Sử Thượng Tối Cường Chuế Tế (Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử)

Chương 42: Cùng tát vô mặt thành chủ, thắng lớn về nhà






Chương 42: Cùng tát vô mặt thành chủ, thắng lớn về nhà



Hai kẻ Trương Tấn cùng thành chủ Liễu Vô Nham nhìn mặt nhau
Phát sinh chuyện lớn như vậy, thành chủ đại nhân hiển nhiên cũng cần phải tới
Bởi vì..
ông ta cũng lấy tiền từ trong sòng bạc này
Nhưng mà, lấy thân phận của ông ta lộ mặt công khai là tuyệt đối không tốt đâu
Trương Tấn ngó cái gương mặt đẹp trai kia của Thẩm Lãng, trong đầu gã nhớ lại một màn đuổi cổ tên Thẩm Lãng kia
Rõ ràng chỉ có vài ngày trước đó, lại có vẻ như đã lâu lắm rồi
Ngay lúc đó Thẩm Lãng rõ ràng là một thằng đần độn não tàn kia mà
Thế nào bây giờ hắn trở nên gian xảo như quỷ thế này
- Liễu thành chủ, ngài nói bây giờ hỗn loạn thế này, Thẩm Lãng có phải dễ vui quá hóa buồn nhỉ
- Trương Tấn chợt nói
Thành chủ Liễu Vô Nham gật đầu đáp:
- Đúng vậy
Ông ta và phủ Bá Tước là thiên địch, thì hiển nhiên cũng như với Thẩm Lãng
Trương Tấn nói:
- Hiện tại mấy nghìn người vây quanh Thẩm Lãng nhặt tiền, phát sinh vụ giẫm đạp gì đấy, vậy cũng chẳng liên quan đến chúng ta nhỉ
Thành chủ Liễu Vô Nham phán:
- Đương nhiên không có liên quan rồi
Trương Tấn nói tiếp:
- Nhỡ ra không cẩn thận, trứng của Thẩm Lãng bị giẫm thành thái giám, âu cũng là chuyện bình thường thôi
Thành chủ Liễu Vô Nham bày tỏ:
- Bình thường
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tình cảnh trước mắt hỗn loạn như thế kia, nếu muốn gây ra vụ giẫm đạp chen chúc làm Thẩm Lãng bị thương, cũng chỉ có thể trách Thẩm Lãng phối hợp tốt quá đi
Bá Tước đại nhân muốn hỏi tội, cũng không thể tìm mấy nghìn dân chúng ở đây mà hỏi tội được, ngươi không phải yêu dân như con sao
Hơn nữa ngươi cũng chả thể đổ vấy tội lên đám người Điền Hoành được, ông ta đều bị ngươi hại thảm như thế rồi nên hộc máu bất tỉnh
Liễu Vô Nham đột nhiên nói:
- Nếu là vụ giẫm đạp nhau, khẳng định sẽ chết rất nhiều người, vài trăm người là thường thôi
Đến lúc đó Thẩm Lãng cùng phủ Bá Tước đều khó chạy thoát tội này
Vừa thốt ra lời này, Trương Tấn cũng sửng sờ
Thế mà phải mượn đao giết người, đi kiện tụng vài trăm mạng người hắt vào phủ Bá Tước
Trương Tấn xem Liễu thành chủ, ánh mắt tràn đầy kinh ngạc
Gã chỉ muốn nhân cơ hội xử mình Thẩm Lãng thôi, mà vị thành chủ đại nhân này lại muốn giết chết mấy chục mạng người mượn cơ hội lật đổ Huyền Vũ phủ Bá Tước
Cái đệt, thật không hổ là quan văn, ôi thực là độc ác hơn hẳn so với quan võ chúng ta
Ngài sẽ không sợ sinh con trai không bi sao
Sau đó, hai đại nhân vật gật đầu
Quyết định thừa dịp cơ hội ngàn năm một thuở này, tạo ra một sự kiện đủ lớn để kéo cả phủ Bá Tước xuống nước
Đạp trứng Thẩm Lãng, chẳng qua là tiện thể thôi
..
- Bá Tước đại nhân vạn tuế
- Thẩm gia vạn tuế
Bên ngoài hơn một nghìn dân chúng vẫn hoan hô như cũ
Mười mấy võ sĩ, mặc quần áo bình thường của dân chúng, từ bốn phương tám hướng lẫn vào trong đám người
Bọn họ từ bốn hướng chen qua trong đám người hướng về Thẩm Lãng
Trước lấy lý do tranh tiền vàng, tạo thành hỗn loạn
Sau đó trước tiên đẩy 4 gã võ sĩ bên người Thẩm Lãng ra, đạp Thẩm Lãng ngã xuống đất, một chân dẫm cho banh trứng của hắn
Cuối cùng, khiến cho rối loạn lớn hơn, mở rộng chà đạp
Gây tại họa lớn vào, chí ít chết mấy chục người, đồng thời đem tất cả tội lỗi quẳng hết vào phủ Bá Tước
Kế hoạch rõ là ác độc
Nhưng mà Thẩm Lãng cảm giác được nguy hiểm trước tiên rồi
Đám người hỗn loạn, dễ dàng tạo ra vụ chà đạp nhất, gây thành tai nạn lớn
Hơn nữa, trong đám người có mười mấy người đang lách tới chỗ hắn kìa
Bởi vì thông minh, hắn có thể rõ ràng nhớ kỹ mặt rất nhiều người
Ánh mắt hắn trông về Phú Quý phường
Hôm nay chuyện huyên náo lớn đến thế, chỗ dựa vữa chắc của Điền Hoành chẳng thèm xuất hiện, không bình thường rồi
Mười mấy tên kia rõ rành rành chả phải người của Điền Hoành
Bọn họ là muốn chế tạo nhiễu nhương cùng tai họa lớn hơn đây mà
- Yên lặng, tất cả mọi người đừng nhúc nhích
- Thẩm Lãng hô to một tiếng
Lúc này lượng vàng đã phát xong, mà giờ phút này lực hiệu triệu của hắn đang đứng ở tầm cao nhất
Sau khi nghe được tiếng hô của Thẩm Lãng, hơn một nghìn dân chúng toàn bộ yên tĩnh lại, đứng tại chỗ nhìn Thẩm Lãng
Cho nên mười mấy tên võ sĩ giả mạo dân chúng, liền có vẻ đặc biệt đột ngột, bởi vì bọn họ còn đang chui vào trong
Thẩm Lãng lúc này ngươi muốn ngăn cản hả
Chậm rồi
Điền Hoành đã hộc máu té xỉu, hiện tại chỉ có đại nhân vật là ngươi ở đây
Một khi xuất hiện vụ giẫm đạp, sự kiện chết với quy mô lớn
Phải chịu trách nhiệm cũng chỉ có Thẩm Lãng ngươi cùng phủ Bá Tước
..
Thẩm Lãng móc ra xem tờ giấy vay nợ của Điền Hoành, phía trên viết chừng một vạn bảy nghìn lượng vàng
Cho dù vĩnh viễn đều chả lấy về được món nợ này, nhưng một vạn bảy nghìn lượng vàng vẫn là một con số gây sốc vô cùng
- Đây là một vạn bảy nghìn lượng vàng Điền Hoành thiếu ta
- Thẩm Lãng lớn tiếng nói:
- Một lượng ta cũng không lấy
- Tiền của Điền Hoành từ nơi nào tới hả
Tiền của Phú Quý phường là từ đâu ra
- Đó đều là mồ hôi nước mắt những dân chúng thành Huyền Vũ, đều là tiền mồ hôi nước mắt của các ngươi, cho nên hơn một vạn lượng vàng này cũng là thuộc về các ngươi đó
Thẩm Lãng giơ cao tờ giấy vay nợ này, bảo:
- Số tiền mà Điền Hoành thiếu này, là hắn thiếu toàn bộ con dân thành Huyền Vũ
- Ta sẽ đem tờ giấy nợ đưa đến phủ thành chủ, để thành chủ đại nhân đòi lại món nợ này cho con dân thành Huyền Vũ
Đòi lại tiền, nửa lượng vàng ta đều không muốn, cũng không quản lý, toàn bộ dùng để giúp đỡ gia đình nghèo khó thành Huyền Vũ
- Mọi người phải tin tưởng, thành chủ Liễu Vô Nham nhất định sẽ làm chủ cho nhân dân
- Thẩm Lãng lớn tiếng kêu
Nghe những lời này, sắc mặt thành chủ Liễu Vô Nham bên trong Phú Quý phường đổi màu tức thì
Mẹ kiếp
Lửa của thằng này lại đốt tới trên đầu ta á
Mười mấy tên võ sĩ kia vẫn giả dạng dân chúng, chen chúc hướng về phía Thẩm Lãng
Đạp ngã Thẩm Lãng, sau tranh thủ thời gian tạo ra cảnh tượng chen chúc giẫm đạp quy mô lớn
Nhưng mà..
Thẩm Lãng thình lình chạy tới
Đơn giản là nhanh như chớp ấy, hắn trực tiếp vọt vào Phú Quý phường, sau đó chợt đẩy cửa ra
Thành chủ Liễu Vô Nham chả thèm lên tiếng, sẽ phải biến mất từ cửa sau
Ai mà ngờ được, hắn lao ngay vào trong Phú Quý phường, leo ngay lên lầu mở cửa
Huyền Vũ thành chủ Liễu Vô Nham liền đứng ở bên trong, khuôn mặt thảng thốt
- Thành chủ đại nhân, ngài quả nhiên ở đây ha..
Thẩm Lãng sợ người khác không biết, lớn tiếng hô lên ngay, sau đó hắn tóm tay áo của ông ta
- Các vị phụ lão hương thân, thành chủ đại nhân quả nhiên ở chỗ này nè
Hắn còn kêu gọi vô số dân chúng lại đây xem
Tức khắc, dân chúng chen chúc tiến lên, quả nhiên gặp được thành chủ Liễu Vô Nham
Vị thành chủ đại nhân này mặt kinh ngạc cùng xấu hổ
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Trong nháy mắt này, mười mấy tên võ sĩ bên ngoài đành phải ngưng hành động tức thì
Nếu chỉ có mỗi Thẩm Lãng ở đây, vậy phát sinh vụ giẫm đạp lớn gây tổn thương nặng nề, chính là trách nhiệm của Thẩm Lãng cùng phủ Bá Tước
Nhưng nếu thành chủ đại nhân ở đây ư
Vậy ngại quá à, ngài là là trưởng quan tối cao thành Huyền Vũ, chắc chắn sẽ là trách nhiệm của ngài nhé, Thẩm Lãng tối đa chỉ là trách nhiệm liên đới mà thôi
Cho nên, kế độc gãy gánh giữa đường mất rồi
Phát sinh chuyện lớn như vậy, ông ta đương nhiên phải tới, bởi vì..
cái sòng bạc này ông ta cũng lấy tiền từ đó mà
Thành chủ Liễu Vô Nham nào có ngờ đến tên Thẩm Lãng gian trá lại trực tiếp xông vào đây, để ông ta bại lộ ở trước mặt vạn dân
Rồi Thẩm Lãng cung kính đem tờ giấy nợ đặt lên tay thành chủ Liễu Vô Nham, cất giọng vô cùng chân thành tha thiết:
- Thành chủ đại nhân, tờ giấy vay nợ này là hy vọng của vô số chúng sinh nghèo khó thành Huyền Vũ, ngài yêu dân như con, ta liền đưa cái trách nhiệm quan trọng này giao cho ngài
Sau đó, vô số ánh mắt của dân chúng trông mong nhìn thành chủ Liễu Vô Nham
- Một vạn chín nghìn lượng vàng, cũng là mồ hôi nước mắt người dân thành Huyền Vũ, quan hệ đến niềm hi vọng của vô số gia đình nghèo khó
- Thẩm Lãng bảo:
- Ta là người thấp cổ bé họng, tự nhận không đòi về được khoản tiền vàng như thế
Nhưng thành chủ đại nhân là một quan thành chủ, nếu ngài đứng ra thay dân nghèo đòi nợ, vậy Điền Hoành không dám quỵt nợ
Nghe thấy những lời này
Điền Hoành vốn đã lờ mờ tỉnh lại, thực sự muốn ngất tiếp cho xong
Giấy vay nợ một vạn bảy nghìn lượng kia, chẳng qua là tùy tiện viết mà
Làm quái gì trả tiền lại nổi chứ
Trừ phi Bá Tước đại nhân tới đòi nợ, nhưng dù cho trời sập, Bá Tước đại nhân cũng không thể nào đi đòi khoản nợ này
Cho nên, giấy vay nợ này chỉ là tờ giấy lộn
Mà bây giờ..
Lại thực sự phải trả tiền lại sao
Gan của hai người Trương Tấn cùng Liễu Vô Nham cũng muốn run
Bên ngoài cái sòng bạc này là Điền Hoành, thế nhưng phần lớn tiền là chui vào túi bọn họ
Tổn thất này, đều là tiền của chúng ta đó
Đôi mắt của vị thành chủ đại nhân run rẩy một trận, rồi ông ta lộ ra một nụ cười nói:
- Ngươi yên tâm, ta nhất định sẽ không phụ sự giao phó của ngươi
- Ta lấy một vạn bảy nghìn lượng vàng quyên cho dân chúng nghèo khó thành Huyền Vũ, đồng thời cũng chính thức ủy thác cho thành chủ đại nhân
- Thẩm Lãng nói:
- Ngài xác định sẽ vì vô số dân chúng nghèo khó đòi lại món nợ này
Thành chủ đại nhân có thể làm sao bây giờ
Chẳng lẽ bảo ta mặc kệ chuyện này sao
Đây chính là con mắt của chúng sinh nhìn chòng chọc đó
Thẩm Lãng đều đã xách chuyện này lên thành tiền cứu mạng cho dân nghèo túng thành Huyền Vũ rồi
Nếu thành chủ đại nhân không chịu nhận, vậy ngày mai sẽ có lời đồn đãi truyền ra, thành chủ đại nhân cùng Điền Hoành chung phe, ông ta chính là ô dù của sòng bạc
Bằng không vì sao thành chủ đại nhân nhà ngươi phải trốn ở trong Phú Quý phường hả
Cho đến lúc này, danh tiếng quét rác liền không chỉ Điền Hoành
Thành chủ đại nhân trên mặt mang nụ cười, nhưng trong lòng như có cả vạn con dê lạc đà đạp lên
Một phát rắn cắn, ba phần tận xương
Thẩm Lãng, mày chính là một con rắn độc
Nhưng hiện giờ có vô số mắt người nhìn chằm chằm, thành chủ đại nhân không những không được phát cáu, còn muốn nặn ra nụ cười thân thiết
- Đương nhiên, Thẩm công tử yên tâm
- Thành chủ Liễu Vô Nham nở nụ cười đôn hậu đáp lời
- Cảm ơn thành chủ đại nhân
- Thẩm Lãng khom người lạy rồi nói:
- Trời không còn sớm nữa, ta đây liền cáo từ, tạm biệt thành chủ đại nhân
Ở trong vô số ánh mắt ngưỡng mộ, cùng mấy chục ánh mắt căm giận nghiến răng nghiến lợi, Thẩm Lãng bước lên xe ngựa lộng lẫy, nghênh ngang mà đi
Trận chiến hôm nay, rõ ràng thắng được vui vẻ nhẹ nhàng quá đi
Từ nay về sau, toàn bộ thành Huyền Vũ phải kể về truyền thuyết của hắn
..
Trong Huyền Vũ phủ Bá Tước
Bá Tước đại nhân có chút bất an đi qua đi lại trong đại sảnh, thỉnh thoảng lại hướng bên ngoài ngó quanh
- Kim Trung, Thẩm Lãng vẫn chưa về sao
Kim Trung đáp:
- Còn chưa về, thưa chủ nhân
Bá Tước đại nhân lại hỏi:
- Phái người đi tìm hiểu tin tức, cũng chưa trở về sao
Kim Trung lại đáp:
- Dạ chưa, thưa chủ nhân
Bá Tước đại nhân nói:
- Người phái theo âm thầm bảo hộ Thẩm Lãng, khả năng ứng phó đột phá nguy cơ có đủ hay không
Kim Trung nói:
- Ước chừng mười mấy người, hẳn đã đủ rồi
Bá Tước đại nhân ngẩng đầu nhìn mặt trời, trong lòng ông càng nóng nảy nhiều hơn
Nội tâm ông ta đã hối hận, tuy rằng không nói ra miệng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ông ta thực sự không nên thả Thẩm Lãng ra cửa, thằng nhóc kia không biết trời cao đất rộng, trực tiếp một người xông lên chống lại Điền Hoành, thua cũng chả sao, chỉ sợ thực sự gặp thua thiệt quá nhiều
Phía sau Điền Hoành kia vẫn còn Trương Tấn cùng thành chủ Liễu Vô Nham đấy
Chỉ sợ Thẩm Lãng không những phải thất bại thảm hại, đáng sợ nhất là sẽ gây thành đại họa
Trễ thế này đều chưa trở về nữa, thực sự chỉ sợ không những nó thua, mà gây thành đại họa mất rồi

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.