Chương 552: Trác Chiêu Nhan chết thảmChương 552: Trác Chiêu Nhan chết thảm
Lúc này Trác Chiêu Nhan mới dần dần phản ứng kịp, tinh thần chấn động, thân thể run ray đứng không vững nữa, bất cứ lúc nào cũng có thể ngã xuống đất
Tất cả xảy ra quá nhanh, đến tột cùng xảy ra chuyện gì
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Chôn nhiều hỏa dược, nhiều dầu như vậy, vì sao hầu phủ còn chưa nổ tung
Mẹ của Thẩm Lãng sao lại biến thành Tuyết Ẩn
Chốc lát sau, một khuôn mặt quen thuộc xuất hiện trước Trác Chiêu Nhan, chính là tâm phúc của nàng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tu đạo sĩI
Chỉ thấy người này đi thẳng tới trước Thẩm Lãng, hai chân quỳ xuống, lệ rơi đầy mặt nói: "Lão nô Từ Phàm, bái kiến bệ hạ
Trac Chiêu Nhan không dám tin nói: "Ngươi, ngươi là ai
Ta đã điều tra thân phận của ngươi, ngươi vốn là đệ tử bị Liên Sơn Đạo Cung đuổi đi, thân phận không có vấn đề, ngươi không thể nào là người của Thẩm Lãng
Tu Phàm nói: "Không sai, ta là đồ vật bị Liên Sơn Đạo Cung vứt bỏ, nhưng ta còn một thân phận khác, chính là con cuôi của Khương Ly bệ hạ, giống như Khổ Đầu Hoan và Lan Phong Tử
Trác Chiêu Nhan nói: "Không thể nào, bộ dạng của ngươi không giống có huyết mạch đặc thù
Từ Phàm nói: "Chỉ có một số nhân tài được Khương Ly bệ hạ bồi dưỡng, mới có huyết mạch đặc thù, phần lớn người yêu thích khoa học huyền bí, trong mắt các ngươi chỉ có những nhân tài đó
"Nào biết năm đó, bệ hạ xây dựng học đường, đại bộ phận học sinh đều là người bình thường, chúng ta sống trên núi từ nhỏ, ở với cha mẹ, học hỏi đủ loại kiến thức, sống một cuộc sống tự do hạnh phúc
"Cho đến một ngày kia, chúng ta mất tất cả, biến thành cô nhi, lúc đó Lan Phong Tử mới 10 tuổi, ta lớn hơn chút
Từ Phàm chà lau nước mắt, run rẩy nói: "Ta vĩnh viễn không bao giờ quên, phụ thân ta, mẫu thân của ta, muội muội của ta..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Bị tên súc sinh Doanh Nghiễm xử tử
Ta thề phải báo thù
"Ta không giỏi võ công, lại biết chút ít thuạt luyện kim, cho nên ta đến Liên Sơn Đạo cung, trong lúc thí nghiệm, vô tình làm nổ banh hai tòa nhà, bởi vậy bị trục xuất khỏi đạo cung, lưu lạc thiên hạ
"Ta thử dùng thuật luyện kim ám sát cha con Doanh Nghiễm, kết quả toàn bộ đều thất bại
Cuối cùng Thẩm Lãng bệ hạ xuất hiện, hy vọng của ta, ánh sáng của ta hiện ra
"Ta vốn có thể đi theo Khổ Đầu Hoan, đi theo Lan Phong Tử, đi theo vua Căng tới tộc Sa Man, nhưng ta không đi, ta chọn ở lại, ta chọn ở bên cạnh Trác Chiêu Nhan ngươi
Thật ra người như Từ Phàm còn rất nhiều, khi thân phận của Thẩm Lãng bại lộ, bọn họ dồn dập chạy tới, nhưng chưa tới kịp, Thẩm Lãng đã ra biển
Những người này, một phần bị bắt, phần lớn còn lại tiếp tục ẩn núp
Trac Chiêu Nhan run rẩy nói: "Nhưng..
Nhưng ngươi..
Từ Phàm nói: "Ta biểu hiện lưu luyến si mê ngươi, hơn nữa còn chữa khỏi bệnh cho ngươi ba lần, đúng không
Trác Chiêu Nhan hết sức đa nghị, rất khó tin tưởng ai, dù cho Từ Phàm hiến phối phương hỏa dược cho nàng, vẫn không chiếm được lòng tin của nàng, thậm chí còn nhém bị giết người diệt khẩu
Sở dĩ gã được Trác Chiêu Nhan hoàn toàn tín nhiệm, bởi vì Từ Phàm chữa bệnh cho nàng, cứu mạng của nàng, còn có một căn bệnh không thể diễn tả được
"Ngươi muốn giết ta cũng không khó, vì sao không động thủ
Trác Chiêu Nhan rít lên
Từ Phàm nói: "Nếu ngươi chết, hầu phủ sẽ rơi vào trong tay người khác
Cho đến khi bệ hạ trở về, ngươi không thể chết
Ngay lúc này, Trác Nhất Tâm đã bị trói lại, cái cổ tứ chi đều bị cột dây
Trác Chiêu Nhan run rẩy kịch liệt, đó là em trai của nàng, người thừa kế duy nhất của gia tộc họ Trác
Năm con chiến mã chậm rãi tiến bước, thân thể của Trác Nhất Tâm bị kéo căng, lơ lửng trên không trung
"Ah, ah, ah..
"Tỷ tỷ, cứu mạng, cứu mạng
An Đình bá tước trẻ tuổi, sợ đến mức cứt đái cùng ra, hồn phi phách tán
Trác Chiêu Nhan lạnh lùng nói: "Thẩm Lãng
Sao ngươi đối xử với Trác thị như vậy
Chúng ta vốn không thù không oán, là dư nghiệt của phụ thân ngươi lưu lạc đến nhà của ta, mang tai họa ngặp đầu cho Trác thị
"Ta làm tất cả có lỗi gì
Ta chỉ ra và xác nhận thân phận của ngươi, là sai sao
Thẩm Lãng nhúng vay: "Trác tiểu thư, chỉ trẻ con mới nói đúng sai, ngươi cũng nghĩ thế, đúng không
Sau đó hắn vung tay lên
Năm con chiến mã bị quất roi, hí dài một tiếng, đạp vó chạy như điên, Trác Nhất Tâm bị xé nát trong nháy mắt
Trác Chiêu Nhan chống đỡ không nổi nữa, ngã ngồi xuống đất
Quân Niết Bàn cầm loan đao chém xuống, sắc mặt lạnh lùng, ngắn ngủi mấy phút, hơn một trăm tộc nhân họ Trác bị giết sạch
Thẩm Lãng cười nói: "Trác tiểu thư, chỉ còn mình người
Để ta đưa ngươi lên đường, đoàn tụ với gia đình
Trác Chiêu Nhan hoảng sợ, da mặt giật giật, nước mắt và nước mũi tuôn ra, dùng hết khí lực quỳ xuống
"Thẩm Lãng
Thắng làm vua, thua làm giặc, ta chỉ muốn sống, nhục nhã cỡ nào ta cũng chịu được
Trác Chiêu Nhan khóc thút thít nói: "Ngươi chà đạp ta thế nào cũng được, xin ngươi tha mạng cho ta
Thẩm Lãng nhắm mắt, nhớ lại con người của Trác Triêu Nhan, nàng trời sanh xấu xa, khác Chung Sư Sư
Chung Sư Sư kiêu ngạo hóng hách, bản tính lại không phải độc xà
Mà Trác Chiêu Nhan, cả người từ trên xuống dưới đều là chất độc chảy xuôi
Hắn vĩnh viễn không bao giờ quên, thời điểm Mộc Lan sinh ra Trầm Dã, sinh cơ tiêu tán từng ngày, Trác Chiêu Nhan tới uy hiếp hắn thế nào
Cừu Hào không nằm trong danh sách đen của hắn, nhưng Trác Chiêu Nhan nằm trên vị trí cao
Thẩm Lãng nói: 'Phế bỏ gân mạch
Tuyết Ẩn tiến lên, chặt đứt gân mạch tứ chi của Trác Chiêu Nhan
Sau đó Thẩm Lãng lấy ra một sợi dây thừng, đeo lên cổ Trác Chiêu Nhan
"Thẩm Lãng, ngươi muốn làm gì
Ngươi muốn làm gì
"Ngươi đừng giết ta, ta nguyện làm nô, làm heo làm chó hầu hạ ngươi
Trác Chiêu Nhan sợ hãi thét to
Thẩm Lãng leo lên chiến mã Amazon cao lớn, hạ lệnh: "Hồi phủ
Hắn thúc ngựa chạy đi, Trác Chiêu Nhan bị kéo lê trên đất, không ngừng kêu rên thảm thiết
Nửa giờ sau, Thẩm Lãng về tới hầu phủ Huyền Vũ, Trác Chiêu Nhan đã chết, không biết chết từ lúc nào
Đám người Kim Trác, Tô Bội Bội, Kim Mộc Thông tiến vào hầu phủ, vui mừng khôn xiết kiểm tra nhà, kiểm tra mỗi một căn phòng
Hơn hai năm, rốt cục đoạt lại, rốt cục về nhà của mình
Thẩm Lãng đi vào viện của mình, Băng Nhi và mấy người làm đang quét dọn, hải tử đang chạy đùa chung quanh
Hai năm rồi, Thẩm Lãng vẫn ngửi được mùi của Mộc Lan như cũ
Hắn đưa tay vuốt ve cái bàn, cái ghế, còn có bức tường khắc tên cừu nhân