Ta Cả Nhà Đều Tại Nhảy Đại Thần

Chương 22: Lý bà cũng có khi thất thủ




Việc Bách Phúc Nhi chế biến đường đỏ bị Bách Lý Huy liệt vào hàng cơ mật của gia tộc, liệu có thể trở thành nguồn thu nhập thứ hai sau nghề đoan công hay không, còn phải xem vụ mùa mía năm nay thế nào
"Đáng tiếc thay, thằng ba thông minh lanh lợi nhưng không chịu học hành thi cử, mấy đứa còn lại cũng không phải người thích đèn sách, nếu không chúng ta chẳng phải có thể nhờ việc này mà phất lên như diều gặp gió rồi sao
Đáng tiếc thay, chỉ có thể chọn con đường kiếm tiền mà thôi
Nói xong chuyện này, Bách Lý Huy lại nhắc đến chuyện khác: "Cũng không biết ai đề nghị, kỳ thi đoan công lần này nhất định phải có đồng tử ngồi trấn, nhà mình người hợp tiêu chuẩn cũng chỉ có Phúc Nhi và Diệp Tử, Diệp Tử còn nhỏ quá, đến lúc đó Phúc Nhi đi cùng vậy
Bách Phúc Nhi ngơ ngác, làm đồng tử tiên nương thì được, nhưng mà..
"Làm đồng tử đoan công thì phải làm gì vậy
Bách Lý Huy bắt đầu suy nghĩ, trong đội đoan công có đồng tử là chuyện thường, nhưng chưa từng thấy bé gái nào tham gia
Bách Thường Thanh ở bên phụ họa: "Cũng không khó, lát nữa ta nghĩ cho Phúc Nhi vài chiêu thức và chú ngữ, rồi tập luyện ở nhà
"Đến lúc đó nhìn qua có vẻ là như vậy là được
Thế là Bách Phúc Nhi mừng rỡ gật đầu, tam thúc nàng thật lợi hại, thanh danh đồng tử tiên nương của nàng có thể nổi nhanh như vậy, phần lớn là nhờ tam thúc lên kế hoạch chu đáo
"Phúc Nhi, từ ngày mai, tối đến tam thúc sẽ dạy con vài bài học, mấy đạo lý trong nghề đoan công con cũng nên biết một chút
Bách Phúc Nhi gật đầu mạnh, thầm nghĩ sau này nàng không chỉ là đồng tử tiên nương, còn là đồng tử đoan công nữa, sau này nhà ai có người đi nhảy đại thần thì nàng cũng có thể đi xem náo nhiệt
Sáng sớm hôm sau, Bách Phúc Nhi còn đang mơ màng ngủ thì bị nhị tỷ đánh thức, "Phúc Nhi, sáng nay có bánh bao đường đỏ ăn, con không dậy là hết phần đấy
Bách Phúc Nhi mở mắt chớp chớp, nhanh chóng tỉnh táo, vội vàng bò dậy, "Đến ngay, bánh bao có to không, ta muốn ăn hai cái
"Mặt con to như vậy, bà nội bảo ta và con ăn chung một cái thôi, không được nhiều
Đường đỏ quý, cho dù là tự mình làm ra cũng không thể lãng phí, chủ yếu là trong thôn bây giờ cũng không mua được mía, chỉ hấp mỗi nồi bánh bao mà hết nửa cân đường đỏ, khiến Lý bà xót ruột
Bởi vậy sáng nay Lý bà phân chia điểm tâm, đàn ông mỗi người một cái rưỡi, phụ nữ mỗi người một cái, còn Hoa Nhi, Quả Nhi, Phúc Nhi và Diệp Tử mỗi người nửa cái
Bách Phúc Nhi biết mình chỉ có nửa cái bánh bao thì thấy mất mát trong lòng, tâm niệm bánh bao đường đỏ, đã mất bao nhiêu công sức mới được ăn có nửa cái, bà nội thiên vị quá à nha
Kết quả khi thấy nửa cái bánh bao thì liền câm nín, nó thật sự to gần bằng mặt cô nàng, nửa cái bánh bao cô ăn còn không hết
Cắn một miếng, mềm mại thơm ngọt, lại có mùi đường đỏ đặc trưng, trong nháy mắt đã khiến cô tìm lại cảm giác quen thuộc
Đại phòng Tiểu Lý thị đem phần của mình để trước mặt Bách Phúc Nhi: "Phúc Nhi, thím hai cho con, chiều đói thì ăn
Tam phòng Trương thị cũng đưa phần của mình cho cô: "Thím ba cũng cho con cái này, để mai ăn cũng được
Mẹ của Bách Phúc Nhi là Văn thị vội vàng từ chối: "Chị dâu cả, chị dâu ba, hai người cứ ăn đi, phần của tôi đưa cho Phúc Nhi là được
Nàng ăn nửa cái bánh bao Bách Thường Phú cho, vốn định để phần của mình cho Phúc Nhi
Ba chị em dâu nhường nhau, Bách Phúc Nhi nhìn ba cái bánh bao to đặt trước mắt mà mắt tròn xoe, tiếp đó Lý bà cũng nhường phần của mình, Bách Phúc Nhi đáng thương nhìn mọi người, yếu ớt nói: "Con không ăn hết bốn cái bánh bao đâu
Mấy anh em Bách Ngải Hao cũng khó xử: "Vậy bọn con cũng ăn không hết một cái rưỡi, còn một bát cháo to nữa kia
Mấy anh em chỉ ăn nửa cái bánh bao là gần đủ, không đủ thì lấy thêm một cái nữa ra, mỗi người chia nhau một chút, đủ cả
Số bánh bao còn lại ngày càng nhiều
Lý bà trước giờ chưa phân chia đồ ăn bao giờ nên không có kinh nghiệm, cơm nước trong nhà nấu đã ngon rồi, bụng ai cũng căng, vốn không được xem là có sức ăn, cộng thêm một bát cháo, còn có món ăn kèm, mỗi người lại thêm nửa quả trứng vịt muối, làm sao có thể ăn được nhiều bánh bao như vậy nữa chứ
"Được rồi, không ăn được thì để đó, chiều đói thì hâm lên mà ăn
Lý bà rất tức giận, nghĩ đến mấy bà lão trong thôn kiểm soát cơm nước của cả nhà, đói không chết, thì làm sao mà căn ke được từng đó mà nấu ra cơ chứ
"Không ăn được thì cứ để ở đây, muốn ăn bao nhiêu thì ăn
Nàng không thích hợp làm cái công việc này
Bách Diệp Căn muốn nói là hắn có thể ăn, kết quả lại bị bánh bao làm nghẹn cổ, uống chút cháo loãng xong thì liền lắc đầu, hắn cũng ăn không nổi nữa
Bách Thường Thanh vui vẻ mở miệng: "Mẹ à, sau này đừng chia nữa, mẹ cũng có lúc thất thủ đó thôi
Lý bà không vui liếc mắt nhìn hắn một cái, vừa định nói gì thì Trương Kim Thuận nhà Trương Tam gia tới, định cấy mạ nên muốn mượn trâu của Bách gia, thấy người ta đang ăn điểm tâm thì ngại ngùng cười: "Thím, thúc, vẫn còn ăn à
Bách Lý Huy lớn tiếng hỏi: "Thuận Tử ăn chưa, chưa ăn thì vào ăn cùng
"Thúc, con ăn rồi ạ, muốn mượn trâu nhà mình, trâu nhà mình hôm nay rảnh không
Bách Thường Phú bưng bát ngửa cổ uống hết cháo, lau miệng lại cầm một cái bánh bao lớn đi ra: "Thuận Tử, trâu nhà ta hôm nay phải xuống ruộng, ta còn hai mẫu ruộng chưa cày
"Anh có vội không, hay là buổi sáng anh giúp tôi cày, buổi chiều tôi giúp anh cày, ruộng nhà anh cũng chỉ là ba mẫu ruộng nước đúng không, chúng ta hôm nay cùng nhau cày hết
Trương Kim Thuận mừng rỡ: "Vậy thì tốt quá, tôi về báo với ba tôi một tiếng, đợi tôi
Ba hắn chỉ có một mình hắn, con trai hắn cũng còn nhỏ, những nhà khác ai cũng ngại nhà hắn thiếu sức lao động, những người làm cùng nhóm với hắn cũng không có ai, khó khăn lắm Bách nhị ca không chê hắn, hắn nhất định phải nắm lấy cơ hội này
Bách Thường Phú túm lấy hắn, kín đáo đưa cho hắn một cái bánh bao: "Mấy chị dâu nhà ta hấp đấy, nếm thử xem
Bánh bao còn nóng hổi, Trương Kim Thuận chưa từng thấy loại bánh bao màu sắc như vậy bao giờ, Bách Thường Phú vui vẻ nói: "Cha ta đi ra ngoài, người ta tặng chút đường đỏ, mang về để lâu đều bị chảy nước, nên hấp bánh bao, không thì uổng
"Ôi dào, đường đỏ đó hả, đắt như vàng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vừa nói hắn vừa định trả lại, Lý bà đi ra đưa thêm cho hắn một cái nữa: "Cầm về cho ba cháu, nói là mua đường đỏ thím không nỡ ăn như thế, đó không phải chảy hết à, chảy hết thì phí lắm
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ôi dào, lời này vừa nói ra, nàng cũng phải tin luôn
Trương Kim Thuận từ chối không xong, vui vẻ cầm hai cái bánh về, trên đường gặp ai cũng kể là thím Bách gia cho hắn hai cái bánh bao đường đỏ, làm bao nhiêu người thèm thuồng
Ăn xong điểm tâm, trên dưới nhà Bách ai cũng bận việc riêng, đúng lúc đó có người cầm ô đen đứng trước cửa nhà Bách, Bách Lý Huy vừa thấy đã biết nhà có người đi, người đó thấy Bách Lý Huy đi ra vội vàng quỳ xuống
Bách Thường Phú thấy người chủ động thể hiện như thế liền nói: "Đại ca tam ca cứ đi đi, để mấy thằng nhỏ ở nhà là được
Trong nhà có bốn thằng lớn bé cả, đủ cả
Thế là Bách Lý Huy dẫn theo hai con trai cùng đi, Trương Kim Thuận lúc này cũng tới, mọi người dắt trâu đi, vác đồ nghề cùng nhau xuống ruộng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
(Hết chương này)

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.