Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Sưu Thần Ký

Chương 42: 42




Nam Dương tiên tử nói: "Mười mấy tên Vũ Sư kia không phải chỉ có ta nhìn vẻ mặt của bọn họ cười lạnh hơn phân nửa là muốn âm thầm phá hoại, không khỏi càng thêm lo lắng cho ngươi.

Lúc này lại nghe thấy Thần Đế cười nói: "Nếu vị huynh đệ này có thể khiến cho Côn Luân sơn nổi lên trận mưa to, ta sẽ phong ngươi làm Đại Hoang Vũ Sư chuyên phụ trách chuyện Đại Hoang giáng nước, như thế nào?"

Mọi người nghe xong càng thêm xôn xao.

Vị trí Đại Hoang Vũ Sư đã khuyết thiếu gần ba mươi năm, trong năm mươi năm, rất nhiều Thần Vu và Vũ Sư đều âm thầm muốn hứa hẹn vị Thần Đế này với ngươi, vậy không phải càng khiến người ta ghen ghét hơn sao?"Ngươi cười ha ha, vậy mà nói khoác không biết ngượng: "Vậy đa tạ Thần Đế."

Đưa tay sờ tới sờ lui trong tay áo, sau nửa ngày mới lấy ra một bông tuyết màu xanh nhạt trông như chiếc lá liễu, ném nó vào không trung rồi nuốt vào bụng.

Chỉ trong chốc lát, ngươi đã hóa thành một con ly long màu đỏ cực lớn bay lên không trung.

Tất cả mọi người trong Dao Trì cung đều giật mình, lấy tuổi ngươi lúc đó có thể hóa thành thân thú to lớn như vậy là chuyện cực kỳ không tầm thường!

Ta nhìn ngươi bay vào lam không: Trong lòng khẩn trương không xuất hiện."Khi đó ta nghĩ nếu ngươi thật sự thất bại thì sao?

Ta thật sự phải khoét tim ngươi ra sao?

Vừa nghĩ tới suy nghĩ này thì toàn thân ta bắt đầu run lên.

Một lát trước ta còn thề phải bầm thây ngươi vạn đoạn nhưng sau một lát, trong lòng ta chờ đợi ngươi không chút tổn hại bình an nào.

Ta cứ như vậy đảo tới đảo lui suy nghĩ miên man về chuyện bay múa trên không trung: Trong lòng đột nhiên cầu xin trời xanh: Nếu hôm nay kể từ khi mưa to rơi xuống Côn Luân sơn ta sống ít hơn hai mươi năm..., Ba mươi năm cũng nguyện ý."Không biết qua bao lâu, trên bầu trời đột nhiên vang lên tiếng sét liên tiếp chấn động trong lòng ta.

Trong Dao Trì cung một mảnh bạo động Côn Luân sơn đã hơn hai tháng rồi mà không có một giọt mưa nào rơi xuống.

Đột nhiên không biết từ đâu bay tới vô số đám mây dày đặc trên không trung.

Sau một lát mưa to trút xuống như trút nước bao phủ toàn bộ Côn Lôn sơn trong mưa.

Trong Dao Trì cung vang lên tiếng hoan hô, ta không nhịn được lớn tiếng nhảy lên, hoan hô nước mắt đứt đoạn chảy ra."Ngươi ở trong tầng mây xuyên qua mưa rơi càng lúc càng ở trong Đại Dao Trì Cung những vũ sư kia., Sắc mặt đám Thần Vu lại càng ngày càng khó coi.

Ngươi trên không trung cười ha hả một lần nữa hạ xuống Dao Trì Cung, Thần Đế vui mừng khi tuyên bố phong ngươi làm Đại Hoang Vũ Sư.

Nhưng trong ngũ tộc ai cũng nhao nhao nhảy ra Đại Hoang Vũ Sư, không phải là rơi một trận mưa là có thể làm được việc, ngoài Ngự Vân Hoán Vũ Thuật còn có bản lĩnh khác có thể làm cho thiên hạ anh hùng thần phục mới được.

Hừ!

Trong lòng những người kia đố kỵ mới thay đổi biện pháp ngăn trở ngươi."

Nàng mỉm cười nói: "Nhưng ai bảo ngươi tuổi còn trẻ mà đã kiêu ngạo như vậy?"Trong số những người đó có phi tiêu của Mộc tộc, Bạch hiền của Kim tộc, Dương Cung Hạc của Thượng tộc, thậm chí còn có biểu ca của ta Liệt Trường Tang mỗi người đều là cao thủ mũi nhọn trong Thủy tộc các ngươi, chỉ có những người trong Thủy tộc các ngươi đều có danh tiếng lừng lẫy, có thể đắc ý đi trợ giúp các ngươi.

Thế nhưng không biết trong số những người này có bao nhiêu người âm thầm ghét ngươi đây?

Trong lòng ta rất khẩn trương nhưng ngươi lại cười hì hì không chút quan tâm: "Tối nay trước khi mưa tạnh, nếu như có người có thể đánh bại ta thì từ nay ta sẽ không bước vào Đại Hoang một bước nữa."

Những người kia nghe xong lời này càng thêm tức giận!

Ngay cả những vương hầu quý tộc vốn không lên tiếng kia cũng thay đổi sắc mặt."

Xi Vưu nghe đến đau nhức kịch liệt trong lòng cũng dần không cảm thấy: "Trong Dao Trì cung tụ hội không có người nào không phải là nhân vật Đại Hoang Tiêm Đao Tử dám lớn lối như vậy.

Đoàn thúc thúc được xưng là cuồng nhân so với họ Xích này thì không biết còn kém bao nhiêu lần."

Hắn xưa nay hành vi của Xích Tùng Tử vốn kiêu ngạo cuồng dã ngược lại rất coi trọng dạ dày của hắn đối với nhân vật truyền kỳ xưa nay chưa từng gặp mặt này không khỏi nổi lòng khâm phục."Mọi người thấy ngươi cuồng vọng như vậy đều tức giận vì tên Phi Ngự kia khiêu chiến đầu tiên với ngươi.

Tên "Thiết Mộc Vũ Tiễn" của hắn được xưng là tên thứ bảy trong thiên hạ há có thể ngờ rằng ngay cả một mũi tên cũng không bắn trúng ngươi mà ngươi lại bị bắn ngược ra một mũi tên xuyên qua tay phải.

Tiếp đó là Bạch Hiền hiền cùng Dương Cung Hạc xuất thủ chưa được hai hiệp liền bị ngươi chặn đứng ở bên trong Dao Trì.

Biểu tình hai người bọn họ sắp tức giận đến mức ta còn nhớ rõ mồn một!"

Nam Dương tiên tử mỉm cười nói: "Người thứ tư là anh họ của ta, Liệt Trường Tang, khi đó hắn là nhân tài kiệt xuất và pháp thuật của Hỏa tộc chúng ta đều cao minh vô cùng, nhưng hắn cũng chỉ ngăn cản mười hiệp đã bị một ngón tay của ngươi đánh bay khỏi Tử Điện đao.

Từ sáng sớm đến hoàng hôn ba canh giờ, tổng cộng bảy mươi tám tên cao thủ khiêu chiến ngươi nhưng lại không có một ai đấu được trăm chiêu với ngươi, mắt thấy sắc trời bên ngoài đã sắp tối đen, trong lòng đang vui mừng không nghĩ tới Thanh Đế đột nhiên đứng dậy khiêu chiến với ngươi."

Xi Vưu nghe được "Thanh Đế linh kính ngưỡng" năm chữ nhất thời giận dữ vỗ mạnh lên thành động nói: "Hắn tám chín phần là da cá, rau xanh!

Lão thất phu kia lòng dạ hẹp hòi ti tiện vô sỉ!"

Nam Dương tiên tử hơi mừng rỡ nói: "Xích Lang!

Ngươi nhớ ra rồi sao?"

Bích nhãn nhìn chăm chú Xi Vưu, thanh âm có chút run rẩy."Ngươi xuống dưới đi!"

Nam Dương tiên tử nói hắn đã nhớ lại một phần chuyện kiếp trước, trong lòng vui mừng nói tiếp: "Vậy linh cảm ngưỡng mộ...

Vậy...

Lão thất phu tính tình quái gở, trong mắt không người nào nghĩ tới là thấy ngươi so với hắn còn cuồng vọng hơn: Trong lòng ghen ghét liền không để ý thân phận khiêu chiến ngươi.

Trong Dao Trì cung nhất thời yên tĩnh xuống tất cả mọi người đều ngây dại những Vũ Sư kia, Thần Vu lại có chút hả hê chờ xem ngươi làm trò xấu.

Tâm thần ta khẩn trương sắp nhảy ra ngoài nhưng ngươi vẫn như cũ không thèm để ý hai tay bám vào thần sắc bất cần đời của mình."Lão thất phu đang muốn động thủ với Thần Đế, nói: "Hơn nửa canh giờ nữa trời sẽ tối.

Nếu đến lúc đó vị huynh đệ này còn chưa bị thua Đại Hoang Vũ Sư thì hắn không còn gì khác."

Thần Đế ngược lại thật là một trưởng lão đôn hậu, sợ ngươi chịu thiệt phải lặp lại quy tắc này trước một lần.

Lão thất phu lạnh như băng nói: "Không cần!

Nếu trong vòng một trăm chiêu không thể đánh bại hắn thì coi như hắn thắng."

Nói xong liền ra tay với ngươi."Lão thất phu kia cực kỳ lợi hại, chiêu thứ nhất suýt chút nữa khiến ngươi toi rồi.

Ta khẩn trương đến mức trong lòng bàn tay cũng quên mất mồ hôi nóng bức trong lòng xuống một lần cầu nguyện cho ngươi bình an vô sự.

Ngươi cười hì hì tránh trái tránh phải chớp mắt cũng đã bị hơn mười chỗ thương tổn toàn thân máu tươi nhưng trên mặt vẫn là vẻ vô lại không sợ trời không sợ đất."

Nam Dương tiên tử nắm thật chặt bàn tay Xi Vưu, giọng nói hơi ẩm ướt, dường như hồi tưởng lại tình huống ngày đó?

Vẫn còn có chút khẩn trương."Mấy chục hiệp liên tiếp ngươi tuy rằng thương tích khắp người cực kỳ chật vật nhưng vẫn là chuyện cười sinh ra.

Mọi người trong Dao Trì cung thấy ngươi có thể quần chiến với lão thất phu lâu như vậy mà vẫn cực kỳ kinh ngạc.

Ngay cả một số vương hầu quý tộc mới nhìn không nổi của ngươi cũng cấm được gọi lại cho ngươi.

Khi đấu đến hiệp thứ bảy mươi sáu, lão thất phu rốt cục đã sử dụng được "Lãnh Nguyệt thập nhất quang", thanh kiếm hình cung kia vừa ra khỏi vỏ liền đâm ngươi chín chỗ trọng thương.

Nhìn ngươi tựa như huyết nhân đứng ở trong kiếm quang, ta rốt cuộc cũng không nhịn được khóc lên nữa.

Thời khắc nguy hiểm như vậy mà ngươi lại nhìn ta với ta mà mỉm cười nói: "Tiểu mỹ nhân nước mắt của ngươi là vì ta mà rơi vào nước mắt của ta sao?

Một viên rơi trên mặt đất quá mức đáng tiếc chúng đã đưa ta vào trong hộp!"

Nhưng khi nước mắt ta rơi xuống lại bị ngươi trêu chọc nhiều đến mức càng ngày càng nhiều.

Ngươi càng làm cho người ta sợ hãi, lúc này ngươi càng cười lớn nhưng lại càng thêm sợ hãi.

Dừng một lúc lâu mới nói: "Ngươi đột nhiên cười ha hả, từ trong miệng phun ra thanh thủy ngọc liễu trong chớp mắt phản thủ tấn công lão thất phu.

Tất cả mọi người giật mình đứng lên, ta cũng gần như dám tin vào đôi mắt của mình, không ngờ ngươi đau khổ chống đỡ lâu như vậy mà còn có thể trong nháy mắt phản công suýt nữa giết lão thất phu đại bại."Lão thất phu kia thật sự nổi giận" Lãnh Nguyệt Thập Nhất Quang nặng nề chém lên thanh thủy ngọc liễu đao của ngươi làm ngươi bị thương nặng.

Khi lão thất phu đâm kiếm về phía ngươi, mỗi người đều cho rằng ngươi chắc chắn sẽ chết!

Ta đang định liều mạng ra tay ngăn cản nhưng lại thấy ngươi đột nhiên giơ hai ngón tay ra như tia chớp kẹp lấy luồng chân khí của Lãnh Nguyệt Thập Nhất Quang kẹp lấy lão thất phu thì không thể đột ngột tiến thêm chút nào.""Mọi người trong Dao Trì Cung đều nhìn thấy lão thất phu ngây người, sau nửa ngày đột nhiên rút kiếm về núi không nói một lời.

Ngươi cười hì hì rồi đứng lên như không có chuyện gì, phủi quần áo trở lại chỗ ngồi.

Không biết qua bao lâu Thần Đế bỗng nhiên vỗ tay mọi người, lúc này mới giật mình thức tỉnh, vỗ tay., Thần Vu vừa kinh ngạc vừa phẫn hận nước mắt ta, mơ hồ nhìn ngươi khập khiễng xuyên qua đám người mênh mông: Trong lòng khoái hoạt cùng kiêu ngạo không xuất hiện.

Thời gian dần trôi qua, ngọn đăng sặc sỡ trên núi Côn Lôn cũng sáng lên từng chiếc một.

Mọi người ngồi trong cung điện Dao Trì tiếp tục buổi tối là bóng người khắp nơi là ca vũ mà trong lòng ta chỉ có một mình ngươi!

Ngươi lại cười hì hì ngồi trong Hàn Ngọc Các vừa uống rượu trêu đùa với nữ tử bên cạnh, không hề liếc mắt nhìn ta một cái.

Xích lang ngươi...

Ngươi chính là dạng bạc tình bạc nghĩa như vậy mà thay đổi nhiều lần đem tâm tư của mình đưa tới đám mây cao nhất, sau đó không chút lưu tình ngã thẳng xuống vực sâu vạn trượng rồi dùng cự thạch đè nát bấy."

Nam Dương tiên tử cắn chặt môi nói: "Ta lạnh như băng ngồi trong đám người cảm thấy mình xa xôi đến vậy, đột nhiên cảm thấy buồn cười cỡ nào!

Ta là người như thế nào?

Khuôn mặt vốn không quen biết lại tình nguyện ôm bụng vì ngươi mà vì một hai câu vô tâm trêu chọc mà say mê.

Trong mắt ngươi, ta cùng với những nữ tử kia có cái gì khác biệt?

Xem ngươi ôm một nữ tử vào trong ngực cùng một cô gái khác cợt nhả, vành tai của nàng hóa thành ngàn vạn mảnh, lại bắt đầu hận ngươi nghiến răng hận thù nghiến lợi hận chính mình!"Ta cúi xuống xem tiếp nước mắt trên đường rời khỏi Dao Trì cung, nghĩ tới tình cảnh ngươi ở cùng một chỗ với các nữ tử khác: Tâm như đao cắt, hô hấp cũng trở nên khó khăn.

Nghĩ đến khả năng ngươi cũng nhúng tay vô lại đứng trước mặt các nữ tử khác như vậy, nụ cười trên mặt ta đột nhiên đau lòng muốn ngất đi, toàn thân cây cột trong hành lang run rẩy chảy ra nước mắt mãnh liệt, không cách nào cử động được tư tưởng."Đột nhiên từ sau lưng ta thò ra một bàn tay nắm một cái hộp thủy tinh màu lam nhạt, nước mắt ta nhỏ xuống trong hộp thủy tinh.

Ta đột nhiên lắp bắp kinh hãi muốn quay đầu lại nghe thấy ngươi cười hì hì: "Ngươi có biết vì sao ta có thể mưa không?

Bởi vì ta chuyên môn thu thập nước mắt nữ nhân."

Nam Dương tiên tử ôm chặt lấy Xi Vưu khóc lóc: "Ngươi đúng là vô lại vô lại, rõ ràng biết rõ tâm của ngươi bị ngươi giẫm nát thành bùn mà còn cười ta như vậy."

Xi Vưu nghe đến đó: Trong lòng rất là không cho là đúng: thầm nghĩ: "Xích Tùng Tử làm nhục nữ tử như vậy thật sự có khí khái mất anh hùng."

Đối với sự khâm phục của hắn lập tức giảm đi.

Nam Dương tiên tử nghẹn ngào nói: "Trong lòng ta vốn rất khổ sở, nhưng ta xưa nay mạnh đến mức há có thể tỏ ra yếu thế?

Vì thế ta dùng chân khí hấp thu nước mắt lạnh lùng xoay người lại: "Đáng tiếc hôm nay tên cẩu tặc nhà ngươi may mắn rơi mưa, nếu không đã có thể tự tay nhéo lòng của ngươi ra rồi."

Ngươi nhíu mày cười hì hì nhìn ta đột nhiên đưa tay nhéo cái cằm của mình: "Ta muốn nghe lời thật lòng của ngươi một chút."

Sau đó...

Ngươi vô lại bỗng nhiên hôn lên ta."Đầu lưỡi của ngươi mạnh mẽ cạy mở miệng ta, không kiêng nể gì cả, trong lúc đó toàn thân ta co quắp mút vào nhau, nước mắt không ngừng tuôn ra khỏi đầu, một mảnh mông lung phiêu đãng theo mỗi lần ngươi hút vào, thần hồn phiêu đãng, ta hi vọng bị ngươi hút vào trong miệng để hút chặt đến mức thân thể cũng hóa thành một thể với ngươi a!

Khoảnh khắc đó, ta như tan vỡ nát bấy, chỉ có tim vẫn đang co rút mãnh liệt, đau đớn hạnh phúc."Không biết bao lâu rồi không biết ngươi thả ta ra lúc nào, ta ngơ ngác đứng đó.

Ngươi cười hì hì cho ta mượn một cây cỏ màu xanh nhạt: "Đây là cỏ hồi âm của Dao Bích sơn.

Đêm đó lúc ngươi ngủ ta nói một câu này không biết ngươi có nghe không?"

Ta ngơ ngác nhận lấy Thanh âm thảo, không biết ngươi đang làm gì.

Ngươi không có hảo ý, cười xoay người biến mất trong ánh trăng mông lung ngoài hành lang."Ta nắm thảo dược thất hồn lạc phách trở lại phòng, ngơ ngác ngồi ở bên cửa sổ, một mực không hiểu rốt cục sinh ra cái gì.

Đột nhiên một trận gió thổi tới thổi lui trong ánh trăng nhẹ nhàng lắc lư tạo ra một âm thanh nhỏ, phảng phất như trọng chùy đánh ta ngã, khiến ta từ nay về sau không cách nào thoát khỏi thanh âm này nữa."

Ta thích ngươi.""Ta thích ngươi."

Ta thích ngươi."

Nam Dương tiên tử sóng mắt như say thở dài nói: "Xích Lang, đây là lời ngươi nói với ta trong đêm ta ngủ ở Dao Bích sơn cốc sao?"

Ba tiếng "ta thích ngươi" nghe vậy mặt Xi Vưu đỏ tía tai: "Xích Tùng Tử này quả nhiên rất thịt nát, nhưng nàng lại cứ thích làm như vậy thật là kỳ quái!"

Nam Dương tiên tử nói: "Mảnh hồi âm thảo này từ nay về sau, mỗi lần giấu trong ngực ta một lần đau lòng khổ, ta phải mang nó ra bên trong gió một lần nữa lắng nghe.

Mỗi lần nghe được: đau đớn trong lòng sẽ giảm đi một chút."

Nàng đột nhiên run nhè nhẹ nói: "Đáng tiếc...

Đáng tiếc là nó và cả thân thể của ta bị đốt thành tro tàn.

Nếu hơn một trăm năm nay nó vẫn còn ở bên cạnh ta, ta cũng sẽ không bị vô tận đau khổ hành hạ như thế."

Nam Dương tiên tử nước mắt tuôn rơi thấm đẫm vạt áo Xi Vưu.

Sau một lúc lâu mới ổn định lại tinh thần tiếp tục nói: "Đêm đó ta nghe âm thanh cỏ hồi âm trong gió, cả người phảng phất bị hòa tan nước mắt không ngừng tuôn ra, nhưng trong lòng lại không xuất hiện sự vui mừng và ngọt ngào.

Trước đó ta từng nghe người ta nói qua nam tử mà nàng thích cười làm cho nàng thật sự là nam nhân mà sinh tử không đổi mà khóc.

Chẳng lẽ ta thích ngươi thật sự có biện pháp làm ta rơi lệ sao?

Vô luận là làm cho ta vui hay là buồn?"

Xi Vưu nhíu mày không nói: Trong lòng rất là kỳ quái, chỉ cảm thấy ý tưởng của phụ nữ quả thật là quỷ dị không cách nào suy đoán.

Nam Dương tiên tử nói: "Ta nghe hồi âm thảo một lần lại một lần lặp lại thanh âm của ngươi, rốt cuộc không nhịn được vui sướng đến mức cơ hồ muốn tan vỡ tâm tình lao ra ngoài, đạp mây bay đi tìm ngươi: Trước căn nhà ở vách núi ngươi ở, ta nhìn thấy ngươi đang nằm trên bãi cỏ, hai chân cong vút, ánh mắt lấp lánh nhìn ta tựa hồ đã sớm đoán được ta sẽ tới đây.

Lúc nhìn thấy ngươi, ta lại trở nên không cách nào hô hấp được, ngay cả chút gì cũng không nghĩ ra."Ngươi vẫy tay để ta nằm cạnh ngươi.

Lộ châu lạnh lẽo ta và ngươi nằm trên cỏ như đêm đó, chúng ta ngồi song song trên mặt đất.

Tinh tinh vẫn rậm rạp chằng chịt lóe ra những ngôi sao ở Côn Luân sơn cao tới vạn nhận, cứ như chỉ cần vươn tay là có thể tóm lấy.

Ngươi: "Đám người trong Dao Trì cung tựa như những ngôi sao này chiếm cứ vị trí hiển hách trên bầu trời."

Ta không biết vì sao ngươi lại nhấc lên dũng khí hỏi: "Ta là viên kia?"

Ngươi cười một cái không có ý tốt: "Ngươi giống như là ánh trăng chỉ cần ngươi xuất hiện thì bọn họ sẽ ảm đạm vô quang."

Nam Dương tiên tử hé miệng cười nói: "Ngươi đúng là vô lại mà, ta biết rõ ngươi đang dỗ ta, nói rõ là đang dỗ ta: "Vậy còn ngươi thì sao?

Ngươi thì sao?"

Ngươi cười khà khà vài tiếng chỉ vào một ngôi sao đột nhiên vạch ngang: "Nhìn thấy à?

Đó là ta à?"

Trong lòng ta kinh ngạc một hồi, đột nhiên cảm thấy bản thân mình thở hổn hển, hóa ra ngay khoảnh khắc đó ngươi đã biết vận mệnh của mình."Chẳng biết tại sao khoảnh khắc đó trong lòng ta đột nhiên trở nên khổ sở không ra, chẳng lẽ khi đó ta cũng đoán được vận mệnh của chúng ta sao?

Ánh sao đầy trời lay động kịch liệt như bất cứ lúc nào cũng có thể ép chúng ta xuống thành mảnh vỡ.

Ta đột nhiên sợ nước mắt cuộn trào, quay người gắt gao ôm chặt lấy ngươi: "Ta không cần làm ánh trăng nữa!

Nếu ngươi không phải Lưu Tinh, ta cũng làm một viên rơi xuống chỗ không có người khác."

Ta cảm thấy ngươi bỗng dưng run rẩy, sau đó cũng ôm chặt lấy ta.

Trong gió đêm trên núi Côn Lôn, ta quên mất tất cả mọi thứ chỉ một lòng làm sao băng bay lượn, không bao giờ tách rời với ngươi."

Sóng mắt đỏ hồng nhìn chăm chú Xi Vưu, hai tay ôm chặt thân thể hắn, ôn nhu mỉm cười nói: "Xích Lang, ngươi còn nhớ không?

Ở bãi cỏ đầy giọt sương kia, ta đưa thân thể cho ngươi!

Cách mấy thước bên người chúng ta chính là Vạn Nhận Nhai, mấy lần chúng ta ôm bờ vực đó suýt nữa thì rơi xuống bên bờ vực.

Mỗi lần ta nhớ lại đêm đó, thường hay nghĩ: Nếu...

Nếu khi đó chúng ta thật sự ôm thật chặt rơi xuống vách núi kia chẳng phải là tốt hơn sao?

Có thể vĩnh viễn bay múa như sao băng, ai cũng không thể ngăn cản chúng ta không tiếp nhận nỗi thống khổ vạn đau đớn ập tới."Hơn một trăm năm qua ta vẫn có thể cảm giác được thân thể nóng bỏng của ngươi vào đêm đó.

Nửa đêm ở Côn Luân sơn ta lại phảng phất như trở lại mùa xuân cùng ngày trong Dao Bích sơn phảng phất như từ lúc xế chiều ngươi trần trụi xuất hiện bên cạnh ta, trong tích tắc đó chúng ta liền ôm chặt lấy nhau như vậy mà không hề tách rời.

Lúc bình minh, sương mù tràn ngập trên đỉnh núi tuyết ở trên đầu chúng ta tiếng kêu xoay quanh như đến từ Tiên giới xa xôi.

Ta và ngươi nằm trong mây mù như ẩn như hiện, cảm thấy ngươi cách ta xa như vậy lại gần: Nhưng dường như lúc sương mù tản đi ngươi cũng sẽ theo mây mù tiêu tán mất vô tung vô ảnh."Lúc trước khi mặt trời mọc ta lén mặc quần áo, ngọt ngào vui vẻ rời khỏi nơi đó, lại mang theo một loại ưu thương kỳ quái.

Hôm đó Bàn Đào sẽ tổ chức vô số người xuyên qua đám người để ta bắt ngươi từ xa trông ngóng lẫn nhau.

Mấy ngày hôm trước Xích Lang vui sướng cỡ nào a!

Mỗi đêm chúng ta đều phải tránh né ánh mắt của mọi người ở một nơi bí ẩn trong Côn Lôn sơn thăm thẳm, ban ngày dài dằng dặc đối với ta.

Ngươi không cùng các nữ tử khác, mấy ngày qua ta càng tin tưởng ngươi chỉ thuộc về một mình ta.

Ta cùng hai người một người đều tham lam muốn cầu xin tha thứ thân thể của ta.

Ta liền cắn lỗ tai của ngươi và Thẩm Ngôn ngâm nga những lời ngọt ngào như vậy.

Trong bốn ngày, chúng ta đã hiểu rõ tất cả thân phận đối phương, ngoại trừ sinh hoạt của đối phương ra, đó là bởi vì ngươi không muốn đề cập tới cuộc sống của ta.

Ngươi cũng không quan tâm chút nào.

May mắn chúng ta đều không nhắc tới..."

Ngữ điệu Nam Dương tiên tử dần dần rơi lệ, nước mắt chảy xuống, thấp giọng nói: "Bốn ngày sau cha ta đã đến.

Buổi sáng hôm đó ở trong đám người Phong Khiếu lâu, khi cha ta lôi kéo ta tuyên bố với mọi người trưởng nữ, ta thấy sắc mặt của ngươi chính là Thánh Nữ đời kế tiếp của Hỏa tộc, ta đột nhiên trở nên tái nhợt mang theo nụ cười trào phúng quay người rời khỏi đại đường.

Khi đó Xích Lang trong lòng ta rất hối hận muốn quên hết thảy để nói cho ngươi biết ta nguyện ý bỏ đi hết thảy.

Nhưng ta làm sao biết quyết định của ngươi không phải vì ta mà trở thành Thánh Nữ."Đêm hôm đó, lúc cha và trưởng lão đàm phán với nhau trong phòng, ta đã lặng lẽ chạy đến tìm ngươi.

Nhưng... nhưng ta tìm mỗi ngóc ngách của Côn Lôn sơn đều không thấy bóng dáng của ngươi.

Lúc bình minh ta đứng bên vách núi, nước mắt tuôn rơi không ngừng: "Ngươi cuối cùng cũng giống như sương triều này, vô thanh vô tức tiêu tán.""Trên đường về Xích Viêm thành, ta tìm một cái cớ để một mình đi tới Dao Bích sơn, trên núi vẫn là Tử Tình hoa nhưng đóa đã sớm cám ơn.

Trong sơn cốc trống rỗng chỉ có một mình ta ngồi nhìn tùng lâm dưới ánh mặt trời, nghĩ tới ngươi thử khoanh eo đứng giữa hỏa quang và hào quang, cười hì hì: "Ta nhận thức được ngươi ở trên núi này là bị ngươi đốt cháy.

Ngươi xem, ánh lửa rừng tùng chiếu sáng cả bầu trời ta tên là Xích Tùng Tử!"

Ta ngồi trên núi Dao Bích hồn vía lên mây ba ngày vẫn không đợi được ngươi."Trở lại nội thành, ta ngày ngày nhốt mình trong phòng, ngơ ngác ngồi ở cửa sổ nghe Âm Thảo trong gió lặp lại thanh âm của ngươi trong ngày đêm không ngủ không quên.

Ngày thứ hai tháng năm trước, ta ngồi ở cửa sổ nghe thấy ngoài cửa có tiếng người sôi trào: "Đại Hoang Vũ Sư muốn tới cầu hôn à!"

Ta gần như không dám tin vào lỗ tai của mình!

Là ngươi sao?

Xích Lang, ngươi cuối cùng cũng tới cầu hôn cha sao?

Trong lòng vui mừng sắp nổ tung, mở cửa phòng xông ra ngoài, vừa khóc vừa cười, người khác thấy vậy đều cho là ta điên rồi."Trong Tử Vân lâu của phụ thân, cuối cùng ta cũng nhìn thấy ngươi.

Ngươi mặc trường bào màu ô kim, ngồi bệt xuống ghế, ánh mặt trời nghiêng nghiêng theo ngươi.

Tâm ta điên cuồng nhảy lên toàn thân bủn rủn, trong đầu chỉ còn cách nhau hơn hai mươi ngày nhưng dường như đã tách ra khỏi tam sinh tam thế."Cuối cùng ngươi cũng nhìn thấy ta nhưng chỉ khẽ mỉm cười như thể chúng ta chưa bao giờ quen biết.

Khi đó ta quá mức vui mừng lẫn sợ hãi, quá mức vui mừng không phát hiện ra nụ cười lạnh lùng của phụ thân đang ám chỉ cho ta: "Đại Hoang Vũ Sư Xích Tùng Tử hôm nay tới cầu hôn với cô em gái của ngươi đó."

Ta mới đột nhiên như bị sét đánh trúng!

Trong lúc hoảng hốt ta nhìn thấy Dao Cơ ngồi ở cách đó không xa, hai người ngươi nhìn nhau cười ngọt ngào như vậy.

Trong khoảnh khắc ta ngã từ đám mây xuống vực sâu, rơi vào ác mộng đáng sợ.

Móng tay của ta bóp thật sâu vào cánh tay của mình muốn khiến mình tỉnh lại máu tươi chảy ra nhưng vì sao đau đớn lại không thể so với trong lòng ta?"Ta không biết mình rời khỏi nơi bồng bềnh phiêu đãng trong cung như đi trong sương mù mênh mông, bên tai vang lên tiếng cha mình: "Ba ba ngày nữa Xích Tùng Tử sẽ kết hôn với Dao Cơ..."

Ánh mắt đang mỉm cười của ngươi và Dao Cơ nhìn nhau, ngươi từ trong ánh mặt trời kia nhảy đến trước mặt ta...

Trong lòng ta đau đớn như vậy nhưng lại khóc không ra tiếng."Đêm đó ta ngồi trong ánh trăng nghe tiếng cỏ vang vọng khắp nơi: "Ta thích ngươi."

Mỗi lần nghe đều cầm ngân châm hung hăng đâm mình một cái cho đến khi máu tươi chảy đầy toàn thân mới phát ra tiếng khóc thống thiết: Ta hối hận thế nào cũng là hối hận vì không ôm ngươi rớt xuống vách núi vạn trượng."Khi trời sắp sáng, ta đột nhiên nhớ tới một phi tử của phụ thân từng nói: "Nếu như muốn cho một nam nhân như ngươi một lòng một dạ thích thì sẽ đem tử hỏa băng tinh., Minh Thần Tương Tư Nột, Hướng Nhật Quỳ cùng Liệt Hỏa Phượng Hoàng mật đồng thời mài chế thành Tình Hỏa Đan để hắn ăn vào."

Tử Hỏa Băng Tinh và Hỏa Diễm Phượng Hoàng Đảm đều là thánh vật của tộc ta, không có thánh nữ và trưởng lão hội đồng ý, cho dù là cha cũng quyết không thể động đậy: Nhưng Xích Lang vì ngươi bạc tình bạc nghĩa như vậy, cho dù bị trưởng lão hội dùng Tam Muội Tử Hỏa thiêu chết tiến vào vực sâu vạn kiếp bất phục như ta cũng không quản được!"Đêm hôm sau thừa dịp sư phụ không ở chỗ ta lặng lẽ trộm mười tám viên Tử Hỏa Băng Tinh và ba viên Liệt Hỏa Phượng Hoàng Toản đều trộm đi cùng Minh Thần Tư Hãn cùng Hướng Nhật Tư Sương nghiền nát thành mười tám viên Tình Hỏa Đan.

Ta mang theo mười tám viên Tình Hỏa Đan này lặng lẽ đi tới trước phòng của ngươi ngăn cách cửa phòng, ta nghe thấy tiếng cười của Dao Cơ."

Nàng cắn răng nói: "Xưa nay nha đầu yêu mị này đối với nam nhân chính là muốn tặng ngươi gặp lại sau đó càng thêm gầy rã!

Ta nghe thấy các ngươi ở trong phòng xì xào bàn tán, tiếng cười bi phẫn phẫn hận không thể lập tức giết chết các ngươi!"Ta nghe thấy nha đầu thối kia: "Hôm nay ta thấy ngươi ở Tử Vân lâu đường tỷ, ánh mắt ngươi thật cổ quái!

Đại bá hôn sự của chúng ta hình như sắp hôn mê rồi.

Hừ hừ, ngươi sắc quỷ định đã bao giờ lặng lẽ cấu kết với cô ta!"

Xích Lang cười hì hì: "Ngươi nghi ngờ trong lòng ngươi đã nặng như vậy bốn tháng rồi mà vẫn không yên tâm sao?"

Dường như ta bị đập mạnh một búa vào mặt ta thì ra ngươi đã tốt với ả nha đầu thối kia rồi!

Cái nha đầu thối kia cười lạnh: "Tính tình đường tỷ của ta nóng bỏng, ngươi đừng đùa với ta nữa."

Ngươi cười hì hì nói: "Nàng không bằng một phần vạn phần ta cấu kết với nàng làm gì?"

Xích Lang!

Ngươi nghĩ như vậy sao?

Trong lòng ta ngay cả Cơ Dao cũng không bằng một phần trong ta sao?"

Nam Dương tiên tử nắm chặt lấy móng tay Xi Vưu lún vào thân thể hắn, thanh âm khàn khàn khóc lóc nói: "Ta nghe xong lời nói của các ngươi, lòng đau xót phẫn nộ, rốt cuộc nhịn không được, đột nhiên một cước đá cửa văng ra.

Các ngươi đang trần truồng nhìn thấy ta xông vào đều ngây ngốc.

Tiểu nha đầu thối kia đột nhiên nở nụ cười vặn lỗ tai: "Bị ta trúng rồi!

Ngươi quả nhiên cùng nàng ta có thủ đoạn."

Ngươi vô lại tựa như cười, không nói một lời nào lại không có liên quan đến ngươi."Ta đứng ở nơi đó: Trong lòng lửa giận của ả xú nha đầu kia vậy mà như không có việc gì mà hôn nhau ngay trước mặt ta...

Ở trước mặt ta làm ra chuyện không chịu nổi nhìn thấy kia!

Ta phẫn nộ cực kỳ rốt cục đã ra tay với các ngươi!"Xú nha đầu kia tựa hồ sớm tính được ta sẽ xuất thủ, cười ha ha bỏ đi, dùng gương đồng Tình Quang của nó đấu với ta, ngươi lại cười hì hì đứng một bên khoanh eo xem náo nhiệt.

Trong lòng ta đau khổ quá mức, mất hết niềm khổ đột nhiên cảm thấy vô tình ném một túi đan dược tình nhân kia trùng điệp đến chỗ nha đầu thối kia vậy mà thừa dịp ta không phản kháng phong bế toàn bộ kinh mạch ta."

Nam Dương tiên tử ánh mắt thản nhiên nói: "Ngươi đứng đó nhìn nha đầu thối kia làm nhục ta như trước mỉm cười không nói một lời.

Xú nha đầu đem mười tám viên Tình Hỏa Đan nhặt lên cười: "Đây là độc dược của tỷ tỷ sao?

Muốn Xích Lang của ta độc chết?"

Vừa đi vừa đem mười tám viên Tình Hỏa Đan kia từng viên từng viên đưa vào trong miệng ta."

Xi Vưu thất kinh hô lên.

Nam Dương tiên tử buồn bã nói: "Ngươi bây giờ vì ta mà lo lắng?

Lúc ấy vì sao lại không nhúc nhích mà nha đầu thối kia đổ mười tám viên Tình Hỏa Đan vào trong miệng ta?

Ta nhìn ngươi cười hì hì kia...

Trong lòng nghĩ: "Nếu như ta cứ như vậy mà bị Tình Hỏa thiêu chết, ngươi có phải vì vậy mà nhớ ta hay không?

Trong lòng ngươi ta cùng các nữ tử khác có chút khác nhau không?"

Trong lòng đột nhiên trở nên vui vẻ."Mười tám viên Tình Hỏa Đan kia rơi vào trong bụng lập tức bốc cháy hừng hực lục phủ ngũ tạng ta phảng phất trong chốc lát bị đốt trụi.

Ta động cũng không thể động đậy, ngơ ngác nhìn nước mắt của ngươi chưa kịp chảy ra đã bị bốc hơi đến vô tung vô ảnh.

Thân ảnh của ngươi dần dần mơ hồ đi, hết thảy chung quanh cũng bắt đầu lắc lư phiêu đãng nghe thấy ngươi ôn nhu nói: "Ngu tử ngươi làm sao khổ thế?"Thật sự không làm Minh Nguyệt phải làm sao?"

Nghe thấy ngươi rốt cuộc mở miệng, trong lòng ta lập tức trở nên vui mừng, muốn trả lời một đoàn liệt hỏa từ cổ họng ta phun ra toàn bộ thế giới biến thành màu đỏ."

Xi Vưu Tâm nói: "Đúng là Tử Hỏa Băng Tinh kia đã dùng Tình Hỏa Đan nghiền nát mật của Phượng Hoàng, chính là thánh dược của Chí Dương Chí Liệt.

Nàng một hơi nuốt vào mười tám viên Chân Khí Xích Hỏa đáng sợ như vậy.""Lúc này ngoài cửa vang lên các loại thanh âm, rất nhiều người nghe được tiếng thủy triều vọt tới.

Ta nghe thấy tiếng cửa bị phá vỡ, đinh tai nhức óc.

Phụ thân gọi thẳng tên của ta nhưng không lên tiếng.

Ta nghe thấy phụ thân lạnh lùng chất vấn ngươi, cười ha hả nói: "Lão tặc vốn định trong vòng ba năm sẽ cho ngươi tiêu diệt nhưng hiện tại đã không còn nữa.

Chín cái mạng của mẫu thân ta trong sạch trải qua hai mươi hai năm sống nhục nhã, hôm nay ta cùng ngươi đòi lại!"

Phụ thân đột nhiên chấn động: "Ngươi...

Ngươi là Yến Cơ với ta..."

Ngươi ngậm miệng lại!

Ngươi có xứng gọi mẹ ta không?"

Khoảnh khắc đó ta mới hiểu được ngươi chính là con trai của cha ta!

Là anh ruột của cha ta!"

Xi Vưu giật nảy mình: "Xích Tùng Tử này trăm phương ngàn kế dương danh thiên hạ thì ra là vì con rể Thừa Long của quý hầu Hỏa tộc lẫn vào Hỏa tộc báo thù rửa hận nhưng trong lúc vô tình phạm phải sai lầm của huynh muội này."

Lại nghĩ: "Đại trượng phu quang minh lỗi lạc báo thù cần gì phải như vậy?"

Vốn Xích Tùng Tử rất khâm phục nhân vật truyền thuyết kia nhưng lúc này lại nổi lên lòng căm hận.

Nam Dương tiên tử run giọng nói: "Hôm đó trên Côn Luân sơn ngươi đột nhiên biến mất là vì biết chúng ta là huynh muội sao?

Ngươi giả vờ không biết ta nhẫn tâm phụ họa cũng là vì hai huynh muội chúng ta sao?

Xích Lang Xích Lang ta không thích ngươi nhưng đã quá muộn rồi!

Trong trận hỏa hoạn ở Dao Bích sơn ta đã triệt để đem lòng mình cho ngươi rồi."Khi đó tình hỏa cuồng liệt ta đã nhìn không thấy rõ lắm rồi!

Nhưng trong lòng ta lại chưa bao giờ có sự thanh minh và vui sướng như vậy.

Ta không quan tâm ngươi là ai.

Ta không cần biết ngươi là ai mà chỉ không ngừng suy nghĩ thì ra ngươi không phải đang ôm niềm vui yêu thương ta là cái gì đối với ta cũng thật sự có thể chịu đựng được!

Ta muốn mở mắt ra nhìn ngươi nhưng không thấy bất cứ vật gì.

Mơ hồ nghe thấy tiếng kêu la của vô số người nghe thấy tiếng cười cuồng ngạo của phụ thân, sau đó ta liền hôn mê bất tỉnh."Khi ta tỉnh lại, ta đã được đưa đến Hỏa Tang Thụ trên Tuyên Sơn này, tình hỏa vẫn đang thiêu đốt cha ta đứng dưới tàng cây, không chút cảm xúc nhìn ta.

Ta lớn tiếng hỏi hắn ở chỗ nào hắn cũng không trả lời.

Sắc mặt sư phụ tái nhợt đứng ở sườn núi truyền âm với mấy trưởng lão: "Ngươi ăn trộm thánh vật Tử Hỏa Băng Tinh và Phượng Hoàng mật của bản tộc, sẽ khiến ngươi bị thiêu chết và phong ấn hồn linh của ngươi trong Hỏa Tang Thụ này trong năm trăm năm này."

Lúc ta đánh cắp Tử Hỏa Băng Tinh đã sớm biết thời khắc này, đối với việc bị đốt thành tro bụi ta cũng không hề sợ hãi.

Nhưng ta cảm thấy thống khổ là vào thời khắc cuối cùng này cũng không cách nào thấy ngươi nhất định chỉ có thể làm một viên lưu tinh giao thoa với ngươi."Phụ thân tự tay đốt tam vị tử hỏa diễm hừng hực thiêu đốt cùng tình hỏa trong cơ thể ta kích thích lẫn nhau.

Gió núi thổi qua ta nghe thấy thanh âm cuối cùng của Hồi Âm Thảo vang lên quanh quẩn bên tai ta: Vĩnh viễn khắc vào trong lòng ta: Ánh lửa đỏ rực trên bầu trời này ta chưa từng nhìn thấy bóng dáng hai tay ngươi chắp lưng mỉm cười."Ta cứ như vậy bị nhốt ở trong Hỏa Tang này hơn một trăm năm qua ngày đêm chịu đựng sự dày vò của tình hỏa cùng tam vị tử hỏa, mỗi lần phân biệt một phần tình hỏa này là muốn nhảy vọt một lần thiêu đốt linh hồn của ta."

Nam Dương tiên tử si ngốc nhìn chăm chú Xi Vưu dán lên người hắn, ôn nhu nói: "Trời thương cách ngươi đi vào trong cây Tuyên Sơn Hỏa Tang Thụ này.

Xích Lang Xích Lang, ngươi có biết ta nhớ ngươi đến mức nào không?"

Tố tay trắng nõn vuốt ve gương mặt Xi Vưu, run giọng nói: "Ta không muốn ngươi rời khỏi ta nữa đâu!"

Trong lòng Xi Vưu khổ sở nghĩ: "Trải qua hơn một trăm năm, không thể làm cho si tình của nàng suy yếu mảy may, biết rõ đó là ca ca của nàng nhưng vẫn không thể kìm chế được cảm giác nhung nhớ này cũng thật đáng sợ."

Trong lòng nàng rùng mình: "Với tính tình như nàng nếu thật sự nhận định ta là Xích Tùng Tử chỉ sợ ta và Bát Quận chúa cũng không ra được."

Nam Dương tiên tử toàn thân nóng hổi mềm nhũn, cắn vào lỗ tai hắn, khàn giọng nói: "Xích Lang!

Xích Lang!

Ngươi nhớ ra ta sao?

Ở Côn Luân sơn ngươi chính là ôm ta như vậy..."

Tố tay trượt vào ngực Xi Vưu trượt xuống bụng hắn.

Xi Vưu hoảng hốt Nam Dương tiên tử ký thân vào tám quận quận chủ thân thể hỏa tình như lửa đốt, nếu một khi mình tích lũy trăm năm nổ tung thì coi như có thể mang theo Liệt Yên thạch thoát khỏi nơi đây thì có thể diện mục gì?

Lập tức mạnh mẽ đứng dậy đẩy nàng ra xa nói: "Dừng tay!"

Nam Dương tiên tử cả giận nói: "Ngươi... ngươi lại muốn rời khỏi ta sao?"

Trong đầu Xi Vưu đột nhiên chớp động tâm niệm, ho khan nói: "Tự nhiên không phải...

Bất quá ngươi bám vào trên người nữ tử này chẳng phải là thân thiết...

Chẳng phải là..."

Nam Dương tiên tử thản nhiên cười nói: "Ngươi đúng là vô lại phong lưu háo sắc lại đột nhiên đổi tính sao?

Cũng có thể khiến ngươi thân thiết với cô gái này sao?"

Nét mặt đỏ lên nói: "Chỉ là thân thể của ta đã sớm biến mất rồi!

Chỉ có thể dùng nguyên thần hóa hình để thân mật với ngươi mà thôi."

Xi Vưu mừng rỡ nói: "Vậy thì có sao?

Trước để ta nhìn rõ bộ dáng ngươi đã."

Nam Dương tiên tử nghe vậy rất vui vẻ cười nói: "Ta đây nghe lời của ngươi vậy!"

Đột nhiên tử quang lóe lên, bay múa quanh hốc cây, thân thể Liệt Yên thạch mềm nhũn ngã xuống đất.

Ánh sáng tím kia ly hợp biến ảo thành một cô gái xinh đẹp tuyệt trần phiêu đãng giữa không trung.

Trong động làn mưa Tình Hỏa màu tím vờn quanh bốn phía.

Nam Dương tiên tử si ngốc nhìn hắn thấp giọng nói: "Xích Lang, ngươi còn nhận ra ta không?"

Xi Vưu đang muốn đột nhiên nghe thấy bên ngoài cây mơ hồ truyền đến thanh âm gào khóc quái dị: Trong lòng "Lộp bộp" một tiếng, thanh âm vừa mừng vừa sợ kia rõ ràng là mười mặt trời!

Không biết mười ngày này chim theo mùi mà bay đến nơi này hay là bị hoả diễm ngập trời của Tuyên Sơn hấp dẫn đến đây ăn uống no nê đây?

Đột nhiên vang lên tiếng "Tiếu phó" mãnh liệt của mười con Thái Dương Ô gào thét, lần lượt vọt tới mổ mạnh Đế Nữ Tang.

Tiếng hoan hô tựa hồ đang âm thanh hô hoán tính danh Xi Vưu.

Xi Vưu mừng như điên: Trong lòng nhất thời quyết đoán chắp tay nói: "Tiên Tử Xi Vưu bất quá chỉ là một tên cuồng đồ Đông Hải liều mạng chứ không phải Xích Tùng Tử.

Nhưng nếu tiên tử phóng thích Xi Vưu rời nơi đây, nhất định sẽ thay ngươi nghe ngóng tin tức kẻ bạc tình bạc nghĩa kia, ngày sau hắn đến đây báo cho tiên tử..."

Nam Dương tiên tử cả giận nói: "Ngươi cái gì?

Ngươi vẫn muốn rời khỏi sao?"

Xi Vưu nói: "Kỳ Vưu không phải tiên tử ngươi chờ tự nhiên muốn rời đi..."

Lời cuối cùng Nam Lạc Dương tiên tử đã giận dữ nói: "Mơ tưởng!"

Tử quang chợt lóe hướng Xi Vưu điện giật mà đến.

Xi Vưu nghe nàng kể lại chuyện cũ, ý thương hại nàng là không đành lòng đột nhiên rời đi.

Giờ phút này thấy nàng nói bừa không nói lý cũng không khỏi nổi giận nói: "Đắc tội!"

Thiểm Điện nhảy lên như thiểm điện, một tay ôm lấy Bát Quận chúa một tay cầm đao múa đao, một tay vung Thần Mộc đao quyết như cuồng phong bạo vũ chém ra.

Lúc đầu Phương Tiến là Đế Nữ Đế tang, không biết Nam Dương Tiên Tử chân khí cường hãn ngang nhiên đối chưởng với nàng mới bị đánh bại một chiêu.

Trước mắt Xi Vưu đã sớm phòng bị nhân đao hợp nhất toàn lực phản kích linh lực của Nam Dương Tiên Tử, muốn đánh bại hắn trong chốc lát cũng tuyệt đối không có khả năng.

Thanh quang nhảy múa mãnh liệt cùng tử quang kia va chạm bỗng nhiên nổ tung vô số tử sắc hỏa lượn vòng gấp bay về phía Xi Vưu.

Xi Vưu Đại Khánh một tiếng đao găm tung hoành bay múa tung hoành một cái lồng ánh sáng chân khí mang theo phong lôi cuồn cuộn hướng vách cây gần nhất giận dữ hạ xuống."Ầm" một tiếng vang thật lớn, vách cây kia nhất thời tiến vào vỡ ra một cái động lớn.

Xi Vưu đại hỉ ôm Liệt Yên Thạch như thiểm điện vọt mạnh ra.

Ánh sáng tím sau lưng "Xoẹt xoẹt" thanh âm đại tác, vô số hỏa diễm xuyên thủng màn sáng chân khí như mưa rào chui vào thân thể Liệt Yên thạch: Liệt Yên thạch chấn động toàn thân tử quang tăng vọt "A a" một tiếng phun ra ngọn lửa màu tím nhạt.

Nam Dương tiên tử giận dữ bạt tai, cảm thấy sau lưng một cỗ chân khí cuồng mãnh vô song như sóng to gió lớn cuốn tới, trong lúc vội vàng xoay tay lại, một tiếng "Bồng" thật lớn vang lên, cánh tay phải tê dại thiếu chút nữa rời khỏi mu bàn tay, sau lưng như bị ngàn cân xương sống lớn đánh trúng, nghiêng sông nghiêng biển phun ra một ngụm máu tươi.

Chân khí phía sau phảng phất như tấm lưới Phật ti quấn chặt lấy hắn và Liệt Yên thạch.

Hiều Vưu quát lớn một tiếng dốc hết toàn lực phá tan vách cây phóng ra ngoài.

Ánh lửa sáng ngời hừng hực cháy giữa bầu trời màu lam, mười con quái điểu đang hoan hô xoay quanh rồi lao xuống như tia chớp.

Xi Vưu Đại hỉ Thập Nhật Điểu vỗ cánh đánh xuống cự trảo nhao bắt lấy bả vai của gã, cánh tay cùng vạt áo bỗng nhiên bay lên cao.

Xi Vưu cùng Liệt Yên Thạch bị Thập Nhật Điểu kéo một cái ra bên ngoài Đế Nữ Tang.

Ngay lúc hai người sắp thoát thân, trong nháy mắt một đạo tử quang ở hốc cây bỗng nhiên vượt qua chướng ngại, lần nữa chấn động theo Tỳ Vưu và Thập Nhật Điểu phá cây mà ra hào quang bùng nổ bỗng nhiên khép lại.

Ngọn lửa ồn ào rầm rầm rầm ôm chặt Liệt Yên Thạch vươn mình nhảy lên lưng chim bay vút lên trời, sau lưng truyền đến tiếng gió thê lương.

Quay đầu nhìn lại biển lửa đầy núi, đế nữ tang ở trong ngọn lửa kia, trong lòng bi thương chơi đùa Xi Vưu trong ngọn lửa, đột nhiên một trận uất ức cùng áy náy: Hắn ôm mộng tưởng tự do, nhưng đối mặt với Nam Dương tiên tử nguyên thần bị phong ấn trong Hỏa Tang, hắn lại vô lực giải cứu nàng chỉ có thể vứt bỏ nàng ở ngọn núi hoang vu như biển lửa này, tiếp tục chịu đựng thống khổ không ngừng.

Tiếng gió như khóc như chim khóc bay múa quanh quẩn quanh mười ngày rồi bay về phía vách núi đá nơi đám người Tân Cửu Cô.

【 Tập thứ bảy tập hợp xong, đợi tiếp tục 】


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.