Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Ta Chẳng Muốn Tróc Yêu

Chương 54: Thấp thỏm




Muốn cùng nhau luyện hóa Ngô Tuấn cùng với Phượng Hoàng, liền phải nghĩ biện pháp khiến cho Ngô Tuấn tu luyện « Vạn Thọ Hoàng Cực Kinh », trước hết để cho hắn cùng với Phượng Hoàng hòa làm một thể, sau đó đến thời điểm Phượng Hoàng Niết Bàn, xóa bỏ tàn hồn của Phượng Hoàng!

Đến lúc đó lão liền có thể thay vào đó, thành tựu Bất Diệt Chi Thân vạn thết Chỉ trong một nháy mắt ngắn ngủi, Yêu Hoàng tâm tư bách chuyển, rất nhanh liền nghĩ đến phương pháp lừa gạt Ngô Tuấn, răng rắc bẻ gãy đùi phải của mình, ngụy trang thành bộ dáng thụ thương chờ chết, yên tĩnh chờ đợi Ngô Tuấn đến.

Ở một bên khác, Ngô Tuấn đang tìm Phượng Hoàng Thảo rốt cục cũng phát hiện ra Yêu Hoàng, dò xét một phen ở trên người lão, sau đó liên thấy được lão đùi phải máu thịt be bét, xương trắng lộ ra ngoài.

Ngô Tuấn hít vào một ngụm khí lạnh, vội vàng đi đến trước nói: "Lão bá ngươi bị thương rồi! Không nên động, ta sẽ xem vết thương cho ngươi trước!"

Bên trong ánh mắt của Yêu Hoàng ảm đạm vô quang, hoàn toàn không có phản ứng chút nào, vào lúc Ngô Tuấn bóp xương cốt của lão, mới bỗng nhiên phát ra một tiếng kêu đau.

Ngô Tuấn mò mẫm một hồi ở trên đùi phải bị gãy, tiếp đó dùng một loại ánh mắt hiếu kỳ nhìn về phía lão, nói: "Chân của lão bá ngươi không có vấn đề quá lớn, chỉ có vết gãy rõ ràng này, sau khi nối liền còn có thể dùng, chỉ là vê sau trái gió trở trời sẽ rất đau. Chẳng qua lão bá ngươi nhìn giống như không sợ đau?”

Yêu Hoàng nghiêng con mắt, lộ ra một tia khinh miệt, mặt không thay đổi nói: "Đã sớm thành thói quen, ngươi đi đi, không cần phải để ý đến ta, để cho ta tự sinh tự diệt ở chỗ này đi."

Ngô Tuấn sửng sốt một cái, nhìn Yêu Hoàng một lòng muốn chết, biểu lộ dần dần trở nên nghiêm túc: "Ta là người học y, gặp được người bị thương nhất định phải quản, coi như ngươi muốn chết, cũng phải chờ đến sau khi ta chữa khỏi cho ngươi lại chết!"

Yêu Hoàng thấy mình đã khơi gợi lên lòng hiếu kì của Ngô Tuấn, trong lòng thoáng có chút đắc ý, nhưng trên mặt lại không có hiển lộ ra, mà là có chút trừng mắt lên, giả bộ phẫn nộ nói: “Ngươi người này có nói lý hay không, ta muốn chết cũng không được saol”"Không được!”

Ngô Tuấn hét lớn một tiếng, sợ đối phương không hợp tác chữa trị, tay mắt lanh lẹ từ dưới đất quơ lấy một cây gậy gỗ, dứt khoát đánh vào đầu Yêu Hoàng, muốn đánh ngất xỉu đối phương sau đó cưỡng ép chữa trị.

Thanh âm gió ác gào thét vang lên!

Ở bên trong ánh mắt kinh ngạc của Yêu Hoàng, cây gậy gỗ gào thét đập vào bên trên ót của lão, phát ra một tiếng vang trầm, sau đó răng rắc một tiếng gãy lìa.

Ngô Tuấn hơi sững sờ, cúi đầu nhìn gậy gỗ gãy đôi trong tay, lại nhìn về phía Yêu Hoàng vẫn duy trì thanh tỉnh như cũ, không khỏi sững sờ tại đương trường.

Hai người sau khi mắt lớn trừng mắt nhỏ một hồi, môi của Ngô Tuấn khẽ nhúc nhích hai lần, lộ vẻ chân thành mở miệng nói: "Kỳ thật ta vừa rồi cũng là đang trị thương cho ngươi, chỗ ta nên ngươi kia là huyệt không đau, chỉ cần nhẹ nhàng nện một cái, ngươi cũng không cảm giác được đau đớn."

Yêu Hoàng: "..."

Bao nhiêu năm, đã bao nhiêu năm rồi không có ai dám trêu đùa ta như thế!

Yêu Hoàng tức giận đến gương mặt có chút co rúm, đè nén xúc động dùng một bàn tay chụp chết Ngô Tuấn, lạnh giọng nói: "Ngươi thấy ta giống đồ đần sao?" Ngô Tuấn lúng túng cười khổ một tiếng, nói: "Lão bá, ta là thật sự muốn trị thương giúp ngươi, ngươi làm sao phải cự người ở ngoài ngàn dặm đây... " Yêu Hoàng mượn sườn núi xuống lừa, thở hổốn hển nói: "Được, vậy ta liền để cho ngươi trị, nếu như ngươi trị không hết, ta liền vặn đầu của ngươi xuống làm cái bô!""Ừm!"

Ngô Tuấn thấy đối phương đồng ý, lộ ra sắc mặt vui mừng, lúc này xuất ra một bình thuốc từ bên trong túi bách bảo, đổ ra một hạt dược hoàn nhét vào trong miệng Yêu Hoàng, vừa nói: “Đây là dược hoàn gây tê, ngươi sau khi ăn sẽ mất đi tri giác, đây là tình huống bình thường, lão bá ngươi không cần sợ hãi. ˆ Trên mặt Yêu Hoàng lộ ra biểu lộ thờ ơ, nhưng trong lòng có chút cảm thấy hứng thú, nhìn Ngô Tuấn dùng nước rửa sạch vết thương cho mình, thuần thục nắn xương, sau đó dùng mấy nhánh cây băng bó cố định."Ta thấy động tác của ngươi rất nhuần nhuyễn, ngươi tương đối am hiểu trị liệu ngoại thương?” "Đó là đương nhiên, trước kia chỉ cân nghe nói heo chó nhà ai ở thôn gần đó gãy chân, ta đều sẽ chủ động chạy tới luyện tập nối xương. Các thôn dân cũng đều rất nhiệt tình, còn có thể lo bữa cơm cho ta, ừm, chủ yếu là ta không lấy tiền, coi như nắn lệch xương cũng không có ai trách ta."

Yêu Hoàng co rụt con ngươi lại, há to miệng trong nháy mắt: "?ø?7Ị|T Ngô Tuấn xử lý vết thương ở chân của Yêu Hoàng xong, cống lão trên lưng đi xuống núi, nói: "Lão bá, ta thấy ngươi còn sống tốt, làm sao lại không muốn sống?""Nếu như sống tốt, ai sẽ không muốn sống chứ?"

Yêu Hoàng ứng phó Ngô Tuấn, trong lòng thấp thỏm một trận.

Lão tuyệt đối không muốn trở thành người thọt, lão hiện tại chỉ muốn lập tức nối liền cái chân mà Ngô Tuấn băng bó cho lão!

Nhưng lại sợ sau khi vận dụng yêu lực, bị Ngô Tuấn nhìn ra sơ hở, bởi vậy trong lòng vô cùng xoắn xuýt.

Ngô Tuấn thì là tiếp tục truy hỏi: "Nghe lời này của ngươi, giống như là gặp chuyện gì khó xử?"

Yêu Hoàng nhìn sau gáy của hắn, ném đi tạp niệm trong đầu, cẩn thận bịa ra một câu chuyện."Ta là một người trong giang hồ, mười tám tuổi xông xáo giang hồ, làm quen với một đám huynh đệ, sáng tạo ra cơ nghiệp không nhỏ. Nhưng ngay vào thời điểm ta đạt tới đỉnh cao nhân sinh, huynh đệ tốt nhất mà ta tự nhận lại bán ta, hại ta mất hết tu vi, chỉ có thể mai danh ẩn tích, làm một người đốn củi ở đây."


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.