Năm đó trên cổ Lãng Châu, Thác Bạt Dã nghe Kim tộc hào hùng kể lại chuyện Tây Hoang chưởng hùng đã từng đề cập đến một đoạn đồn đại sáu mươi năm trước.
Kim tộc trưởng lưu lại tiên tử quý tộc vốn là trưởng lão Kim tộc tài ba, phong thái tuyệt luân tâm cao khí ngạo làm việc, bởi vậy mà bị người có việc tốt Đại Hoang liệt vào danh sách "Đại Hoang thập đại yêu nữ".
Năm đó trong Bàn Đào hội có rất nhiều thiếu niên quý hầu của năm tộc muốn kết bạn cùng nàng nhưng lại vô tình bị chọc mù hai mắt suýt nữa khiến cho sóng to gió lớn.
Bạch Đế tức giận đem nàng giam lỏng trên núi Trường Lưu, không cho phép ra ngoài.
Kỳ trưởng lão thỉnh cầu Ngũ Tộc thiếu niên anh kiệt chỉ mong trong đó có người được vĩ thị coi trọng, thuần phục tính kiêu ngạo của nàng.
Đệ tử thế gia của năm tộc phần lớn tránh lui Tam xá chỉ có một vài kẻ háo sắc nghe gió đi tới lại bị nàng hạ ngũ lưỡng chế làm nhục sống không bằng chết.
Mấy tên thiếu niên vô lại sau khi bị nhục liền oán hận một lòng trả thù.
Lập tức thiết lập kế tiếp đám người Vô Du trưởng lão lúc không ở đây dụ dỗ Thạch Di tiến về Trường Lưu sơn.
Lúc đó Thạch Di bất quá năm Nhược Quan cũng đã nổi danh thiên hạ.
Nhưng hắn ít nói một lòng tu hành võ học pháp thuật trốn ở núi sâu Côn Luân, hai tai không nghe thấy chuyện bên ngoài núi, chính là "Thạch Đầu Người" trứ danh của Đại Hoang.
Người trong thiên hạ mặc dù nghe danh hắn, nhưng cũng không có mấy người biết đến hắn.
Cũng không biết bị mấy thiếu niên kia đầu độc Hồ Thạch gì đó, hay một ngọn núi Trường Lưu sơn hồ đồ xông vào khuê phòng tiên tử trường lưu một đống ngôn ngữ kỳ quái.
Chỉ là tiên tử Trường Lưu là Thạch Di cũng là do thiếu niên khinh bạc đến cầu hôn nên dưới cơn giận dữ cực kỳ tàn nhẫn.
Nhưng bất luận nàng dùng toàn lực cũng không thể làm gì được Thạch Di.
Lưu lại tiên tử bại tâm phục khẩu phục đối với thiếu niên chất phác Mộc Bất Động này cũng âm thầm nảy sinh ý ái mộ, chỉ chờ hắn lại lần nữa tới cửa cầu hôn.
Nào ngờ tới chuyện Thạch Di một đi không trở lại, tin tức hoàn toàn biến mất.
Đám thiếu niên vô lại kia thừa cơ trắng trợn tuyên dương trong Hồng La trướng, Thạch Di dưới băng sa làm sao mở miệng trêu ghẹo tiên tử, giữ lại tiên tử giận dữ và xấu hổ muốn chết thì sao có thể thảm bại trong tay Thạch Di, thậm chí trái tim còn đập thình thịch., Thần hồn Thạch Di điên đảo như thế nào mà cuối cùng lại tan thành mây khói, không còn chút tin tức nào nữa.
Âm thanh như nước miếng tung bay đầy nét miêu tả ở các chi tiết lại càng được tô thêm vẻ tinh tế, phảng phất như tận mắt chứng kiến tất cả những gì xảy ra.
Một truyền mười, thập truyền trăm lần tình tiết xấu xa không khỏi tăng thêm rất nhiều tình tiết dâm loạn của hương diễm bỉ ổi, thậm chí cả người áo ngôn cũng đỏ mặt, trợn mắt há hốc mồm.
Nhất thời trở thành chuyện phong lưu vận sự của Đại Hoang.
Cuối cùng trong tai của Vô trưởng lão lúc truyền đến câu chuyện đã biến thành tiên tử trường lưu tắm, bị Thạch Di đụng vào đương thời điểm giao chiến sặc sỡ thảo luận.
Một khi thất thủ, hai người sẽ bị bắt đi diễn hóa thành yêu tinh đánh nhau.
Vô trưởng lão xấu hổ giận dữ mắng mỏ tiên tử Trường Lưu, lại tấu Bạch Đế trọng phạt Thạch Di một trận.
Bạch Đế Tức Nhân đề nghị dứt khoát gả tiên tử trường lưu cùng Thạch Di; nào ngờ Thạch Di chuyên tâm tu luyện pháp thuật võ học đối với nam nữ lại không có hứng thú từ chối tin tức của Côn gia mà còn trở thành trò cười của Đại Hoang.
Ngày đó bị Trường Lưu tiên tử làm nhục, thừa thế nhảy xuống giếng, dốc hết sức gạt bỏ mọi tin tức.
Sự kiêu ngạo của tiên tử Lưu Chấn Huyên thiếu chút nữa đã khiến Thạch Di tức muốn bể phổi, lại không chịu nhận lấy hắn mà nổi giận đùng đùng, một mình xông vào Côn Luân Tây Phong cốc muốn cùng Thạch Di quyết một trận tử chiến.
Côn Luân như suối, mọi người nhao nhao chạy tới Tây Phong cốc xem náo nhiệt.
Tu vi của tiên tử Lưu Chấn Huyên so với Thạch Di đâu chỉ có mười vạn tám tên trong lúc chiến đấu mà đã bị bắt giữ.
Cứ như vậy liên tiếp bại trong trận chiến, thất bại trong trận chiến cũng không mảy may.
Trước bao nhiêu con mắt như vậy đều là tiếng cười trên sự đau khổ của người khác, tiếng cười ồn ào huyên náo.
Tiên tử giữ lại giận dữ quay người nhảy vào Phong Long giản không biết tung tích.
Cái khe kia chính là khe đất sâu thẳm trong lòng đất Côn Lôn Sơn, một khi tiến vào cửu tử nhất sinh.
Tất cả mọi người đều cho rằng ả đã chết dưới cái khe đó hai năm rồi, sau đó ả lại xuất hiện một lần nữa khiêu chiến Thạch Di ở Tây Phong cốc.
Cũng không biết gặp phải pháp thuật võ công thần kỳ gì mà đột nhiên tăng mạnh đấu với Thạch Di cả trăm hiệp nhưng cuối cùng vẫn bị Thạch Di đánh bại một thước.
Ả căm giận rời khỏi trọng thệ, cuối cùng có ngày phải đánh bại Thạch Di, cầu xin tha mạng.
Sau đó cứ hai ba năm nàng nhất định sẽ tái hiện lại thông lệ một lần Đại Hoang đánh với Thạch Di.
Tuy chưa bao giờ thắng nửa chiêu nhưng thần tiến bộ của nàng chỉ có thể dùng từ thần tốc không thể tưởng tượng nổi.
Thân pháp nhanh như quỷ mị chân khí lăng lệ ác liệt hơn điện dùng tuyệt thế thần uy của Thạch Di cũng phải sau ngàn chiêu mới có thể đánh bại.
Phóng mắt khắp Đại Hoang cũng chỉ có ba mươi người này mà thôi.
Kể từ năm năm trước tại Ngọc Hư phong bị bại thảm trong tay Kim Thần, sau đó nàng đã lâu không xuất hiện tất cả mọi người, hơn phân nửa đã trọng thương mà chết ở chỗ này.
Nghĩ đến nàng dùng lưu tinh vẫn luyện chế thần binh chính là muốn đánh bại sỉ nhục Thạch Di năm đó trong ước đấu.
Gió lớn cổ vũ băng tuyết tung bay khắp hồ tinh thần lóe lên ánh sáng màu sắc thê lương.
Tiên tử bỗng nhiên khuôn mặt mộc lập lại trong ảo ảnh Nghê Quang cầu vồng tựa hồ bị cô xạ tiên tử gợi lên chuyện cũ buồn vui muốn khóc còn cười.
Thác Bạt Dã thấy nàng tuy vẫn tú lệ như trước nhưng hình dung tiều tụy đa dạng hung lệ như một phu nhân điên khùng từ xa nhớ lại phong thái quyến rũ tuyệt thế năm xưa: Trong lòng cảm thấy đồng tình, thầm nghĩ: "Nàng cả đời tranh cường háo thắng, quả thực là một kẻ đáng thương.
Cho dù có thể đánh bại Kim Thần một tuyết trước khi rửa nhục nhưng sao có thể đuổi nàng về năm tháng?"
Đúng lúc này tiên tử đột nhiên lớn tiếng cười dài nói: "Cô nương?
Nàng ta đã sớm chết ở Phong Long giản rồi!
Xú nha đầu ngươi đã biết trưởng lưu tiên tử nhất định là gian tế lão khốn kiếp phái tới.
Ta muốn giết các ngươi báo thù cho tiên tử Trường Lưu!"
Thân ảnh hơi lóe lên thải quang hoa mắt.
Thác Bạt Dã chỉ cảm thấy chân khí cuồng phong đập vào mặt còn chưa kịp phản ứng cổ vũ vai phải, sườn trái đột nhiên kịch liệt đau nhức như bị núi cao đánh trúng ngực, miệng hét to một tiếng rồi phun máu bay ngược ra sau.
Tấm tuyết trên mặt đất bị đánh trúng làm cho đau muốn ngất đi.
Trong lòng kinh sợ vì thân thủ của mụ điên này thật nhanh!
Lúc ngưng thần nhìn lại thì Cô Xạ tiên tử ngây ra như băng tuyết ngưng tụ thành thân thể thật sự.
Vị tiên tử này đứng ở bên cạnh "Giống như dòng nước quanh năm" đỡ lấy cổ của nàng, hào quang lưu vũ.
Trong nháy mắt bọn họ lại không có chút cơ hội né tránh nào.
Thác Bạt Dã kinh hãi và sợ hãi không giải thích được.
Lúc trước giao thủ với Trường Lưu tiên tử biết rõ tu vi của nàng mặc dù so với mình bất quá chỉ hơn một nửa so với Cô xạ tiên tử mà thôi.
Lấy lực lượng của hai người bọn họ dù không thể thắng được cũng tuyệt đối sẽ không bại nhanh chóng chật vật như thế.
Chẳng lẽ...
Không lẽ lại là thần xích chi công sao?
Quả nhiên nghe trưởng lão lưu tiên tử lại cười lớn nói: "Một tấc!"
Nhất tấc quang âm!
Có như dòng nước "Phổ thiên hạ" còn có ai có thể địch lại ta một tấc quang âm!"
Thác Bạt Bạt Dã nhíu mày suy nghĩ đột nhiên nhớ lại trong Ngũ Hành Phổ có một loại tuyệt học "Hồi Quang Quyết" thất truyền đã lâu trong đó liền có một thức "Nhất Thốn Âm" có thể trong thời gian ngắn tung hoành trăm trượng "Nhất Thốn quang âm".
Thử nghĩ nếu ai có thể trong nháy mắt xuyên hành Bách Trượng Thiên, có ai có thể ngăn cản một kích nhanh chóng của hắn?
Tiên tử lưu lại tốc độ gió mạnh mạnh mẽ như "Hồi quang quyết" này hẳn là cố ý tu hành.
Được thần thước trợ giúp uy lực gấp trăm lần rốt cuộc tu thành " mốt tấc quang âm" Kinh Thần Khấp Quỷ này.
Trong nháy mắt đã đánh bại hai đại cao thủ đương đại Thái Dương Ô và Tuyết Vũ Hạc, kỳ quái gọi là Thanh Minh bay vòng vòng trên bầu trời rơi xuống bên cạnh Thác Bạt Dã.
Thác Bạt Bạt Dã dã tâm hoảng sợ chậm rãi bò dậy suy nghĩ: "Nàng ta có giỏi thì dùng "Nhất Thốn âm" này cũng khiến cho thập đại đế cũng không kịp ngăn cản!"
Lưu lại tiên tử cười nói: "Một tấc ánh sáng đỏ nhan lão tựa như dòng nước chảy trắng trẻo.
Xú nha đầu ngươi sớm muộn gì cũng chết, không cần phải chờ đến lúc Bạch Sinh không công nữa!"
Ngón tay khẽ nhúc nhích liền đưa Thần Xích vào.
Đảm tâm Thác Bạt như muốn nứt vỡ, hoảng hốt kêu lên: "Dừng tay!"
Bỗng dưng điện giật vọt lên, bất chấp tất cả mà phóng tới Huyễn Quang, cuồng phong như điện.
Thác Bạt Bạt Niệm Lực còn chưa kịp phản ứng, đã bị tiên tử lâu năm liên tiếp đập trúng, đau đớn thấu tim gan văng ra xa mấy chục trượng.
Tiên tử Lưu lại, xoay người cưỡi Ngũ Vĩ Xích Báo bao quanh cô xạ tiên tử chậm rãi đi vòng quanh động thủ, thần thước trong tay thanh thúy cười nói: "Chỉ bằng thân thủ của ngươi cũng muốn cứu nàng sao?"
Thác Bạt Dã cắn răng bò dậy, thấy Cô xạ tiên tử mặt mày trắng như tuyết đang nhìn mình, trong lòng cực kỳ lo lắng cho nhiệt huyết trong phút chốc đang nhanh chóng an ủi không thôi.
Tinh thần gã đại chấn tất cả đau đớn tan thành mây khói.
Lập tức cười ha hả nói: "Không tệ hơn tiền bối bao nhiêu ngàn vạn dặm, đương nhiên không cứu được nàng ta.
Nhưng nếu ngươi làm nàng bị thương một cọng lông tơ thì đêm nay đừng hòng nhìn thấy Kim Thần."
Tiên tử để lại ân cần hỏi: "Ngươi cái gì?"
Thác Bạt Dã lặng lẽ cười nói: "Chuyện đã đến nước này ta liền ăn ngay nói thật!
Chúng ta đúng là phụng mệnh Kim Thần tới đây ném đá hỏi đường."
Cô xạ tiên tử thu ba nhộn nhạo vừa kinh ngạc không biết hắn rốt cuộc có ý gì.
Thác Bạt Bạt Nghiệp nói: "Bà tiên nữ điên như tiên nữ này tâm trí loạn lạc chỉ có một lòng muốn đánh bại Kim Thần mới có thể cứu được ngươi.
Mặc dù có chút không chịu nổi tình thế khẩn cấp nhưng cũng chỉ có thể đưa ra hạ sách này thôi."
Tiên tử Trường Lưu Chấn Huyên bỗng nhiên cười the thé nói: "Ta đoán không tệ chứ!
Lão hỗn đản ngươi biết rõ ta không đấu lại ngươi co đầu rụt cổ không dám hiện thân lại kêu hai tên khốn kiếp này tới làm thám tử..."
Thần thước dưới sự kích động kịch liệt rung động của ánh trăng trên thân thước lóe lên rồi huyễn quang tán loạn.
Sưu sưu sưu sưu sưu sưu Lúc này trong lòng Thác Bạt Dã đột nhiên nhảy lên một đạo quang mang màu lục nhạt.
Cúi đầu nhìn xuống chỉ thấy Bắc Đẩu Thất Tinh điên cuồng bay lượn với ánh sáng rực rỡ, trong lòng kinh ngạc không biết vì sao, Bắc Đẩu đang kinh ngạc lại vội vàng ngừng lại chỉ xéo chữ "Thân".
Tiên tử Lưu lại tay cầm Thần Xích nghiêm nghị nói: "Xú như ngươi ta giết nha đầu này liền thấy lão khốn nạn này là có ý gì?"
Thác Bạt Dã đang chờ câu nói này của ả ta, lớn tiếng nói: "Ngự Phong thuật của hai người chúng ta trong thiên hạ có thể tính được một hai loại Ngự Phong Lang gì đó so sánh với chúng ta thì trở thành chó leo bùn đất.
Kim Thần nghe ngươi đang luyện chế "Giống như dòng nước" liền bảo chúng ta đến đây thăm dò xem rốt cuộc Thần Xích của ngươi luyện thành hay không, không có hai thì nhìn xem "Nhất Thốn Âm" của ngươi rốt cuộc nhanh đến mức nào.
Nếu như ngươi luyện thành Nhất Thốn Âm Quang Âm của Thần Xích còn nhanh hơn chúng ta bay nhanh hơn, vậy thì hắn sẽ dứt khoát không để cho ngươi thua được truyền tới Đại Hoang làm người..."
Thấy tiên tử để lại hàng mày liễu nghiến răng nghiến lợi biết rõ nàng đã tin tưởng trong lòng, cười thầm nói: "...
Hắn hạ "Trúc Trùng và Cốt Cổ" trên người chúng ta, một khi chúng ta gặp bất trắc gì đó thì cổ trùng trong người hắn sẽ đồng thời mất mạng.
Hắn cũng không thể nào đem Chương Phổ Sơn này."
Tiên tử Lưu lại hung tợn nhìn chằm chằm hắn, đột nhiên tiếng cười the thé vang lên quanh thân Thần Xích cũng theo đó lay động không thôi.
Thác Bạt Bạt mười hai canh giờ trong lòng Dã Hài Tử lập tức sáng lóng lánh, chuôi đấu xoay chuyển lung tung.
Hô hấp của Thác Bạt Dã bỗng dưng dừng lại, thần quang chớp lóe: "Lẽ nào biến hóa của thập nhị canh giờ này có liên quan với "Giống như nước chảy" năm sao?"
Một ý niệm đã dừng lại ở chuôi của Bắc Đẩu muôi.
Bỗng nhiên tiên tử Lưu Chấn Huyên cưỡi con báo đỏ di chuyển đứng dưới Tây Thiên Minh Nguyệt, mà chữ "Dậu" trên cán của thời điểm mười hai giờ đã ở ngay vị trí chính tây!
Trong lòng bỗng mừng như điên.
Tiên tử Lưu lại cười lớn nói: "Xú tiểu tử ngươi miệng toàn nói bậy nói bạ là sợ ai?
Lão hỗn đản kia một khi không dùng cổ nhị cuồng vọng tự đại, lại si mê võ học, nếu biết ta tu thành "Nhất thốn quang âm" thì cho dù biết rõ là chết cũng nhất định muốn đi mở mang kiến thức!
Ngươi muốn cứu nha đầu thối kia thế nhưng lại nói ra những lời nói dối vớ vẩn bực này thật đúng là buồn cười!"
Thác Bạt Bạt Dã thất vọng, thầm kêu khổ không nghĩ tới bà nương này lại điên điên điên khùng khùng khùng, làm cho đầu óc tỉnh táo đến nỗi lại hơn xa hiểu biết về Thạch Di của mình lần này.
Nhưng lần này lại thông minh bị thông minh hồ đồ hại quá hóa vụng.
Gã thầm nghĩ: "Hắn tám chín phần là gặp phải một mụ điên có da cá khó chơi như vậy quả thật là Phố chợ.
Nếu có đủ mười hai thần bàn này, ta đã cược một phen rồi cũng mạnh mẽ bó tay chờ chết."
Lập tức cười ha hả nói: "Mụ thối bị ngươi vạch trần.
Đại Hội Bàn Đào sẽ vội vàng ngay lập tức, nào có thời gian rảnh rỗi thấy tên bại tướng dưới tay ngươi?
Hắn bảo chúng ta tới xem xem rốt cuộc ngươi có bao nhiêu tiến triển.
Kim Thần ta địch không lại ba chiêu của hắn, nếu ngươi có thể đánh bại ta trong vòng ba chiêu, hắn sẽ tự tìm ngươi đọ sức."
Trường Lưu tiên tử nhướng mày cười lạnh lùng nói: "Chỉ bằng ngươi?
Ta chỉ cần một chiêu đã có thể giết ngươi ba chiêu?"
Thác Bạt Dã cười nói: "Vừa rồi ta chỉ muốn thử xem thân thủ của ngươi cơ bản là dốc hết toàn lực mà thôi.
Như vậy đi!
Ta bịt mắt ngươi nếu trong vòng ba chiêu mà đánh bại được ta muốn đoạt lại tự nhiên.
Nếu ngươi không thể thả vị tiên tử này chúng ta cũng tốt trở về đoạt mạng."
Cô xạ tiên tử than nhẹ một tiếng, khuôn mặt xinh đẹp lập tức trắng bệch."Quang Âm Nhất Thốn" của Trường Lưu tiên tử nhanh hơn Thiểm Điện Vô Địch Thiên Hạ mấy lần, nếu hắn có thể tránh được một kích này là may mắn.
Lại dám nhờ Đại Mông thượng lộ con mắt ngăn cản ba chiêu?
Nếu...
Nếu hơi không cẩn thận...
Trong lòng của nàng bỗng lạnh lẽo, không dám nghĩ tiếp.
Lông mày nhíu chặt nhìn Thác Bạt Dã, nhẹ nhàng lắc đầu.
Thác Bạt Dã mỉm cười truyền âm nói: "Tiên tử tỷ tỷ yên tâm ta tự có cách."
Cô xạ tiên tử thấy hắn đã tính trước thì an tâm hơn một chút.
Tiên tử lưu lại ánh mắt sắc bén trừng mắt nhìn Thác Bạt Dã đầy uy nghiêm đáng sợ nói: "Tự bản thân ngươi muốn chết cũng không thể trách ta được!"
Thác Bạt Bạt Dã mỉm cười phiêu nhiên bay đến giữa không trung ngưng phong dừng lại.
Tay trái kéo xuống một tấm vải bố kẹp chặt hai mắt ở trong đó, vừa vặn hai mắt kẹp chặt lại.
Trước mắt nhất thời một mảnh đen kịt chỉ có thể trông thấy Bắc Đẩu Thất Tinh lập lòe lòe lòe nhẹ nhàng lay động, khẽ mỉm cười nói: "Xin mời!"
Đoạn Kiếm dưới ánh trăng sáng lên một đạo bích quang huyễn lệ.
Tiên tử lưu lại nụ cười lạnh không nói, thần thước bay lượn, quang mang lóng lánh cưỡi Xích báo vận luật đi tới.
Nước Thiên Hồ dập dờn ngũ quang thập sắc băng tuyết mênh mông du dương cuốn qua mặt hồ sáng rực rỡ trong vạn quang trụ.
Tiên tử cưỡi Xích Báo đạp sóng Trục Lãng chậm rãi đi về phía trước.
Thác Bạt Dã cưỡi gió phiêu nhiên mà lui về phía sau, từ đầu đến cuối bảo trì khoảng cách gần trăm trượng với nàng, mỉm cười trấn định tự nhiên như kiếm gãy thủy chung chỉ thẳng mi tâm nàng.
Cô xạ tiên tử đứng trên băng tuyết yên lặng quan sát, trái tim đập thình thịch, căng thẳng và lo lắng chưa từng có.
Bỗng nhiên nhớ tới đêm trăng ở Thanh Đế uyển của Ngọc Bình phong bốn năm trước.
Nàng ẩn thân trong bụi trúc đình viện nhìn hắn dũng cảm động thân cận với Thủy Yêu của Triêu Dương cốc, trong lòng không hiểu sao co rút lại.
Khi đó, trẻ con ngây thơ như một đứa trẻ còn chưa trưởng thành.
Ánh mắt tinh khiết, nụ cười ấm áp từng khiến cô như đã từng quen biết.
Hắn đứng bên hồ trăng nghiêng người tựa Bạch Long Lộc thổi sáo trúc...
Tình cảnh như trong tranh đến nay đã bốn năm.
Đêm nay nơi đây cách nhau ngàn núi vạn sông suốt đêm đều là núi, đêm trăng, tình cảnh bên hồ tương tự nhân vật.
Dường như giữa hắn và nàng có cái gì tựa hồ sinh cái gì đó...
Mấy ngày nay từng màn từng màn đồng hành cùng hắn nhanh như chớp xẹt qua não hải: Chưa bao giờ cảm xúc bành trướng như lúc này, ý thức được hắn không còn là thiếu niên anh vũ phóng khoáng ngày đó nữa, khóe miệng vui sướng hiện lên vẻ ấm áp, không nhịn được mỉm cười.
Đột nhiên nhớ tới Tam Sinh Thạch mê ly lóng lánh trên Phương Sơn, lúc này hắn đang cùng với tiên tử Trường Lưu mỉm cười, dần dần ảm đạm bất an, lo lắng... lại như mây đen bao phủ.
Tâm hải chìm nổi phập phồng.
Lúc này hàn phong cổ vũ sóng cả mãnh liệt dưới đáy hồ, ngàn vạn Nghê Quang kịch liệt lắc lư, tiên tử lưu lại đột nhiên biến mất trên Xích Báo!
Trái tim cô xạ tiên tử đập mạnh đã thấy Thác Bạt Dã hét lớn một tiếng, một đạo bích quang cuồng vũ như kiếm gãy cuồng mãnh đâm về phía sau phải."Phanh!"
Sóng khí cực lớn nổ tung giữa không trung, bắn ra như hàng vạn đóa hoa cúc rực rỡ.
Thác Bạt Dã hét lớn: "Một chiêu!"
Áo xanh bay lên trời, như tiên nhân thừa gió quay về.
Một quầng sáng nhàn nhạt lấp lánh xung quanh hắn bỗng nhiên tan biến.
Thác Bạt Bạt Tùng nói: "Hai chiêu!"
Hồi thủ vũ kiếm đột nhiên trầm xuống như lưu tinh hạ xuống; kiếm quang xanh biếc vắt ngang trời còn chưa hoàn toàn tan hết.
Hắn rên lên một tiếng, xé rách quần áo trên lưng bắn ra một đạo huyết tiễn.
Cô xạ tiên tử hoa dung thất sắc tạm thời ngay cả hô hấp cũng dừng lại.
Mắt thấy Thác Bạt Bạt Thanh Khiếu dùng "Xuân Diệp quyết" phong bế thương thế mới thở phào nhẹ nhõm.
Thác Bạt Dã cưỡi gió vun vút" chạy thục mạng ngưng thần tụ khí đề phòng tiên tử còn lưu lại một kích cuối cùng.
Bắc Đẩu Thất Tinh trong tầm mắt đen kịt nhanh chóng xoay quanh.
Một khi Bắc Đẩu dừng lại là một kích trí mạng đánh tới.
Bỗng nhiên huyễn quang của Bắc Đẩu tiêu thất trong hư không!
Dưới dã tâm của Thác Bạt Kiếm hiện lên một ý niệm trong đầu: "Không nguy hiểm bằng Đông Nam Tây Bắc rồi!
Tại...""Phanh!"
Sống lưng của tên đom đóm mắt bị đòn nghiêm trọng của thây khô chấn động, lập tức ầm một tiếng ngã xuống.
Tấm vải bố bay lên mười hai giờ rồi đột nhiên trượt vào trong ngực.
Trong lúc hoảng hốt Thác Bạt Dã gắng hết sức hét lớn: "Chiêu thứ ba!
Ngươi thua..."
Lãng hoa vỗ sóng biển vỗ tới hào quang ngút trời, tung hoành khắp nơi.
Hắn bỗng dưng choáng váng, hôn mê bất tỉnh nhân sự.
Sưu sưu sưu sưu sưu sưu Không biết qua bao lâu, Thác Bạt Dã mơ mơ màng màng tỉnh lại Thái Dương Ô ngao ngao vui mừng mổ khẽ cổ của hắn không nhịn được cười ha hả thành tiếng.
Mở hai mắt ra, cảm thấy kinh mạch toàn thân mình đang cứng ngắc ngồi đối diện với cô xạ tiên tử ở ven hồ.
Nàng sáng quắc quan sát sóng mắt của mình tràn đầy vẻ quan tâm, thần sắc lo lắng thấy không có việc gì liền thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Trong dã tâm Thác Bạt nhảy cẫng nghe một thanh âm sắc nhọn nói: "Xú tử coi như một chưởng này của đại cô nương ngươi không đập chết ngươi.
Nhưng lần sau sẽ không có vận khí tốt như vậy đâu!"
Tố Ảnh chớp động tiên tử từ phía sau hắn lượn ra.
Thái Dương Ô đột nhiên gào thét rống to, vỗ cánh xông tới chỗ Xích Báo.
Thác Bạt Dã niệm lực khắp người ngoại trừ khúc xương bị gãy cũng không có trọng thương trí mạng.
Vừa rồi trúng đòn vừa rồi, hắn vô thức nghịch chuyển Định Hải Thần Châu, dùng thế dẫn dụ xông xuống dưới để giữ được phần lớn khí kình.
Hắn cười ha ha nói: "Mụ nương thối kia, ta đã cản ngươi ba chiêu ngươi đã thua rồi!
Muốn chơi xấu xa không chịu trách nhiệm sao?"
Tiên tử Trường Lưu Dã cười nói: "Ta chơi xấu thì sao?
Xú nhân ai bảo ngươi lừa gạt cô nương trước chứ?"
Thác Bạt Dã cười nói: "Đúng là chó dữ cắn người trước, ta lừa ngươi làm gì?"
Tiên tử Lưu Chấn Huyên đột nhiên cười lớn, rồi lập tức đứng bên cạnh Cô xạ tiên tử, nàng nghiêm nghị nói: "Xú tử, ngươi ăn nói bậy bạ còn đang ngụy biện.
Ngươi cùng nha đầu thối này đều là Chân Khí Thạch thuộc tính Mộc sao có thể để cho người ngoài làm sứ giả của hắn?
Nếu còn không nói thật, ta lập tức giết nha đầu thối này!"
Lời nói dối của Thác Bạt Dã lại bị đâm xuyên mặt đỏ tới mang tai, chật vật không thôi, nhất thời đuối lý nghẹn lời ấp úng.
Đôi mắt đẹp của Cô xạ tiên tử nhìn chăm chú Thác Bạt Dã, khóe miệng dịu dàng khẽ nhếch lên như có ý cười.
Thác Bạt Dã thở dài cười khổ nói: "Mà thôi, ta căn bản không quen biết Kim Thần, không phải sứ giả của hắn chỉ đến đây thu phục Tất Phương Điểu mấy khối thiên thạch mà thôi.
Là tiền bối ngươi một mực chắc chắn chúng ta là gian tế cũng không trách được ta.
Vị tiên tử này cùng tiền bối không thù không oán, hà tất phải lấy tính mệnh nàng?"
Lưu lại tiên tử Dã Dã nói: "Ta có giết hay không thì liên quan gì tới ngươi?
Nàng là người như thế nào?
Vì sao ngươi trăm phương ngàn kế muốn cứu nàng?
Vậy mà ngay cả tính mạng của mình cũng không cần?"
Ngữ khí lăng lệ hùng hổ dọa người.
Thác Bạt Bạt Dã liếc mắt nhìn cô xạ tiên tử thấy hai gò má nàng bỗng nhiên nổi lên màu đỏ đào nhàn nhạt không ra, trong lòng đột nhiên đau đớn phảng phất ngàn vạn đồng chùy đồng loạt đập xuống, suy nghĩ: "Vì sao trăm phương ngàn kế..., Nhưng tính mạng lại phải cứu cô ấy?
Bởi vì... vì ta thích cô ấy khắc cốt ghi tâm, thậm chí thích cô ấy hơn xa mình.
Cô ấy là tiên tử trên trời, ta chỉ là người phàm trần cả đời ở dưới đất, chỉ cần có thể luôn bảo vệ cô ấy từ xa, ta sẽ sống tới chết."
Nhưng những lời này cho dù thế nào cũng không dám nói ra.
Tiên tử Lưu Chấn Huyên thấy hắn trầm ngâm không đáp lại bèn nói: "Còn không nói ta sẽ giết nha đầu kia tế thần thước của ta!"
Trên tay cô xạ cổ trắng loáng của cô tiên tử nhất thời xuất hiện một vết máu.
Thác Bạt Dã lắp bắp kinh hãi, lớn tiếng nói: "Nàng có đại ân với ta nhưng lại là tỷ tỷ tốt của ta, há có thể không cứu nàng?
Ngươi muốn giết người Tế thước cứ việc giết ta."
Tiên tử Trường Lưu chậm rãi nói: "Xú tử đến ngươi cam nguyện vì nàng mà chết?"
Dường như "Cô xạ tiên tử" năm nào cũng khẽ rung động u quang lóng lánh trên cổ.
Nàng hơi giật mình nhìn hắn chằm chằm lông mi đang nhắm mắt run rẩy.
Thác Bạt Bạt Dã nhiệt huyết xông xáo nói: "Không tệ!
Muốn giết cứ giết ta, nếu dám động đến một sợi lông tơ màu tím của ả, ta sẽ biến ả thành ác quỷ cũng tha cho ngươi!"
Tiên tử lưu lại Dã Dã Dã đã trừng mắt nhìn hắn một lúc lâu rồi đột nhiên buông thần kinh của Thần Xích ra, cười lớn không ngừng khiến quanh thân Bạch Phi Dương rung động.
Thác Bạt Dã cả giận nói: "Có gì mà buồn cười?"
Tiên tử Lưu lại mũi nhọn cười nói: "Ta hiểu rồi!
Ngươi có thích nha đầu thối này không?"
Cô xạ tiên tử bỗng dưng mở mắt không chớp, nhìn chằm chằm vào hai lúm đồng tiền đỏ bừng.
Thác Bạt Dã mặt đỏ tới mang tai không dám nhìn nàng, lớn tiếng nói: "Ngươi hồ đồ cái gì..."
Tiên tử Trường Lưu quát nói: "Cô ta và ngươi không phải thân thích mà không nhìn ra sao?
Nam tử hán đại trượng phu thích nhất là thích ấp úng không dám ra ngoài tính toán cái gì!"
Thác Bạt Dã bị lời mắng chửi tàn nhẫn của nàng làm cho trong lòng lửa giận sôi trào, đột nhiên không để ý tất cả mà lớn tiếng nói: "Đúng!
Ta thích nàng! cam nguyện chết vì nàng thì đã sao?
Dù sao cũng mạnh hơn việc ngươi thích một người lại câu nệ mấy chục năm như một ngày cùng hắn tranh cường đấu tàn nhẫn, cuối cùng lại lẻ loi một mình...""Bộp" một tiếng giòn tan vang lên, Thác Bạt Dã bỗng nhiên ăn một cái bạt tai cay độc, gương mặt già nua sưng vù lên trong đầu, suýt nữa ngất đi.
Tiên tử quanh người run rẩy phẫn nộ không thôi, ngay cả lời cũng không thốt ra, Thần Xích đang không ngừng lắc lư trên cổ Thác Bạt Dã.
Thác Bạt Dã vừa nói ra lời lập tức hối hận, không nên làm tổn thương nữ tử đáng thương này; nhưng nếu giấu trong lòng hồi lâu mà nói thì lại thoải mái không xuất hiện.
Không dám nhìn Cô xạ tiên tử quay đầu lớn tiếng nói: "Ngươi giết ta đi!"
Tiên tử Lưu lại nhìn thấy đôi mắt oán hận của hắn bỗng nhiên chảy xuống hai hàng nước mắt.""Đương Thần Xích rơi xuống, nàng ôm đầu chậm rãi quỳ rạp xuống đất, đột nhiên khuôn mặt vặn vẹo lớn tiếng gào khóc.
Tiếng khóc thê lương kia, đau khổ vang vọng trời xanh.
Sự đau khổ trong dã tâm của Thác Bạt Môn càng lúc càng hối hận, không biết nên an ủi như thế nào.
Tiếng gió bi thiết yên lặng.
Xích Báo ngừng đánh nhau cúi đầu đi tới đứng ở một bên nhè nhẹ liếm mu bàn tay của nàng.
Tiên tử lưu lại đau khổ khóc nửa ngày, đột nhiên ngừng lại, kinh ngạc nhìn cái bóng trắng muốt của mình trên mặt đất, có thể thấy rõ ràng đường vân nơi khóe mắt đang bay loạn trong gió lạnh...
Nàng ngơ ngác quỳ xuống từng giọt nước mắt, thấp giọng nói: "Xuân Hoa Thu Nguyệt hình như là năm nước chảy.
Ta luyện thành một tấc thời gian nhưng không thể đuổi kịp dòng nước."
Thác Bạt Bạt Dã nghe vậy hơi chấn động, lại nhớ tới 《 Hoa Khúc 》 nọ trong chốc lát, trong lòng cảm thấy thẫn thờ.
Bỗng nhiên nhớ lại đêm qua Cô Xạ Tiên Tử ở trên lưng tê phong thổi tiêu độc lập phản bội tấu "Ngọc lão tám ngàn năm khô vinh một đêm hỏi Thương Thiên" cuộc đời này cần gì phải bỗng dưng ngẩng đầu lên nhìn lại vừa vặn gặp mặt Cô xạ tiên tử nhìn chăm chú, sóng mắt hai người đồng thời đỏ lên, cùng chuyển ánh mắt sang nhìn.
Tiên tử Lưu lại đột nhiên lớn tiếng nói: "Xú tử ngươi còn chưa biết gì sao?
Dám ăn nói bậy bạ giáo huấn bổn cô nương!"
Bỗng dưng nhảy lên lớn tiếng nói lớn: "Ta hao hết mười năm luyện thành "Nhất Thốn Âm" chính là vì tận tình nhục mạ lão khốn kiếp kia trước mặt mọi người.
Ta muốn hắn quỳ gối trước mặt ta liếm đầu ngón chân ta nhận sai!
Ta muốn giết sạch toàn bộ những tên khốn kiếp cười nhạo ta!"
Càng kích động mặt mũi đỏ bừng, cười dài một tiếng.
Cô đột nhiên dừng lại, cười âm trầm nhìn hai người Thác Bạt Dã, cười khẽ: "Ngươi không thích nha đầu này à?
Cô nương kia ta sẽ thành toàn cho ngươi chết cùng với cô ta."
Đột nhiên hai tay đẩy Thác Bạt Dã, "Ngẫm" một tiếng, vững vàng đập vào ngực cô bắn tiên tử.
Da thịt nhuyễn ngọc ôn hương áp vào môi hắn suýt nữa đụng vào môi cô xạ tiên tử, hai người mặt đỏ tới mang tai xích tề nhắm mắt ngay cả bên tai cũng hiện ra màu tím đỏ.
Tiên tử Lưu lại cười the thé nói: "Ta tính toán xong rồi!
Lúc Minh Huy xấu mặt thì có một viên lưu tinh vọt tới.
Các ngươi cứ như vậy mà dán sát vào nhau chờ chết đi!""Xoẹt" một tiếng, từng chùm tơ xanh từ trong quần áo của Thác Bạt Dã bay lượn, hóa thành dây thừng trói bọn họ lại.
Tiếng gió thổi vù vù hai người phút chốc bị nàng đánh bay lên trời, vững vàng rơi vào trên tảng đá lớn giữa hồ.
Thái Dương Ô, Tuyết Vũ Hạc sáu tiếng cũng bị nàng thiểm điện bắt lấy băng cứng ném qua một bên.
Làn da hắn dán sát vào mũi, ngửi xuyên qua bộ ngực đầy đặn mềm mại, thậm chí hắn có thể cảm nhận được nhịp tim kịch liệt của cô xạ tiên tử.
Trong dã tâm của Thác Bạt Bạt vừa giận dữ vừa thẹn thùng quay đầu lại hô: "Xú bà nương mau buông chúng ta ra rồi sao?"
Tiên tử lưu lại tiếng cười dài nói: "Chẳng lẽ ta đã phát điên từ lâu rồi mà ngươi không biết sao?
Xú tử ta đây liền lên Côn Luân tìm lão khốn kiếp đi.
Đợi khi ta trở về các ngươi còn có tức giận.
Nếu ngươi mệnh đại lưu tinh cũng không đụng chết được bổn cô nương tự nhiên sẽ thả các ngươi ra."
Tiếng cười càng lúc càng xa không thể nghe thấy.
Giao Bằng thứ mười lăm tập xong, Tỳ Hưu vẫn tiếp tục chờ đợi.
