Ta Cả Nhà Đều Tại Nhảy Đại Thần

Chương 12: Bách gia thanh danh dương




Trương Thuận khóc thảm thiết, nhưng Bách Lý Huy không hề mềm lòng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Thằng nhãi ranh này ăn ở cũng là do cha nó không dạy dỗ đàng hoàng, xảy ra chuyện như này Trương Toàn ông nên thể hiện thái độ đi chứ, chẳng lẽ ông cho rằng cứ cầm gậy đánh con ông gần chết là xong chuyện sao
Người nhà họ Bách từ đầu đến cuối không đụng vào một ngón tay của Trương Thuận, mọi cơn giận dữ đều trút lên đầu Trương Toàn
Con mình bị ức hiếp, người nhà họ tới cửa đòi lẽ phải, đương nhiên tìm người lớn, ai lại đi đánh trẻ con làm gì
Nhưng Trương Toàn ngoài việc tát con trai mình một cái, đến giờ cũng không hề có động thái gì
Thôn trưởng thấy vậy cũng hận Trương Toàn bất tài, nhưng sự việc đã đến nước này ông ta chỉ còn cách đứng ra, "Bách Đoan Công, sự việc đã thế này rồi, ông có đánh chết hai cha con nhà họ cũng chẳng thay đổi được gì, hay là ông về nhà xem Phúc Nhi trước đi, ông yên tâm, chuyện này tôi là người nhà họ Trương nhất định sẽ cho ông một lời giải thích
Bách Lý Huy trong lòng cũng nhớ thương tiểu tôn nữ, lạnh giọng nói: "Nếu thôn trưởng đã nói vậy, ta đây liền về chờ
Nói xong liếc Trương Toàn một cái, dẫn cả đám con cháu nhà họ Bách về
Người nhà các gia ở đầu ruộng thấy nhà họ Bách khí thế hung hãn, trong mắt đều là vẻ hâm mộ, không nói đâu xa, riêng cái khí thế đánh nhau này thôi, trong thôn cũng chẳng mấy nhà bì được
Bách Phúc Nhi khóc rất lâu, miệng lại đau nhức, Lý bà dỗ mãi mới dỗ được cô bé ngủ, Bách Lý Huy và mọi người vào cửa nhìn thấy dáng vẻ thảm thương của Bách Phúc Nhi, cơn giận lại bùng lên
Bách Thường Phú buông thanh đại đao đang cầm trong tay, vừa nãy mấy cước đá vào cửa nhà Trương Toàn khiến hán tử này đỏ mắt, nghiến răng nghiến lợi nắm chặt tay, "Lão tử muốn quay lại đánh chết hắn
"Lão nhị, dừng lại
Bách Lý Huy quát lớn hắn, "Chuyện này tạm thời cứ thế đã, xem nhà họ Trương thái độ thế nào rồi tính
Nghe vậy, Bách Thường Phú mới tức tối dừng chân
Bách Lý Huy rửa tay bế Bách Phúc Nhi lên, nhẹ nhàng tách miệng cô bé ra, nhìn thấy bên trong toàn là vết máu đỏ ửng, lại bắt mạch cho nàng, "Ta kê đơn trước, sắc nước rồi lau vào mấy vết thương ở miệng cho nó
"Con dâu của lão nhị ngày mai không cần xuống đồng, ở nhà trông coi
Quay đầu nhìn Bách Thường Phú, "Được rồi, ai có việc gì cứ làm việc đó đi, có lão tử ở đây, không xảy ra chuyện gì lớn được đâu
Bách Thường Phú đau lòng nhìn con gái, Bách Xương Bồ và Bách Ngải Hao hai anh em thì vây quanh em gái, ai nấy đều nắm chặt nắm đấm, chỉ hận vừa nãy ở nhà Trương gia ra tay chưa đủ ác
Thuốc sắc xong, Văn thị cẩn thận bôi thuốc vào miệng cho Bách Phúc Nhi, khiến cô bé lại nôn mửa một hồi, lần này còn nôn ra cả hai hạt lúa mì, Bách Phương Nhi bên cạnh liền khóc
"Nhị tẩu, cô đánh tôi đi, là do tôi không trông coi tốt Phúc Nhi
Nếu cô ấy mang Phúc Nhi đi cùng mua cào, Phúc Nhi cũng sẽ không bị như này
Văn thị vừa lau miệng cho Bách Phúc Nhi vừa nói, "Chuyện này sao có thể trách cô, ai lại ngờ thằng nhãi Trương gia là kẻ gây họa cơ chứ
Lý bà cũng lên tiếng, nói với Văn thị, "Tối nay cô vất vả rồi, nếu không bị sốt, chắc nhanh khỏi thôi, chỉ sợ bị sốt cao thôi
Lúa mì bẩn như vậy lại nuốt vào bụng, còn làm xước miệng, Lý bà trong lòng lo lắng vô cùng
Nhà ở thôn Nhân Khê ngày mai sáng sớm sẽ đưa tang, tối nay phải làm pháp sự, Bách Lý Huy chuẩn bị thuốc hạ sốt xong, lại dặn dò mấy câu rồi mới cùng các cháu lên đường
Tối nay Bách Phúc Nhi không ăn gì, miệng cô bé đau quá, món cháo và canh trứng gà mà bà nội chuẩn bị đều không ăn được, trong lòng yếu ớt thở dài, nàng là kiểu người mang ký ức tới, vậy lẽ ra phải có cái cốt của nữ chính chứ, kết quả còn chưa kịp nói câu nào đã suýt đi uống canh Mạnh Bà, nghĩ đến mà thấy tủi thân
"Sao miệng của Phúc Nhi càng sưng càng to thế này
Văn thị không dám ngủ, cứ dựa vào bên người Bách Phúc Nhi rồi thỉnh thoảng lại sờ trán cô bé
Văn Thường Phú mắt đỏ hoe ngồi ở bên cạnh, Văn thị giục anh đi ngủ, "Mấy ngày nay anh mệt mỏi lắm rồi, sáng mai còn phải xuống đồng, anh cứ ở đây khóc lóc thế này, mẹ mà biết lại mắng anh đó
Cái người đàn ông này, ở ngoài thì đánh nhau dữ tợn, nhưng nhìn thấy con bị thương thì lại mềm lòng, rối tinh cả lên
Bách Thường Phú đứng lên, "Vậy ta đi đây, có chuyện gì cô cứ gọi ta
Đêm hè nói chung không bao giờ yên tĩnh, trên đầu là cả trời sao, ngân hà uốn lượn, trăng sáng vằng vặc, dưới ruộng thì tiếng ếch kêu, trong bụi cây thì tiếng dế rỉ rả, nghe náo nhiệt lạ thường
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Càng về khuya, nhà ai nhà nấy đều tắt đèn, vào mùa thu hoạch bận rộn, sau bữa tối người ra hóng mát ở gốc cây đa đầu thôn cũng không có, người mệt mỏi cả ngày hầu như đều gục xuống ngủ ngay, chỉ trừ nhà Trương Nhị Nương
Ý của thôn trưởng là, chuyện này đúng là Trương Thuận sai trước, bây giờ không chỉ chạy đến làm bị thương con nhà người ta, còn trộm cắp
Người làm nông ghét nhất là trộm vặt móc túi, mọi người ra ngoài chốc lát đều có thói quen không đóng cửa, như nhà Bách gia kiểu ra ngoài chốc lát mà để con cái một mình ở nhà như vậy nhiều năm nay chưa từng xảy ra chuyện gì
Đùng một cái bị Trương Thuận phá hỏng
Thôn trưởng muốn Trương Toàn mang một con gà với hai mươi quả trứng gà, mang Trương Thuận tự mình đến nhà họ Bách xin lỗi, thái độ phải khiêm nhường, đồng thời phải hứa trước mặt mọi người sẽ dạy dỗ con cho tốt, tuyệt đối không để tái diễn lần sau
Vừa nghe nói còn phải một con gà, vợ Trương Toàn liền làm ầm lên, "Nhà Bách gia đánh chồng tôi thành ra thế này, còn làm hư hại nhà tôi ra thế kia, vậy là xong sao
"Nếu không phải bà Lý kia mang chút quà cáp tới lừa một vòng, thì làm sao có chuyện này
Nhà họ Bách chẳng có tí trách nhiệm gì à
Thôn trưởng không muốn đôi co với mụ ta, chỉ nhìn Trương Toàn, Trương Toàn mặt mày xanh mét, cuối cùng cũng gật đầu, dù sao nhà bọn họ còn phải ở lại trong thôn mà
Nhưng đồng ý là đồng ý, trong lòng oán hận không hề vơi bớt, đợi mọi người ngủ hết hắn liền ra sân đánh Trương Thuận, tiếng khóc của Trương Thuận vọng ra cả nửa thôn
Thôn trưởng nghe thấy cũng chỉ bảo là đánh tốt, cứ đánh cho cả thôn đều nghe thấy, nếu không thì người trong thôn sẽ nói nhà Trương không biết dạy con
Nửa đêm, Bách Phúc Nhi sốt cao, cả nhà họ Bách lại nháo nhào lên, Văn thị hầu như thức trắng cả đêm, mãi đến gần sáng thấy Bách Phúc Nhi không còn sốt cao nữa mới thở phào
Đến trưa, Bách Lý Huy và mấy cha con trở về, ai nấy đều khá hứng khởi, hôm nay nhà ở thôn Khê Thủy đưa tang, Bách Lý Huy đích thân an bài, phô trương có thể nói là vô cùng thể diện, một lượng bạc tiền vốn mà ông có thể an bài ra hiệu quả mười lượng, người nhà kia chẳng mất mấy tiền mà lại được tiếng tốt trong thôn, vui mừng mà nhét cho Bách Lý Huy một phong hồng bao
Chuyện này truyền nhanh, buổi chiều người ở thôn Văn Xương đã nói về chuyện này, đầu thôn đầu ngõ ai cũng nhiều bà con, người ăn tiệc về liền xuýt xoa cái hôm bày cỗ đó, "Hôm nay cái phô trương đó, ai không biết còn tưởng người nhà Vương gia phát tài, oách thật
"Người nhà họ Vương nói cả cái phô trương đấy chỉ mất năm lượng bạc, mà còn bao gồm cả tiền công vất vả của cha con Bách Đoan Công, ai cũng nói Bách Đoan Công có năng lực, biết tiết kiệm tiền cho chủ nhà, tiết kiệm là một chuyện, mà còn bày biện ra phô trương được như thế, làm mấy cái pháp sự cũng tốt, người nhà họ Vương hài lòng vô cùng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Người nhà họ Vương còn hai mối thân thích ở trong huyện nữa, đều nói là làm tốt, thể diện
Vừa nói vừa nhỏ giọng nói tiếp: "Cái ông nhà họ Vương với cái ông Trương Oa Tử kia trước sau cùng nhau ra đi có một ngày, mà cái phô trương khác nhau một trời một vực, ông Trương Oa Tử thì mồm nói là không tốn bao nhiêu tiền, nhưng ngấm ngầm sau đó toàn là bỏ thêm tiền vào
Giữ lại người trong nhà thì không thèm dùng, nhất định phải đi mời người ngoài, tiền thì tốn mà danh tiếng cũng chẳng có, để làm gì cơ chứ
(Hết chương này).

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.