Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Ta Chẳng Muốn Tróc Yêu

Chương 56: Triệu Lam




Ngô Tuấn ừm một tiếng, y theo lời nói của lão bắt đầu làm, rất nhanh, Ngô Tuấn liền cảm nhận được ngực có nhiều thêm một đám lửa, đồng thời hơi có chút nóng lên, mở miệng nói: "Giống như có thể."

Đôi mắt của Yêu Hoàng sáng ngời lên trong nháy mắt: "Tốt, đừng phân tâm, tiếp tục hành côngÏ" Ngô Tuấn bỗng nhiên mở mắt, chỉ chỉ chén thuốc đặt ở bên giường, nói: "Uống thuốc, lại không uống liền nguội." Yêu Hoàng không chút do dự cầm chén thuốc lên uống một hơi cạn sạch, thần tình kích động thúc giục nói: "Ngươi tiếp tục đi!”

Ngô Tuấn thấy đối phương uống sạch thuốc, hài lòng gật đầu một cái, lại một lần nữa nhắm mắt lại, dựa theo lộ tuyến hành công của « Vạn Thọ Hoàng Cực Kinh », vận hành cỗ hơi nóng trong ngực. ...

Yêu Hoàng hai mắt vô thần nhìn lên nóc nhà, nằm bất động ở trên giường, làm sao cũng không nghĩ ra được mình làm sao lại đột nhiên bị tê liệt. Ở trong mười ngày này, lão một mực đang dạy bảo Ngô Tuấn tu luyện « Vạn Thọ Hoàng Cực Kinh », mặc dù Ngô Tuấn lúc rảnh rỗi liền lười biếng, nhưng cũng đã luyện công pháp đến tâng thứ hai.

Cứ tiếp tục như thế, nhiều nhất ba tháng, Ngô Tuấn liền có thể hoàn toàn khống chế Phượng Hoàng Chân Hỏa, tự mình liền có thể thôn phệ hết hắn, sau đó tìm một chỗ yên lặng, dốc lòng nghiên cứu huyền bí Niết Bàn trùng sinh.

Vì để cho Ngô Tuấn không khả nghỉ, ngoại trừ ăn cơm đi ngủ, lão không có làm bất luận sự việc dư thừa gì, nhưng mình làm sao bỗng nhiên liền không thể động đậy, ngay cả lời cũng nói không nên lời...

Vào thời điểm đang trăm mối vẫn không có cách giải, Ngô Tuấn bưng một chén thuốc bốc hơi nóng đi đến, mắt nhìn Yêu Hoàng nằm ở trên giường, tràn đầy bất đắc dĩ thở dài: "Lão bá, nên uống thuốc."

Yêu Hoàng chật vật xê dịch con mắt, ánh mắt dừng lại ở trên chén thuốc đen như mực trong tay Ngô Tuấn, trong lòng bỗng nhiên lộp bộp một cái. Chẳng lẽ là thang thuốc này có vấn đề?

Ngô Tuấn lúc này đã đi tới bên giường, thấy Yêu Hoàng trừng ánh mắt, tiến lên cạy miệng lão ra, cắm một cái ống trúc mỏng vào trong miệng lão, chậm rãi đút thuốc.

Đối với bệnh tình của lão bá này, Ngô Tuấn cũng rất là ưu sầu, vừa đút thuốc, vừa mặt mũi tràn đầy vẻ buồn rầu nói: "Có thể là ngươi lúc tuổi còn trẻ tập võ xảy ra vấn đề, dẫn đến thân thể thâm hụt quá độ, hiện tại bị thương, tất cả bệnh ẩn cùng nhau bạo phát ra." "Hiện tại sinh cơ trong cơ thể ngươi đang không ngừng trôi qua, cơ hồ thần tiên khó cứu, chỉ có thể còn nước còn tát.""Chẳng qua lão bá ngươi đừng sợ, ngày hôm qua ta lại tìm được một phương thuốc cổ truyền từ trong nhà, ngươi uống chén thuốc trước này, đợi một lát nữa ta châm cho ngươi mấy châm, cam đoan ngươi lập tức liền sinh long hoạt hổ, cây già nở hoal" 1p?"

Yêu Hoàng có chút sững sờ, trong lòng tự nhủ cái gì gọi là lại tìm được một phương thuốc cổ truyền từ trong nhà?

Chẳng lẽ thuốc mình uống trong những ngày này, căn bản cũng không phải là trị liệu tổn thương ở chân sao?

Trong phút chốc, Yêu Hoàng bỗng nhiên đã nhận ra vấn đề!

Cảm nhận được nước thuốc ấm áp chảy xuống cổ họng vào dạ dày, tản mát ra một cỗ khí tức quỷ dị, không ngừng ăn mòn hồn phách của mình, bên trong ánh mắt của Yêu Hoàng lập tức hiện ra vẻ giãy giụa kịch liệt.

Ngô Tuấn thấy con ngươi của lão rung động kịch liệt, lộ ra bộ dáng biết được mình còn có thể cứu được, vui vẻ không kêm chế được, không khỏi lộ ra một nụ cười, trấn an lão nói: "Lão bá ngươi đừng kích động, đợi ta triệt để chữa khỏi bệnh cho ngươi lại chúc mừng cũng không muộn.”

Ngô Tuấn nói xong, chậm rãi rót hết thuốc cho Yêu Hoàng, sau đó thu dọn đồ trên người lão, để chén thuốc ở một bên, xoay người đi đến bên cạnh bàn.

Không bao lâu, Ngô Tuấn lấy ra một bộ ngân châm dày bằng cây tăm, nở nụ cười hiền lành đi vê phía Yêu Hoàng: "Bộ châm này cũng là tổ truyền của Nhân Tâm Đường chúng ta, tên gọi là Thiên Tuyệt Châm, chuyên môn dùng để phối hợp sử dụng với phương thuốc tổ truyền. Ách, châm này rất lớn, lão bá ngươi chịu đựng một chút."

Yêu Hoàng đầu tiên là sững sờ, ánh mắt lập tức rơi vào trên bộ ngân châm kia, nhất thời liền sợ đến toát mồ hôi lạnh.

Thiên Tuyệt Châm!

Thiên Tuyệt Châm của Độc Thánh!

Trong trận chiến Hàn Cốc Sơn năm đó, Thiên Tuyệt Châm đâm chết Thượng Cổ Yêu Hoàng Cửu Anhl Nhìn Ngô Tuấn trên mặt nở nụ cười, cách mình càng ngày càng gần, đồng tử của Yêu Hoàng co rụt lại, con mắt đột nhiên lồi ra Ngươi không được qua đây!...

Tại Kinh Thành xa vạn dặm, trong một cái sân luyện võ rộng lớn, Tần Nguyệt Nhi nhanh chóng vận chuyển chân nguyên trong cơ thể, tránh trái tránh phải, tránh né kiếm khí sắc bén vô song chém về phía mình.

Ở đối diện nàng, một vị nữ nhân mặc áo giáp tay cầm trường kiếm, sát khí nghiêm nghị, trong tay phóng kiếm quang, kiếm kiếm không rời cổ họng của Tân Nguyệt Nhi, khuôn mặt vậy mà giống nhau đến mấy phần cùng với Tân Nguyệt Nhi.

Lại một kiếm qua đi, cổ họng của Tần Nguyệt Nhi bị cắt ra một vết kiếm nhỏ bé, hạt máu bắn lên cao theo kiếm khí!

Tân Nguyệt Nhi phát giác được cổ họng của mình bị cắt vỡ, thân hình hơi ngừng lại trong nháy mắt, nữ nhân kia đã lấn người mà lên đi tới phụ cận nàng.

Một cước như thiểm điện bổ xuống, hung hăng đập vào trên mặt Tân Nguyệt Nhi!

Oanh một tiếng, Tân Nguyệt Nhi bị đánh té xuống đất tại chỗ, phiến đá dưới thân trong nháy mắt đập chia năm xẻ bảy.

Nhìn Tân Nguyệt Nhi nằm bất động trên mặt đất, nữ nhân mặc áo giáp khẽ lắc đầu, phát ra thanh âm ôn nhu nói: “Con gái, con nhìn giống như là có tâm sự."

Nữ tử này, chính là mẫu thân của Tân Nguyệt Nhi - Triệu Lam.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.