Sử Thượng Tối Cường Chuế Tế (Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử)

Chương 283: Quốc quân cảm kích! Biện phi báo đáp ơn cứu mạng!






Chương 283: Quốc quân cảm kích
Biện phi báo đáp ơn cứu mạng
Vị ngự y trước mắt này không có nửa phần khoa trương, lão cảm thấy thần hồ kỳ kỹ thật sự
Quá thần kỳ
Thủ đoạn này của Thẩm Lãng hoàn toàn có thể gọi là hồi sinh người chết
Lần đầu tiên mới thấy, lần đầu tiên mới nghe
Biện phi gần như đã chết, lại vẫn được Thẩm Lãng cứu về rồi
Hơn nữa kỹ thuật truyền máu đó, quả thực quá thần kỳ
Trong thiên hạ, còn ai có thủ đoạn như vậy kia chứ
Không chỉ có như thế, trong lòng lão ngự y với Thẩm Lãng cũng tràn đầy cảm kích
Ninh Nguyên Hiến là người cay nghiệt ra sao, nếu như lần này Biện phi chết, quốc quân sẽ giết chết bao nhiêu người
Có thể tưởng tượng được
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chí ít đám ngự y tham gia trị liệu toàn bộ đều không sống nổi
Có chút thời điểm, mạng người giống như chuyện vặt vậy, nói giết liền giết
Đương nhiên lão ngự y tuổi quá cao, cao đến mức không sợ chết
Nhưng là đồ tử đồ tôn của lão còn rất trẻ, tại sao có thể liền chết như vậy
Bây giờ Thẩm Lãng không chỉ có cứu tính mạng Biện phi, cũng hoàn toàn cứu vớt tính mạng của đám ngự y ở đây
Ninh Nguyên Hiến tiến lên chủ động đi cảm nhân hô hấp và mạch đập của Biện phi
Quả thực mạnh mẽ có lực hơn, mặc dù bây giờ vẫn chưa có tỉnh lại, nhưng đã không còn nguy hiểm tánh mạng gì nữa
Thẩm Lãng dùng mắt X quang quan sát, phát hiện vết thương trong cung nội Biện phi cuối cùng dần dần hoàn toàn cầm máu
Không bao lâu liền có thể rút kim bạc ra
Thẩm Lãng không khỏi thở phào
Bệnh rối loạn đông máu rất nguy hiểm, nhưng nó sẽ tự đông lại, và cuối cùng không cần thiết phải cắt bỏ tử cung
Nói thật, một khi cắt bỏ tử cung thì dù cho lấy y thuật Thẩm Lãng thì Biện phi cũng hẳn phải chết không thể nghi ngờ
Đầu tiên chảy máu rất nhiều, dựa vào máu mỗi vương tử Ninh Chính sẽ không đủ, mà nhóm máu người khác hoàn toàn không ăn khớp
Thứ nhì, thân thể Biện phi quá suy yếu, ở điều kiện lúc này này, căn bản chịu không nổi loại giải phẫu đó
May là..
Tình trạng xấu nhất không có phát sinh
Ninh Nguyên Hiến nói:
- Tất cả những người khác đều về đi, Thẩm Lãng, Ninh Khiết, Ninh Chính, lão ngự y lưu lại
Thẩm Lãng nói:
- Tiểu Lê công công, ngài mang theo Ninh Chính điện hạ đi tắm
- Được
- Tiểu Lê công công thậm chí không chờ quốc quân, trực tiếp mang theo Ninh Chính tắm rửa thay quần áo
Thẩm Lãng nói:
- Bệ hạ, chúng ta liền ở ngoài cửa
Tiếp đó, Thẩm Lãng lui đi ra, lão ngự y cũng cùng lui ra
..
- Vân Hoa, bái tạ ơn cứu mạng của Thẩm công tử
- Lão ngự y hướng Thẩm Lãng lạy xuống
Thẩm Lãng vội vàng nâng lão dậy:
- Trưởng lão, không dám nhận, không dám nhận
Lão ngự y sang bên cạnh ngồi xuống, thở dài nói:
- Y thuật này của Thẩm công tử thật sự khiến cho lão hủ nhìn mà than thở, không thể tin nổi
Trong cả sách thuốc thượng cổ lão hủ từng đọc, đều chưa từng có gặp qua thủ đoạn như vậy, rõ ràng quá thần kỳ
Thẩm Lãng cười cười nói:
- Thuật nghiệp có chuyên về một môn, ở bản lĩnh phương diện khác, Thẩm Lãng kém trưởng lão rất nhiều
Lão ngự y nói:
- Đại phu An Tái Thế nhà công tử, hắn và lão phu là bạn tốt, mặc dù lão phu lớn hơn hắn hai mươi mấy tuổi, thế nhưng luận y thuật hắn lại vượt qua ta
Thẩm Lãng không khỏi kinh ngạc
Lão ngự y nói:
- Thẩm công tử có chỗ không biết, chân chính y thuật tốt đều ở bên ngoài
Những kẻ có bản lĩnh đều không chịu nổi ở trong vương cung, phép tắc quá nhiều, ràng buộc cũng nhiều lắm, không cẩn thận còn phải rơi đầu, thà rằng vô công, cũng không thể xảy ra chuyện gì, cho nên cho dù có bản sự mười phần tối đa chỉ có thể xuất ra ba phần
Lão ngự y lớn tuổi, thật đúng là cái gì cũng dám nói, dù là cùng quốc quân cách một cánh cửa cũng chẳng ngại
Đại thái giám Lê Chuẩn cũng vô cùng bất đắc dĩ
Vị lão ngự y này cả đời không lập gia đình, không có người nhà, bản thân cũng không sợ chết, còn có lời nào không dám nói
Lúc nãy đám ngự y mới bị quốc quân dọa giết chết, vị lão ngự y này liền mượn cớ phát tiết hai câu
Lúc này trong lòng quốc quân mừng rỡ không thôi, người yêu tưởng chừng mất đi mà sống lại, dù cho có lời nào khó nghe cũng làm như điếc
Thẩm Lãng nói:
- Cũng không phải sao, làm thầy thuốc phải thuần túy, một khi cùng quyền thế hòa cùng một chỗ, sẽ trở nên phức tạp
Lão ngự y Vân Hoa không khỏi kinh ngạc
Lão đã cũng đủ già rồi, hoàn toàn không sợ chết, cho nên có càu nhàu không có gì
Thật không ngờ Thẩm Lãng lại sẽ đón ý nói hùa, không có một chút ý định lấy lòng bệ hạ
Lão ngự y nói:
- Thẩm công tử có y thuật thần hồ kỳ kỹ như vậy, sau này định làm như thế nào
Thẩm Lãng nói:
- Chỉ cứu nghĩ cứu người, ta cũng không phải đại phu chuyên nghiệp, chỉ cần ta không muốn, người nào cũng đừng mong ta đi cứu ai
- Ôi chao, vậy là được rồi
- Lão ngự y Vân Hoa nói:
- Thẩm công tử phải nhớ kỹ những lời này, tuyệt đối đừng làm đại phu, quá hèn mọn
Thẩm Lãng gật đầu nói:
- Đúng, đời này ta định ở rể gia tộc họ Kim, cơm ngon rượu say, vinh hoa phú quý, đắc ý
Lão ngự y Vân Hoa cười nói:
- Thẩm công tử rõ ràng một diệu nhân
Thẩm Lãng nói:
- Trưởng lão lớn tuổi, không bằng ngủ chỗ này một giấc, có chuyện gì ta sẽ gọi ngài vậy được không
- Được
- Lão ngự y gật đầu, tiếp đó liền nằm xuống bên cạnh giường, co lại thành một đám
Đại thái giám Lê Chuẩn phất tay
Tức khắc một tiểu thái giám đi đến, tìm một cái cái mền, đắp lên trên người lão ngự y này
Sau một lát, lão ngự y liền ngủ mất
Rõ ràng trong lòng vô tư trời đất rộng, ở loại địa phương này, lúc này cũng có thể ngủ
Kỳ thực y thuật lão ngự y có thể tính là rất cao, vừa rồi Biện phi băng huyết, lão không có cách tự mình động thủ, mà là chỉ huy nữ y hoàn thành bóc nhau thai khi sanh non, độ hoàn thiện cao phi thường
Còn xuất huyết nhiều, đó là bởi vì nguyên nhân thể chất Biện phi, chứng rối loạn đông máu, hơn nữa chảy máu bên trong
Lão ngự y đã nghĩ biện pháp cầm máu, dùng tay không ép cung cầm máu, nhưng dùng không được
Lão không giống Thẩm Lãng có thị lực X quang
Thẩm Lãng một mình lười biếng nằm ở trên ghế, nhắm mắt lại ngủ gà ngủ gật
Bỗng nhiên, đại thái giám Lê Chuẩn qua đây đá Thẩm Lãng, tiếp đó đi ra bên ngoài
Thẩm Lãng tranh thủ thời gian đi theo.
..
Đi tới một nơi hẻo lánh
Đại thái giám Lê Chuẩn nói:
- Tiểu tử tối hôm nay coi như ngươi lợi hại, thế nhưng họa hề phúc sở ỷ phúc hề họa sở phục (*), ngươi hiểu không
(*)Họa là chỗ dựa của phúc, phúc là nơi ẩn náu của mối họa đang rình rập
Thẩm Lãng gật đầu
Lê Chuẩn nói:
- Vừa rồi ngươi ra sức cứu chữa, hết thảy đều ở dưới tất cả con mắt mọi người tiến hành, căn bản không có bất luận gian lận gì
Nhưng vẫn là quá trùng hợp, vì sao máu của người khác đều không thể, hết lần này tới lần khác máu Ninh Chính có thể, có người sẽ nghĩ có phải là Thẩm Lãng nhà ngươi động tay chân hay không
Rõ ràng máu của người khác cũng được mà, nhưng ngươi vì cứu vương tử Ninh Chính, ngươi vì cho Ninh Chính tìm chỗ dựa vững chắc, cho nên lúc người khác thử máu đều ăn gian, chẳng qua là muốn đẩy công lao cứu Biện phi cho Ninh Chính điện hạ
Thẩm Lãng nói:
- Còn không chỉ có thế đâu, có người còn đâm thêm, làm sao trùng đến thế
Vương tử Ninh Chính mới vừa bị bắt vào ngục giam Tông Chính Tự, Biện phi liền sanh non xuất máu nhiều, là có người hãm hại hay không
Có phải Thẩm Lãng hãm hại hay không, thủ đoạn của hắn như thần như quỷ
Nói không chừng là Thẩm Lãng vì cứu Ninh Chính, cho nên trước hại Biện phi rơi vào tử địa, sau đó sẽ xuất thủ cứu giúp, như thế liền có ân đức lớn lao
Đại thái giám Lê Chuẩn nói:
- Thằng lỏi con nhà ngươi trong lòng hiểu là tốt rồi, ngươi cũng có lời gì muốn cho ta chuyển cáo bệ hạ sao
Thẩm Lãng lắc đầu
Lê Chuẩn nói:
- Trong khoảng thời gian này chúng ta cũng sẽ ở bên cạnh bệ hạ, có người gièm pha thì ta sẽ cố hết sức, thế nhưng ngăn cản không xuể
- Được
- Thẩm Lãng nói:
- Cảm ơn Lê công công
Lê Chuẩn thở dài nói:
- Nhân tâm hiểm ác đáng sợ
Tiếp đó ông liền về đến tại chỗ, đứng ở ngoài cửa phòng
Thẩm Lãng cũng trở về đến trên ghế ngồi xuống, sau một lát cũng ngủ mê mệt
..
Lúc tỉnh lại lần nữa, trời đã sáng
Đại thái giám Lê Chuẩn nói:
- Bệ hạ bảo ngươi đi vào, khám lại Biện phi
Thẩm Lãng đi vào
Trưởng công chúa Ninh Khiết hỏi:
- Có thể rút kim ra chưa
Thẩm Lãng gật đầu nói:
- Có thể, nhưng nên rút từ từ từng cây một ra, không nên rút toàn bộ một lượt
Trưởng công chúa Ninh Khiết căn cứ lời Thẩm Lãng nói, rút từng cây kim từ từ
Vết thương nội tử cung của Biện phi đã hoàn toàn cầm máu
Kế tiếp Thẩm Lãng phải bổ sung thuốc tiêu viêm
Đương nhiên còn cần phải lấy hết máu cục trong cung nội
phương diện này lão ngự y Vân Hoa kinh nghiệm càng có kinh nghiệm, liền không cần Thẩm Lãng
- Biện phi vì sao vẫn chưa có tỉnh lại
- Ninh Nguyên Hiến bèn hỏi
Ông có vẻ đặc biệt mệt mỏi rã rời, mắt đỏ ngầu, hốc mắt có chút lõm xuống
Thẩm Lãng còn ngủ mấy canh giờ, Ninh Nguyên Hiến cũng không có chợp mắt được chút nào
Thẩm Lãng nói:
- Lúc trước não bộ thiếu dưỡng khí dẫn đến hôn mê, cần thời gian dài nghỉ ngơi, nhưng mà bệ hạ yên tâm, không vượt qua hai ba ngày Biện phi sẽ tỉnh lại
Ninh Nguyên Hiến nói:
- Biện phi mất máu quá nhiều, ta nghe lời ngươi nói, đưa máu vào trong cơ thể nàng chỉ có một nửa lượng máu mất đi, có cần phải truyền thêm chút máu nữa không
Thẩm Lãng lắc đầu nói:
- Không cần, Ninh Chính điện hạ đã bị rút một cân máu, nếu như rút nhiều máu hơn sẽ làm tổn thương thân thể
Hơn nữa một cân máu này đã đủ cho cơ thể Biện phi, kế tiếp chính cơ thể của Biện phi sẽ tự sinh ra máu mới
Ninh Nguyên Hiến lúc đầu muốn nói thân thể Ninh Chính có tổn thương càng tốt
Nhưng Thẩm Lãng một tiếng cự tuyệt, ông cũng không thể nói cái gì nữa
Bắt đầu từ đêm qua, Thẩm Lãng uy phong vô cùng, lời nói ra giống như thánh chỉ vậy, người khác không thể phản bác
Nói cho đúng là ở trong phòng bệnh, lời của bác sĩ đang cứu người như Thẩm Lãng chẳng khác gì thánh chỉ
Ninh Nguyên Hiến hỏi:
- Xác định là không cần truyền máu cho Biện phi nữa đúng không
Thẩm Lãng gật đầu nói:
- Đúng
Ninh Nguyên Hiến nói:
- Lê Chuẩn, phái người đuổi Ninh Chính về đến nhà giam Tông Chính Tự
Lê Chuẩn khom người:
- Vâng
Lẽ ra cái ý chỉ này hoàn toàn chả có nhân tình chút nào
Ninh Chính mới vừa truyền máu cho Biện phi, mới vừa cứu bà ta, ấy thế mà Ninh Nguyên Hiến tống về ngục giam
Thế nhưng Thẩm Lãng không nói gì thêm dù chỉ nửa câu
Ninh Nguyên Hiến nói:
- Tìm một cái phòng gần đây cho Thẩm Lãng để hắn ở trong cung nghỉ ngơi đi
Tiểu Lê công công gật đầu đáp:
- Tuân chỉ
Thế là, Thẩm Lãng ở lại ngay trong cung, dù sao hắn cũng chẳng phải là lần đầu tiên ở chỗ này
..
Hôm nay quốc quân không có lên triều
Thế nhưng thời gian vào triều rất ngắn, cũng chỉ có chưa tới một canh giờ
Kỳ thực sự vụ triều đình rất nhiều
Cuối cùng Việt quốc mới vừa yên ổn vượt qua nguy cơ tứ phía, hơn nữa còn thắng lớn
Hơn nữa sứ đoàn nước Sở sắp tới rồi, phải đàm phán thế nào đây
Còn có chiến cuộc nước Nam Ẩu, phải làm thế nào tiếp tục nữa
Còn có tên phản đồ Cừu Hào trên quần đảo Lôi Châu phải làm gì
Còn có cả đống việc cần hoàn thành ở hành tỉnh Thiên Tây, cần phải điều động loại quan viên gì đây
Những việc này đều cần thương nghị
Nhưng quốc quân vẫn rất nhanh kết thúc triều hội, tiếp đó trở lại trong hậu cung, cùng Biện phi
Ít nhất phải nhìn tận mắt bà tỉnh lại
Đây coi như là một loại đền bù, món nợ với người vợ đã mất, còn có sự cảm kích khi đối diện với tai ưng
Trời xanh cuối cùng hạ thủ lưu tình với ông, không có mang Biện phi ra đi
..
Khoảng chừng ban đêm
Biện phi yếu ớt tỉnh lại
Quốc quân Ninh Nguyên Hiến vành mắt đỏ lên, tiếp đó lộ ra một nụ cười
Biện phi hai hàng nước mắt chảy xuống, vẫn mỉm cười dịu dàng nhưng có vẻ đặc biệt đau khổ
Thật vất vả mới có con, nhưng cuối cùng không giữ được, đương nhiên tim bà như dao cắt
Thế nhưng bà lại có chút ngượng ngùng
Bởi vì hôm qua cho là mình đã chết, cho nên thông báo di ngôn
Trong lời trăn trối, rất nhiều từ ngữ bình thường không nói ra được, hiện tại sực nhớ mình chưa chết vì thế những di ngôn đã nói kia có vẻ càng kiểu cách, cho nên cảm thấy ngượng ngùng
Tiếp đó hai người chẳng nói gì cả
Ninh Nguyên Hiến nắm chặt tay Biện phi
Ước chừng một lúc lâu, Biện phi nói dịu dàng:
- Thiếp có lỗi với Thẩm Lãng
Quốc quân ra sức lắc đầu nói:
- Lúc đó nàng không mắc nợ gì hắn, nàng không muốn hậu cung tham gia vào chính sự, cho nên từ chối cũng cần thiết
Biện phi lại không nói gì thêm
Quốc quân nói:
- Cái thằng Thẩm Lãng này rất kiêu ngạo, một hồi nàng gặp hắn, đừng nói câu cảm ơn nào cả, người ta không lạ gì đâu
Biện phi chẳng qua là mỉm cười
Một lát sau, Thẩm Lãng cùng lão ngự y Vân Hoa đi đến
Sau khi Thẩm Lãng bắt mạch, kiểm tra cẩn thận, đo thân nhiệt của bà
- Trên cơ bản không còn gì đáng ngại, kế tiếp tịnh dưỡng là được
- Thẩm Lãng nói:
- Điều trị tu dưỡng thân thể, Vân lão tiên sinh so với thần còn xuất sắc hơn, chuyện kế tiếp không cần đến thần nữa
Ninh Nguyên Hiến nói:
- Vậy được, ngươi trở về đi
Thẩm Lãng khom người nói:
- Bệ hạ, Biện phi, thần cáo từ
Biện phi hướng hắn dịu dàng cười nói:
- Thẩm Lãng, cảm ơn ngươi
..
Thẩm Lãng về đến nhà
Lập tức nghe được tiếng nói ríu rít của hai cô bé con
Vừa nói còn vừa khóc, xong lại tiếp tục cười
Là hai cô bé Dư Hề Hề cùng Dư Khả Khả, vừa được đưa ra từ Đại Ân Đình
Bé chị đang miêu tả độ đáng sợ của Đại Ân Đình như thật, còn đưa tay ra cho Băng Nhi nhìn
Quả nhiên lòng bàn tay và trên người của hai cô bé đều có dấu vết từng bị đánh
Đại Ân Đình chính là như vậy, nhất định phải trong thời gian ngắn nhất để tất cả đứa trẻ ngoan ngoãn như nô lệ, cho nên chọn cách quản chế tàn khốc, chỉ cần hơi không vâng lời sẽ đánh đòn hiểm
Giống như huấn luyện động vật vậy, thậm chí huấn luyện những đứa trẻ này thành phản xạ có điều kiện
Dù sao nếu có lỡ đánh chết, cũng không có bất luận sai lầm gì
Dư Hề Hề, Dư Khả Khả mới vừa bị đưa đi vài ngày, đã bị đánh nhiều lần, rõ ràng trong lòng lo sợ
Thẩm Lãng mới vừa đi vào, hai cô bé lập tức lao tới, ôm lấy hai chân Thẩm Lãng
- Thúc thúc, sau này tụi con hứa sẽ vâng lời, sau này tụi con nhất định ngoan, thúc thúc đừng đưa tụi con đi nữa
Cô bé nước mắt lưng tròng cầu khẩn
Thẩm Lãng ôm lấy hai đứa, cọ mũi thân mật với hai cô bé
Nỗi ám ảnh trong lòng hai cô bé mấy ngày nay cũng chỉ có thể dùng thời gian để xóa mờ dần dần thôi
Trác Thị cùng Băng Nhi nhìn Thẩm Lãng đầy vẻ mong chờ
Bọn họ đã nghe được tin tức, Ninh Chính điện hạ cho truyền máu Biện phi, cứu vớt tánh mạng của bà
Nhưng vì sao Thẩm Lãng đã trở về, vương tử Ninh Chính lại chưa có trở về
Thẩm Lãng cười nói:
- Chớ vội, chớ vội
Đúng là chớ vội
Có chút phong ba còn chưa có đến
Đại thái giám Lê Chuẩn nói rất đúng, họa là chỗ dựa của phúc, phúc là nơi ẩn náu của mối họa đang rình rập
..
Quả nhiên
Kế tiếp trong kinh đô xuất hiện tiếng đồn
Nói Thẩm Lãng vì cho Ninh Chính điện hạ tìm chỗ dựa vững chắc nên đã động tay động chân lúc truyền máu
Rõ ràng máu người khác cũng được, nhưng Thẩm Lãng lại dùng quỷ kế, khiến cho máu của người khác không hợp với Biện phi, hết lần này tới lần khác chỉ có Ninh Chính được
Đây là nghĩ biện pháp cho Ninh Chính thoát tội
Rất nhiều người hô to bất công
Ninh Chính giết quan viên Đại Lý tự, lẽ nào cứ thoát tội dễ dàng đến thế sao
Ngựa nào cũng là ngựa, vương tử phạm pháp phải cùng tội như thứ dân
Lẽ nào cũng bởi vì gã cho máu Biện phi, có thể miễn tội giết người à
Cái này cũng không tránh khỏi quá hoang đường
Ngay sau đó, một tiếng đồn đáng sợ hơn xuất hiện
Nói Biện phi vốn không sanh non, cũng sẽ không băng huyết
Tất cả chuyện này cũng là âm mưu của Thẩm Lãng
Nói Thẩm Lãng cứu người, trước hết giết người
Bằng không vì sao Biện phi sớm không sanh non, muộn không sanh non, hết lần này tới lần khác lại sanh non vào lúc này
Hết lần này tới lần khác lại ngay Thẩm Lãng trở về kinh đô, hết lần này tới lần khác khi Ninh Chính bị giam cầm lại sinh non
Hơn nữa đầu nguồn lời đồn đãi này, là một người hoàn toàn không tưởng tượng nổi
Cháu của Biện phi: Biện Niên
Gã chẳng hề kiêng dè, tràn đầy tức giận bất bình
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
- Nhất định là Thẩm Lãng xuất thủ hại cô cô của ta sinh non xuất huyết nhiều, người này vô cùng ác độc
- Các ngươi cũng không biết, Thẩm Lãng này lợi hại dường nào, biết vua Khương Arugan chưa, chính là chết ở trong tay Thẩm Lãng
- Cô của ta lúc trước đang khỏe mạnh, đứa con trong bụng cũng khỏe, kết quả Thẩm Lãng trở lại một cái, cô của ta liền sanh non, nào có chuyện tình trùng hợp như vậy
- Chuyện buồn cười nhất các ngươi biết là gì không
Ta là cháu ruột cô cô, chúng ta có quan hệ huyết thống, kết quả máu của ta lại cùng cô của ta chẳng tương dung, hết lần này tới lần khác Ninh Chính có thể
Cái này chẳng lẽ không hoang đường à
Đối với lời đồn đãi này, giống như không có bất kỳ người nào để ý tới
Cũng không có bất kỳ người nào đi ra ngăn cản
Thế là lời đồn đãi này càng truyền càng rộng, lời nói dối truyền vô số lần, liền biến thành sự thật
Đến tận đây, rất nhiều người bên trong kinh đô tin tưởng vững chắc không nghi ngờ
Cho rằng Biện phi sở dĩ sanh non xuất huyết nhiều, hoàn toàn là âm mưu của Thẩm Lãng
Trong cung thân thể Biện phi mỗi ngày đều đang khôi phục
Thế nhưng Ngũ vương tử Ninh Chính vẫn nhốt ở bên trong ngục giam Tông Chính Tự, mà Thẩm Lãng cũng vẫn sống ở dinh Ngũ vương tử, không có sẽ công khai lộ diện
Giống như hắn chưa từng có đã cứu Biện phi vậy
Giống như hết thảy đều không có phát sinh vậy
Ngày này, cháu trai Biện phi tràn trề tức giận xông vào bên trong dinh Ngũ vương tử
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
- Thẩm Lãng ở đâu
Để hắn đi ra gặp ta, để hắn đi ra gặp ta
Một lát sau, Thẩm Lãng xuất hiện ở trước mặt của gã
- Biện công tử, có gì chỉ giáo
Cháu trai của Biện phi Biện Niên chỉ vào Thẩm Lãng nói bằng giọng lạnh lẽo:
- Thẩm Lãng, ngươi đến tột cùng thi triển âm mưu gì
Mau nói ra đây
Thẩm Lãng cau mày
Biện Niên lạnh lùng nói:
- Thẩm Lãng, ngươi không nên giả bộ hồ đồ, lúc truyền máu đến tột cùng ngươi đã động tay thế nào
Ta rõ ràng là cháu ruột cô cô, máu của ta làm sao có thể không cùng cô cô tương dung, rõ ràng chính là ngươi động tay chân, ngươi còn không thừa nhận đi
- Mặt khác, ngươi là thế nào làm hại cô cô của ta sanh non
Ngươi làm sao hại cô cô của ta xuất huyết nhiều
Ngươi cũng thành thật thừa nhận đi
- Thật là thủ đoạn, Thẩm Lãng ngươi rõ ràng thật là thủ đoạn, trước hại người sẽ cứu người
Ngươi không phải là muốn để gia tộc họ Biện chúng ta thiếu ngươi một nhân tình à
Ngươi cũng không cần si tâm vọng tưởng, ngươi cho là âm mưu của ngươi không ai nhìn ra được sao
- Không chỉ có ta đã nhìn ra, tất cả mọi người đã nhìn ra
Ta đã viết thơ cho thúc phụ của ta, hơn nữa ta sẽ báo những gì ta biết cho cô cô của ta, nói cho cô phụ (*) bệ hạ, ta sẽ không để yên chuyện này trôi qua đâu
(*) dượng
- Thẩm Lãng ngươi sẽ phải gặp xui xẻo nhanh thôi, chẳng lẽ ngươi không nhìn ra sao
Thoạt nhìn, có vẻ như ngươi thật sự đã cứu cô cô của ta, thế nhưng bệ hạ vì sao không có thưởng cho ngươi
Cô cô của ta vì sao không có thưởng cho ngươi
Vì sao Ninh Chính vẫn còn bên trong nhà giam, vì sao công chúa Ninh Diễm ngươi thích vẫn còn bên trong vòng cấm Tông Chính Tự
Chính là cô phụ bệ hạ và cô cô của ta đã đoán được âm mưu của ngươi
- Thẩm Lãng nhà ngươi sắp tiêu rồi, Hắc Thủy Đài sẽ nhanh chóng đến điều tra vụ ngươi mưu hại cô cô của ta
Thẩm Lãng nhìn Biện Niên
Biện Tiêu độc chưởng Diễm Châu, trong tay có mười vạn đại quân
Thế nhưng họ Biện ở bên trong kinh thành là không có con tin
Toàn bộ đệ tử xuất sắc của họ Biện đều trong quân đội
Biện Niên là cháu của Biện Tiêu, cha mẹ của gã trước kia chết vào trong tay Ngô vương, Biện Tiêu xuất phát từ tâm lý mắc nợ, liền đối xử tử tế đứa cháu này
Nhưng đứa cháu này đặc biệt không nên thân, căn bản trong quân đội không chịu khổ được, thế là đến kinh đô hưởng thụ vinh hoa phú quý
Tuy rằng chỉ là cháu của Biện Tiêu, thế nhưng quốc quân đã sắc phong gã là Tử tước, hơn nữa còn an bài một chức quan ngũ phẩm hiển quý nhàn nhã
Thế nhưng Biện Niên trong lòng vẫn thấy chưa đủ, một lòng nghĩ cách leo lên
Lần này Biện phi sanh non xuất huyết nhiều, cần truyền máu nhiều, Biện Niên tức khắc mừng rỡ
Gã cảm thấy cơ hội lập công đến rồi, chỉ cần máu của mình cứu cô cô, vậy có thể thăng quan phát đạt
Mặc dù gã đối với chuyện đổ máu này cũng có chút sợ, nhưng khát vọng thăng chức còn át cả sự sợ hãi
Trong lòng gã cũng tức
Cô của gã là phi tử quốc quân sủng ái nhất, chú của gã là đệ nhất quyền thần Việt quốc, vì sao Biện Niên chẳng qua chỉ là Tử tước, hơn nữa còn có một chức quan ngũ phẩm nhàn nhã
Lần này cứu cô cô Biện phi, cơ hội ngàn năm một thuở
Kết quả bị Thẩm Lãng phá hủy
Bị người giựt giây đằng sau, gã càng thêm kiên định đây là âm mưu của Thẩm Lãng
Cho nên bô lô ba la khắp cả kinh đô
Gã chính là cháu ruột Uy Vũ Công Biện Tiêu, đương nhiên không sợ hãi
Gã kêu réo om sòm khắp nơi, người nào lại dám bắt gã
Người nào lại dám ngăn cản gã
Gã đi khắp nơi đồn đãi chừng mấy ngày, phát hiện không ai ngăn cản gã
Hơn nữa phát hiện Ninh Chính vẫn đang bị nhốt, Ninh Diễm cũng bị nhốt, cho nên càng thêm mừng rỡ
Cảm thấy hết thảy đều trong dự tính
Thế là gã cảm thấy bản thân có cần phải tiến thêm một bước, trực tiếp nhảy vào trong nhà Thẩm Lãng vạch trần hắn
Thẩm Lãng mặc cho do gã chửi tầm bậy vẫn nhìn gã với nét mặt vui vẻ, không có bất kỳ ý định phản bác nào
- Không có phản bác, quả nhiên bị ta nói trúng rồi đúng không
Ha ha ha..
- Biện Niên mừng rỡ, chỉ vào Thẩm Lãng nói:
- Ngươi chờ đó cho ta, ta đây liền tiến cung, ta đây phải đi hướng bệ hạ cáo trạng, hướng cô cô cáo trạng, ta đây phải đi bóc trần âm mưu của ngươi
Nhìn thấy Thẩm Lãng cứng họng không trả lời được, Biện Niên mừng rỡ, cảm thấy nhận ra chân tướng, tiếp đó hăng hái bừng bừng tiến cung
..
Trải qua gần mười ngày tĩnh dưỡng, Biện phi đã có thể miễn cưỡng ngồi dậy
Lúc này, Ninh Nguyên Hiến đang mớm canh gà cho bà
- Ái phi nhân họa đắc phúc, khí này sắc coi như khá, có thể sau đó thân thể khôi phục khoẻ mạnh không chừng
- Ninh Nguyên Hiến cười nói
Biện phi nói:
- Bệ hạ, hay là thiếp tự mình làm, hay hoặc là để bọn nha đầu làm, ngài bận rộn chuyện quốc sự như vậy, sao lại có thời gian đến đây đút cho thiếp ăn
Ninh Nguyên Hiến nói:
- Lúc trước mắc nợ rất nhiều, hôm nay tối đa cũng chỉ có thể xem như là mất bò mới lo làm chuồng
Nhưng vào lúc này, bên ngoài vang lên một trận hô to
- Bệ hạ, cô cô, con phải tiết lộ âm mưu của Thẩm Lãng, con phải tiết lộ âm mưu khổng lồ
Biện Niên xung phong đi ra bên ngoài quỳ xuống
Bị chặn không vào được, gã liền ở bên ngoài hô to
- Bệ hạ, cô cô, đây nhất định là âm mưu của Thẩm Lãng
- Con là cháu ruột của cô cô, máu của con làm sao không hòa được cô cô kia chứ
- Tại sao lại trùng hợp như vậy
Thẩm Lãng mới vừa trở về, cô cô liền sanh non xuất huyết nhiều
Nhất định là Thẩm Lãng làm hại, tất cả chuyện này đều là âm mưu của hắn
- Con vừa rồi đi tìm Thẩm Lãng, con tiết lộ âm mưu của hắn, hắn đặc biệt chột dạ, cứng họng không trả lời được
Quốc quân cùng Biện phi liếc nhau
Không khỏi thở dài một tiếng
Mấy ngày nay, quốc quân tùy ý lời đồn đãi tràn lan, càng ngày càng nghiêm trọng
Chỉ muốn nhìn xem đến tột cùng sẽ có người nào nhảy ra
Bởi vì quốc quân cũng hoài nghi, Biện phi sanh non là bị người khác làm hại
Đương nhiên, ông tuyệt đối không phải hoài nghi Thẩm Lãng, mà là hoài nghi những người khác trong cung gây nên
Cho nên mượn lời đồn đãi này, ông muốn xem một chút đến tột cùng người nào sẽ lộ ra cái đuôi
Nhưng thật không ngờ, từ đầu tới đuôi nhảy ra, cũng chỉ có thằng ngu Biện Niên này
Bên ngoài, Biện Niên gần như hô toáng lên:
- Bệ hạ, ngài phái Hắc Thủy Đài lùng bắt Thẩm Lãng, nghiêm hình tra tấn sẽ ra chân tướng rõ ràng thật nhanh, đây nhất định là âm mưu của hắn, cô của con sanh non xuất huyết nhiều nhất định là Thẩm Lãng làm hại
Khuôn mặt quốc quân giật một cái thật mạnh
Ngươi lấy tư cách cháu ruột Biện phi, luôn mồm sanh non xuất huyết nhiều, nói còn thuận miệng đến thế kia à
Cũng có một chút quan tâm à
Ninh Nguyên Hiến thản nhiên ra lệnh:
- Lê Chuẩn, đi gọi người Hắc Thủy Đài qua đây
Đại thái giám Lê Chuẩn đáp:
- Tuân chỉ
Sau một lát, võ sĩ Hắc Thủy Đài đi tới ngoài cửa
Biện Niên nói:
- Bệ hạ anh minh, bệ hạ anh minh, ngài ra lệnh cho Hắc Thủy Đài đi bắt Thẩm Lãng, nghiêm hình tra tấn, nghiêm hình tra tấn
Quốc quân Ninh Nguyên Hiến nói bằng giọng lạnh lẽo:
- Hắc Thủy Đài, bắt Biện Niên, thẩm vấn cho kỹ, xem đến tột cùng là người nào ở sau lưng giựt giây hắn bịa đặt sinh sự, lúc cần thiết có thể tra tấn
- Vâng
Mấy người võ sĩ Hắc Thủy Đài trực tiếp kéo Biện Niên đi
Biện Niên tức khắc kinh hãi, hô toáng lên:
- Bệ hạ, ngài bắt lầm người, bắt lầm người
Người ngài nên bắt là Thẩm Lãng..
- Ta không đi Hắc Thủy Đài, ta không đi Hắc Thủy Đài
- Cô cô cứu con, cô cô cứu con
- Bệ hạ tha cho ta đi, bệ hạ tha cho ta đi..
Giọng Biện Niên vang lên không ngừng rồi càng ngày càng xa, chẳng mấy chốc đã hoàn toàn không còn nghe được
Quốc quân nói:
- Đám người kia đều trở nên gian xảo, sẽ không còn ai dám nhảy ra ngoài nữa
Biện phi nói:
- Bệ hạ, chuyện kế tiếp liền giao cho ta thế nào
Quốc quân ngó Biện phi rồi nói:
- Ái phi, nàng nhất định phải kéo vào sao
Biện phi nói:
- Chỉ lo thân mình tuy tốt, nhưng có chút thời điểm cũng không tránh khỏi quá ích kỷ, quá lo lợi cho mình, hơn nữa đây cũng là duyên phận giữa chúng ta
Sau này thiếp sẽ không thể có con nữa, mà nó dù có mẫu thân nhưng cũng như không, trên người thiếp còn có máu của nó, đây chính là duyên phận giữa chúng ta
Quốc quân thở dài một tiếng nói:
- Liền y theo ái phi
..
Buổi tối
Ngũ vương tử Ninh Chính được mang từ ngục giam Tông Chính Tự ra ngoài
- Bái kiến Biện mẫu phi
Ninh Chính quy củ hành lễ
Ánh mắt Biện phi nhìn Ninh Chính dịu dàng chưa bao giờ có, đây vẫn là lần đầu tiên bà chăm chú nhìn Ninh Chính
Quả thực chẳng đẹp trai, còn mập lùn, hơn nữa còn đặc biệt đen, cái bớt trên cằm cũng quá rõ ràng
Từ lúc sinh ra, gã đã bị coi là người mang điềm xấu
Từ nhỏ đến lớn, gã cũng không nhận được bất kỳ tình mẹ hay tình thân nào cả
Đây là một đứa trẻ đáng thương
Ước chừng một lúc lâu, Biện phi nói dịu dàng:
- Chính nhi, con có sẵn lòng nhận ta làm mẫu thân con không
Từ nay về sau, ta sẽ là mẫu thân của con, con có sẵn lòng làm con thừa tự dưới gối của ta được không
Ninh Chính kinh ngạc, nhìn Biện phi không dám tin

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.