Sử Thượng Tối Cường Chuế Tế (Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử)

Chương 263: Chủ lực họ Tô toàn quân huỷ diệt! Ngũ xa phanh thây!






Chương 263: Chủ lực họ Tô toàn quân huỷ diệt
Ngũ xa phanh thây
Tô Toàn thề với trời, cho tới bây giờ ông ta cũng không có bị hoảng sợ nhiều đến thế
Cho dù ông ta nghe đến con trai Tô Lâm chết thảm, thành Trấn Viễn thất thủ kinh hãi cũng không đến một phần mười bây giờ
Ngay lúc Thẩm Lãng xốc lên áo choàng, Tô Toàn gần như hồn phi phách tán
Từ trong xương đến linh hồn, đều run rẩy
Giống như có một cỗ khí lạnh, từ lòng bàn chân trào ngược lên đỉnh đầu
Cả cơ thể giống như trong nháy mắt bị cứng cả người vậy, hoàn toàn không thể hoạt động
Ông trời ơi
Đến tột cùng xảy ra chuyện gì thế này
Tại sao lại như thế
Tên tiểu súc sinh Thẩm Lãng này vì sao còn chưa chết hả
Hắn không phải là bị mấy vạn đại quân vua Khương bao vây à
Ban Nhược cùng Đầu đà Khổ Nan Đại Kiếp Tự không phải đã đuổi theo giết hắn à
Chẳng những hắn không có chết, ngược lại mang theo mấy vạn đại quân trở về giết
Khương quốc đại tướng Shubutai thì Tô Toàn là vô cùng rành, dù cho đốt thành tro cũng biết, còn có mấy dũng tướng Khương quốc dưới trướng ông ta, Tô Toàn cũng toàn bộ đều biết, không thể nào là giả mạo
Vì sao bọn họ đều cùng theo Thẩm Lãng cùng một chỗ
Còn có Arunana
Con bé không hẳn đã chết rồi à
Vua Khương Arutai đâu
Lẽ nào không phải là Arutai cùng Đầu đà Khổ Nan đều thất bại, Quân đội Khương quốc đã thuần phục Arunana đi
Thiên thần sẽ không chơi đùa giỡn thế này chứ
Trên thực tế, lúc đó họ Tô có một người sớm trốn chạy, đó chính là Tô Niễu, hơn nữa võ công của ả cũng khá
Nhưng phi thường bi kịch, bởi vì vậy một trận tuyết lớn ập xuống nên chặn hết những con đường núi
Ở trong núi tuyết mênh mông vô cùng dễ liền bị lạc hướng, ả cũng chỉ có thể theo đám hòa thượng của Đại Kiếp Tự bỏ chạy
Đầu đà Khổ Nan võ công rất cao, dù cho không có đường, cũng có thể một đường leo xuống dưới
Nhưng đại bộ phận tăng binh vẫn là phải dọn dẹp tuyết đóng phía trên đường đàng hoàng, khó khăn di chuyển về phía trước
Mà Đại Ngốc bắt được Tô Kiếm Đình, sau đó hai người Vũ Liệt cùng Ưng Dương cũng không có dừng lại, vẫn không ngừng truy kích Tô Niễu, chăm chú giám thị ả
Đến khi Thẩm Lãng dẫn đầu đại quân xuống núi, đám tăng binh này vẫn còn chưa hết đường núi
Arunana trực tiếp dẫn đầu đại quân xung phong nhào đến, giết luôn toàn bộ mấy trăm tăng binh, Tô Niễu cũng trở thành tù nhân cấp thấp của Thẩm Lãng
Cho nên cuộc chiến Đại Kiếp Cung, Khương quốc không ai chạy trốn, họ Tô cũng không ai chạy trốn
Chỉ có Đầu đà Khổ Nan mang theo mười mấy cao thủ Đại Kiếp Tự chạy thoát, thế nhưng toàn bộ thế giới quan của ông ta đều bị lật đổ, muốn trước tiên trở về Đại Kiếp Tự bế quan trầm tư, nơi nào quản được gia tộc họ Tô chết sống
Lần trước lúc thành Trấn Viễn thất thủ, Đầu đà Khổ Nan cũng không có đúng lúc hồi bẩm Tô Nan, lúc này càng không đoái hoài gì
Cho nên đối với tất cả những chuyện phát sinh trên Đại Kiếp Cung, gia tộc họ Tô không biết chút nào
Thời điểm Thẩm Lãng dẫn một vạn đại quân xuống núi, vừa đặc biệt thuận lợi cũng đặc biệt gian nan
Thuận lợi là bởi vì hắn sớm có chuẩn bị, dùng gỗ phế liệu trên Đại Kiếp Tự làm ra ván trượt tuyết
Tuyết đóng ngập đường, muốn dựa vào nhân lực ở trong thời gian ngắn đào đường thông đạo là không thể nào, liền trực tiếp trượt tuyết xuống đi
Nhưng tất cả mọi người đều chưa từng trướt tuyết, cho nên bị tông vào nhau tạo thành thương vong nhất định
Cộng thêm tuyết lở nên những thứ tuyết này nhấp nhô bất định nên xuống núi khó khăn vô cùng
Thế nhưng bốn ngày sau đó, một vạn đại quân vẫn xuống núi hết
Tiếp đó không dừng lại chút nào, mỗi người hai ngựa, tiến quân thần tốc, lao điên cuồng hướng quận thành Bạch Dạ
Bởi vì có cờ hiệu Khương quốc, hơn nữa có mấy vị đại tướng Khương quốc, cho nên dọc theo đường đi chẳng những không bị bất luận ngăn trở gì, ngược lại còn thu không ít vàng cùng lương thảo một cách vi diệu
..
Ước chừng một lúc lâu, chủ soái liên quân họ Tô Tô Toàn mới phản ứng kịp, tiếp đó hét lớn:
- Toàn quân tập kết bày trận, chuyển về phía sau, nghênh địch, nghênh địch
Nhưng hơn một vạn người liên quân họ Tô, lúc này đang đang điên cuồng công thành, bừng bừng khí thế mà
Ngươi để cho bọn họ ở trong thời gian ngắn như vậy hoàn thành tập kết, tiếp đó bày trận nghênh địch
Sao có thể làm được cái chuyện này
Lại nói khu vực này đất bằng phẳng, không có bất kỳ phòng tuyến nao2, dù cho để cho ngươi tập kết bày trận thì làm được gì
Có thể chống đỡ được kỵ binh xung phong à
Đơn giản là người si nói mộng
- Giết, giết, giết..
- Grào, grào, grào..
Một vạn kỵ binh dưới trướng Thẩm Lãng cùng Arunana, tiến vào trạng thái điên cuồng nhất
Nhất là những thứ võ sĩ Khương quốc này
Đây mới là thu17 bọn họ thích nhất
Chạy nước rút trong thời gian ngắn nhất đè bẹp bộ binh địch nhân
Một vạn kỵ binh dàn trên mặt đất, gần như vô biên vô hạn
Cứ như vậy đè bẹp bất kỳ những thứ gì trên đường
Thậm chí đều không cần quơ đao
Cứ như vậy luôn luôn xung phong, luôn luôn xung phong
Loan đao trong tay cầm nghiêng, cứ như là lưỡi hái vào mùa gặt, điên cuồng mà cắt tới
Tàn sát nghiêng về một phía
Dù cho liên quân họ Tô đặc biệt tinh nhuệ, lúc này cũng chỉ có nước bị tàn sát
Nguyên bản gia tộc họ Tô cũng có kỵ binh, dưới trướng Tô Toàn có hai nghìn kỵ binh, dưới trướng Tam Nhãn Tà có mấy nghìn mã tặc
Nhưng là vì dằn mặt cho Trịnh Đà, một nửa kỵ binh bị điều đi chiến trường thành Tuyết Lương phía bắc
Mà kỵ binh chiến trường quận thành Bạch Dạ cũng chỉ có hơn một ngàn mà thôi
Liền hơn một ngàn kỵ binh này còn phân tán tại mấy nơi hẻo lánh, lấy tư cách lực lượng cơ động của quân tội, trực tiếp ở trên chiến trường phân tán tác chiến
Ầm ầm ầm rầm..
Hơn vạn kỵ binh phi nhanh, toàn bộ mặt đất đều kịch liệt run rẩy
Toàn bộ chiến trường, bụi bặm cuồn cuộn, phảng phất bão cát vậy
Cứ như vậy đè bẹp, đè bẹp, đè bẹp
Liên quân họ Tô tử thương, vô số kể
..
Quân phòng thủ bên trong chủ thành quận Bạch Dạ, nhìn thấy đại quân kỵ binh giống như thủy triều đầu tiên là một phen tuyệt vọng
Bởi vì kỵ binh này mang cờ hiệu của nước Khương
Nhưng ngay sau đó, bọn họ lập tức lâm vào trạng thái hân hoan, bởi vì kỵ binh này lại điên cuồng xông về phía liên quân họ Tô
Chờ đến khi nhìn thấy khuôn mặt Thẩm Lãng, đám người kia mừng rỡ như điên, bởi vì dáng dấp Thẩm Lãng quá đẹp trai, tất cả mọi người nhìn thoáng qua cũng có thể nhớ kỹ
Đây là Thẩm đại nhân
- Là viện quân, là viện quân
- Viện quân đến, chúng ta được cứu rồi
- Là Thẩm Lãng, là Thẩm Lãng đại nhân
- Trương Xung đại nhân vạn tuế
- Trương Xung đại nhân vạn tuế

Rõ ràng là Thẩm Lãng dẫn đầu đại quân cứu tình thế nguy hiểm, đám người kia lại kêu Trương Xung đại nhân vạn tuế
Thế giới này chỉ có thể đế quốc Đại Viêm xưng vạn tuế, các ngươi kêu bậy bạ như thế không được
Nhưng bất kể như thế nào, quân phòng thủ quận Bạch Dạ sĩ khí tận trời
- Giết, giết, chém giết sạch sẽ đám súc sinh họ Tô này
Thế là, quân phòng thủ trên tường thành giống như trong nháy mắt được buff đầy máu hồi sinh vậy, điên cuồng mà chiến đấu
- Vù vù vù vù..
Cung tên trong tay cuồng bắn
Đương nhiên mũi tên lúc đầu sớm hẳn là dùng hết rồi, những thứ mũi tên này cũng là liên quân họ Tô bắn vào
Không có cung tên, liền cầm lên tảng đá đập điên cuồng, cầm lấy gỗ vụn của những căn nhà bị phá hủy đập lia lịa
Trưởng công chúa Ninh Khiết ra sức đè xuống trên cổ vết thương Trương Xung, nghĩ hết biện pháp bôi thuốc cầm máu
Dù cho nàng là một người siêu lãnh đạm, lúc này cũng hiểu cảm giác toàn thân khô nóng run rẩy
Nghe bên ngoài cái âm thanh vạn mã bôn đằng (mười ngàn con ngựa phi nước đại về trước), nghe âm thanh chém giết
Thực sự như tiên âm tuyệt vời vậy
Trải qua nửa tháng quá gian nan này, mỗi một ngày đều hi sinh, mỗi một ngày đều tuyệt vọng
Ngày đầu tiên giống như tiến vào địa ngục, sau mỗi một ngày đều không ngừng trầm luân, giống như luôn luôn tiến sâu vào tầng mười tám địa ngục
Khiến người ta cũng có cảm giác không bò lên nổi nữa, sẽ trực tiếp hủy diệt
Nhưng mà thật không ngờ, trực tiếp từ địa ngục lên tới thiên đường, không có một chút thời gian hoà hoãn, liền từ tuyệt vọng hướng đi thắng lợi
Tên cặn bã Thẩm Lãng này lại thực sự làm được rồi
Hắn lại thực sự bằng vào mấy trăm người tiêu diệt mấy vạn đại quân vua Khương, lại thực sự mang theo hơn vạn đại quân giết trở về
Tên cặn bã này thật đúng là lợi hại
Thảo nào lúc trước Trương Xung tin tưởng hắn như thế
Ninh Khiết không khỏi mừng đến chảy nước mắt nói:
- Trương công, Trương công, chúng ta sẽ thắng, ngài mở mắt ra mà xem
..
Đại chiến có đôi khi rất chậm, thậm chí sẽ quanh năm suốt tháng
Nhưng có chút thời điểm sẽ lại thật nhanh
Ví như lúc này
Gần như tầm một canh giờ, chiến trường quận thành Bạch Dạ cũng đã gần như kết thúc
Đối mặt kỵ binh lao với tốc độ cao từ đằng sao, bộ binh vốn cũng chẳng còn lực chống lại nào, huống chi là nội ngoại giáp kích
Thứ hỏng bét đầu tiên của liên quân họ Tô đầu tiên là mấy nghìn lính đánh thuê Tây Vực, chúng đã điên cuồng mà bỏ chạy
Sau đó là tăng binh Đại Kiếp Tự, tiếp theo là mã tặc của Tam Nhãn Tà
Cuối cùng là gia tộc họ Tô tư quân cũng hoàn toàn tan vỡ
Trong nháy mắt, toàn bộ chiến trường giống như một nồi cháo vậy
Vô số quân địch chạy trốn tứ phía
Ngay lúc đó Tô Toàn bắt không được đám bạo dân ăn cướp, hôm nay kỵ binh Thẩm Lãng tự nhiên cũng bắt không được đám hội quân bỏ chạy
Nhưng là căn bản không cần đi bắt
Hắn chỉ cần vây quanh Tô Toàn là được rồi
Khi chiến cuộc triệt để tan vỡ, hơn hai ngàn tên trung quân bảo vệ Tô Toàn ra sức chạy trốn
Nhưng đại bộ phận hai nghìn trung quân là bộ binh trọng giáp, mà không phải kỵ binh
Tô Toàn cũng chỉ có thể mang theo mấy trăm tên kỵ binh chạy trốn
Nhưng ông ta nhất định là trốn không thoát đâu, bởi vì Thẩm Lãng đã sớm phái Đại Ngốc, Vũ Liệt, Ưng Dương và một nghìn tên kỵ binh chặn đường trên đường ông ta lánh nạn
Lúc này Tô Toàn, Tô Kiếm Ngạn đã bị bao vây xung quanh, quân đội bên người họ Tô không đủ năm trăm
Thế nhưng trong tay Tô Kiếm Ngạn có con tin
- Thẩm Lãng, các ngươi không nên tới, bằng không ta giết con trai cùng cháu trai của Trương Xung
- Tô Kiếm Ngạn hét lớn:
- Thả ta đi, thả ta đi, bằng không ta sẽ giết bọn họ
Vị con nuôi của Hầu tước Tô Nan lúc này giống như điên cuồng, con dao nhỏ sắc bén đang vung vẩy trên cổ bé Trương Quân năm tuổi
Thẩm Lãng lớn tiếng nói:
- Tô Kiếm Ngạn, ngươi không nên kích động, ta thả ngươi đi, ta thả ngươi đi
Tô Kiếm Ngạn cất giọng run rẩy:
- Thực sự sao
Thẩm Lãng nói:
- Ngươi chỉ là một tiểu nhân vật mà thôi, ngươi mau thả con trai cùng cháu trai Trương Xung đại nhân
Tô Kiếm Ngạn quát:
- Không được, không được, nhỡ ra các ngươi đổi ý phải làm sao
Ngươi hãy thả chúng chúng ta đi
Thẩm Lãng nói:
- Chỉ có thể thả một mình ngươi đi, Tô Toàn không thể đi, chính ngươi chọn
Tô Kiếm Ngạn cầm lưỡi dao sắc bén để ngang trên cổ Trương Quân, lớn tiếng quát:
- Các ngươi tránh ra một con đường, để kiếm vương Lý Thiên Thu rời khỏi đây thật xa, chí ít rời xa nửa dặm, bằng không ta giết cháu trai của Trương Xung bây giờ
Thẩm Lãng gật đầu
Kiếm vương Lý Thiên Thu rời khỏi thật nhanh, ước chừng cách đó ba bốn trăm mét
Thẩm Lãng nói:
- Ngươi có thể đem cháu trai Trương Xung đại nhân làm con tin, nhưng Trương Tuân là người lớn, ngươi mang theo chẳng qua là trói buộc, ngươi thả hắn đi
- Không có khả năng, không có khả năng
- Tô Kiếm Ngạn lạnh lùng nói:
- Lập tức tránh ra một con đường, lập tức mở ngay phía trên, bằng không ta sẽ giết thằng nhãi con này
Động tác của gã điên cuồng, dao nhỏ thậm chí rạch da của bé Trương Quân năm tuổi đến ứa máu
Nhưng cậu bé năm tuổi lúc này không rên một tiếng, chẳng qua là mở to đôi mắt nhìn người cha đã hôn mê của mình
Thẩm Lãng nói:
- Nếu như ngươi không mau thả Trương Tuân, ta cũng không để cho ngươi đi, chính ngươi cân nhắc
Tô Kiếm Ngạn chợt cắn răng một cái, ném Trương Tuân đang chết ngất trước mặt, con tin chỉ cần một là đủ rồi, Trương Quân mới năm tuổi, thân thể rất nhẹ sẽ không ảnh hưởng tốc độ chiến mã
Vài tên võ sĩ tiến lên, mang Trương Tuân đi chăm sóc
Tô Kiếm Ngạn nói:
- Thả ta đi, thả ta đi
– Con dao của gã trực tiếp đặt lên động mạch cổ của Trương Quân
Thẩm Lãng vung tay lên
Vòng vây nhường ra một cái khe hở
Tô Kiếm Ngạn kèm Trương Quân năm tuổi, chạy ra khỏi vòng vây thật nhanh
Còn Tô Toàn, gã không quản được nhiều, dù sao chỉ cần ta đủ sống là được
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lúc lao ra khỏi vòng vây, gã phát hiện bên người Thẩm Lãng lại có một người đàn bà, Tô Niễu
- Kiếm Ngạn, cứu thiếp, cứu thiếp
Trang tuyệt sắc, cũng là nhân tình của Tô Kiếm Ngạn, lớn hơn gã ba tuổi
Người đàn bà này bắt đầu từ năm mười chín đã ở goá ở gia tộc họ Tô, nàng được xem như người đàn bà đầu tiên của Tô Kiếm Ngạn, người có công khai sáng cho gã
Mặc dù sau Tô Kiếm Ngạn lấy vợ sinh con, thế nhưng vợ gã so với Tô Niễu quả thực kém quá xa, người đàn bà này từ đầu đến cuối gã thích nhất
Khi Tô Nan đưa Tô Niễu đến cho vua Khương Arutai, lòng Tô Kiếm Ngạn đang rỉ máu, nhưng lại hoàn toàn không cách nào cãi lời
Tô Kiếm Ngạn quát:
- Thẩm Lãng, thả Tô Niễu ra
Thẩm Lãng kinh ngạc
Tô Kiếm Ngạn lạnh lùng nói:
- Thả Tô Niễu ra mau, bằng không thì liền chém đứt một cánh tay của thằng nhãi con này
Khuôn mặt Thẩm Lãng co giật một hồi, vung tay lên
Tức khắc quả phụ tuyệt sắc của gia tộc họ Tô được cởi trói
Quả phụ tuyệt sắc này không dám tin, quay đầu lại nhìn thoáng qua
Tô Kiếm Ngạn nói:
- Tô Niễu tỷ tỷ, qua đây, qua đây a
Tô Niễu ngồi trên lưng ngựa, chợt thúc vào bụng ngựa, chạy ra khỏi vòng vây, đi tới bên người Tô Kiếm Ngạn
Ánh mắt Tô Kiếm Ngạn cuồng nhiệt mà nhìn Tô Niễu nói:
- Tô Niễu tỷ, đệ không bao giờ cũng sẽ để cho tỷ rời khỏi đệ nữa
Tiếp đó hai người Tô Kiếm Ngạn cùng Tô Niễu cưỡi ngựa thoát đi, bỏ chạy về hướng phủ Hầu tước Trấn Viễn
Quả nhiên, Thẩm Lãng không có phái bất luận kẻ nào đuổi theo
Luôn luôn chạy đến khi chiến mã thấm mệt, Tô Kiếm Ngạn mới dần dần thả chậm tốc độ
Lại nhìn phía sau, không có bất kỳ người nào đuổi theo
Tô Kiếm Ngạn thở nhẹ nhõm một cái thật dài, cười lạnh nói:
- Thẩm Lãng sáng lập ra cái từ ngu ngốc, mà chính hắn lại là một kẻ ngu, hắn cho là ta thực sự buông tha cháu của Trương Xung à
Nằm mơ, nằm mơ
Chỉ cần đến phủ Hầu tước Trấn Viễn, ta liền giết ngay thằng nhãi con này, để Thẩm Lãng nhặt xác nó, ha ha ha
Tiếp tục, Tô Kiếm Ngạn hướng Tô Niễu trông lại nói:
- Tô Niễu tỷ tỷ, mấy ngày này để cho tỷ chịu khổ, từ nay về sau đệ sẽ không để cho tỷ rời xa nữa
Tô Niễu mỉm cười nói:
- Được
Tiếp đó, ả nhấn cái công tắc trong tay áo
- Xoẹt xoẹt xoẹt..
Tức khắc có vô số kim độc bỗng nhiên đâm vào sau lưng Tô Kiếm Ngạn
Bạo Vũ Lê Hoa
Mấy trăm cây kim độc, chợt đâm vào lưng và cổ của Tô Kiếm Ngạn
- A
Tô Kiếm Ngạn hét thảm một tiếng, gã gần như hoàn toàn không thể tin được, ra sức nghiêng đầu lại, cất giọng run rẩy:
- Tại, tại sao
Cái chữ thứ ba này gã gần như không có phát ra ngoài
Bởi vì độc trên cây kim này cũng là độc tố thần kinh
Cũng chính là loại độc tố thần kinh để Tuyết Ẩn tông sư bị đông cứng toàn thân
Thẩm Lãng sau khi bắt đầu dự án nghiên cứu cổ độ núi Phù Đồ, thứ độc tốc thần kinh này liền trở thành vũ khí mới của hắn
- Tại sao à
- Tô Niễu nói:
- Bởi vì tỷ muốn còn sống, Thẩm Lãng làm thí nghiệm ở trên người ta, không biết đã tiêm bao nhiêu thứ trong cơ thể tỷ
Nếu rời khỏi hắn thì chắc chắn tỷ phải chết
Tô Niễu ôm đứa bé trong ngực của Tô Kiếm Ngạn
Bé Trương Quân năm tuổi trên người không có trúng độc châm, bởi vì Tô Niễu nhìn chuẩn cơ hội hướng Tô Kiếm Ngạn phía sau bắn
- Tô Kiếm Ngạn, tỷ là người đàn bà đầu tiên của đệ, cũng là người dẫn cho đệ nhập môn chuyện nam nữ, nhưng đệ chẳng qua chỉ là một trong số những người đàn ông của ta mà thôi
– Tô Niễu cười lạnh
Tiếp đó, Tô Niễu dắt chiến mã Tô Kiếm Ngạn, một lần nữa trở lại trong đại quân Thẩm Lãng
Tiếp tục, ả lại ngoan ngoãnđể bị trói toàn thân, biến thành tù nhân cấp thấp
Tô Kiếm Ngạn trực tiếp bị nhốt vào bên trong lồng sắt
Lúc này Trương Tuân đã tỉnh lại, nhìn đứa con tưởng chừng đã mất lại trở về, tức khắc nhào đến ôm lấy, toàn thân run rẩy
Bé Trương Quân năm tuổi, lúc này mới lên tiếng khóc lớn
..
Trong vòng vây của đại quân
- Thẩm Lãng, ngươi làm như thế nào
- Tô Toàn run rẩy nói:
- Arutai ở đâu
Tô Kiếm Đình đâu thế
Thẩm Lãng mỉm cười nói:
- Chuyện này còn quan trọng không
Tô Toàn thở dài một cái
Đúng vậy, tất cả chuyện này đều không quan trọng
Tô Toàn nói:
- Thẩm Lãng, ở chiến trường quận Bạch Dạ ngươi thắng
Thế nhưng ngươi vẫn không diệt được gia tộc họ Tô chúng ta, ngươi xem qua thành lũy của phủ Hầu tước Trấn Viễn chúng ta, xây ở trên núi cao, một người đã đủ giữ quan ải, vạn người không thể khai thông
Thẩm Lãng đương nhiên gặp qua
Thành lũy gia tộc họ Tô, thậm chí so với pháo đài thành Nộ Triều còn vĩ đại vững chắc hơn, họ Tô dùng thời gian mấy trăm năm, mới kiến tạo thành luỹ đến quy mô to lớn như vậy
Tô Toàn nói:
- Chủ công thông minh xảo quyệt tính ra không thua gì ngươi, sở dĩ sẽ nhiều lần bị tổn hại, là bởi vì ngài quá tham lam, muốn quá nhiều
Mà bây giờ một khi thua trận chiến trường quận Bạch Dạ, vậy ngài chỉ còn một mục tiêu, giữ được gia tộc họ Tô
Cho nên ngươi không diệt được họ Tô, chỉ cần chủ công còn sống, gia tộc họ Tô cũng sẽ không bị diệt, gia tộc họ Tô chúng ta còn nhân tài đông đúc
- Thành lũy gia tộc họ Tô chúng ta thành luỹ phòng thủ kiên cố, đừng nói ngươi chính là một vạn đại quân, dù cho ba vạn rưỡi vạn, cũng vô pháp công phá
Gia tộc họ Tô chúng ta thành luỹ không thiếu nước ngọt, lại càng không thiếu lương thực, thủ vững mấy năm cũng không vấn đề
Ngươi công không phá được, ngươi không diệt được gia tộc họ Tô
Tô Nan rống to
Thẩm Lãng vẫn nói:
- Tô Toàn, tất cả chuyện này cùng ngươi còn có quan hệ à
Tô Toàn cười ha ha nói:
- Tại sao không có quan hệ
Như thế nào không có vấn đề gì
Chỉ cần gia tộc họ Tô chúng ta không mất, sẽ có một ngày có thể đông sơn tái khởi, có thể chém giết sạch sẽ gia tộc họ Kim các ngươi
Thẩm Lãng nói:
- Ngươi muốn tự sát hãy nhanh lên, không nên lằng nhà lằng nhằng, nếu ngươi không động thủ, ta sẽ phải hạ lệnh tiến đánh
Tô Toàn vô cùng không cam lòng
Ngày hôm nay ông ta cách thắng lợi gần như vậy, thiếu chút xíu nữa sẽ phải chiếm quận thành Bạch Dạ
Thiếu chút xíu nữa đại quân của ông ta sẽ phải quét ngang toàn bộ phía nam hành tỉnh Thiên Tây
Đáng tiếc thất bại trong gang tấc, bị tên tiểu súc sinh này phá hủy
- A..
A..
A..
- Tô Toàn rống lên từng tiếng đau khổ
Tiếp đó chợt rút kiếm để ngang trên cổ
Do dự ba, bốn lần
Rõ ràng không cam lòng, rõ ràng không dám chết
- Chủ công, Tô Nan đệ đệ, vì ta báo thù
- Thẩm Lãng, ta đây chờ ngươi ở địa ngục
Tô Toàn chợt cắn răng một cái, cắt ngang cổ tự sát
Tấm thân thể đồ sộ, ngã xuống đất ầm ầm
Thẩm Lãng lớn giọng:
- Các võ sĩ tư quân họ Tô
Chủ soái các ngươi đã chết, ném xuống vũ khí đầu hàng đi, tha các ngươi một con đường sống
Sau khi Tô Toàn chết, ba trăm võ sĩ họ Tô bên cạnh ông ta vô cùng sợ hãi
Lúc này nghe được lời Thẩm Lãng nói xong, không khỏi run rẩy nói:
- Ngươi giữ lời chứ
Thẩm Lãng nói:
- Các ngươi đã bị ta bao vây xung quanh, ta còn tính toán cái gì nữa sao
Ngay sau đó, tay Thẩm Lãng chợt giơ lên nói:
- Giương cung cài tên
Tức khắc mấy nghìn quân đội chỉnh tề giương cung cài tên, nhắm ngay ba trăm tư quân họ Tô trong vòng vây
Thẩm Lãng cười lạnh:
- Nếu không bỏ vũ khí xuống đầu hàng, ta cần phải hạ lệnh bắn tên
- Thẩm Lãng, ngươi giữ lời đấy
- Một tên tướng lĩnh tư quân họ Tô nói:
- Tất cả huynh đệ bỏ vũ khí xuống đầu hàng
Tức khắc, ba trăm tư quân họ Tô bên trong vòng vây ném xuống vũ khí trong tay
- Quỳ xuống, ôm đầu, đợi chúng ta bắt làm tù binh
- Thẩm Lãng hạ lệnh
Ba trăm tư quân họ Tô quỳ xuống, hai tay ôm đầu
Thẩm Lãng mỉm cười nói:
- Ôi, có một câu nói rất hay, cúi mặt mà sống, đứng thì chết
Ta chỉ bất quá muốn xem được các ngươi quỳ chết mà thôi, các ngươi thật đúng là nghe lời, nói quỳ xuống liền quỳ xuống
Tiếp tục, sắc mặt hắn chợt biến đổi, hét lớn:
- Bắn chết
Ra lệnh một tiếng
Tức khắc, vạn mũi tên hợp kim phát ra
- Xoẹt xoẹt xoẹt..
Ba trăm tư quân quỳ trên mặt đất họ Tô, trong nháy mắt bị bắn thành con nhím, chết thảm hoàn toàn
Trước khi chết, trong lòng những tư quân họ Tô này chỉ có một câu nói
Thẩm Lãng, ta đ*t mẹ ngươi
Đến tận đây, gần hai vạn đại quân dưới trướng Tô Toàn, trừ mấy nghìn người chạy thục mạng ra, còn thừa lại cơ hồ bị chém giết sạch sẽ
Một tù binh cũng không có thoát
..
Bên trong quận thành Bạch Dạ
Thẩm Lãng xốc lên Trương Xung quần áo, tức khắc chân mày hắn nhíu lại
Chí ít mấy chục vết thương, hơn nữa có chút vết thương đã nhiễm trùng
Nhất là vết thương Tô Toàn chém sâu lúc trước, đã sưng mủ nghiêm trọng
Thảo nào phát sốt dữ dội như vậy
Thẩm Lãng giơ tay lên dao phẫu thuật, cắt toàn bộ chỗ nhiễm trùng
Lại nhìn vết thương trên cổ Trương Xung đã được khâu lại rồi
- Người nào vá
- Thẩm Lãng bèn hỏi
Trưởng công chúa Ninh Khiết đáp:
- Ta, thế nào
Thẩm Lãng nói:
- Khâu lại được rất tốt
Ninh Khiết nói:
- Trương công như thế nào
Lúc trước nàng kêu là Trương Xung đại nhân, mà lúc này hô Trương công
Thẩm Lãng nói:
- Bởi vì ông ấy cắt vỡ cổ mình nên chảy rất nhiều máu, ngược lại còn hạ sốt cao đượ một chút
Dùng thuốc xong, nhiệt độ cơ thể cũng không có tăng lên nữa, nên chứng viêm cũng được khống chế nhất định
Tiếp tục Thẩm Lãng xoa xoa cái đầu nhỏ của Trương Quân rồi nói:
- Chưa kể có cháu ở bên cạnh, tin tưởng Trương công sẽ nhanh chóng tỉnh lại rồi khỏe hơn thôi
Tiếp đó hắn ngồi chồm hổm xuống, kiểm tra cẩn thận vết thương trên cổ đứa nhỏ này
Tên súc sinh Tô Kiếm Ngạn kia, có thể hạ thủ với đứa nhóc nhỏ như vậy, còn cắt mấy vết trên cổ nó
Nhưng mà không cần khâu lại
Thẩm Lãng lấy ra cồn i-ốt đã được điều chế, dùng tăm bông thấm vào rồi nói:
- Nhóc con, sẽ hơi rát một chút, không được khóc đâu đấy
Tiếp đó, hắn cẩn thận từng li từng tí bôi cồn i-ốt ở trên vết thương ngay cổ Trương Quân
Kết quả đứa nhỏ này chẳng qua là chép miệng, rùng mình hai cái, không dám khóc
Thẩm Lãng nói:
- Trương Tuân, người nhà họ Trương của huynh thật sự không tầm thường
Trương Tuân vô cùng áy náy nói:
- Trương Tuân vô năng, không chỉ làm phiền hà phụ thân, hơn nữa còn thiếu chút nữa liên lụy chiến cuộc, rõ ràng muôn lần chết cũng không hết tội
Thẩm Lãng không nói gì, chẳng qua là vỗ vỗ vai gã
- Chăm sóc Trương đại nhân
- Thẩm Lãng nói
- Vâng
- Mấy đại phu quân y đáp lời
Thẩm Lãng ôm lấy bé Trương Quân năm tuổi, đi ra bên ngoài
Trương Tuân lưu ở bên trong phòng chăm sóc cha Trương Xung, công chúa Ninh Khiết và Thẩm Lãng bước chậm ở trên đường phố quận thành Bạch Dạ
Chỉ mới đi qua hai mươi mấy ngày
Tòa thành thị này đã triệt để thay đổi, tới gần tường thành nhà cửa gần như toàn bộ trở thành phế tích
Nhà cửa trong thành cũng bị hủy đi một phần ba
Toàn bộ thành trì xấp xỉ xem như là hủy diệt một nửa
Nhưng lúc này, lại có an bình khó được
Hơn nữa thỉnh thoảng truyền đến tiếng khóc nỉ non
Bởi vì trận chiến giữ thành này rất nhiều người chết trận, chí ít là ba bốn ngàn tân binh từ trong thành Trương Xung mộ binh
Nhưng bầu không khí trong thành vẫn vui sướng, tràn đầy sống sót sau tai nạn may mắn, còn có sự mừng rỡ sau đại thắng
Hơn nữa ánh mắt tất cả mọi người trong thành nhìn phía Thẩm Lãng cũng tràn đầy cảm kích, thân mật
Thẩm Lãng nói:
- Trương công quả nhiên giỏi thật, cuộc chiến nửa tháng, khiến cho quân dân một lòng
Từ nay về sau, toàn bộ nhân tâm quận Bạch Dạ ở Việt quốc của ta
Ninh Khiết nói:
- Xây dựng, cuối cùng so với phá hủy vẫn hơn
Lời này xem như là thản nhiên trào phúng Thẩm Lãng
Thẩm Lãng gieo tai họa mấy thành quận Bạch Dạ, ngắn ngủi hơn mười ngày liền long trời lở đất
Khách quan mà nói, Trương Xung thu phục lòng dân toàn bộ quận thành, quả thực càng thêm giỏi giang hơn
Ninh Khiết nói:
- Đại chiến quận thành Bạch Dạ kết thúc, nhưng thành Tuyết Lương nhưng còn có tám ngàn đại quân họ Tô, ngươi không nắm chặt thời cơ chiến đấu, dẫn binh lên bắc diệt Tô Trản à
Tô Trản, em của Tô Nan, đồng dạng là một thành viên dũng tướng
Gia tộc họ Tô rõ ràng nhân tài đông đúc
Thẩm Lãng nói:
- Gấp làm gì
Lại nói quân đội của ta toàn bộ cũng là kỵ binh, dùng công thành thế nào được
Bá tước Trịnh Đà vẩy nước hơn nữa tháng, diễn trò cũng hơn nữa tháng, hôm nay cũng nên bán mạng
Trưởng công chúa Ninh Khiết nói bằng giọng lạnh lẽo:
- Người này chết tiệt
Thẩm Lãng cười khinh thường, cũng không biết trào phúng người nào
Nhưng mà sau khi chiến thắng quận thành Bạch Dạ xong xuôi, áp lực lớn nhất tuyệt đối là Bá tước Trịnh Đà
Ông ta vốn tưởng rằng Trương Xung hẳn phải chết không thể nghi ngờ, quận thành Bạch Dạ nhất định sẽ thất thủ, kế tiếp toàn bộ phía nam hành tỉnh Thiên Tây đều có thể thất thủ, toàn bộ Việt quốc đều có thể đối mặt tai họa ngập đầu
Cho nên ông ta lựa chọn giữ gìn thực lực
Loạn thế sắp quá bộ đến, có binh chính là vua cỏ
Ông ta làm sao không tiếc nuối để cho quân đội mình tiêu hao trong trận chiến với họ Tô, chờ cho kịch biến của nước Việt phủ xuống, hai vạn đại quân của Trịnh Đà sẽ đầu cơ kiếm lợi
Nhưng thật không ngờ, quận thành Bạch Dạ bên này lại thắng
Chuyện này, khiến cho ông ta lúng túng
Có thể nói, ông ta gặp nguy hiểm
Trương Xung cùng Thẩm Lãng liền mang đến ba nghìn quân đội, kết quả tiêu diệt chủ lực gia tộc họ Tô
Mà Trịnh Đà nhà ngươi không có hai vạn đại quân, kết quả ngay cả tám ngàn quân phòng thủ thành Tuyết Lương cũng không có tiêu diệt, rõ ràng đáng xấu hổ buồn cười
Ninh Khiết bèn hỏi:
- Ngươi đã làm như thế nào
Nàng hỏi là Thẩm Lãng làm sao đánh bại vua Khương Arutai, đồng thời đẩy Arunana lên ngai vang
- Ha ha
- Thẩm Lãng ở ngoài cười nhưng trong không cười
Một người đàn bà xa lạ không ngủ được, dù cho đẹp đến đâu, cũng đừng hòng Lãng gia lãng phí nửa điểm biểu cảm
Nếu không thể ngủ, còn lấy lòng ngươi làm cái gì
..
Thành Tuyết Lương
Một tòa thành nằm ở cực bắc của quận Bạch Dạ, là tòa thành cách Bạch Dạ Quan gần nhất
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trong đại doanh ngoài thành
Bá tước Bình Tây Trịnh Đà toàn thân băng bó như là xác ướp vậy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Không như thế, làm sao có vẻ như ông ta thương tích chồng chất, làm sao có vẻ ông ta ra sức chém giết
Nhưng bây giờ những thứ hóa trang này bỗng chốc thành trò cười
Đi tới nửa tháng, hắn vẫn luôn đang cùng Tô Trản diễn trò, chưa từng có chân chính ra sức đánh giặc
Quốc quân hạ chỉ trách cứ, ông ta luôn mồm sợ hãi, luôn mồm thần tội đáng chết vạn lần, nhưng quay đầu lại vẫn ở trên chiến trường diễn trò
Đánh tầm nửa tháng, chân chính thương vong đều không cao hơn trước
Bây giờ, ông ta đã nhận được cấp báo chiến trường quận Bạch Dạ
Ông ta cầm chiến báo xem hết lần này đến lần khác
Hận đến nghiến răng nghiến lợi, cũng cả kinh từng đợt run rẩy
Lại thắng
Tên tiểu bạch kiểm Thẩm Lãng này làm sao làm được vậy
Lại thực sự bằng vào sức một mình, thay đổi toàn bộ chiến cuộc
Lại thực sự diệt vua Khương Arutai, hơn nữa còn biến quân đội Khương quốc thành minh hữu
Hôm nay bên quận thành Bạch Dạ kia đã đại hoạch toàn thắng
Tô Toàn suất lĩnh đại quân chủ lực đã toàn quân huỷ diệt
Cái này nên làm thế nào cho phải
Như thế nào cho phải hả
Tiểu tặc Thẩm Lãng, ngươi chính là hại chết, bẫy chết Trịnh Đà ta đây thì có
Trịnh Đà ta đây lăn lộn cho tới hôm nay không dễ dàng, ngươi làm việc này là hủy ta
Thẩm Lãng nhà ngươi lập được đại công, lại dùng một chân đá ta vào trong nước
Bây giờ phải làm gì
Phải làm sao
Đã không còn cách nào khác
Liều mạng đi
Tức khắc, Trịnh Đà ra lệnh một tiếng
- Bay đâu, đi đại doanh Bạch Dạ Quan, để con ta Trịnh Long dẫn binh tám ngàn xuôi nam
Ta muốn cùng Tô Trản quyết một trận tử chiến, không đoạt lại thành Tuyết Lương, ta thề không bỏ qua
Tiếp tục, Trịnh Đà chợt kéo trên người bao vây bố, rống to:
- Gióng trống, gióng trống, tập kết đại quân, chuẩn bị tác chiến, chuẩn bị công thành
Lại một lần nữa xuất hiện ở trước mặt chúng quân, Trịnh Đà hướng phía Đông quỳ xuống, dập đầu nói:
- Bệ hạ, ngài với thần ân trọng như núi, thịt nát xương tan cũng vô pháp bộc phát
Nếu như chiếm không được thành Tuyết Lương, đưa đầu tới gặp
Sau nửa canh giờ
Bá tước Trịnh Đà thậm chí không kịp đến khi con trai Trịnh Long dẫn binh xuôi nam, mà bắt đầu điên cuồng mà tiến đánh thành Tuyết Lương
Mà lúc này tướng Tô Trản thủ thành Tuyết Lương, đã biết được tin tức quận thành Bạch Dạ chiến bại, biết đại quân chủ lực họ Tô gần như toàn quân huỷ diệt, cho nên ông ta còn lòng dạ gì mà chiến đấu chứ
Thế là điều động sứ giả đi đại doanh Trịnh Đà, thỉnh cầu Trịnh Đà tiếp tục diễn trò, sau khi đại chiến mấy trận sẽ thả đại quân họ Tô đi
Trịnh Đà giận dữ, trực tiếp chém giết sứ giả họ Tô
Trịnh Đà ta đây trung can nghĩa đảm, làm sao sẽ cùng gia tộc họ Tô các ngươi cẩu thả
Tô Trản bất đắc dĩ, chỉ có thể nghênh chiến
Thế nhưng quân đội dưới tay ông cũng biết tin tức chủ lực chiến bại, sĩ khí hạ
Tô Trản biết, kế tiếp thành Tuyết Lương đã tràn ngập nguy cơ
Phía bắc, đại quân Bạch Dạ Quan sẽ lập tức tiếp viện xuôi nam
Phía nam, đại quân Thẩm Lãng cùng Trương Xung bất cứ lúc nào cũng có thể có thể lên bắc
Đến lúc đó liên quân Bạch Dạ Quan cùng Thẩm Lãng hết mấy vạn, bao vây một thành Tuyết Lương nho nhỏ, nhất định chắc chắn phá vỡ
Lại nói đại quân chủ lực họ Tô đã thua, chiếm một thành Tuyết Lương đã không còn ý nghĩa chiến lược
Nhất định phải thừa dịp kẻ địch còn chưa có vây kín thành Tuyết Lương, lập tức đột phá vòng vây, tận lực mang quân đội về đến trong phủ Hầu tước Trấn Viên
Bởi vì cuộc kế đại quyết chiến tiếp sẽ bùng lên ở thành luỹ gia tộc họ Tô
Liên quân bà người Thẩm Lãng, Trương Xung, Trịnh Đà sẽ đạt tới ba vạn
Ba vạn đại quân bao vây tấn công thành luỹ họ Tô
Cho nên, trong tay Tô Trản mỗi một sĩ binh đều đặc biệt trân quý, nhất định phải tận lực mang về đến nhà
Thế là, Tô Trản xung phong đi đầu, dũng không thể cản, dẫn đầu tám ngàn gia tộc họ Tô võ sĩ đột phá vòng vây ra khỏi thành
Bá tước Trịnh Đà trên đường truy sát
Tô Trản nỗ lực dùng ba ngàn thương vong làm chi phí, dẫn đầu năm nghìn tàn quân, trên đường bỏ chạy trở về phủ Hầu tước Trấn Viễn
..
Tô Kiếm Ngạn tỉnh lại, hơn nữa thân thể khôi phục tri giác
Loại độc tố thần kinh này, sau mấy canh giờ liền sẽ tự biến mất
Lúc đó Thần nữ Tuyết Ẩn sở dĩ từ đầu đến cuối bị đông cứng, là bởi vì cổ trùng trong cơ thể liên tục không ngừng thả ra loại độc tố này
Mở mắt Tô Kiếm Ngạn, chợt phát hiện toàn thân mình trần truồng
Xung quanh giống như có thật nhiều ánh mắt nhìn mình chằm chằm
Hơn nữa tứ chi được dang ra thật rộng, bị dây buộc chặt, treo ở trên mặt đất ba thước
Không, là ngũ chi đều bị buộc, kể cả của quý cũng bị dây thép buộc chặt
Thẩm Lãng liền đứng trước mặt của gã
Tô Kiếm Ngạn cất giọng run tẩy:
- Thẩm Lãng, ngươi muốn làm gì
Ngươi muốn làm gì
Thẩm Lãng nói:
- Tô Kiếm Ngạn, lúc ở kinh đô, ngươi dẫn người tiến đánh biệt viện họ Kim của ta, giết mười mấy người võ sĩ của ta, đốt biệt viện họ Kim của ta
Lúc ta rời khỏi kinh đô liền thế, nhất định phải vì bọn họ báo thù
Tô Kiếm Ngạn lạnh lùng nói:
- Thẩm Lãng, ngươi cho ta một cái chết thật đã đi, cho ta một cái chết thật đã đi
Thẩm Lãng nói:
- Đương nhiên, ta nhất định sẽ cho ngươi thật đã, ta cam đoan ngươi chết đặc biệt thoải mái
Tô Kiếm Ngạn vừa nhìn xung quanh
Tức khắc hồn phi phách tán, cứt đái đều xuất hiện
Bởi vì, gã biết thứ hình phạt của Thẩm Lãng với mình là gì
Ngũ mã phân thây
Ngũ xa phanh thây
- Thẩm Lãng, xin hãy cho ta toàn thây, xin hãy cho ta toàn thây, van cầu ngươi
- Tô Kiếm Ngạn khóc rống rơi đủ loại nước mắt cầu khẩn
Thẩm Lãng nói:
- Đêm qua ngươi hạ thủ với thằng bé Trương Quân năm tuổi, ngươi liền nhất định là kết cục này, không bằng cầm thú
- Tô Kiếm Ngạn, ngươi chỉ là mới bắt đầu
- Ngũ xa phanh thây ngươi xong xuôi, ta sẽ phải dẫn đầu đại quân đi tiến đánh phủ Hầu tước Trấn Viễn của họ Tô, ta nhất định sẽ chém giết sạch mỗi người nhà họ Tô
- Tô Nan lão tặc, ta sẽ nghĩ hết biện pháp, ngũ mã phân thây ông ta
- Tô Kiếm Ngạn, ngươi đi trước một chuyến, chẳng mấy chốc toàn bộ người gia tộc họ Tô đều có thể đi vào địa ngục bồi ngươi
Tiếp đó, Thẩm Lãng chợt ra lệnh một tiếng
Năm con ngựa lao điên cuồng
Trong nháy mắt, trong tiếng hét vô cùng thảm thiết
Tô Kiếm Ngạn chết thảm
Ngũ xa phanh thây mà chết
..
Chú thích của Bánh: Ngày hôm nay đổi mới gần một vạn tám, tháng này còn lại ngày mai là ngày cuối cùng, lạy xin vé tháng, cho ta hỗ trợ, lệ rơi đầy mặt khóc xin

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.