩn bắt đầu tiếp chỉ
Lúc này ở trong lòng quốc quân, đại bộ phận khu vực phía nam hành tỉnh Thiên Tây thất thủ gần như đã thành kết cục đã định, cho nên ông định ranh giới chiến lược cuối cùng ở quận Lang
Trịnh Đà, tất cả sai lầm đều là bởi vì Trịnh Đà
Quốc quân lại nói:
- Sẽ định ra một phong ý chỉ, truy phong Trương Xung là Kim Tử Quang Lộc đại phu, truy phong Trương Tuân là Trung Thừa Ngự Sử Đài
Bởi vì Hắc Thủy Đài đã đưa tấu chương, cao thủ họ Tô bỏ ra chi phí khổng lồ để cướp đi con trai cùng cháu trai của Trương Xung
Lúc này trong lòng quốc quân, cảm thấy gia đình ba thế hệ của Trương Xung hẳn là sẽ không sống được
Cả nhà trung liệt, một nhà ba người đều chết vào quốc sự
Ninh Nguyên Hiến trong lòng thở dài:
- Quả nhân hổ thẹn với gia tộc họ Trương
Là Trịnh Đà hại chết Trương Xung
Can thần của nước nhà
Đáng tiếc, thiên hạ đã không còn ai có thể cứu Trương Xung
..
Quận thành Bạch Dạ, trời tờ mờ sáng
Chỉ ngủ không đến một nửa canh giờ Trương Xung đã thức dậy
Toàn thân sốt đến nóng gay
Vết thương trước ngực của ông vốn đã đóng mài
Nhưng là bởi vì mười mấy ngày nay chiến đấu kịch liệt, khiến cho trên người ông tăng thêm nhiều vết thương chồng chất lên, hơn nữa vết thương trước ngực lại một lần nữa rách toạc ra
Như thường lệ mấy ngày mấy đêm không có ngủ, một lần đi ngủ dài nhất không vượt qua hai canh giờ, khả năng miễn dịch của thân thể giảm xuống đến mức tận cùng, cho nên vết thương lại một lần nữa bị nhiễm trùng
Vết thương ngay ngực đã một lần nữa sinh mủ
Sốt cao lại một lần nữa vượt qua bốn mươi độ, đương nhiên ông cũng không biết cái khái niệm này
Người của thế giới này, người võ công cao cường quả thực không dễ dàng bị bệnh
Nhưng là có chút chứng bệnh vẫn không ngăn nổi, lấy ví dụ viêm ruột thừa, ví như nhiễm trùng
Thứ có thể chống lại sự sống chính là huyết mạch
Ví như Cừu Yêu Nhi, nhiễm độc kim loại nặng mấy năm, nồng độ cao đến mức khủng khiếp, đổi thành những người khác đã sớm chết một trăm lần
Kết quả nàng cũng chẳng bị việc gì, chính là huyết áp cực kỳ cao, ngũ tạng lục phủ vẫn khỏe mạnh
Lại ví như Đại Ngốc, sau khi lực lượng huyết mạch của gã được đại tông sư Chung Sở Khách kích phát ra, liền không bao giờ ngã bệnh nữa, hơn nữa kịch độc thông thường vào máu của gã gần như không có tác dụng gì
Lúc này Trương Xung dù cho dùng hết tất cả tinh thần, cả đầu óc vẫn là vô tri vô thức
Cả người hỗn loạn, lâng lâng, như say
Đi trên đường, bước chân chẳng khác gì đi vào chốn hư ảo, giống như đang giẫm lên cây bông, bất kỳ lúc nào cũng có thể đổ oặt xuống
Lão nô cất tiếng khóc cầu xin:
- Lão gia, ngài hãy uống thuốc, ngủ thêm một lát nữa đi, giao chiến cuộc cho Công chúa Ninh Khiết được không
Trương Xung lắc đầu đáp:
- Không được, bọn lính nhìn không thấy ta, sĩ khí sẽ hạ, thành trì sẽ thất thủ
Sau khi chết sẽ có nhiều thời gian đi ngủ, cũng không cần chỉ có chốc lát thế này
Tiếp đó, ông lê bước chân khó nhọc lên bậc thang tường thành
Cái bậc thang đầu tiên này dường như có chút nhấc chân không lên nổi
Chợt vừa nhấc chân, cả người giống như trong nháy mắt muốn bất tỉnh đi
Thế là, ông nhắm hai mắt lại, muốn cho cả người lấy lại thăng bằng
Lúc này, bên cạnh có một cánh tay đỡ ông
Là trưởng công chúa Ninh Khiết
- Trương công, bằng không ngài đi nghỉ ngơi, giao chiến trường lại cho ta được không
Trương Xung lắc đầu
Tiếp đó, ở dưới sự nâng đỡ của trưởng công chúa Ninh Khiết lại một lần nữa leo lên tường thành
Nơi đi qua
Tất cả tướng sĩ giữ thành đều dùng ánh mắt vô cùng ngưỡng mộ sùng bái nhìn Trương Xung gầy ốm
Những binh lính này cũng đều đã thương tích chồng chất, mệt mỏi hết lực
Thế nhưng mỗi một lần vừa nghĩ tới bản thân sau khi chiến đấu, mỗi ngày còn có thể nghỉ ngơi năm canh giờ
Mà Trương Xung đại nhân không chỉ phải leo lên đầu tường tự mình tác chiến, còn phải tổ chức vật tư, chiêu mộ tân binh vân vân
Tất cả mọi người có thể nghỉ ngơi, mà ông ta lại không thể
Đây cũng không phải là người sắt, mà là nấu bản thân như sáp ong rồi thêm vào một cái bấc đèn để đốt lên
Trương Xung đại nhân chính là quan to tam phẩm
Đại nhân vật như vậy đều dốc hết tâm huyết, chúng ta binh lính bình thường còn có tư cách gì ăn bơ làm biếng
Chính là bởi vì Trương Xung làm gương tốt, không rõ chi tiết, lúc này mới để binh sĩ dưới trướng một lòng đoàn kết, mọi người đồng tâm hiệp lực, sức mạnh như thành đồng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Như thế
Ông ta mới có thể bằng vào ba bốn ngàn quân đội, chống đỡ gần kẻ địch gấp mười lần
Kiên trì chừng nửa tháng
Thế nhưng bây giờ, ông ta thực sự muốn dầu hết đèn tắt
Mà một khi ông ngã xuống
Có thể chính là thời khắc quận thành Bạch Dạ thất thủ
Không, ta không thể ngã xuống, ta nhất định không thể ngã xuống
Ta nhất định phải chờ đến khi Thẩm công tử tới
Hắn không phải Trịnh Đà
Hắn nói đến, liền nhất định sẽ tới
Đi tới trên tường thành
Trương Xung cất giọng khàn khàn:
- Chúng quân mỗi người trở về vị trí cũ, chuẩn bị chiến đấu
Nhưng mà
Lúc này liên quân họ Tô cũng không có lập tức công thành
Mà là xây dựng một đài cao
Khoảng cách tường thành cũng chỉ có hai ba trăm mét
Đây không phải là soái đài
Mà như là hình đài
Bởi vì phía trên còn có hai cái máy chém
Tức khắc, trong lòng Trương Xung run lên bần bật, tràn đầy dự cảm không may
Ngay sau đó
Hai người bị trói được đẩy lên hình đài
Một là con trai của Trương Xung Trương Tuân, một là cháu trai Trương Quân
Trong phút chốc
Trương Xung giống như gặp sét đánh vậy
Cả người chợt một trận run rẩy, trước mắt gần như tối đen, hoàn toàn muốn bất tỉnh
- Trương công, Trương công
Trưởng công chúa Ninh Khiết tiến lên, nỗ lực ấn vào nhân trung của Trương Xung, tiếp đó dùng thuốc mỡ của Thẩm Lãng chuẩn bị quét lên quét lên ở phía trên cái trán cùng lỗ mũi của Trương Xung
Một lát sau, Trương Xung thức tỉnh lại, nước mắt đã tràn trề
Họa không theo kịp người nhà a
Cái tên cầm thú súc sinh Tô Nan nhà ngươi này
Tôn nhi của ta còn không đầy năm tuổi
Quân phòng thủ trong quận thành Bạch Dạ vốn là đã mệt mỏi rã rời cực kỳ, cảm giác được hoàn toàn không có khí lực
Mà lúc này nhìn thấy một màn này, cũng viền mắt muốn nứt ra, máu giận sôi trào
Họ Tô quá đê tiện, quá vô sỉ
Lại ra tay với một thằng bé chưa đầy năm tuổi
Trong lòng của Tô Toàn cũng biết đây chẳng phải là chuyện tốt đẹp gì, cho nên ông ta không lộ diện
Một tên tướng lĩnh khác của họ Tô bước lên, gã chính là Tô Kiếm Ngạn, con trai nuôi của Tô Nan, cũng chính là Tô Kiếm Ngạn dã dẫn người nhảy vào biệt viện họ Kim muốn bắt Kim Mộc Thông giết tiểu Băng
Hai đao phủ tiến lên, nhặt lên đại đao đầu quỷ
Trương Tuân cùng con trai Trương Quân năm tuổi, bị đè xuống quỳ rạp xuống đất
Tô Kiếm Ngạn nói:
- Trương Xung, con trai thứ ba Trương Tấn của nhà ngươi đã chết
Con lớn nhất ở chiến trường nước Nam Ẩu, tương lai có thể cũng sống không được
Bây giờ con thứ hai Trương Tuân, cháu trai Trương Quân của ngươi ở tại nơi đây
Nếu như giết chết hai người này, gia tộc họ Trương của ngươi có thể từ nay đoạn tuyệt gốc rễ, đoạn tử tuyệt tôn a
Trương Xung đứng ở lầu trên thành, nước mắt tràn trề
Trưởng công chúa Ninh Khiết nghĩ thầm, Tô Nan thử giơ tay đê tiện vô cùng, nhưng bởi vậy liền muốn để Trương Xung đầu hàng
Có phần cũng quá ý nghĩ kỳ lạ
Tô Kiếm Ngạn nói:
- Trương Xung, chúng ta không phải cần ngươi đầu hàng
Nói thật ra lời nói, người như ngươi vậy dù cho đầu hàng, họ Tô của ta cũng không cần
Tay của gã bỗng nhấc lên
Tức khắc hai đao phủ chợt uống một hớp rượu, phun ở phía trên Quỷ Đầu Đao
Tiếp đó, hai cây đao hướng cổ Trương Tuân cùng Trương Quân chém bừa một cái, xem như là tìm cảm giác
Sau khi tìm đúng cảm giác
Quỷ Đầu Đao giơ lên thật cao
Chỉ cần vừa rơi xuống, hai cái đầu người rơi xuống đất
Tô Kiếm Đình tay giơ lên thật cao nói:
- Trương Xung, chỉ cần tay ta vừa rơi xuống, con của ngươi, cháu trai của ngươi liền đầu rơi xuống đất
Ngươi lẽ nào mắt mở trừng trừng nhìn ngươi con cháu ở trước mắt à
Cháu trai của ngươi còn không đầy năm tuổi, nhìn đã thấy thông minh ngoan ngoãn rồi
- Trương Xung, ngươi không muốn con cháu người chết, rất đơn giản a
Ngươi trước mặt mọi người tự sát, là được rồi
Nghe những lời này
Quân phòng thủ trên tường thành hết hồn
Trưởng công chúa Ninh Khiết run lên
Họ Tô thật là ác độc
Dĩ nhiên là thúc ép Trương Xung tự sát
Lẽ nào họ Tô không quan tâm danh tiếng hay sao
Thế nhưng nhìn phía liên quân họ Tô
Đại bộ phận binh sĩ lại cảm thấy không có gì không đúng, cũng không hề có lòng áy náy
Hiểu rồi
Gia tộc họ Tô tới gần Tây Vực cùng Khương quốc, người nơi này vốn cũng không có lễ nghĩa liêm sỉ cái gì
Tô Nan thử giơ tay ở quốc gia phương đông dĩ nhiên là ngàn người lên án, thế nhưng ở Tây Vực quả thực bình thường
Tô Khương hợp nhất, Tô Nan muốn biến lãnh thổ mình thành quốc gia Tây Vực
- Trương Xung, ngươi lẽ nào mắt mở trừng trừng nhìn con cháu chết à
Ta đếm ngược năm con số, nếu như ngươi còn không trước mặt mọi người tự sát, con cháu ngươi, cũng đều phải đầu rơi xuống đất
- Năm
Bốn
Ba!..
Trương Xung chợt rút kiếm cắt ngang cổ
Trưởng công chúa Ninh Khiết hét lớn:
- Trương công không nên, dù cho ngài tự sát, bọn họ cũng sẽ không bỏ qua con cùng cháu trai của ngài
Trương Xung đương nhiên biết
Nhưng mắt mở trừng trừng nhìn con cháu chết ở trước mắt mà cũng chẳng làm gì
Điều đó hoàn toàn vi phạm quy tắc sĩ phu của ông
Huống ông còn cảm thấy nếu như mình chết còn có thể kích phát sĩ khí của quân phòng thủ,, để cho bọn họ liều mạng đánh một trận, có thể còn có thể giữ được lâu hơn một chút
Như thế có thể liền có thể chống đỡ đến đại quân Thẩm Lãng đến, nếu làm vậy để cho quận thành Bạch Dạ không bị luân hãm, vậy Trương Xung ta đây cũng chết có ý nghĩa
Trên hình dài Trương Tuân hô to:
- Phụ thân không nên
Tiếp đó, cả người gã chợt hướng Quỷ Đầu Đao lao tới tự sát
Trương Quân năm tuổ khóc lớn:
- Gia gia đừng
Công chúa Ninh Khiết gần như dùng hết tất cả tu vi, phóng về phía Trương Xung
- Choang
Ám khí trong tay nàng bay ra
Đánh bay lợi kiếm trong tay Trương Xung
Nhưng lợi kiếm vẫn cắt ngang cổ Trương Xung
Máu bắn ra
Cái thân thể khô gầy của Trương Xung ngã xuống
- Không
- Không
- Không
Toàn bộ quân phòng thủ hô to, lệ tuôn như suối
Trưởng công chúa Ninh Khiết xông lên phía trước thật nhanh, nâng Trương Xung dậy
Đè vết thương trên cổ ông, ra sức ngăn chặn máu tuôn ra
May mắn, may mắn
Bởi vì nàng bắn ám khí đúng lúc
Hơn nữa bệnh của Trương Xung quá nặng, thậm chí ngay cả sức tự sát cũng không có
Một kiếm này không có cắt vỡ động mạch chủ
Mà Tô Kiếm Ngạn trên hình đại cũng run lên bần bật, nhìn tất cả chuyện này mà không thể tin nổi
Gã còn chưa kết thúc đếm ngược năm con số mà
Trương Xung cứ như vậy tự sát sao
Mà lúc này Trương Tuân tự sát không được, ói ra một ngụm máu rồi cắm đầu xuống đất
Còn lại Trương Tuân năm tuổi gào khóc
- Gia gia, gia gia..
Tô Nan đã dặn, Trương Tuân cùng Trương Quân vẫn là phải giết
Thế nhưng, không thể công khai giết, phải âm thầm giết
Tô Kiếm Ngạn nhìn quân phòng thủ trên tường thành, từng người một mắt đỏ ngầu, tức giận đến cực hạn, dường như muốn cắn người khác vậy
Trương Xung tự sát, ngược lại để cho sĩ khí bọn họ tăng vọt điên cuồng
Đây không phải biến khéo thành vụng sao
Nhưng Tô Toàn khinh thường cười nhạt một trận
Loại sĩ khí này có thể chịu đựng được bao nhiêu
Trưởng công chúa Ninh Khiết võ công rất cao, thế nhưng thống lãnh binh sĩ tác chiến không được
Trương Xung vừa chết, quân phòng thủ trong thành sẽ như rắn mất đầu, chắc chắn - thất bại
Tức khắc, Tô Toàn xuất hiện ở trên đài chủ soái, hét lớn:
- Trương Xung đã chết, đại quân công thành
Trống trận vang lên động trời
- Giết
- Giết
- Giết
Hơn một vạn liên quân họ Tô điên cuồng xung phong công kích vào quận thành Bạch Dạ
Màn công thành chiến điên cuồng nhất, lại một lần nữa bắt đầu
Mà trong thành quân phòng thủ tuy rằng không đủ hai nghìn, nhưng bởi vì Trương Xung tự sát, từng người một gần như phẫn nộ phát cuồng, sĩ khí điên cuồng tăng lên
- Vì Trương công báo thù, vì Trương công báo thù
- Giết, giết, giết
- Cùng đám này súc sinh đồng quy vu tận, đồng quy vu tận
Chiến đấu kịch liệt, lại một lần nữa bùng lên
Tiếng giết rung trời
Huyết khí tận trời
Chủ soái Tô Toàn đứng ở trên đài cao, thở phào nhẹ nhõm
Đừng xem bây giờ tình hình chiến đấu kịch liệt như vậy
Quân phòng thủ đã muốn không chịu nổi, một khi cỗ khí này giải tỏa, quận thành Bạch Dạ sẽ phải thất thủ
Từ nay về sau, hành tỉnh Thiên Tây sẽ cũng không ai có thể ngăn trở bước chân đại quân họ Tô
Gia tộc họ Tô chúng ta phượng hoàng niết bàn, ngay hôm nay
Nhưng mà vào lúc này
Hướng tây nam, bỗng nhiên bốc lên bụi bặm động trời
Giống như mây đen cuồn cuộn mà đến
Tô Toàn cười nhạt một phen, kỵ binh tiên phong Khương quốc rốt cuộc đã tới
Từ hôm qua bắt đầu, ông liên tục nhận được báo cáo
Vua Khương Arutai tiếp tục vây khốn liên quân Arunana cùng Thẩm Lãng
Đại tướng nước Khương Shubutai dẫn đầu một vạn đại quân tiến vào hành tỉnh Thiên Tây, trước tiên cùng đại quân họ Tô hội sư
Đã không chỉ một sứ giả nghiệm chứng quá, đây là kỵ binh Khương quốc
Không chỉ có tướng Subutai, mất viên dũng tướng khác của nước Khương cũng tới, toàn là người quen của gia tộc họ Tô
Cũng chính bởi vì vậy
Tô Toàn mới quyết định trong thời gian ngắn nhất công phá quận thành Bạch Dạ
Bằng không, đại quân Khương quốc sẽ đến đoạt thành quả thắng lợi, còn có thể chế nhạo gia tộc họ Tô vô dụng, chính là một quận thành Bạch Dạ đều đánh chẳng xong, còn phải nhờ đại quân Khương quốc chúng ta hỗ trợ
Tô Toàn rống to:
- Toàn quân xông lên, chiếm quận thành Bạch Dạ, chiếm quận thành Bạch Dạ
- Không thể để cho quân đội Khương quốc bạn bè xem thường chúng ta
- Chiếm quận thành Bạch Dạ
Theo Tô Toàn ra lệnh một tiếng
Liên quân họ Tô gần như toàn quân xông lên, điên cuồng mà công thành
Toàn bộ quận thành Bạch Dạ, lung lay sắp đổ, chém giết rung trời
- Ầm ầm ầm..
Một vạn kỵ binh Khương quốc đã loáng thoáng có thể thấy được
Bọn họ bắt đầu xung phong
Tô Toàn không khỏi cười nhạt, lúc trước chậm rãi không đến, bây giờ lại được gấp cái gì
Vội vã tới đoạt thành quả thắng lợi à
Xông đến nhanh như vậy, mãnh liệt như vậy làm gì
Chẳng mấy chốc, một vạn kỵ binh Khương quốc xông vào chiến trường
Chẳng những không dừng bước lại, ngược lại thế xung phong càng thêm hung mãnh
Tô Toàn không khỏi kinh ngạc, tiếp đó ông ta gặp được người quen cũ, đại tướng Khương quốc Shubutai
- Đại tướng quân, sao mà tới chậm vậy
- Tô Toàn cười ha ha nói
Nhưng mà vào lúc này
Thẩm Lãng chợt xốc lên áo choàng
Nữ vương Khương quốc Arunana chợt cởi bỏ áo choàng
- Ta là Thẩm Lãng
- Ta là nữ vương Khương quốc Arunana
- Cứu quận thành Bạch Dạ
- Giết phản quân họ Tô sạch sẽ
Theo từng đợt hô to
Hơn một vạn kỵ binh Khương quốc, mang theo thế xung phong kinh người, giết từ phía sau liên quân họ Tô
Tràn tới
Trong nháy mắt
Liên quân họ Tô, binh bại như núi đổ
Tàn sát nghiêng về một phía
..
Chú: Up chương thứ nhất, viết nhiệt huyết sôi trào, Trương công tráng quá
Lạy xin hỗ trợ, lạy xin vé tháng

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.