Sử Thượng Tối Cường Chuế Tế (Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử)

Chương 286: Thiên tài tuyệt đỉnh đè bẹp tất cả! Cứu Khổ Đầu Hoan






Chương 286: Thiên tài tuyệt đỉnh đè bẹp tất cả
Cứu Khổ Đầu Hoan



Mỗi kỳ thi hương đều vào mùa thu, cho nên được gọi là thi Hương, mà thi hội đều vào mùa xuân
Đụng tới thứ khánh điển cỡ lớn gì đều có thể thêm ân khoa
Tiên vương tại vị hai mươi mấy năm, chưa từng thêm một lần ân khoa
Mà Ninh Nguyên Hiến tại vị chừng hai mươi năm, cộng thêm lúc này đây đều đã trải qua ba lần ân khoa
Lần đầu tiên là chúc mừng bản thân lên ngôi làm tân vương
Lần thứ hai là chúc mừng ông lên ngôi mười năm
Mà lần này lần ân khoa thứ ba là chúc mừng ông lên ngôi làm vua hai mươi năm
Lúc đầu rất nhiều người còn tưởng rằng năm nay ân khoa hỏng bét, năm nay tình hình tất cả mọi người thấy được, Việt quốc nguy cơ tứ phía
Phía bắc cùng nước Ngô xung đột khai chiến, biên giới tây bắc khai chiến cùng nước Sở, phía tây họ Tô phản loạn, phía nam cùng nước Nam Ẩu khai chiến
Mùa xuân năm nay, quốc quân nhiều lần bị vả mặt, nào còn lòng dạ để chúc mừng, hận không thể làm cho tất cả mọi người quên chuyện lên ngôi hai mươi năm này, cái gọi là ân khoa cũng bị kéo dài
Ai biết cục diện lại phát triển nhanh như vậy
Chỉ chưa tới thời gian nửa năm, cục diện liền phát sinh nghịch chuyển
Việt quốc lại một lần nữa thu được thắng lợi huy hoàng, tiêu diệt Tô Nan phản loạn, cùng Khương quốc kết làm minh hữu, Ngô vương phía bắc chịu thua kết minh, nước Sở phía tây ảo não rút đi, hiện tại đang đàm phán
Uy danh Ninh Nguyên Hiến tức khắc đưa lên đến một độ cao toàn mới
Vị quốc quân này tùy hứng rất nhiều, năm mươi ngày trước khi những tin tức tốt lành truyền tới, ông liền lập tức tuyên bố, ân khoa tiến hành như thường
Hơn nữa một khi thêm ân khoa, thì không thể chỉ thêm thi văn, còn phải thêm thi võ
Mùa thu năm nay tiến hành thi hương, mùa xuân sang năm tiến hành thi hội
Hơn nữa những học trò này vui vẻ còn không kịp, thêm một lần ân khoa chẳng khác nào thêm một lần cơ hội, có thể giảm thời gian chờ đợi đến hai năm
Chú thích của Bánh: Chương trước có sai lầm, sau nửa tháng tiến hành chắc chắn là ân khoa thi hương chứ không phải thi hội, nên giờ phải sửa lại
..
Nghe lời Thẩm Lãng nói xong, quốc quân không khỏi cau mày
Cái thằng nghiệp chướng trước mặt này lại lần nữa giẫm nát ranh giới
Cái tay Lan Phong Tử là ai
Chính là một tên ăn mày, một tên có tiếng xấu tới cực điểm
Ngươi mời gã là Chủ Bộ phủ Hầu tước của Ninh Chính thì thôi, ngươi lại còn cho gã tham gia ân khoa
Điều này làm cho người trong thiên hạ nhìn ta thế nào
Thi hương là cần tư cách, siám sinh Quốc Tử, giám sinh Thái Học tuy rằng không đáng giá, rất nhiều thương nhân đều có, lẽ nào bây giờ phải ban cho cho một tên ăn mày à
Không, không phải một tên ăn mày, mà là mười mấy ăn mày
Thiên Việt là kinh đô, cộng thêm phía dưới cai quản mấy thành, có chừng mấy triệu dân cư
Có thể nói nhân tài đông đúc, mỗi một lần thi hương cũng là đất chết
Văn khoa thi khó, thi khoa võ càng khó
Bây giờ Thẩm Lãng lại muốn lập tức để mười một người trúng cử
Tưởng chừng như điên rồi
- Người nghiêm túc ấy à
- Quốc quân nhìn Thẩm Lãng nói
Thẩm Lãng gật đầu nói:
- Đương nhiên, thần nghiêm túc tới mức trước nay chưa từng có
Quốc quân vẫn cảm thấy hết sức không đáng tin cậy
Thẩm Lãng nói:
- Bệ hạ, từ năm trước đến bây giờ, thần nói qua mỗi một việc, tuy rằng ngay từ đầu nghe vào đều tầm phào, nhưng cuối cùng mỗi một chuyện đều thực hiện
Như thế, nhưng chuyện này vẫn quá hoang đường
Thẩm Lãng nói:
- Hơn nữa, thần sẵn lòng lập quân lệnh trạng
Quốc quân nhìn Thẩm Lãng một lúc lâu nói:
- Được rồi, ngươi viết ra đi
Thẩm Lãng vung lên tuyệt bút
Viết xuống quân lệnh trạng
Lần này ân khoa thi hương, Lan Phong Tử tham gia văn cử, mười người khác tham gia võ thuật
Nếu Lan Phong Tử không thể vào được ba hạng đầu, mười người khác không thể trúng cử, Thẩm Lãng chính thức trở về thành Huyền Vũ, cái gọi là sự việc giúp Ngũ vương tử tranh ngôi, vì vậy kết thúc
Tiếp đó, Thẩm Lãng ký tên vào
Quốc quân nói:
- Cái tay Lan Phong Tử không cần trước ba, có tên trên bảng là được
Nhìn xong quân lệnh trạng của Thẩm Lãng, quốc quân vẫn cảm thấy như đùa
Không sai, cái này nhìn qua quả thực trò đùa
Thế nhưng Ninh Chính tranh ngôi nhìn qua vốn là vô cùng hoang đường
Hơn nữa lần này ân khoa văn võ, Lan Phong Tử cùng mười người kia nếu không thể trúng hạng cao thì vậy Ninh Chính tranh ngôi cũng liền hoàn toàn không có trông cậy vào
Cái này vốn là sáng tạo kỳ tích nghịch thiên
Đậu hạng cao cuộc thi ân khoa, cũng chỉ là bước đầu tiên sáng tạo kỳ tích mà thôi
Quốc quân nói:
- Nến ngay trước mắt ta, nếu như ngươi suy nghĩ lại, ta có thể đem nó thiêu hủy, coi như chẳng có xảy ra chuyện gì
Tiếp đó ngươi chỉ cần đuổi những tên ăn mày kia đi, ta sẽ phải người đi đảm nhiệm Chủ bộ và Bách hộ của bên Ninh Chính
Thẩm Lãng nói:
- Bệ hạ, cảm ơn ân đức của ngài, nhưng con người của thần thích nhất sáng tạo kỳ tích, nhất là loại kỳ tích không có khả năng hoàn thành
Quốc quân vẫn cảm thấy vô cùng điên cuồng
Cũng chỉ có hơn thời gian một tháng, muốn để mười một tên ăn mày đậu hạng cao
Việt quốc của ta khoa cử văn võ dễ dàng như vậy sao
Hàng năm có bao nhiêu tinh anh tài tử thi rớt hả
Nước Việt, nước Sở, nước Ngô khoa cử đều rất khó
Liền thi hương kinh đô mà nói, hàng năm có thể hơn ba ngàn người tham gia, như vậy có mấy người có thể đậu vậy
Thời điểm nhiều nhất không vượt qua một trăm ba mươi người, xác suất trúng cử không đến năm phần trăm
Hơn nữa hơn ba ngàn người trừ đám ăn chơi từ Quốc Tử Giám cùng trường Thái Học ra, cũng đều là tinh anh
Thi hội thoáng khá hơn một chút
Việt quốc gần hai chục triệu dân cư, hàng năm tham gia sẽ có thể chừng một ngàn người, hàng năm trúng tuyển tiến sĩ có thể một chừng trăm người, tỷ số trúng tuyển 10%
Thi hương ở nước Việt có năm địa điểm thi, hành tỉnh Thiên Bắc, hành tỉnh Thiên Nam, hành tỉnh Thiên Tây, kinh đô, Diễm Châu
Trong đó hành tỉnh Thiên Tây dễ dàng nhất, kinh đô khó nhất
Không có biện pháp, nhân tài kinh đô quá nhiều
Thậm chí trúng cử thi hương ở kinh đô so với đậu Tiến sĩ còn khó hơn
Người ta đọc đủ thứ thi thư vài thập niên, luyện võ mười mấy hai mươi năm cũng không thể đậu
Quốc quân nói:
- Lại thêm một chuyện, nếu là bọn họ trúng cử thất bại, quả nhân chính là phải bí mật xử tử toàn bộ bọn họ
Bởi vì càn quấy chính là ngươi, mất mặt chính là quả nhân
Miệng Thẩm Lãng chợt há
- Cứ quyết định như vậy
- Ninh Nguyên Hiến nói:
- Lê Chuẩn, ban thưởng cho tên Lan gì..
- Lan Lĩnh
Ninh Nguyên Hiến nói:
- Ban thưởng Lan Lĩnh xuất thân giám sinh Thái học, chấp thuận tham gia cuộc thi văn ân khoa cuối thu,
- Ban thưởng cho mười tên kia xuất thân giám sinh võ học, cho phép mười người xuất thân giám sinh võ học, cho phép tham gia thuật cuộc thi ân khoa võ cuối thu
- Mặt khác, bảo những tên Hắc Thủy Đài chạy về đi, tạm thời bỏ qua mạng chó những tên ăn mày này
Đại thái giám Lê Chuẩn nói:
- Vâng
Thẩm Lãng khom người nói:
- Bệ hạ, nếu như thần thành công, thực sự sáng lập kỳ tích thì sao
Quốc quân ngẫm lại một hồi nói:
- Ngươi nghĩ cái gì
Thẩm Lãng nói:
- Ninh Chính điện hạ mở rộng đến hai nghìn tư quân
Hai nghìn tư quân không coi là nhiều, nhưng là không tính là ít
Quốc quân giật cả chân mày, cũng có mỗi Thẩm Lãng nhà ngươi dám theo ta nói điều kiện, đổi thành người khác sớm đã bị đánh chết
Ninh Nguyên Hiến chau mày nói:
- Được
- Hơn nữa đến lúc đó nguồn mộ lính tùy ngươi chọn, thế nhưng không thành công, hậu quả chính ngươi nhớ kỹ, ta cũng không sẽ lập lại
..
Thẩm Lãng mới vừa vừa ra khỏi, quốc quân liền hối hận
Thậm chí gắng sức vỗ vào đầu của mình
Quả nhân rõ ràng đầu óc mê muội, lại đáp ứng điều kiện vô lý thế này của Thẩm Lãng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lại ban tặng mười một tên ăn mày giám sinh văn võ, còn để cho bọn họ tham gia cuộc thi ân khoa
Lần này quả nhân nhất định là phải làm trò hề cho thiên hạ
Thẩm Lãng láo toét
..
Phủ Trường Bình Hầu của Ninh Chính
Bên ngoài cao thủ Hắc Thủy Đài đã đi rồi, mười một tên ăn mày này tạm thời thoát khỏi nguy hiểm tánh mạng
Hơn nữa trong cung đã phái người đưa tới mười một văn điệp thân phận, ban tặng Lan Phong Tử cùng mười tên ăn mày thân phận văn võ giám sinh
Người tới là một thái giám nhỏ, đại thái giám Lê Chuẩn hoàn toàn gánh không nổi
Ban phát không phải ý chỉ, ngay cả khẩu dụ cũng không
Lan Phong Tử cùng mười tên ăn mày này tắm sạch sẽ toàn thân
Có thể không sạch sẽ à
Hoàn toàn là cách tắm như cạo lông heo
Còn thiếu chút nữa đã chà đổ máu, thậm chí rướm máu toàn thân
Trừ Lan Phong Tử ra, mười người còn lại bị cạo đầu sạch bách
Tắm xong, chải răng thật sạch, gội đầu, thay quần áo mới hoàn toàn
Mười một người rực rỡ hẳn lên
Nhưng vẫn..
Dưa méo táo nứt như cũ
Ngoại trừ Lan Phong Tử
Lan Phong Tử lúc mặt mày còn dơ bẩn rất xấu, lúc tắm rửa sạch sẽ hóa ra là một mỹ nam trung niên, hơn nữa còn là loại siêu đẹp trai
Đáng tiếc, ánh mắt quá mức bỉ ổi, thần sắc quá thấp hèn
Mười người kia, gần như đều là nửa tàn tật, dù cho tắm sạch thay quần áo mới, cũng là ngã trái ngã phải
- Lan Phong Tử ở lại, còn lại tất cả mọi người đi ngủ
..
Bên trong thư phòng chỉ còn lại Ninh Chính, Thẩm Lãng, Lan Phong Tử ba người
Thẩm Lãng nói:
- Ta hướng bệ hạ lập quân lệnh trạng, nửa tháng sau, Lan Phong Tử tham gia thi khoa văn, mười người kia tham gia thi khoa võ
- Mười một người các ngươi phải đậu, Lan Phong Tử còn phải ở trong ba hạng đầu
- Nếu như thành công, chức quan các ngươi cứ quyết định như vậy, hơn nữa bệ hạ sẽ cho chúng ta hai nghìn quân đội
- Nếu như thất bại, sự việc Ngũ vương tử tranh ngôi vì vậy kết thúc, ta chán nản trở về thành Huyền Vũ, mười một người các ngươi toàn bộ bị bí mật xử tử
Nghe những lời này, Ninh Chính kinh hãi
Mà thân thể Lan Phong Tử vặn mạnh, nhìn Thẩm Lãng không dám tin
Điều này sao mà được kia chứ
Thẩm công tử, đến tột cùng ta là người điên
Hay là ngài là người điên hả
Thẩm Lãng nói:
- Lan Phong Tử, ngươi không phải tự cao tài hoa hơn người à
Làm sao ngay cả hạng ba đều không thi nổi à
Lan Phong Tử nói:
- Ta nhất định là không có vấn đề, ta tài trí hơn người, thiên hạ vô song
Thế nhưng mười người kia không được, luyện võ cũng là công sức mười năm, chỉ có nửa tháng, muốn bọn họ đậu võ, so với lên trời còn khó hơn
Ninh Chính nghiêm túc nói:
- Lan tiên sinh, không nên đùa, ngươi đến tột cùng có được hay không
Lan Phong Tử vỗ vào bộ ngực nói:
- Được, làm sao không được
Nếu như không có chuyện gì hạ quan liền cáo lui trước, Ngũ điện hạ chúc ngủ ngon, Thẩm công tử chúc ngủ ngon
Tiếp đó, Lan Phong Tử lui ra ngoài
Sau khi gã đi, Ninh Chính nói:
- Thẩm Lãng, ta xem người này không đáng tin cậy vô cùng
Thẩm Lãng nói:
- Chờ xem
..
Một lúc lâu sau
Lan Phong Tử mang theo mười tên ăn mày leo tường bỏ chạy, bị Hàm Nô cùng Vũ Liệt bắt được toàn bộ, tiếp đó ném ở trước mặt Thẩm Lãng
Lan Phong Tử ôm chân Thẩm Lãng, khóc lớn:
- Thẩm công tử, ta không được, ta thực sự không được
Ta chỉ muốn kiếm miếng cơm ăn, nhưng thật không ngờ sẽ chết, mọi người nể tình giang hồ, hôm nay tha ta một mạng, đại ân đại đức của Thẩm công tử ta suốt đời khó quên, suốt đời khó quên
Mỹ nam trung niên này ôm Thẩm Lãng khóc rống trông càng thêm thô bỉ, để Hàm Nô càng thêm coi thường
Ninh Chính cũng nổi giận
Hôm nay kẻ luôn mồm khoe khoang tài năng kinh thiên vĩ địa cũng là ngươi, bây giờ dẫn người trốn chạy cũng là ngươi
Ngươi xem Ninh Chính ta đây trở thành cái gì
Một mình tên ăn mày lang thang như ngươi, Thẩm Lãng cùng ta như thế nhìn trúng ngươi, chẳng những ngươi không quý trọng, ngược lại xem chúng ta như kẻ ngu si à
Nguyên bản Ninh Chính với Thẩm Lãng còn có hi vọng, nhưng thấy đến bộ dáng này của Lan Phong Tử, liền hoàn toàn không dám trông cậy vào
Hơn nữa, gã cũng không muốn mười một người vô tội chết đi
- Dưa non hái vội ăn không ngọt, các ngươi không nguyện ý, ta cũng không bắt buộc, ta có thể đi cầu tình phụ vương
- Ninh Chính nói bằng giọng lạnh lẽo
Lan Phong Tử tức khắc dập đầu nói:
- Đa tạ điện hạ, ơn trời cao đất rộng như thế, đợi ta ngày khác báo đáp, cáo từ, cáo từ
Tiếp đó, gã đi nhanh như chớp
Thế nhưng một giây sau
Hắn bị Hàm Nô lôi vào, một lần nữa ném xuống đất
Thẩm Lãng nhìn Lan Phong Tử nói:
- Ngươi muốn giả ngây giả dại tùy ngươi, nhưng ngươi đã ba mươi mấy tuổi, ngươi còn có bao nhiêu năm
Ngươi còn có thể trông cậy vào người nào
Lan Phong Tử run lên
Nhưng hắn lại lần nữa nhanh chóng ôm bắp đùi Thẩm Lãng gào khóc cầu khẩn, hoàn toàn chẳng cần thể diện gì cả
- Thẩm công tử bỏ qua cho ta đi, ta thực sự không được, ta là kẻ khoác lác, lừa đảo
- Ta đoán mệnh cho tới bây giờ chưa trúng cái nào
- Ta đã xem rất nhiều sách giải trí tào lao, nhưng ta chưa từng đến học đường thực thụ, cũng không tham gia bất kỳ huấn luyện khoa cử nào, khoa cử kinh đô càng là bảng tử thần, ngay cả tú tài ta cũng thi không đậu, chớ nói chi là trúng cử, càng không nói là xếp hạng trước ba, có giết ta cũng làm không được
- Hơn nữa mười người kia cũng là nửa tàn tật, chưa từng có luyện qua võ, nửa tháng muốn trúng thi võ thuật, làm sao được
Thẩm công tử có phải đang mơ hay không
Ninh Chính nói:
- Thẩm Lãng, quên đi, chúng ta cần gì phải cưỡng cầu với người khác
Nhìn cái dạng thấp hèn của Lan Phong Tử trước mặt này, thật sự khiến cho người hận không thể một cái tát đập chết
Thẩm Lãng không nói hai lời, ném sang gã một phần văn chương cực kỳ tối nghĩa, từ trên xuống dưới hai chương tầm hơn mấy nghìn chữ
- Đốt nhanh
Một nén nhang được đốt
- Lan Phong Tử, ngươi chỉ có thời gian một nén nhang, phải học thuộc hết năm nghìn chữ này, nếu như thuộc không xong, ta sẽ thiến ngươi
- Vũ Liệt, đao
Vũ Liệt không nói hai lời, trực tiếp rút ra loan đao, đặt ở trên tr*m của Lan Phong Tử
Tức khắc, Lan Phong Tử gần như bị dọa tè ra quần, hận không thể lui tr*m vào trong bụng
- Thẩm công tử không nên chơi, sẽ chết người
- Lan Phong Tử cầu khẩn
Thẩm Lãng nói:
- Thời gian của ngươi không còn nhiều đầu, chỉ có thời gian một nén nhang, nếu không thuộc xong thì ta thiến ngay, ta nói được thì làm được
Tức khắc, Lan Phong Tử cầm bài văn Thẩm Lãng đưa qua, xem nhanh như gió
Tầm năm nghìn chữ, xấp xỉ hai mươi trang chừng đó, một xấp thật dầy, hơn nữa còn là văn chương tối nghĩa
Một nén nhang này chỉ có không đến nửa giờ, người bình thường sợ rằng đọc còn chẳng xong, càng chưa nói đến thuộc
Coi như là thiên tài, cũng chí ít cần một ngày mới có thể học thuộc lòng
Lúc này Lan Phong Tử giống như hoàn toàn tiến vào một trạng thái khác
Trong miệng gã lẩm nhẩm, mắt di chuyển rất nhanh
Đao của Vũ Liệt ngay phía trên tr*m của gã, để cho gã run lẩy bẩy
..
Quả nhiên, không đến nửa giờ, một nén nhang kết thúc
- Đã đến giờ
- Thẩm Lãng đoạt lấy hai mươi trang văn chương nói:
- Toàn bộ học thuộc lòng, nếu thuộc không xong sẽ bị thiến
Lan Phong Tử nhắm mắt lại, thật nhanh đọc thuộc lòng:
Cố: Tiểu cố, hữu chi bất tất nhiên, vô chi tất bất nhiên
Thể dã, nhược hữu đoan
Đại cố, hữu chi tất vô nhiên, nhược kiến chi thành kiến dã
Thể: Nhược nhị chi nhất, xích chi đoan dã
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tri tài: Tri dã giả, sở dĩ tri dã, nhi tất tri, nhược minh
Lự: Lự dã giả, dĩ kỳ tri hữu cầu dã, nhi bất tất đắc chi, nhược nghễ..
(*)
(*) Đoạn này trích trong chương 42, quyển Kinh Thượng của Mặc Tử
Tốc độ nói của gã rất nhanh, nhưng giọng điệu rõ ràng
Khoảng chừng mười năm phút, đã đọc thuộc lòng hoàn chỉnh năm nghìn chữ này ra
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Không sót một chữ
Tức khắc, Ninh Chính kinh ngạc sững sờ
Trên cái thế giới này vẫn còn có thiên tài như thế à
Năm nghìn chữ một nén nhang liền học thuộc lòng hết sao
Kế tiếp, Thẩm Lãng thuận miệng hỏi mấy đề toán
Cho dù đó là phép cộng, phép trừ, phép nhân hay phép chia, cho dù có bao nhiêu chữ số
Mặc kệ khó khăn cỡ nào, Thẩm Lãng mới vừa hỏi ra đề bài, tối đa không vượt qua bốn năm giây, gã liền cho ra đáp án
Hơn nữa hoàn toàn chính xác
Ninh Chính thực sự vô cùng kinh ngạc
Tài hoa này của Lan Phong Tử cũng không tránh khỏi quá kinh người
Thẩm Lãng lợi hại hơn
Lại từ trong một đống ăn mày, phát hiện tên thiên tài Lan Phong Tử này
Không chỉ là Ninh Chính kinh ngạc, Thẩm Lãng cũng nhìn mà than thở
Trong vòng nửa canh giờ đọc thuộc lòng năm nghìn chữ, Thẩm Lãng cũng có thể làm được, nhưng hắn dựa vào trí não
Mà Lan Phong Tử hoàn toàn dựa vào năng khiếu một lần không quên được
Thật sự quá mạnh
Thẩm Lãng cũng mặc cảm
Sau khi thuộc hết, Lan Phong Tử cất giọng đáng thương:
- Thẩm công tử, ta..
Ta có thể đi tiểu tiện, thuận thay một cái quần khác được
Thật sự sợ vãi đái
Thẩm Lãng phất phất tay
Hàm Nô xách theo Lan Phong Tử đi rửa tr*m, thayquần
Lan Phong Tử vừa đi tiểu, vừa nói:
- Hàm Nô cô nương, kỳ thực đàn ông thứ này không thể chỉ xem cái đầu, cũng không thể nhìn lực bền bỉ, then chốt vẫn là kỹ xảo, bốn lạng đánh cả ngàn cân hiểu không
- Hàm Nô cô nương, ta biết cô nương nghe rất nhiều tiếng đồn về Lan Phong Tử, ta có thể nói cho cô nương biết, tất cả đều là thật
Nhưng vậy cũng là cái mặt nạ phóng đãng không muốn ràng buộc của ta mà thôi, nàng muốn hiểu được bản thân ta chân chính ấy à
Lúc nửa đêm, hoan nghênh tới nhà của ta, chúng ta có thể tham khảo câu chuyện nửa đời trước, đồng thời vạch ra tương lai lúc già cả
Hàm Nô khinh thường liếc gã một cái nói:
- Không nên phí tình cảm, ngươi có thể với không vào nổi tim ta đâu
..
Lan Phong Tử lại một lần nữa xuất hiện ở trước mặt Thẩm Lãng, lại một lần nữa ôm bắp đùi của hắn gào khóc
- Thẩm công tử, ta tuy rằng đã gặp qua là không quên được, ta mặc dù là thiên tài tuyệt đỉnh
- Nhưng ta thật sự không có lên học đường, ta xem sách đều đặc biệt tạp nham, không có một quyển về khoa cử
- Ngài bảo ta tham gia cuộc thi khoa cử, thực sự không được, ta thực sự thi không trúng
Thẩm Lãng nói:
- Thi khoa văn chính dựa vào là sách luận hoạ theo, ta đã chuẩn bị hơn một nghìn phần sách luận, mấy nghìn bài thơ, hơn một tháng bên trong ngươi học thuộc lòng hoàn toàn không thành vấn đề
Lan Phong Tử nói:
- Học thuộc lòng cũng không dừng, xác suất áp đề quá thấp
Thẩm Lãng nói:
- Ngươi là một thiên tài, ngươi không phải Kim Mộc Thông, học thuộc lòng hơn một nghìn phần sách luận, lẽ nào ngươi còn không viết được
Đọc thuộc ba trăm bài thơ ca, dù không làm thơ cũng biết ngâm
Tức khắc, Kim Mộc Thông ở bên cạnh ra sức chép lia lịa sách luận ngẩng đầu nhìn anh rể
Gã nhủ thẩm: Tỷ phu cứ dạy người khác đi, nói đệ làm cái gì
Lúc đó một chiêu này gã thử qua, nhưng cũng ê mặt thất bại, bất quá gã chỉ thuộc mấy chục phần
Bây giờ tỷ phu lại cho cái người điên này chuẩn bị một nghìn phần, thực sự quá điên cuồng
Thẩm Lãng nói:
- Lan Phong Tử, ta liền hỏi ngươi trong một tháng có thể thuộc một ngàn phần sách luận hay không
Lan Phong Tử gật đầu nói:
- Có thể
Thẩm Lãng nói:
- Vậy thuộc hết một nghìn phần, sau đó ngươi có thể dùng thạo hay không, căn cứ bất luận cái đề bài gì viết ra một phần sách luận ưu tú không
Lan Phong Tử nói:
- Văn chương hiếm có trăm năm không được, thế nhưng ứng phó cuộc thi khoa cử, có lẽ được
Thẩm Lãng hỏi vặn:
- Vậy có được hay không
Lan Phong Tử lại một lần nữa quỳ xuống, ôm bắp đùi Thẩm Lãng nói:
- Ân công, ta có thể
Nhưng những huynh đệ kia của ta không được, luyện võ không thể học bằng cách nhớ, không có công sức mười năm sức căn bản không thành
Việt quốc võ thuật có bốn dạng thi
Cử trọng, kỵ xạ, bộ xạ, mã đao
(*) Cử tạ, cưỡi ngựa bắn cung, vừa bước đi vừa bắn, cưỡi ngựa chém đao
Quả thực không có công sức mười năm, căn bản cũng không có thể thành công
Thẩm Lãng bèn hỏi:
- Đại Ngốc, ngươi học bắn tên chưa
Đại Ngốc lắc đầu đáp:
- Không có
Thẩm Lãng nói:
- Vũ Liệt, ngươi ở cách đây hơn hai ngoài trăm bước đốt một cây nến
Vũ Liệt đi ra ngoài, ở trong sân cách hai trăm bước đốt một cây nến
Cũng may mà đây là phủ Hầu tước Trấn Viễn, hơn nữa bị đốt hơn phân nửa, san thành bình địa, cho nên mới có mảnh đất trống như vậy
Thẩm Lãng nói:
- Đại Ngốc, bắn tắt cây nến đó
- A
- Đại Ngốc gật đầu
Tiếp đó, gã tùy tiện nâng cung, căn bản cũng không ngắm bắn
Giương cung cài tên
Bắn ra

Sau một lát, ngọn lửa trên cây nến cách đó hai trăm bước bị bắn tắt
Lần này đến phiên Lan Phong Tử kinh ngạc sững sờ
Chưa từng học qua bắn tên, lại có thể lợi hại như vậy
Thẩm Lãng nói:
- Ở một cấp bậc nào đó, huyết mạch thiên phú đè bẹp tất cả
Mười huynh đệ của Lan Phong Tử nhà ngươi có huyết mạch gì, ngươi lẽ nào không biết
Lan Phong Tử nhìn Thẩm Lãng không dám tin
Tiếp đó, gã lắc lắc đầu nói:
- Thẩm công tử, ta thực sự không biết
Thẩm Lãng nói:
- Ngươi không biết, ngươi tốn thời gian mười mấy năm đi tìm bọn họ, đồng thời hội tụ mỗi một người bọn họ đến bảo vệ bên cạnh ngươi sao
Lan Phong Tử lắc đầu nói:
- Ta..
Ta cái gì cũng không biết
Thẩm Lãng nói:
- Nhóm các ngươi có bao nhiêu ngươi
Ta không biết, nhưng đều là thiên tài
Lam Bạo, Khổ Đầu Hoan v.v… chỉ có điều những người này bị nhà quyền thế quý tộc nhận nuôi, mà những người bên cạnh ngươi trở thành ăn mày lang thang đầu đường xó chợ, cả đời đều bị trễ nải mất rồi
Lan Phong Tử khóc rống nói:
- Muộn rồi, Thẩm công tử, bây giờ đã muộn rồi
Bọn họ đều đã phế đi, huyết mạch khiến cho thân thể nhiễu sóng, toàn bộ đều biến thành nửa tàn tật
Thẩm Lãng nói:
- Chưa chắc muộn màng
Ta sẽ nghĩ biện pháp
Tiếp đó, hắn tiến lên vỗ vào bả vai Lan Phong Tử nói:
- Ngươi chỉ cầnđể ý chính ngươi, học thuộc sách luận thật tốt, chuẩn bị nửa tháng khoa cử sau đó thật tốt
Mười huynh đệ của ngươi giao cho ta, ta nghĩ biện pháp kích hoạt huyết mạch bên trong cơ thể của bọn họ
- Tin tưởng ta, nửa tháng sau đó, ta sẽ khiến cho các ngươi sáng tạo kỳ tích trước nay chưa từng có
- Ta sẽ khiến cho các ngươi làm toàn bộ Việt quốc khiếp sợ
- Ta sẽ khiến cho các ngươi bắn ra ánh sáng bốn phía
Lan Phong Tử nhìn Thẩm Lãng, ánh mắt hiện lên một chút cuồng nhiệt:
- Vậy còn có một người ở đâu
Mười bách hộ có, còn có một Thiên hộ ở đâu
Thẩm Lãng nói:
- Hắn đang gặp kiếp nạn trước nay chưa từng có, nếu như có thể vượt qua đi, vậy liền trở thành thống soái vô địch
Nếu như không qua được một kiếp này, vậy coi như hắn phế đi
..
Trác Chiêu Nhan ló đầu ra ngoài nhìn một hồi
Chỉ thấy được xác Khổ Đầu Hoan nổi lềnh bềnh trên nước sông, không ngừng lăn xuống hạ du
Sau một lát liền đã biến mất không thấy nữa
Trên mặt Trác Chiêu Nhan lộ ra nụ cười tàn nhẫn, chậm rãi nói:
- Trên cái thế giới này thứ không đáng tiền nhất chính là thứ võ biền không não
Tiếp đó, ả xoay người rời đi
Bốn người cao thủ tuyệt đỉnh, hai trước hai sau bảo vệ cho ả
Chân chính cao thủ tuyệt đỉnh, hơn nữa thân phận đặc biệt thần bí, không chỉ là hội Ẩn Nguyên
Lúc trước Thẩm Lãng từng nói, Trác Chiêu Nhan không chỉ là người hội Ẩn Nguyên, có thể còn giữ sứ mệnh thần bí nào đó
Ở hạ lưu Nộ Giang hai mươi dặm
Xác Khổ Đầu Hoan không ngừng trầm luân, mắt thấy sẽ phải hoàn toàn táng thân vào lòng sông
Bỗng nhiên có một bóng dáng như là diều hâu lao trên mặt sông
Một tay lấy ra Khổ Đầu, tiếp đó nhanh chóng trở lại phía trên bờ sông
Người này, chính là kiếm vương Lý Thiên Thu
Bên bờ, Lý Thiên Thu đặt Khổ Đầu Hoan ở trên đất bằng
Nghe nhịp tim
Đã không có
Nghe hít thở
Cũng không có
Giống hệt như chết hẳn đi vậy
Nhưng mà sống thì gặp người, chết phải thấy xác
Kiếm vương Lý Thiên Thu mang theo thi thể Khổ Đầu Hoan, hướng kinh đô chạy như điên
..
Chú thích của Bánh: Up phần 2 lên, ngày hôm nay hai chương gần một vạn năm
Lạy xin hỗ trợ, lạy xin vé tháng, cảm ơn đại lão

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.