Ta Cả Nhà Đều Tại Nhảy Đại Thần

Chương 25: Ngài đại tôn tử này là xem thượng




Bách Phúc Nhi dẫn mấy người đến chỗ Kiến Tử bị rơi xuống nước, Lý bà nhận bát cơm từ tay mẹ Kiến Tử đặt trên bờ ruộng, rồi thắp hương cắm lên, quay người che đầu Kiến Tử, bảo Bách Phúc Nhi cầm cào khua vài lần ở chỗ Kiến Tử ngã xuống, hắn xoay người cầm bát cơm bắt đầu vãi từng chút gạo, miệng lẩm bẩm:
"Phía đông có gạo, phía nam có gạo, phía tây có gạo, phía bắc có gạo, tám hướng có gạo, Trương Tiểu Kiến, cơm nhà nấu xong rồi, mau về ~~~"
Cứ thế thì thầm ba lần, rồi ra hiệu người nhà họ Trương ôm Trương Tiểu Kiến về theo đường cũ, vừa đi vừa rải gạo, miệng vẫn lặp lại câu nói ấy, đến cửa nhà họ Trương thì úp bát gạo ở cửa, một đường gọi hồn vào nhà, cuối cùng lại sờ trán Kiến Tử, bảo người cho Kiến Tử uống ngụm nước ấm
Thần kỳ thay, không đầy lát sau Kiến Tử đang ngủ mê liền mở mắt, kêu đói
Lý bà hài lòng gật đầu, "Được, hồn về rồi
Mẹ Tiểu Kiến cảm kích khôn xiết, vội muốn lấy tiền, Lý bà xua tay, "Không cần câu nệ, cho hai quả trứng là được
Bà nội Tiểu Kiến lấy ra sáu quả trứng gà, nói hai quả không có ý tứ cầm ra, bảo Lý bà đừng chê
Thế là, Bách Phúc Nhi lại vác cào cùng về, trên đường vẫn còn trăm mối không giải, "Nãi nãi, rốt cuộc nãi đã chữa khỏi kiểu gì vậy
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Chính là mất hồn thôi, Phúc Nhi à, có nhiều thứ thà tin là có còn hơn không tin, đều là đồ tổ tông truyền lại, tại sao lại như vậy thì không biết, dù sao có tác dụng
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Đôi khi còn dễ dùng hơn thuốc nhà con đấy
Bách Phúc Nhi cảm thấy, bà nội nàng vẫn có chút huyền học trên người
Hai bà cháu về đến nhà thì bàn đã dọn dẹp xong, bát cũng đã rửa sạch, Tiểu Lý thị đang cùng Bách Nam Tinh nói nhỏ, thấy Lý bà về thì bước lên, "Nương à, có chuyện muốn nói với nương
Lý bà vừa đoán đã biết bà ta nghĩ gì, con bé Trương Thanh Thanh xinh xắn lại đảm đang, tay chân lanh lợi, có bao nhiêu người để mắt, nhưng vợ chồng Trương Kim Thuận lại không đòi hỏi cao, không phải đòi tiền, mà là coi trọng phẩm hạnh của chàng trai, thậm chí cả nhà chàng trai, sợ con gái gả đi chịu khổ
Vào phòng, Lý bà liền mở miệng, "Không dám nói quá, cả cái thôn Văn Xương này thì chỉ có nhà ta phù hợp yêu cầu của hai vợ chồng kia, ta thấy tối nay mẹ Thanh Thanh cũng có ý đó, nhưng Nam Tinh là cháu đích tôn, vợ nó vẫn phải chọn kỹ, nhà mình có bao nhiêu việc, trước hết phải chọn vợ biết thu vén đã
Tiểu Lý thị cười nói: "Thanh Thanh con bé được cái thấu đáo, nhà ông tam cũng là người thật thà, không phải dạng thích chiếm của người, làm thông gia với họ cũng tốt, đại tôn tử nhà mình có lẽ thích nó rồi
Lý bà liếc bà ta một cái, "Con bé xinh xắn vậy mà nó không thèm, vậy có phải là nó mắt cao hay không, hay đúng là mắt có vấn đề rồi
Tiểu Lý thị tiếp lời, vui vẻ nói: "Đại tôn tử của nương mấy năm nay toàn ở nhà luyện công với chạy ra ngoài, đâu như đám con trai trong thôn nhà nào có con gái thì hay dòm ngó, nương không biết đâu, tối qua nó còn ân cần đưa cả nhà ông ba họ Trương về, trên đường mẹ Thanh Thanh còn hỏi nó bao nhiêu là lời, con thấy mẹ Thanh Thanh chắc là ưng rồi
Khó lắm con trai nhà mình mới để ý con gái nhà lành, làm mẹ nàng chắc chắn phải tranh thủ
Lý bà nghĩ ngợi một chút, "Chờ cha con về, ta sẽ nói với ông ấy
Như vậy, cửa ải này của Lý bà cũng coi như qua
Chuyện lại nói về phía nhà ông ba họ Trương, về đến nhà, mẹ Thanh Thanh đã không nhịn được mà bật cười, bảo hai chị em Thanh Thanh đi ngủ trước, lúc này mới bắt đầu bàn với Trương Kim Thuận
Trương Kim Thuận có thể nói là hết sức vui vẻ về chuyện này, "Thằng Nam Tinh kia cao to vạm vỡ, lại giỏi giang chịu khó, bà nhìn nó hôm nay dắt trâu xem, có bao nhiêu người ngưỡng mộ; nhà họ Bách cũng tử tế, cả nhà trong thôn trước giờ không gây sự, mà cũng không sợ chuyện, cả nhà đồng tâm hiệp lực, cả một gia đình lớn mà vẫn hòa thuận; quan trọng là lại ở cùng một thôn, đi lại gần, ngó xem con gái nhà mình dễ như giơ chân
Mẹ Thanh Thanh cũng vui vẻ, "Chẳng phải là ta thấy nhà họ Bách sống tốt mà nhòm ngó, chỉ cần đàn bà nhà họ Bách vào mùa không phải xuống đồng đã có bao nhiêu người ngưỡng mộ rồi, con bé xinh xắn, nhưng mà con gái xinh quá lấy chồng về chưa đến hai năm sẽ đổi khác ngay, bà xem con dâu nhà ông hai bên cạnh, lúc gả về trông xinh xắn thế nào, mà giờ thì thành dạng gì rồi
"Rồi bà xem Lý bà đi, khi nào nghe bà ấy mắng con dâu đâu, hai chị em nhà Phúc Nhi một người trông một vẻ, mũm mĩm, lại chẳng phải hạng trọng nam khinh nữ
"Ta vốn dĩ đã nghĩ đến con trai nhà họ Bách, mà nghĩ đến nhà họ Bách sống khá, mắt chắc là cao, mấy năm nay có thấy đả động gì đâu, sợ là chẳng để ý đến con gái mình, cũng không tiện mở lời
Trương Kim Thuận cười hề hề, "Thằng Nam Tinh có phải thằng nhãi nhép thích la lối ngoài đường đâu, biết đâu trước kia nó chưa có dịp ngắm kỹ con gái mình, nay ngó rồi, thì đổ gục chứ sao
"Mắt thằng bé cũng không bị lé
Hai vợ chồng cười cười, bàn tới bàn lui, cuối cùng quyết định chờ xem nhà họ Bách có mở lời trước chuyện này không
Trương Thuận mất tích, tìm một đêm không thấy, Trương Toàn đỏ mắt, trước là đánh một trận với cha của Trương Tiểu Kiến, lại đánh một trận với cha của Trương Tiểu Lượng, ầm ĩ là nếu như Trương Thuận có chuyện gì, thì y sẽ liều mạng với mấy nhà này
Sáng sớm, Trương Nhị Nương đầu tóc bù xù vừa khóc vừa tìm đến Lý bà, xin bà xem cho cái bát nước, xem con trai nhà bà có an toàn hay không, Lý bà nhất định không đồng ý, Trương Nhị Nương vừa khóc vừa nói: "Nếu không phải là Phúc Nhi nhà bà mượn cái tôm ba, thì Tiểu Thuận nhà ta cũng không cùng lũ trẻ cãi cọ, rồi xảy ra cơ sự này, Tiểu Thuận không thấy, nhà bà cũng có trách nhiệm
Lý bà tức đến buồn cười, cảm thấy con mụ Trương Nhị Nương này sống càng ngày càng hồ đồ, sống hộ con trai cũng ra gì đấy, lúc trẻ thì dùng chiêu khóc lóc lăn lộn, đến già rồi vẫn thế
"Phúc Nhi nhà ta mượn tôm ba nhà bà á
Bà còn đổ ngược cho ta
"Ta nói cho bà rõ, nhà họ Bách ta không liên quan gì đến nhà bà, dù sống hay chết đều không liên quan
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Mấy người đi ngang qua liền vội vàng khuyên can, nhà họ Bách giờ là người làm công duy nhất ở mười dặm tám thôn, các nhà khác không ai đến thay được, nếu mà thực sự làm mích lòng nhà họ Bách thì còn dễ nói, chứ trăm sự đều khó a
Không có thầy cúng đến cầu xin, gọi hồn thì chỉ thiệt thân mình
Trương Nhị Nương ngồi phịch xuống cổng nhà họ Bách khóc lóc thảm thiết, Lý bà hừ một tiếng, quay người "Rầm" một tiếng đóng cổng lại, còn thả chó vàng nhà mình ra canh cổng
Bách Phúc Nhi đang ở sân sau tập nhảy đồng, Lý bà bưng ghế ra hiên ngồi chỉ dẫn, bà dù chưa từng nhảy qua, nhưng xem bao nhiêu năm rồi, cũng đã hiểu chút
"Nãi, con chóng mặt
Kỹ năng đầu tiên của nhảy đồng chính là xoay vòng, mới xoay được vài vòng Bách Phúc Nhi đã không biết đông tây nam bắc, liên tục đảo nhào xuống đất, không đứng dậy nổi
(hết chương)

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.