Sử Thượng Tối Cường Chuế Tế (Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử)

Chương 50: Vả mặt thật ác, nhục nhã vô cùng






Chương 50: Vả mặt thật ác, nhục nhã vô cùng



Hứa Văn Chiêu xem rất rõ ràng
Chín câu hỏi trước Thẩm Lãng tốn có mấy phút, chẳng hề có quá trình tính toán theo công thức gì, gần như chỉ liếc mắt nhìn liền viết ra đáp án
Ông ta vốn cho là Thẩm Lãng viết bừa một mạch
Thật không ngờ, chính xác hết
Chuyện này quá hoang đường mà
Chín câu hỏi này đã là những câu hỏi siêu khó, toàn bộ thành Huyền Vũ căn bản chả mấy người làm được
Dù cho bản thân Hứa Văn Chiêu, cũng tốn không ít thời gian, trải qua công thức tính toán, mới có thể giải hết
Thẩm Lãng chỉ tốn mấy phút thôi
Hắn, hắn làm sao mà được vậy
Mấu chốt là, hắn chẳng thèm dùng que tính kìa, vậy sao hắn tính công thức được nhỉ
Thẩm Lãng trước đến giờ chưa từng tiếp xúc qua môn toán nha, chẳng lẽ là trời sinh liền biết
Cái này quá khủng bố rồi
Hứa Văn Chiêu nhắm mắt lại, để tâm tình của ông ta bình tĩnh lại, sau đó đi xem câu hỏi thứ 10
Chín câu hỏi trước Thẩm Lãng đều đáp đúng, Hứa Văn Chiêu thế nào cũng mất mặt thôi
Mà câu thứ 10 kia, chính là bức tranh danh dự của môn toán, là thi đua trí tuệ thực sự
20 cây, mỗi hàng trồng 4 cây, tối đa trồng được mấy hàng
Câu hỏi này là ông ta xem từ sách toán cổ, hao tốn mười mấy năm, mới nghĩ ra sắp xếp thành 14 hàng
Hứa Văn Chiêu chắc mẩm Thẩm Lãng dứt khoát giải không ra, bởi vì đây là toán học cao cấp chân chính
Nhưng mà..
Chỉ nhìn thoáng qua thôi
Hứa Văn Chiêu cảm giác được da đầu tê dại, trên người từng đợt sởn tóc gáy
Đ*, Thẩm Lãng..
Ngươi điên rồi sao
Không phải, ông trời, ông điên rồi hả
Đây là bài hình học, vừa coi hiểu luôn
Hứa Văn Chiêu liếc mắt liền biết, Thẩm Lãng giải vượt trên 13 hàng
Sau đó, ông ta bắt đầu đếm
15, 16, 17, 18..
23
Trọn 23 hàng
Để cho người ta hoài nghi nhân sinh, rợn cả tóc gáy đấy
Mà sao hắn làm được chứ
20 cây, mỗi hàng 4 cây, ngươi trồng ra 23 hàng
Ngươi làm như thế nào đấy
Ngươi là người hay quỷ chứ
Hứa Văn Chiêu ta đây hao tốn hết mười mấy năm, mới trồng ra 14 hàng kia
Mấu chốt là Thẩm Lãng mới tốn bao lâu nhỉ
Không đến nửa canh giờ mà thôi
Trong nháy mắt ấy, Hứa Văn Chiêu thực sự hoài nghi trí thông minh của mình, thật sự nản lòng thoái chí mà
Ông ta nhiệt tình yêu thương môn toán, hơn nữa trình độ còn rất cao
Tuy rằng về khoa cử chưa có thành tựu gì, nhưng mà về môn toán, ông ta cảm thấy không có ai là đối thủ của mình hết
Chính vì vậy, ông mới quản lý toàn bộ sổ sách phủ Bá Tước, đóng vai trò quan trọng ở phủ Bá Tước
Vì vậy mà ông kiêu ngạo
Nhưng mà, ông ta phát hiện thành tựu toán học ấy của mình đã bị nghiền nát còn một đống cặn bã mà thôi
Vậy làm sao ông ta không thể suy sụp được đây
..
Phu nhân đang vẽ tranh
Võ công bà rất cao, nhưng là bởi vì từ nhỏ bị ép luyện, căn bản bà không thích
Bà chỉ thích hội họa mà thôi, vậy có phải bà vẽ rất đẹp phải không
Tóm lại từ trên xuống dưới phủ Bá Tước là không ai dám nói là không đẹp
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lúc này, người hầu của Bá Tước đại nhân từ ngoài vội vàng nhanh chóng báo:
- Phu nhân, chủ nhân mời người đến học đường một chuyến
Phu nhân thờ ơ bảo:
- Sao thế
Kim Mộc Thông phải ăn đòn hả
Vậy cứ để thầy đồ đánh đi
Người hầu của Bá Tước đại nhân nói:
- Không phải thế tử chịu đòn, là..
Gã chưa kịp nói xong, Bá Tước phu nhân bảo:
- Thầy đánh trò là chuyện bình thường, người khác ăn đòn cũng thế thôi
Người hầu giải thích:
- Là cô gia Thẩm Lãng, Hứa Văn Chiêu muốn đánh cô gia Thẩm Lãng 100 roi
- Véo..
– Cây cọ trên giấy Tuyên Thành xẹt một đường thật dài
Tranh của phu nhân hỏng rồi
- Hứa Văn Chiêu hắn phát khùng cái gì hả
Não úng nước rồi sao
- Bá Tước phu nhân giận dữ hét lên:
- Lãng nhi thông minh biết nhường nào, ngoan như thế, hắn cũng dám đánh
Dứt lời, bà chợt quăng cây cọ đi, nhanh chóng đi học đường
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Gã người hầu theo phía sau, đuổi không kịp bà, trong lòng gã không khỏi buồn thay cho thế tử nửa khắc
..
Hứa Văn Chiêu cầm bài giải của Thẩm Lãng, hai tay run, sắc mặt tái nhợt
Kế tiếp ông ta phải làm gì đây
Thật sự chẳng lẽ nhận thua, trước mặt mọi người đi xin lỗi thằng nhãi ranh Thẩm Lãng sao
Vậy thể diện của ông ta sao mà còn nổi
Sống trên đời, thể diện quan trọng lắm
Không được, tuyệt đối không xong
Hứa Văn Chiêu chợt cố tình xé nát bài thi củaThẩm Lãng, quở trách nói:
- Trò viết lộn xộn cái gì đây, một đề cũng chẳng đáp đúng nữa
Dù sao cũng xé bài rồi thì coi như chết cũng không đối chứng
Thấy cái cảnh này, Thẩm Lãng thực sự kinh ngạc
Tay Hứa Văn Chiêu này không chỉ đơn giản lòng dạ hẹp hòi, quả thực là nhân cách có chỗ thiếu sót
Chẳng lẽ các nhà toán học chỉ có EQ như vầy sao
Bá Tước đại nhân sao chịu đựng được đến giờ thế
Bá Tước đại nhân nhướng mày
Dù cho Thẩm Lãng không đáp đúng đề nào, ngươi cần gì phải xé nát đáp án của nó chứ
Hứa Văn Chiêu cầm bài giải của Thẩm Lãng xé sạch xong, lạnh giọng phán:
- Toàn bộ làm sai, lộn xộn hết, trò nói nên làm gì đây hả
Nhưng mà..
Thẩm Lãng chả thèm lo lắng gì sất, bởi vì hắn đó giờ thích nghĩ phần xấu nhất của con người, sớm chuẩn bị từ lâu
- Vừa rồi dư thời gian, cho nên học trò đã viết hai phần đáp án nhé
Thẩm Lãng đưa cho thầy đồ Lâm dạy 《 Kinh Dịch 》 nói:
- Thầy cũng tinh thông môn toán, giúp học trò xem một chút, trò đáp đúng mấy câu ạ
Lời này vừa ra, Hứa Văn Chiêu tức khắc sửng sốt
Thẩm Lãng ngươi giỏi lắm, ngươi nham hiểm đến như vậy sao?
Thân thể ông ta bỗng chao đảo, gần như muốn bất tỉnh đi
Mà lão thầy đồ tiếp nhận bài giải của Thẩm Lãng nói:
- Người nghiên cứu 《 Kinh Dịch 》 đều yêu thích toán học
Tuy rằng trình độ môn toán của ta không bằng Hứa tiên sinh, thế nhưng đúng sai đều biết
Sau đó, thầy đồ bắt đầu chấm bài thi
Nhìn từ đầu tới đuôi xong, thầy đồ hoàn toàn kinh ngạc sững sờ
Ông lão tràn ngập lòng tin với Thẩm Lãng, cảm thấy chí ít hắn có thể đáp đúng 3 đến 4 đề
Nhưng mà thật không ngờ, đúng hết luôn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đề trên bài này, có chút thực sự vô cùng xảo quyệt
Nhưng thú vị nhất vẫn là đề cuối cùng
Lão cũng nghiên cứu nhiều năm
Hứa Văn Chiêu xếp được 14 hàng, lão xếp được 15 hàng, chẳng qua lão không thèm biểu hiện ra mà thôi, nhưng trong lòng ông lão vẫn đắc ý
Thật không ngờ, Thẩm Lãng lại xếp được 23 hàng lận
Cái này..
cũng quá nghịch thiên đi
Cái này..
quả thực là thiên tài toán học nhé
Bá Tước đại nhân ở bên cạnh bèn hỏi:
- Lâm tiên sinh, như thế nào
Lão thầy đồ Lâm tiên sinh dạy Kinh dịch hướng Bá Tước đại nhân lạy rồi nói:
- Chúc mừng chủ nhân, giành được thiên tài toán thuật
Lão phu chưa từng nghe qua cũng mới thấy lần đầu
Bá Tước đại nhân nói:
- Vậy, nó đáp đúng mấy câu vậy
Lâm tiên sinh nói:
- Đáp đúng hết, hơn nữa trình độ toán học của Thẩm Lãng, đã vượt xa ranh giới của mười câu này, lão phu tự ti không bằng
Bá Tước đại nhân nhất thời không thể tin nổi, ông vui mừng không thôi
Lúc trước thằng con rể này liền khiến ông ngạc nhiên vui mừng mấy lần, nhất là trí nhớ siêu phàm kia
Nhưng môn toán là cần thầy dạy mới hiểu nha
Chẳng lẽ có người trời sinh liền biết ư
- Lãng nhi, con làm sao được vậy
- Bá Tước đại nhân nhịn không được bèn hỏi
Thẩm Lãng đáp:
- Nhạc phụ đại nhân, con tự học đấy
Bá Tước đại nhân bảo:
- Nhưng mà ̣ không có thầy dạy, sao tự học đến được trình độ này
Thẩm Lãng đáp:
- Nhạc phụ đại nhân, có đôi khi thiên tài ưu tú đến mức thực sự làm người ta tuyệt vọng
Bởi vì con đường toán học dựa vào 99% tài năng, còn 1% siêng năng
Lần này đến Kim Mộc Thông cũng chẳng thèm để ý đến hắn, cả Bá Tước đại nhân cũng chả muốn nghe nữa
Khó trách Thẩm Lãng nhà ngươi không có bạn
Kế tiếp, Bá Tước đại nhân muốn trực tiếp chất vấn Hứa Văn Chiêu, vì sao phải xé bài giải của Thẩm Lãng, nhưng ông nghĩ ở đây còn có mười mấy đứa học trò, liền ngậm miệng không nói
Vả mặt trước nhiều người, Bá Tước đại nhân vẫn làm không được
Nhưng mà, Thẩm Lãng lại thích nhất làm việc này
- Từ tiên sinh, vừa rồi vì sao thầy phải xé bài giải của học trò chứ, chẳng lẽ thầy muốn hủy diệt hết tất cả bằng chứng
- Thẩm Lãng bèn hỏi
Tức khắc, sắc mặt Hứa Văn Chiêu đều xanh mét, tức giận đến hàm răng kêu ken két
Thẩm Lãng nói:
- Hứa tiên sinh, thầy từng nói, đáp đúng năm câu thầy liền xin lỗi học trò
Giờ học trò đáp đúng mười câu, nên làm thế nào nhỉ
- Đương nhiên, để thầy nhận lỗi với học trò, học trò cũng không dám ép, cuối cùng học trò cũng là người tôn sư trọng đạo đi
Nhưng mà Hứa tiên sinh ngài làm thầy người ta, nhất định nói được làm được
Lời này vừa ra, toàn bộ mười mấy đứa học trò đều hưng phấn
Cảnh này mấy chục năm khó gặp đó nha
Cái ông Hứa Văn Chiêu hắc xì dầu ấy hôm nay bị mất mặt rồi sao
Tức khắc, ánh mắt mọi người đều nhìn Hứa Văn Chiêu
Toàn thân Hứa Văn Chiêu nóng rang, đây là giờ phút xưa nay ông ta mất mặt chưa từng có, thực sự hận đất không nứt ra, để ổng nhảy vào luôn
Thật chẳng lẽ phải đi xin lỗi thằng tiểu bạch kiểm Thẩm Lãng miệng còn hôi sữa sao
Thể diện của ông ta mất hết còn gì
- Hừ, không còn phép tắc, còn thể thống gì nữa
Sau đó, Hứa Văn Chiêu liền muốn trực tiếp bỏ đi
Hứa Văn Chiêu muốn ăn vạ
Ông ta đã quyết định, cùng lắm thì về sau ông ta không dạy học nữa, chỉ chuyên quản lý sổ sách phủ Bá Tước, cũng không cần gặp những đứa học sinh này
Mà lúc này, Bá Tước đại nhân lên tiếng
- Hứa tiên sinh, người làm thầy, quan trọng nhất là lời nói và việc làm đều mẫu mực, làm gương tốt
Đối với Bá Tước đại nhân mà nói, giọng điệu khi ông nói những lời này đã khá nặng
Hứa Văn Chiêu muốn phất tay áo đi, nhưng cuối cùng vẫn không dám, dù sao đây cũng là chủ tử của ông ta
Ngay sau đó, Bá Tước phu nhân yểu điệu đi đến, thanh âm dịu dàng lại kiên định nói:
- Đã làm sai chuyện, sẽ phải gánh chịu
Đã nói, thì phải làm
Hứa Văn Chiêu là họ hàng xa của phu nhân, cho nên Bá Tước phu nhân cũng coi như là núi dựa của ông ta
Hai người chủ nhân đều lên tiếng, ông ta cũng không dám làm càn quá mức
Thế là, Hứa Văn Chiêu cắn răng, đi tới trước mặt Thẩm Lãng, chắp tay khom lưng nói:
- Thật xin lỗi, Thẩm Lãng
Mới vừa rồi là ta càn rỡ quá đáng, mắng oan trò rồi
Sỉ nhục quá, chưa bao giờ sỉ nhục như vầy
Mặt đất ơi, hãy nứt ra một cái khe để ta chui vào đi
..
Chú thích của Bánh: Các vị đại lão, trong tay có phiếu đề cử đều đưa cho ta, nuôi nấng ta đi

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.