Sử Thượng Tối Cường Chuế Tế (Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử)

Chương 277: Lãng gia chiến thắng trở về! Uy chấn kinh đô!






Chương 277: Lãng gia chiến thắng trở về
Uy chấn kinh đô
Trác Chiêu Nhan rất đẹp
Hơn nữa còn là cái loại diễm lệ sang trọng kiêu kỳ
Thẩm Lãng là một tra nam, lại nhịn hơn một tháng
Cho nên khi ả hôn lên, Thẩm Lãng phải tránh thật nhanh
Thẩm Lãng là một tra nam, đến bây giờ mới chỉ ngủ với bốn người
Cả bốn người này không hề ngoại lệ cũng là băng thanh ngọc khiết
Cho nên, hắn làm sao có động đến dạng đàn bà như Trác Chiêu Nhan
- Sao thế
Thẩm công tử lẽ nào ghét bỏ ta chưa đủ xinh đẹp à
- Trác Chiêu Nhan dịu dàng nói
Thẩm Lãng thở dài nói:
- Trác tiểu thư, ngươi đã từng là sư tỷ của vợ ta, cái thân phận này đối với ta có lực hấp dẫn nhiều lắm, thế nhưng ta sợ ngươi hạ độc ở ngay trong chỗ đó
Nghe những lời này
Sắc mặt Trác Chiêu Nhan trong nháy mắt liền thay đổi
Những lời này rõ ràng ác độc cực kỳ, Trác Chiêu Nhan thậm chí không cách nào tưởng tượng Thẩm Lãng lại sẽ nói ra lời ác độc như vậy
Đánh người không đánh mặt, mà Thẩm Lãng trực tiếp liền xé da mặt
Từ khi dựa lưng vào hội Ẩn Nguyên xong xuôi, Trác Chiêu Nhan cho tới bây giờ cũng không có bị sỉ nhục như vậy
Miệng mồm của Thẩm Lãng, quả thực vượt qua mấy bà chanh chua chửi đổng
Mà Thẩm Lãng bây giờ gần như có thể xác định, ả đàn bà trước mắt này chẳng qua là ngoại thất trên danh nghĩa của Thái tử mà thôi
Thái tử Ninh Dực là một kẻ ham muốn chiếm hữu mạnh mẽ phi thường
Làm sao dễ dàng tha thứ cho người đàn bà của mình ra ngoài cắm sừng cho gã
Nửa điểm cũng không
Gã có thể ngoại tình với vợ người khác, hơn nữa còn đặc biệt thích thú
Nhưng người khác tuyệt đối không thể cắm sừng cho gã
Thẩm Lãng cùng Thái tử gần như không có bất kỳ tiếp xúc, nhưng cũng đủ hiểu, trong mấy đứa con trai thì gã giống quốc quân nhất
Giống cái sự tự yêu bản thân thái quá, ích kỷ và ngoan độc như quốc quân
Thế nhưng, gã lại không có sự lãng mạn ôm ấp tình cảm như Ninh Nguyên Hiến, ngược lại còn có sự bạo ngược
Đối với Trác Chiêu Nhan, Thẩm Lãng cũng có lý giải nhất định, thậm chí còn coi là tương đối sâu
Đầu tiên, nàng là người của hội Ẩn Nguyên
Thậm chí không chỉ là người của hội Ẩn Nguyên, trên người còn gánh vác sứ mệnh bí mật nào đó
Hít một hơi thật dài, sắc mặt Trác Chiêu Nhan dần dần bình tĩnh lại
Ngay sau đó lập tức lại đổi lại nụ cười quyến rũ, cất giọng nũng nịu:
- Thẩm công tử, chỗ đó của người ta nào có độc, ngươi nếm thử nhìn chẳng phải sẽ biết à
Thẩm Lãng nói:
- Trác sư tỷ, không được, quá nhiều người nếm qua, không biết có bao nhiêu nước bọt, thậm chí cũng từng tiểu tiện, quá không vệ sinh
Lời này thì càng ác độc
Lần này ngay cả Trác Chiêu Nhan đều không chịu nổi, gương mặt quyến rũ tức khắc lạnh xuống
Tiếp đó ngồi xổm xuống, nhặt lên váy mặc vào, chậm rãi nói:
- Thẩm công tử, ngươi biết trên cái thế giới này thứ hư vô mờ mịt nhất là cái gì không
Thẩm Lãng nói:
- Gió
Bởi vì một hồi hướng thổi bên này, một hồi thổi bên kia
Hai người nói gió, cũng chính là niềm vui của quốc quân
Trác Chiêu Nhan nói:
- Sở thích con người cũng là như vậy, ngày hôm nay thích một người, ngày mai có thể liền không thích
Có vài người tình rất lâu dài, mà có vài người hay thay đổi
Ngày hôm nay nhìn này cưng con cún đáng yêu nay, nhưng sẽ chán rất nhanh
Chuyện này ý là quốc quân hỉ nộ vô thường, Thẩm Lãng nhà ngươi hôm nay được sủng ái, ngày mai chưa chắc
Thẩm Lãng nhún vai
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trác Chiêu Nhan cười khanh khách nói:
- Xem ra Thẩm công tử quả nhiên là thoải mái, hy vọng chuyện phát sinh kế tiếp có thể làm cho ngài nhận rõ bản thân
- Cáo từ Thẩm công tử, chúc ngài mơ một giấc thật đẹp
Tiếp đó, Trác Chiêu Nhan lượn lờ rời đi
Thẩm Lãng nói:
- Trác Chiêu Nhan, chuyện ngươi để Khổ Đầu Hoan ám sát nhạc phụ ta, ta sẽ không để yên như vậy, ta sẽ đâm thọt cho bệ hạ… A không phải, ta nhất định sẽ hướng bệ hạ cáo trạng
Trác Chiêu Nhan thản nhiên cười nói:
- Tùy tiện a, Thẩm công tử dùng tốc độ nhanh nhất để nhanh để về kinh ngay, lúc đi qua quận Lang cũng đừng ở lại, không chừng ở kinh đô sẽ có ngạc nhiên đang chờ ngài đấy
Đây là một cảnh cáo, cảnh cáo nghiêm trọng
..
Hai ngày sau
Thẩm Lãng đi qua quận Lang, hắn không có đi thăm hỏi Tam vương tử Ninh Kỳ
Thế nhưng..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đối phương tới thăm hỏi hắn, đi thẳng tới quan dịch chỗ Thẩm Lãng ở
Hắn không phải lần đầu tiên gặp Ninh Kỳ, nhưng là lần đầu tiên thật sự tiếp xúc
Tam vương tử Ninh Kỳ, tướng mạo khí chất đều chẳng giống gì quốc quân
Ninh Nguyên Hiến là mỹ nam tử tinh xảo, mặc dù có võ công, thế nhưng xem thường võ công, xem như là một văn vương
Mà Ninh Kỳ thì nghiêm túc ăn nói có ý tứ, văn trong đó có võ, võ trong đó có văn
Gã từng theo nhiều sư phụ luyện võ
Sư phụ đầu tiên là đại tông sư Yến Nan Phi, sư phụ thứ hai là Xung Nghiêu, sư phụ thứ ba là chủ của Thiên Nhai Hải Các Tả Từ
Xem danh sách mấy vị sư phụ này liền biết người này lợi hại dường nào
Bằng không, như thế nào sẽ trở thành kình địch của Thái tử
Thậm chí Ninh Nguyên Hiến cũng không cách nào quyết định, rốt cuộc là để Thái tử nối ngôi, hay để cho Tam vương tử nối ngôi
Chính bởi vì sự do dự của ông nên mới đưa đến tranh ngôi trong triều, hơn nữa thế lực ngang nhau
Người này chân chánh văn võ toàn tài
Thẩm Lãng mới vừa tới gần gã, liền có thể cảm giác được khí thế giết người hàng loạt
Cái khí chất áp bức sinh ra từ vũ lực mạnh mẽ và quyền lực lại được bao bọc bằng loại khí chất văn minh cao quý, khác hẳn bản chất của loại người dùng bạo lực gây kinh hoàng kẻ địch như là vua Khương Arugan
Đây không phải là một kẻ tự mê say chính mình mà là một người mạnh mẽ đầy tự tin
- Thẩm Lãng, cô (*) có thể cho ngươi cái gì
- Ninh Kỳ nói
(*) Cô: từ của đế vương cổ đại tự xưng
Gã không phải Thái tử, xưng làm vua không được, nhưng gã vẫn làm thế, quốc quân cũng không nói gì thêm
Thẩm Lãng ngẫm nghĩ một hồi, lắc đầu
Ninh Kỳ nói:
- Vậy ngươi muốn cái gì
Thẩm Lãng nhớ lại một hồi:
- Báo thù
Mặc dù biết là đáp án này, nhưng trong lòng Ninh Kỳ vẫn bị kinh ngạc
Thù cái gì oán cái gì hả
Gia tộc họ Tô đánh lén lâu đài của phủ Bá tước Huyền Vũ, kết quả bị ngươi diệt tộc
Bây giờ ngươi muốn tìm ai báo thù
Ninh Kỳ nói:
- Ngươi muốn tìm ai báo thù
Thẩm Lãng nói:
- Người nào từng hại nhà thần, thần sẽ tìm người đấy báo thù
Hôm nay rõ ràng trò chuyện không nổi nữa
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Người như Thẩm Lãng hoàn toàn không có biện pháp mua chuộc
Hắn cái gì cũng có, cái gì cũng không muốn
Tiền tài cùng quyền thế trong mắt hắn như là cứt chó
Hắn yêu mỹ nhân
Thế nhưng tự người ta có thể đi thông đồng, không cần ngươi tặng
- Thù hận của ngươi và gia tộc họ Tiết thật không có cách nào tiêu tan sao
- Ninh Kỳ bèn hỏi
Thẩm Lãng nhún vai
Ninh Kỳ nói:
- Vậy ngươi báo thù luôn luôn theo một trật tự đúng không
Ý tứ này rất rõ ràng, ngươi hãy báo thù Thái tử trước, hai người chúng ta liên thủ lật ngược Thái tử
Còn thù của ngươi và gia tộc họ Tiết, sau này hãy nói
Thẩm Lãng nói:
- Tam điện hạ, ngài rất lợi hại, có thể khiến cho thần sinh lòng kính sợ
Đồng bọn của thần có thể là heo nhưng nhất định không thể đồng sàng dị mộng
Lúc nói ra những lời này, bên trong não Thẩm Lãng hiện ra khuôn mặt của công chúa mông to, nàng trừng mắt: Ngươi nói ai
Nói đồng bọn nào là hẹo vậy
Cẩn thận kẻo ta đánh chết ngươi, cho ngươi khóc lai khóc láng bây giờ
Cô gái ngốc nghếch này gài bẫy Thẩm Lãng không phải một lần hai lần
Nhưng..
Nàng quả thực toàn tâm toàn ý muốn tốt cho Thẩm Lãng
Ninh Kỳ nói:
- Họ Tiết là người của ta, ngươi đối với họ Tiết ra tay, đó chính là địch của ta, do đó phải nghĩ cho kỹ
Ta hỏi ngươi một lần cuối cùng, nhất định phải cùng ta là địch à
Thẩm Lãng thở dài một tiếng rồi nói:
- Tam điện hạ, nhân sinh không thể đắc ý, chỉ có thể đạt tám chín phần mười mà thôi
Ninh Kỳ nói:
- Vậy được, ta biết rồi
Qua đêm nay lại là kẻ thù, nhưng tối hôm nay chúng ta nhưng có thể uống rượu nói chuyện phiếm
Thẩm Lãng bưng ly rượu lên nói:
- Tam điện hạ, rượu này của ngài không có độc chứ
Khuôn mặt Ninh Kỳ biến sắc, hận không thể xốc bàn lên
Thẩm Lãng vội vàng nói:
- Chỉ đùa, đùa thôi, con người của thần hay đùa lắm
Tiếp đó, hắn bưng ly rượu trước mặt lên, uống một hơi cạn sạch
Ninh Kỳ cũng bưng lên một ly, cũng không kính tặng, liền trực tiếp như vậy uống vào
Kế tiếp, hai người chẳng nói một câu nào, cứ luôn uống rượu như vậy
Hai người này đều kính nể đối phương, nhưng chẳng ai thích ai cả
Uống xong cũng đến đêm tối ập xuống
Tam vương tử Ninh Kỳ ra đi
Thậm chí ngay cả tự giải quyết cho tốt cũng không có nói
Nhưng ý kia đã đặc biệt rõ ràng, từ nay về sau lại là kẻ thù
Ngày sau khi đồ đao hạ xuống, không nên kêu oan
..
Tam vương tử Ninh Kỳ đi xong xuôi, Thẩm Lãng lâm vào suy nghĩ
Nguyên bản Ninh Kỳ cũng không có hy vọng xa vời có thể đưa Thẩm Lãng vào dưới trướng, nhưng hy vọng có thể liên thủ đối phó Thái tử
Nhưng Thẩm Lãng cự tuyệt
Như vậy cục diện kế tiếp sẽ trở nên đặc biệt vi diệu
Nghe tiếng bước chân của Tam vương tử rời khỏi, Thẩm Lãng thậm chí giống như nghe được trống trận vang lên
Cái gọi là chiến đấu cho tới bây giờ cũng sẽ không chờ ngươi chuẩn bị xong xuôi lại vang lên
Có thể đã khai hỏa, có thể ở trước đó vài ngày cũng đã vang dội
Hai bên Thái tử cùng Tam vương tử đến đây lung lạc Thẩm Lãng, mục đích chỉ muốn quan sát có không gian thỏa hiệp với nhau hay không
Kết quả hoàn toàn không có
Như vậy thì trực tiếp đánh
Dựa theo lẽ thường mà nói, Thái tử cùng Tam vương tử càng đấu bừng bừng khí thế, Thẩm Lãng chen vào một tay không phải vừa vặn có thể quấy cho đục nước à
Mà ở trong mắt Thái tử cùng Tam vương tử, Thẩm Lãng còn chưa đủ tư cách này
Khổ Đầu Hoan ám sát Hầu tước Kim Trác, chuyện này càng thêm kích phát mâu thuẫn giữa Thái tử cùng Thẩm Lãng
Vậy thái tử sẽ tùy ý Thẩm Lãng lấy việc này xem như vũ khí đi công kích gã sao
Sẽ không
Phe của Thái tử sẽ khẳng định tiên hạ thủ vi cường, kéo Thẩm Lãng vào chiến trường, từ đó không rảnh quan tâm chuyện khác
Kinh đô chắc chắn xảy ra chuyện
Đối phương đã xuất thủ
Như vậy sẽ xảy ra chuyện gì
..
Sáng sớm hôm sau
Thẩm Lãng suất đội trở về kinh đô
Bởi vì biệt viện họ Kim đã bị đốt, Kim Mộc Thông cùng tiểu Băng đều ở tại phủ Ngũ vương tử Ninh Chính
Sứ giả đế quốc Vân Mộng Trạch cũng không ở kinh đô, vì vụ công chúa Ninh Diễm ly dị nên trở về Viêm Kinh
Lần trước Thẩm Lãng đi sứ Khương quốc trở về, lập được công lao không nhỏ
Lúc chiến thắng trở về, phái có cảnh người ra vào tấp nập, cờ bay phất phới, vạn người chào đón
Quốc quân sẽ tổ chức một nghi thức hoành tráng riêng đón hắn
Một lần kia, Thẩm Lãng trở thành đại anh hùng toàn bộ kinh đô
Mà lần này Thẩm Lãng lập công lao lớn hơn, tiêu diệt họ Tô, tiêu diệt Trịnh Đà, quả thực chính là ngăn cơn sóng dữ, công trạng lớn
Thậm chí có thể xưng là anh hùng cứu quốc
Nhưng mà, khi hắn trở về kinh đô, hoàn toàn tĩnh lặng không tiếng động
Không có bất kỳ sắp hàng hai bên đường đón chào, thậm chí cũng không tổ chức bất kỳ nghi thức vào thành nào
Hơn nữa lúc này quốc quân vẫn ở hành cung phía bắc, còn chưa có trở về kinh đô
Thậm chí tiến vào thành Huyền Vũ, Thẩm Lãng còn cần phải xếp hàng như những người khác, bị kiểm tra thân phận văn điệp
Tướng thủ cửa thành thậm chí ngó Thẩm Lãng từ trên xuống dưới một hồi rồi hỏi:
- Từ quận Bạch Dạ tới sao
Thẩm Lãng gật đầu
Tướng thủ cửa thành lập tức lui về phía sau vài bước, lớn tiếng nói:
- Tất cả mọi người lập tức lui ra phía sau, bay đâu, bao vây đội ngũ này lại
Tức khắc hơn một nghìn tên võ sĩ dũng mãnh tiến ra, bao vây xung quanh hai trăm người của Thẩm Lãng
Tên tướng thủ cửa thành nói:
- Thật xin lỗi Thẩm đại nhân, hôm nay quận Bạch Dạ nổi bệnh đậu mùa, bất luận kẻ nào tiến vào kinh đô đều cần phải tiếp nhận kiểm ra thân thể, bảo đảm không có bị nhiễm bệnh đậu mùa mới có thể rời khỏi
Thẩm Lãng cười nói:
- Xin hỏi ai đã ra lệnh như vậy
Tướng thủ cửa thành nói:
- Thượng Thư Đài, Xu Mật Viện, kinh đô phủ Trung đô đốc liên hợp ra lệnh, bản quan cũng là theo lệnh làm việc, xin Thẩm đại nhân chớ trách
Tiếp tục, gã lớn tiếng hạ lệnh:
- Ngăn chặn hai bên đường của đội ngũ của Thẩm đại nhân đưa đến đại viện cách ly, tuyệt đối không cho phép bọn họ rời khỏi khu vực ngăn cách nửa bước
Đoàn người phía sau Thẩm Lãng vô cùng phẫn nộ
Chúng ta ở quận Bạch Dạ liều sống liều chết, lập được công lao lớn như vậy, gần như cứu vãn tình thế nguy hiểm toàn bộ Việt quốc
Lúc trở về kinh đô, chẳng những không nhận được đãi ngộ của anh hùng, ngược lại còn phải bị giam
Rõ ràng muốn cho nhân khí bùng nổ
Thẩm Lãng nói:
- Xin hỏi các hạ là
Cái tướng lĩnh nói:
- Phủ Đề đốc Thiên Việt, du kích tướng quân Vương Đống
Thành Thiên Việt chính là kinh đô
Thậm chí tên mấy hành tỉnh cũng được đặt theo trên cơ sở lấy kinh đô làm trung tâm, hành tỉnh Thiên Nam, hành tỉnh Thiên Bắc, hành tỉnh Thiên Tây
Kinh đô mặc dù chẳng qua là một tòa thành trì, thế nhưng địa vị và hành tỉnh cùng cấp
Chẳng những có một phủ Đô đốc Thiên Việt Trung, còn có một phủ Đề đốc Thiên Việt
Phủ Trung Đô đốc Thiên Việt chịu trách nhiệm toàn bộ quân chính đại sự kinh đô, mà phủ Đề đốc thì chịu trách nhiệm phòng thủ thành thị
Du kích tướng quân, vị trí ở phủ Đề đốc đã không thấp
Lẽ ra tướng lĩnh thủ vệ cổng Huyền Vũ, một Thiên hộ đã đủ rồi
Đối phương lại phái tới một du kích tướng quân, số lượng đối phương thật to
Thẩm Lãng nói:
- Đoàn người chúng ta đã chủng ngừa đậu mùa từ sớm nên hoàn toàn không thể nhiễm được nữa
Hơn nữa ta có thể dẫn họ vào quý phủ của Tam công chúa cách lý, phủ Trung đô đốc chỉ cần phái thầy thuốc đến kiểm tra, sau khi xác định không có gì thì đi
- Không thể
- Du kích tướng quân Vương Đống nói:
- Thành chủ Thẩm Lãng, đây là công văn Thượng Thư Đài, Xu Mật Viện, phủ Trung đô đốc liên hợp truyền xuống, xin ngài xem qua
Thẩm Lãng nhìn thoáng qua
Phía trên quả thực viết rõ ràng, bất luận kẻ nào, mặc kệ chức quan bao lớn, từ hành tỉnh Thiên Tây tiến vào kinh đô đều phải tiếp nhận cách ly
Mà người từ quận Bạch Dạ chạy về càng không được tiếp xúc với bất luận kẻ nào, nhất định phải bóp chết dịch bệnh đậu mùa từ trong trứng nước
Bất luận kẻ nào chỉ cần chống lại lệnh này, lập tức bắt
Nếu dám tiến hành chống lại có vũ trang, giết chết bất luận tội
Chính lệnh này viết đằng đằng sát khí, phía trên đóng bốn đại ấn đỏ tươi
Thượng Thư Đài, Xu Mật Viện, phủ Trung đô đốc Thiên Việt, phủ Đề đốc Thiên Việt
Dĩ nhiên, bởi vì phủ Đề đốc Thiên Việt không thể cùng đánh đồng với ba thế lực trên, cho nên du kích tướng quân luôn luôn nói là ba phương liên hợp hạ lệnh
Chính lệnh này, gần với ý chỉ của quốc quân
Nhìn qua hoàn toàn hợp tình hợp lý
Nhưng Thẩm Lãng lại biết, đây chính lệnh hoàn toàn chính là ghim hắn
Thẩm Lãng nhà ngươi không phải lợi hại à
Mới vừa diệt Tô Nan, lại diệt Trịnh Đà, lập được công trạng lớn
Bây giờ liền giết bớt một chút uy phong của ngươi
Thậm chí ở trên mặt ngươi đánh một bạt tai
Nhưng mà, chúng ta đánh cho danh chính ngôn thuận, hợp tình hợp lý
Có bốn đỉnh cấp nha môn học thuộc lòng, ngay cả quốc quân đích thân đến, cũng sẽ không phủ quyết, huống chi quốc quân lúc này vẫn còn hành cung phía bắc, còn chưa có về đô
Lẽ nào phòng dịch bệnh đậu mùa không trọng yếu à
Lẽ nào an nguy tính mạng của một triệu con dân kinh đô không trọng yếu à
Thẩm Lãng nhà ngươi đừng nói chẳng qua là chính là một thành chủ Trấn Viễn, coi như là Trung đô đốc hành tỉnh Thiên Tây, cũng phải tiếp nhận cách ly kiểm tra
Ngươi lập được đại công có thể muốn làm gì thì làm, có thể bất chấp an nguy một triệu con dân kinh đô à
Mà Thẩm Lãng một khi đáp ứng bị cách ly
Như vậy thì coi như là khoanh tay chịu trói, rõ ràng bị giam ở một bên trong một đại viện bỏ hoang, giam lỏng mấy ngày mấy đêm
Cái này chẳng khác nào đưa mặt ra cho đối phương xáng một bạt tai thật manh
Chuyện thứ nhất này, uy phong Thẩm Lãng diệt Tô Nan mang tới liền trong nháy mắt bị diệt được sạch sẽ
Tất cả mọi người sẽ thấy, Thẩm Lãng ở bên trong kinh đô, cũng chỉ là một con côn trùng nho nhỏ mà thôi
Đối phương quả nhiên thật là thủ đoạn
Con dao chính trị, giết người không thấy máu
Thẩm Lãng chậm rãi nói:
- Tướng quân Vương Đống, nếu chúng ta không muốn bị cách ly, không muốn bị giam lỏng, như vậy thì như thế nào ở đâu
Du kích tướng quân Vương Đống nói:
- Thẩm đại nhân, ta đây cũng là thực hiện quân lệnh, ngài không để cho ta khó xử
Thẩm Lãng nói:
- Ta chỉ muốn hỏi ngươi, nếu như ta kháng mệnh, như vậy sẽ như thế nào
Vương Đống tay cầm ở trên chuôi đao, nói bằng giọng lạnh lẽo:
- Bản tướng nói rõ ràng, công văn phía trên cũng viết rõ ràng
Từ quận Bạch Dạ tới bất luận kẻ nào chờ, nếu không phải tiếp thu cách ly, thậm chí có hành vi vũ trang phản kháng, vì an nguy một triệu con dân ở kinh đô, giết chết bất luận tội
- Giết chết bất luận tội
Hơn trăm người hô to, tức khắc dân chúng chung quanh đều thối lui
Thế nhưng lui ra phía sau mấy trăm mét, bọn họ lại bắt đầu chen lấn vây xem
- Các vị kinh đô phụ lão hương thân, vị này chính là Thẩm Lãng đại nhân
- Du kích tướng quân Vương Đống lớn tiếng nói
Tức khắc, vô số ánh mắt của dân chúng trông về phía Thẩm Lãng, tràn đầy sợ hãi, lại tràn đầy địch ý mơ hồ
Bởi vì lúc trước cái tin vịt đã dẫn bạo toàn bộ kinh đô
Thẩm Lãng dẫn đầu kỵ binh Khương quốc nhập cảnh, ở quận Bạch Dạ đốt giết cướp giật, tàn sát hơn vạn, mười nhà hết chín sạch trơn, mọi nhà đều có tang
Lúc đó Thẩm Lãng hoàn toàn bị ngàn người lên án, biến thành kẻ địch của muôn người
Hơn nữa Trịnh Đà cùng Lương Vĩnh Niên trở thành tiêu diệt Tô Nan phản quân, trở thành đại anh hùng ngăn cơn sóng dữ nguy nan của Việt quốc
Ngay sau đó Thẩm Lãng công nhiên chém giết hành tỉnh Thiên Tây Trung đô đốc Lương Vĩnh Niên, công nhiên dẫn đầu kỵ binh Khương quốc tàn sát quan quân Việt quốc, càng là dẫn bạo toàn bộ Việt quốc
Đương nhiên
Sau đó nhanh chóng chính thức đứng ra bác bỏ tin đồn
Tuyên bố Lương Vĩnh Niên là kẻ phản bội họ Tô, Bình tây tướng quân Trịnh Đà cãi lời thánh chỉ tương đương mưu phản
Không chỉ có như thế, quốc quân hạ chỉ tru diệt toàn tộc Lương Vĩnh Niên
Bắt toàn tộc Trịnh Đà
Đồng thời, trong chiếu thư quốc quân đã nói rõ, Thẩm Lãng cùng Trương Xung mới là công thần lớn nhất tiêu diệt phản quân họ Tô
Thế nhưng bác bỏ tin đồn vô dụng
Dân chúng sau khi phát tiết hết nội tâm phẫn nộ, liền không chú ý chân tướng
Trong dư luận hậu thế, ví dụ như vậy nhiều không kể xiết
Ai thèm lo sự thật là gì
Phẫn nộ thì xong rồi, cứ chửi sa sả là được
Hơn nữa vào trước là chủ, người xấu liền là người xấu, cho nên bởi vì bác bỏ tin đồn liền thay đổi quan điểm của mình, chẳng phải là có vẻ ta rất ngu
Du kích tướng quân Vương Đống lại rống to:
- Mọi người đều biết, quận Bạch Dạ bạo phát dịch bệnh đậu mùa trước nay chưa từng có, thây phơi khắp nơi, như là địa ngục nhân gian
Vì bảo hộ kinh đô một triệu con dân, Thượng Thư Đài, Xu Mật Viện cùng phủ Trung đô đốc lúc này mới hạ đây chính lệnh, phàm là người từ quận Bạch Dạ tới đều cần tiến hành cách ly kiểm tra
- Các vị con dân kinh đô, xin hỏi làm như vậy có sai lầm hay không
- Không có
- Tất cả dân chúng đều tất cả đồng thanh
Hơn nữa bọn họ bản năng rời khỏi Thẩm Lãng đoàn người xa hơn
Bệnh đậu mùa, đáng sợ đến bực nào
Nhỡ ra lây bệnh phải làm sao
Đây chính là sẽ chết người
- Tướng quân, vội vàng bắt bọn họ lại, cách ly ngay
- Tướng quân, cản mau ra tay, tuyệt đối không nên đem bệnh đậu mùa truyền tới kinh đô
Vô số dân chúng đều hô to
Thật đúng là buồn cười
Thẩm Lãng ở quận Bạch Dạ cứu vớt vô số tính mạng bệnh nhân bệnh đậu mùa, thậm chí phương án của hắn cứu vớt toàn bộ quận Bạch Dạ, hoàn toàn ngăn cách bệnh đậu mùa bên trong, không có lan tràn ra bên ngoài
Hắn vận dụng mấy nghìn quân đội, phong toả toàn bộ quận Bạch Dạ, không biết bị đều bao nhiêu người chửi bới
Nói trắng ra là, kinh đô bây giờ còn không có bất kỳ người nào bị nhiễm bệnh đậu mùa, gần như hoàn toàn là công lao Thẩm Lãng
Trước mắt những dân chúng này không có bị che phủ trong bóng ma tử thần bệnh đậu mùa, hoàn toàn là công lao Thẩm Lãng
Mà bây giờ, bọn họ lại muốn cách ly giam lỏng đám người Thẩm Lãng
Du kích tướng quân Vương Đống nói:
- Thành chủ Thẩm Lãng, ngài cũng nhìn thấy, cái này không chỉ là Thượng Thư Đài chính lệnh, cũng là tiếng lòng vạn dân kinh đô
Tiếp đó, gã chợt lạy xuống, lớn tiếng nói:
- Thẩm đại nhân, vì an nguy vạn dân kinh đô, xin ngài tiếp thu cách ly, xin ngài tiếp thu kiểm tra, xin quân đội ngài bỏ vũ khí xuống, đi cách ly sắp hàng hai bên đường
Thẩm Lãng trong lòng cười nhạt
Nếu là lo lắng bệnh đậu mùa, Vương Đống nhà ngươi như thế nào dám gần ta như vậy
Trong lòng ngươi so với ai khác đều rõ ràng, đoàn người chúng ta đã hoàn toàn miễn dịch bệnh đậu mùa, không có bất kỳ mạo hiểm
Hơn nữa dù cho cách ly, cũng không cần tước vũ khí, tự chúng ta đi phủ đệ Tam công chúa, đóng kín cổng bản thân cách ly, các ngươi tiến hành giám sát cũng không sai
Vì sao còn muốn tước vũ khí
Vì sao còn muốn đi đến con hẻm cách ly
Khi chúng ta là ăn mày à
Đây không phải là làm mất mặt vậy là cái gì
Đây không phải là hãm hại vậy là cái gì
Nhìn thấy Thẩm Lãng thờ ơ, vị du kích tướng quân kinh đô Vương Đống trực tiếp quỳ xuống, buồn rầu nói:
- Thành chủ Thẩm Lãng, ta biết ngài lập được đại công, luận chức quan ta cao hơn ngài hai tam cấp, nhưng là vì kinh đô vạn dân, ta cho ngài quỳ xuống, ta cho ngài quỳ xuống
Trong nháy mắt, dân chúng xung quanh đứng ngoài quan sát đều cảm động
- Vị tướng quân này rõ ràng quan tốt
- Vị tướng quân này gọi Vương Đống, ta nhớ kỹ, rõ ràng quan tốt, vì chúng ta dân chúng, lại phải quỳ trước Thẩm Lãng quỳ
- Thẩm Lãng rõ ràng quá bướng bỉnh, chẳng lẽ có công lao có thể muốn làm gì thì làm, có thể bất chấp chúng ta dân chúng chết sống à
- Đúng vậy, quá bướng bỉnh vô lý
Lúc trước bọn họ nói không sai, người này sớm muộn biến thành tai họa
Du kích tướng quân Vương Đống nói:
- Thẩm Lãng đại nhân, xin ngài tiếp thu tước vũ khí, xin ngài tiếp thu cách ly kiểm tra đi, vì kinh đô vạn dân, vì lê dân bách tính, xin ngài tước vũ khí, xin ngài cách ly
Lại là vì lê dân bách tính
Đạo đức đỉnh cao làm sao thời thời khắc khắc đều có người chiếm lĩnh ở đâu
Thẩm Lãng lớn tiếng:
- Tướng quân Vương Đống, nếu như ta không tiếp thu
Du kích tướng quân Vương Đống hô to nói:
- Thành chủ Thẩm Lãng, ngài lại đưa an nguy vạn dân kinh đô với bất chấp à
Ngài liền hoàn toàn mặc kệ thiên hạ lê dân chết sống à
Nghe những lời này, vô số dân chúng từ đằng xa vây xem đều hô to
- Tước vũ khí, tước vũ khí
- Cách ly, cách ly
- Tước vũ khí Thẩm Lãng, cách ly Thẩm Lãng
Trong nháy mắt, phía sau Thẩm Lãng, Vũ Liệt cùng Hàm Nô đều muốn bùng nổ cơn giận
Kiếm vương Lý Thiên Thu cũng phát sinh một tiếng thở dài
Đều nói thiên hạ vạn dân vô tội
Nhưng thiên hạ căn bản sẽ không có người vô tội, giống như một trận tuyết lở Đại Kiếp Cung vậy, không có một bông tuyết vô tội
Thẩm Lãng chậm rãi nói:
- Tướng quân Vương Đống, ta vẫn là câu nói kia, nếu như ta không tước vũ khí, không cách ly, ngài định làm như thế nào hả
Ánh mắt Vương Đống nhanh chóng lướt qua vẻ đắc ý, tiếp đó vô cùng bi phẫn nói:
- Thành chủ Thẩm Lãng, vậy xin lỗi, vì an nguy vạn dân kinh đô, ta chỉ có thể thực hiện quân lệnh, hy vọng ngài không lấy làm phiền lòng
Tiếp đó, Tướng quân Vương Đống đứng dậy, hô to nói:
- Các vị kinh đô con dân, các ngươi phải chứng kiến cho ta, ta đã hết lòng với Thành chủ Thẩm Lãng, nếu kế tiếp có chỗ nào vô lý, hoàn toàn là bất đắc dĩ
Vô số dân chúng đều khua tay nói:
- Chúng ta chứng kiến, chúng ta chứng kiến
Du kích tướng quân Vương Đống hét lớn:
- Toàn bộ quân đội, chuẩn bị
- Ầm ầm ầm rầm..
Tức khắc, một nghìn quân đội dưới trướng gã bao vây xung quanh hai trăm người Thẩm Lãng
Du kích tướng quân Vương Đống nói:
- Thành chủ Thẩm Lãng, xin ngài tước vũ khí, xin ngài theo chúng ta đi đại viện cách ly
- Tước vũ khí, cách ly
- Tước vũ khí, cách ly
Muôn người kêu gào
Thẩm Lãng vung tay lên
Tức khắc, phía sau hai trăm võ sĩ tiến vào trạng thái chiến đấu
Du kích tướng quân Vương Đống với chất giọng tràn đầy nghiêm khắc, hét lớn:
- Thành chủ Thẩm Lãng, ngài đây là muốn tiến hành vũ trang chống lại à
Ngài đây là muốn cãi lời chính lệnh Thượng Thư Đài à
- Ta đếm ngược năm con số, nếu như ngài còn không tước vũ khí thì chúng ta liền coi là vũ trang phản kháng, căn cứ chính lệnh, giết chết bất luận tội
- Năm
- Bốn
- Ba
- Chuẩn bị
Theo du kích tướng quân Vương Đống ra lệnh một tiếng
Một nghìn tinh nhuệ kinh đô chỉnh tề rút đao, chiến ý tận trời
Du kích tướng quân Vương Đống tiếp tục đếm ngược:
- Ba, hai, một
- Đã đến giờ
- Tướng quân Thẩm Lãng, ta đã đã cho ngươi cơ hội, ngươi ngu đần mất trí, đừng trách quân pháp ta vô tình
- Chuyện này dân chúng cả thành cũng có thể vì ta làm chứng, ta là vì lê dân bách tính, là vì an nguy kinh đô
- Động thủ
Tức khắc, kinh đô phủ Đề đốc hai nghìn tinh nhuệ, giơ chiến đao, từng bước tiếp cận
Ở trong đám người che chắn, du kích tướng quân Vương Đống hơi hơi cười gằn nói:
- Thành chủ Thẩm Lãng, đây chính là ngài tự tìm
- Chúng ta có một nghìn người, ngươi chỉ có hai trăm người
- Nếu như ngươi dám động thủ, đó chính là mưu phản
- Thành chủ Thẩm Lãng, ngươi dám động thủ, chính là mưu phản..
Nơi này là kinh đô, không phải thành Huyền Vũ của ngươi, cũng không phải quận Bạch Dạ, coi như là hàng rồng rắn ngươi cũng đi vòng cho ta
Thẩm Lãng nhìn Vương Đống một cái, thản nhiên nói:
- Ngu ngốc
- Đại Ngốc, nhắm mắt, giết
Theo Thẩm Lãng ra lệnh một tiếng
Đại Ngốc nhắm mắt lại, giơ lên trong tay huyền thiết trọng bổng nệnh xuống thật mạnh
Du kích tướng quân Vương Đống hết hồn, hô lớn:
- Thẩm Lãng ngươi dám
Chuyện này ngươi muốn làm phản à
Giết chết bất luận tội, giết chết bất luận tội
- Rầm
Đại Ngốc huyền thiết bổng chợt nện xuống trong nháy mắt
Vương Đống vội vàng nâng đao đón đỡ, tức khắc chiến đao gã vỡ vụn
Tiếp đó, huyền thiết bổng chợt đập trúng đầu cùng thân thể gã
- Rầm
Du kích tướng quân Vương Đống, đầu bùng nổ, thân thể bùng nổ
Chết thảm hoàn toàn
Vô cùng thê thảm
Khóe miệng Thẩm Lãng nở nụ cười khinh thường, thản nhiên nói một câu:
- Ngu ngốc
Toàn bộ người ở đây bị sốc

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.