Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Ta Chẳng Muốn Tróc Yêu

Chương 51: Các ngươi đến chậm




Tại tổng đàn thiên mệnh, Tư Mã Nguyên đứng ở bên người Giáo chủ, mắt nhìn Giáo chủ lộ biểu lộ rung động bên cạnh, tiếp đó lại một lần nữa nhìn về phía phương hướng Kim Hoa Huyện, trong mắt loé lên quang mang điên cuông—— ý nghĩ của y không sai, Ngô Tuấn mới thật sự là người mang thiên mệnh!

Vào thời điểm mọi người cảm thán, ánh sáng trắng chảy ra từ bên trong Văn Miếu khắp nơi đã hội sư tại Kim Hoa Huyện, dần dần ngưng tụ thành một tượng người uy nghiêm ở trên bầu trời, lão giả đầu đội khăn chít, dung mạo ngũ quan, vậy mà giống như đúc pho tượng Nho Thánh được cung phụng bên trong Văn Miếu!

Nho Thánh to lớn che khuất bầu trời, chiếm cứ toàn bộ bầu trời lân cận Kim Hoa Huyện, dân chúng nhìn thấy người này, liền lập tức không kìm lòng được cúi người trên mặt đất, quỳ bái.

Ngô Tuấn đang ăn điểm tâm cũng đã nhận ra dị thường phía ngoài, ăn bánh bao đi tới cửa ra vào, ngẩng đầu nhìn thoáng qua bầu trời, lập tức liền bị tượng người to lớn trên trời rung động, trừng to con mắt hô lớn nói: "Tân cô nương, mau ra đây xem thần tiên!"

Sau khi tiếng nói hạ xuống, Ngô Tuấn đợi một lúc, nhưng không có thấy Tân Nguyệt Nhi trả lời, quay đầu nhìn thì thấy Tân Nguyệt Nhi đang chống kiếm trên mặt đất, quỳ một gối, trên trán nổi gân xanh, cắn răng bày ra bộ dáng gian nan chèo chống.

Ngô Tuấn sửng sốt, ân cần hỏi: "Tân cô nương làm sao vậy?” Tần Nguyệt Nhi cắn răng nói: "Có người dẫn động Nho Thánh ý chí, ta đang dùng ý chí võ đạo của mình giao phong với nó."

Ngô Tuấn lo lắng nói: "Nhìn bộ dáng này của ngươi, sẽ không xảy ra chuyện gì chứ?"

Tân Nguyệt Nhi giải thích: "Không sao, Nho Thánh ý chí không phải là tới nhằm vào ta, một tia ý chí này, là không áp chế nổi ta quá lâu."

Ngô Tuấn nhìn chằm chằm Tân Nguyệt Nhi mấy lần, thấy hết thảy cơ năng thân thể của nàng vẫn bình thường, không có vẻ gì là không ổn, sau khi thở phào một hơi, xoay người lại, một lần nữa nhìn về phía hư ảnh Nho Thánh trên bầu trời.

Phảng phất như đã nhận ra ánh mắt của Ngô Tuấn, Nho Thánh hơi xê dịch ánh mắt một cái, trên mặt lộ ra nụ cười, sau đó duỗi ngón tay cái ra, chậm rãi ấn về phía Bạch Vân Sơn.

Trong một cái chớp mắt tiếp theo, ngón cái do ánh sáng trắng ngưng tụ thành xuyên qua hư không, trong nháy mắt rơi vào Bạch Vân Sơn!

Ở dưới ánh sáng trắng bao phủ, đám yêu quái hoảng sợ phát ra tiếng kêu thê lương, chạy trốn tứ phía, ở trong sự sợ hãi vô tận, hóa thành tro bụi trong chớp mắt!

Gần như cùng lúc khi ngón tay cái rơi xuống, thân thể Yêu Hoàng ở sâu trong lòng đất bỗng nhiên run lên, đã nhận ra một cỗ nguy cơ to lớn giáng lâm ở trên người mình.

Giữa lằn ranh sinh tử, trong mắt lão bạo phát ra một luồng quang mang quyết tuyệt, ngửa mặt lên trời gầm thét, một cỗ gợn sóng trào ra, đánh nổ lồng giam trong nháy mắt.

Trần phu tử ở một bên bỗng nhiên bị yêu lực bộc phát đánh văng ra, không dám tin nhìn về phía Yêu Hoàng, tuyệt đối không nghĩ tới, lão vậy mà lại quả quyết như thế—— tự bạo yêu đan!

Yêu đan vỡ vụn bộc phát ra yêu lực mênh mông, vọt thẳng vào mây xanh, trong nháy mắt va chạm vào lực lượng Nho Thánh, bộc phát ra hào quang chói sáng.

Bên trong một trận đất rung núi chuyển kịch liệt, toàn bộ Bạch Vân Sơn biến thành tro tàn trong khoảnh khắc, biến thành một cái hố sâu với bán kính trăm trượng không thấy đáy!

Một lúc sau, ánh sáng từ từ tiêu tán giữa thiên địa, hư ảnh Nho Thánh cũng biến mất không thấy.

Ngay sau đó, thân ảnh Trần phu tử xuất hiện ở biên giới hố sâu, xuất hiện cùng lúc với ông ta, còn có mấy viện binh vừa mới chạy đến.

Trần phu tử đưa mắt nhìn văn sĩ áo xanh cầm đầu, nói: "Ứng tiên sinh, các ngươi đến chậm."

Ứng tiên sinh dò xét Trần phu tử từ trên xuống dưới, quanh người lượn lờ văn khí, tu vi trở lại cảnh giới Lập Mệnh, lộ vẻ tán thưởng nói: "Ta nghìn tính vạn tính, cũng không có tính tới Trần huynh ngươi có thể phá rồi lại lập, dẫn phát Thánh Nhân ý chí thông cảm!

Trân huynh dựa vào lực lượng một người chém giết Yêu Hoàng, nhất định sẽ lưu lại một trang nổi bật ở trên sử sách!"

Trân phu tử nhìn qua hố sâu trước người, trên mặt không có lộ ra chút vẻ mừng rỡ nào, mà là mặt không chút thay đổi nói: "Vừa rồi ta vội vàng chạy trốn, không xác định được Yêu Hoàng đã chết hay chưa."

Ứng tiên sinh cười một tiếng: "Lão đã tự bạo yêu đan, coi như may mắn còn sống, cũng vô lực lại duy trì thống trị đối với Yêu tộc.

Trong vòng ba mươi năm, Yêu tộc nhất định sẽ nội loạn không ngừng, khong có cách nào lại đến xâm phạm chúng ta.”

Trân phu tử nhìn vê phương hướng Quan Sơn một cái, trong đầu không tự chủ được nổi lên gương mặt tà mị của Cửu hoàng tử Yêu tộc kia, lo lắng nói: "Hi vọng Vậy...

Cùng lúc đó, Ngô Tuấn thấy động đất đã ngừng lại, vịn khung cửa y quán đứng dậy, nhìn về Bạch Vân Sơn đột nhiên biến mất phía xa, trợn mắt hốc mồm đây lẩm bẩm nói: "Thật đúng là thần tiên đánh nhau... cũng may Nhân Tâm Đường rắn chắc, không có bị đánh sụp, bằng không ta lần này thật sự là không biết đi nơi nào nói lý lẽ..."

Tân Nguyệt Nhi lúc này đã đứng lên, cảm nhận được yêu khí ngập trời ngoài thành đã biến mất toàn bộ, lộ vẻ nhẹ nhõm đi tới, an ủi hắn nói: "Sụp thành từng mảnh cũng không quan hệ, ta trước đó đã dùng danh nghĩa của cha ta thề, sẽ bảo trụ Nhân Tâm Đường của ngươi, nếu quả thật không gánh nổi... liên để cha ta xuất tiền cho ngươi tu kiến một cái mới."

Ngô Tuấn nghiêm túc quay mặt lại nhìn chăm chú Tần Nguyệt Nhi nói: “Cái y quán này thế nhưng là sư phụ ta truyền thừa, mang theo tâm huyết hai đời người của ta cùng với sư phụ, đây là sự tình tu kiến một gian y quán mới liền có thể giải quyết sao?"

Tân Nguyệt Nhi có chút khẽ giật mình, lộ vẻ bừng tỉnh nói: "Thì ra là thế, xem ra trước đó là ta nghĩ đơn giản."

Ngô Tuấn ừ một tiếng, nghiêm túc mở miệng nói: "Tối thiểu phải tu kiến y quán ba tâng mới được."

Tân Nguyệt Nhi: "..."


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.