Ta Cả Nhà Đều Tại Nhảy Đại Thần

Chương 37: Phúc Nhi muốn tiếp cô cô về nhà




Vì chuyện của Nhất Bách Phúc Nhi, cộng thêm việc La lão bản ra sức thuyết phục, lại thêm Bách Lý Huy cảm thấy con la này trông cũng không tệ, ôm về chỉ cần quất cho vài roi là có thể làm việc lại còn có tâm lý ham rẻ, một hồi cò kè mặc cả thì chốt giá sáu lượng bạc
Nghe con la lại bắt đầu lảm nhảm nói mình không muốn chết, còn nói gì ăn được nhiều lớn nhanh để bảo mệnh, về sau phải ăn nhiều một chút, Bách Phúc Nhi vui vẻ nói: "Con la này nếu về mà không chịu làm, không chịu khó thì có phải quất thêm mấy roi là được không
La lão bản đang đau lòng vì rõ ràng bị ít bạc, thua lỗ rồi, con la này mua về tám lượng, ăn hết nhiều cỏ khô của hắn giờ bán sáu lượng, thật sự quá lỗ
Nghe Bách Phúc Nhi nói vậy vội vàng cầm tiền lại, "Quất, cứ quất nó nhiều roi vào là được
Tốt nhất là quất chết nó đi
"Cuối cùng nếu mà không được nữa thì bán cho lò gạch đi, cũng coi như không lỗ không lãi
Tóm lại là không thể để nó sống tốt
Bách Phúc Nhi thấy con la lại rụt cổ, vui vẻ nói: "Vậy thì giết thịt ăn thôi, nghe nói những năm thiên tai người ta còn gặm cả vỏ cây, cái thứ này chả lẽ lại không ngon bằng vỏ cây
"To xác thế kia, giết thịt chắc chắn không ít đâu
Nếu là Vô Biên đạo trưởng ở đây thì chắc chắn lại nói nàng tạo khẩu nghiệp, nhưng hiện tại đứng bên cạnh nàng là Bách Lý Huy, Bách Lý Huy rất tán đồng gật đầu, "Nếu nó mà lười biếng lại tham ăn thì cứ giết
Hai cha con này cứ một câu một "giết", con la to xác sợ đến tè ra quần, tư lạp tư lạp nước tiểu đầy đất, Bách Phúc Nhi lùi lại ba bước, "Con la này không dạy dỗ tốt, tè bậy rồi
La lão bản cũng thấy may mắn, may mà nó chưa tè ra trước khi đưa tiền, "Nó có thể uống được nhiều nước lắm
Bách Thường An cũng chẳng khách khí, gỡ dây thừng trên người con la cũ ra, trực tiếp tròng vào con la to, còn cố ý dặn dò, "Chăm chỉ làm việc đi, không làm xong thì giết mày
Tròng dây xong, lại đem con la cũ cột vào bên cạnh xe cho nó đi theo, Bách Phúc Nhi trước tiên trèo lên xe, theo sát sau là mấy người nhà Bách
Con la to cảm thấy mình vừa thoát khỏi hang hùm lại chui vào ổ sói, không dám tiếp tục lảm nhảm, ngoan ngoãn kéo cái xe mà nó thấy nặng trịch trong lòng chạy vòng vòng, đừng nói, kéo xe cũng ổn đấy
Chạy một lát Bách Thường Thanh liền khen con la, "Ổn đấy chứ, chạy nhanh ghê, đúng là la tốt
"Cũng không cần mua xe nữa rồi, cái này cũng được đấy, chờ đến lúc nào thực sự cần đổi thì tìm người đóng một cái là được, khỏi tốn tiền oan
Bách Lý Huy cũng đồng tình, đang nghĩ không biết vì sao mình lại nghe được tiếng la nói chuyện mà Bách Phúc Nhi không lên tiếng, coi như là ngầm thừa nhận
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tiếp theo là một loạt mua sắm, một hơi liền mua tám tấm vải, ai bảo nhà nàng nhiều người làm gì, mua nhiều vải lão bản liền tặng luôn mấy mảnh vải vụn, coi như thêm đầu, không tốn thêm một đồng
"Kéo thêm mấy thước vải đẹp đẹp đưa cho cô cô ngươi
Bách Phương Nhi đã gả ba năm trước, gả vào trong huyện thành, là Ngô gia mở tiệm tạp hóa, còn sinh được một cô con gái nhỏ, hơn một tuổi
Bách Lý Huy thương con gái, hễ mà đến huyện thành bán dược liệu đều mang gà với rau nhà trồng cho nàng, đến củi cũng đã cho hai lần, chỉ cần có thời gian rảnh thì sẽ không ăn cơm ở nhà Ngô
Bách Phúc Nhi vui vẻ chọn một tấm vải, lại kéo ba thước vải bông mịn màu xanh nhạt, nói là muốn may quần áo cho cháu gái
Ra khỏi cửa hàng vải lại đi mua điểm tâm, Bách Lý Huy ngẩng đầu nhìn trời, "Đưa xong nói mấy câu là đi thôi, không thì về nhà trời tối mất
Đợi đến khi ra khỏi tiệm điểm tâm, Bách Phúc Nhi lại thấy người bán hàng rong, trên gánh bày toàn là đường, thấy vậy Bách Phúc Nhi làm sao đi nổi, không cần biết ăn chưa hay ăn rồi, tất cả đều chọn mua một ít
Ngô gia trong huyện thành không được xem là giàu có, nơi ở cũng hơi hẻo lánh, đợi đến khi họ tới nơi, Bách Thường An liền xách đồ ăn chuẩn bị gõ cửa, tay còn chưa chạm vào thì đã nghe thấy tiếng động bên trong
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Ngươi nói lấy ngươi về thì có tác dụng gì chứ, con trai cũng không sinh được, bảo ngươi giặt cái chăn mà vắt còn không hết nước, ngươi phải vắt cạn nước để còn kịp phơi vào buổi sáng, bây giờ thì phơi làm sao được hả
"Có phải ngươi cố tình không muốn để hai vợ chồng già chúng ta đắp chăn không, có phải muốn làm cho chúng ta chết cóng có đúng không
Bách Thường An cau mày, đây là giọng của bà Ngô, không biết là đang dạy dỗ ai
Đang định gõ cửa thì lại nghe thấy bên trong lại có tiếng động
"Mẹ đừng giận, em dâu ở nhà mẹ đẻ thì không hay làm việc, không hay làm việc thì sức cũng nhỏ, em dâu này, con nhớ hồi Tết nhà em không phải gửi cho con một chiếc chăn bông mới sao, cái ga trải giường trên đó màu cũng hơi đậm, không hợp với con lắm, mà con giặt cái ga giường cũng không xong, hay là con đưa cái chăn mới đó cho mẹ dùng đi
Bách Thường An cũng nghe ra giọng này, là con dâu cả của Ngô gia, cũng sinh một đứa con gái, Ngô gia vẫn chưa có cháu trai
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Vậy thì là hai người hợp lại bắt nạt em dâu, còn muốn cả cái chăn mới của em, cái chăn đó nặng sáu cân, mùa này đắp cái chăn dày như thế thì không sợ bị nóng chết à
Tiếng mẹ chồng nàng dâu nhà Ngô rất lớn, đến Bách Phúc Nhi cũng nghe thấy, trong lòng thấy buồn rầu, bà nội hay nói cô gả không tốt, cuộc sống không như ý, thì đâu chỉ là không như ý, rõ ràng là quá khó khăn rồi có được không
"Ông nội, chúng ta đón cô về nhà đi
Bách Lý Huy tức giận đến mặt mày tái mét, "Đón, giờ đón đi
Bách Thường An gõ cửa nhà Ngô rung cả lên, người bên trong nghe thấy tiếng ồn ào liền kêu hai tiếng, "Ai đấy, tới đây
Cửa vừa mở ra, con dâu cả của Ngô gia vừa nãy còn quát mắng mặt mày liền hoảng loạn, quay đầu vào trong sân gọi, "Mẹ, người nhà mẹ đẻ của em tới rồi
Nói xong còn liếc nhìn tay mấy người xem có gì không, thấy họ không xách gì thì có chút khó chịu
Bách Thường An vào nhà, giọng cứng nhắc mở miệng, "Thẩm tử, mẹ ta nhớ con gái với Thúy Thúy, nên bảo chúng ta đến đón về cho bà xem
"Ấy da, đại ca Bách, dạo này bà nội không khỏe trong người, thấy tay chân ta thô vụng, hầu hạ không tỉ mỉ nên không nỡ để em dâu đi đâu
Không thể để cho bọn họ đón người đi, không thì việc nhà này ai làm
Bách Thường Thanh cũng bước vào theo không thèm nể nang mặt mũi của cô ta, trực tiếp nói: "Đại tẩu Ngô gia à, không phải là ta người ngoài nói chị, chị là con dâu trưởng nhà Ngô, mà hầu hạ một bà mẹ chồng cũng hầu hạ không xong, có phải là quá đáng lắm không
"Ta thấy sắc mặt thẩm tử hồng hào thì chắc không sao đâu, còn mẹ ta cứ nhớ đến con gái là ngực lại đau, giờ thì cái gì cũng phải để cho em gái ta về báo hiếu đã
Nói rồi nhìn sang Bách Phương Nhi, "Em gái, thu dọn một chút rồi mang theo Thúy Thúy về cùng anh ba, trong phòng có cái rương nhớ khóa kỹ vào, không ở nhà lỡ gặp trộm thì sao
Bị bà chồng và chị dâu liên kết bắt nạt mà không thay đổi sắc mặt, Bách Phương Nhi ngay lập tức đỏ mắt, quay người đi thu dọn, Bách Phúc Nhi cũng chạy vào theo, "Cô cô, con giúp cô
Hai anh em Bách Thường An đứng trong sân, mẹ chồng nàng dâu nhà Ngô không tình nguyện cũng khó nói được gì, chỉ mong người đàn ông nhà mình nhanh về thôi
Đáng tiếc ba người đàn ông nhà Ngô đang bận việc, đương nhiên không nghe thấy tiếng lòng của các nàng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.