Triệu Lam xuất thân tướng môn thế gia, từ hơn hai mươi năm trước liền đảm nhiệm tướng quân phòng giữ Quan Sơn, đê phòng Yêu Tộc xâm nhập, những năm gần đây cực ít có cơ hội có thể đoàn tụ cùng với Tân Nguyệt Nhi.
Nhưng nàng vẫn rất thương yêu đứa con gái của chính mình này, trước đó không lâu Yêu Hoàng mất tích, Yêu tộc náo động, áp lực phòng giữ biên quan giảm nhiều, triêu đình điều động tướng lĩnh mới thay thế, để cho nàng hồi kinh tĩnh dưỡng.
Vừa vê tới nhà, nàng liền không kịp chờ đợi đi tìm con gái, ở chung thân thiết với con gái của mình.
Tân Nguyệt Nhi phun ra một búng máu, chống đỡ thân thể ngồi dậy từ dưới đất, nhìn thoáng qua mẫu thân trước mặt, có chút thẹn thùng nói: "Mẹ, con nhìn trúng một người nam nhân."
Trong mắt Triệu Lam bộc phát ra một đạo tỉnh quang doạ người, mừng rỡ hỏi: "Nam nhân như thế nào?" Trong đầu Tân Nguyệt Nhi nổi lên giọng nói và nụ cười của Ngô Tuấn, không kìm lòng được lộ ra một nụ cười: "Một y sư ngọc thụ lâm phong, tiêu sái lỗi lạc, tâm địa thiện lương, tài văn nổi bật, thiết khẩu thần toán, trời sinh phật tâm, nấu nướng cao siêu, ngoại trừ xem bệnh, hắn cơ hồ cái gì cũng biết."
Triệu Lam: "???”
Một... y sư không biết xem bệnh?
Cho nên nói, nam nhân mà con gái của mình coi trọng kia, đại khái là một kẻ lừa đảo rất biết dỗ dành nữ tử! Triệu Lam nhìn con gái ngốc của mình, khóe miệng khẽ giựt giựt, nói: "Mang hắn đến Kinh Thành, giới thiệu cho mẫu thân nhận biết một chút."
Tần Nguyệt Nhi nhìn chằm chằm trường kiếm trong tay từ mẫu mấy lần, có chút do dự nói: "Mẫu thân như vậy sẽ hù doạ hắn."
Răng rắc một tiếng, Triệu Lam lộ vẻ hòa ái bẻ gãy trường kiếm trong tay, hiền lành cười nói: "Đứa con gái ngốc này, mẫu thân cũng không phải cọp cái, sẽ không ăn hắn."
Tân Nguyệt Nhi có chút buông lỏng một hơi, tiếp đó lại phát sâu nhíu mày, lộ vẻ khó xử nói: "Hắn một lòng trông coi Nhân Tâm Đường của hắn, ngay cả Kim Hoa Huyện cũng không có đi ra, chỉ sợ sẽ không quá nguyện ý đến Kinh Thành... hay là mẫu thân đi theo con đến Kim Hoa Huyện tìm hắn đi."
Triệu Lam nhìn bộ dáng xoắn xuýt của con gái, không khỏi phát ra một tiếng cười nhạo: "Con ngay cả người cũng đêu không gọi đến được? Ta thấy trong lòng hắn căn bản cũng không có con, con vẫn nên sớm bỏ ý nghĩ này đi." Tân Nguyệt Nhi bất mãn nhìn về phía mẫu thân, hờn dỗi nói: "Con sẽ đi viết thư ngay!"
Nói xong đứng dậy, bước nhanh ởđi vào trong phòng.
Sau một hồi đắn đo suy nghĩ, Tân Nguyệt Nhi rốt cục cũng nghĩ ra một cái chủ ý tuyệt diệu, lấy giấy bút, múa bút thành văn trên giấy.
[ Gà Quay bệnh, mau tới trị liệu! ] Sau khi viết thư xong, Tần Nguyệt Nhi hài lòng liếc nhìn, sau đó nhét tờ giấy vào trong ống trúc... buộc vào đùi của Gà Quay, thả cho nó bay ra ngoài. "Gà Quay bệnh, mau tới trị liệu!”
Ngô Tuấn đọc bức thư do Tần Nguyệt Nhi gửi, lập tức trở nên vui mừng.
Liếc nhìn Gà Quay nhu thuận đứng ở một bên, Ngô Tuấn mỉm cười sờ đầu của nó, nói: "Gà Quay, chủ nhân của ngươi nói ngươi bệnh, bệnh nhân là cần tu dưỡng thật tốt, mấy ngày này ngươi cũng đừng bay, để ta đưa ngươi về Kinh Thành."
Hắn vốn hiểu rất rõ tính tình của Tân Nguyệt Nhi, biết rõ nàng đây là muốn mình đi đến Kinh Thành tìm nàng, vừa vặn tâm tình của hắn có chút không tốt, lúc này liền quyết định đi Kinh Thành tìm Tân Nguyệt Nhi chơi mấy ngày giải sầu một chút, tiện thể tăng thêm kiến thức.
Gà Quay dường như hiểu được lời nói của Ngô Tuấn, hưng phấn cọ xát lòng bàn tay của Ngô Tuấn, nhảy xuống từ một bia mộ vô danh, bay lên trên bờ vai Ngô Tuấn.
Ánh mắt của Ngô Tuấn lại một lần nữa rơi xuống trên bia mộ trước mắt, thổn thức thở dài một tiếng.
Tấm bia mộ này là hắn đặc biệt lập cho lão bá quật cường kia.
Vốn dĩ ở dưới sự chăm sóc cẩn thận của hẳn, tình trạng của ông lão đã có dấu hiệu cải thiện rõ rệt.
Thật không may, có những trường hợp bất khả kháng, ngày hôm sau khi châm cứu cho ông lão, hắn trở về tái khám, lại hoảng sợ phát hiện ra lão bá lại bị yêu quái ăn, trong phòng chỉ còn lại một con Cự Viên hung thần ác sát, lông trắng ngoài miệng dính máu của lão bá!
Ghê tởm hơn chính là, con Cự Viên kia không chỉ ăn lão bá, thế mà còn tu hú chiếm tổ chim khách, sau khi ăn no liền nằm ngủ ở trên giường của lão bá!
Ngô Tuấn trong cơn bi phẫn không thể giải thích được, liền thi triển « Vạn Thọ Hoàng Cực Kinh » mà lão bá truyền thụ cho hắn, ở bên trong ánh mắt hoảng sợ của Cự Viên đánh ra một quyên lửa cháy hừng hực, trong nháy mắt thiêu Cự Viên thành tro tàn, xem như là báo thù cho lão bá.
Nhìn bia mộ vô danh trước mắt, Ngô Tuấn cảm khái nói: "Lão bá, ta đã báo thù giúp ngươi, ngươi ở dưới cửu tuyền có thể nghỉ ngơi."
Nói xong, hắn đặt vòng hoa lên bia mộ, mang theo Gà Quay quay người rời đi.
Không bao lâu, Ngô Tuấn đi đến chợ, bỏ tiền ra mua một chiếc xe ngựa cũ nát, lại chọn một con lừa già buộc vào xe ngựa, sau đó về nhà sắp xếp hành lý, nhờ hàng xóm giúp đỡ canh cổng, sáng sớm hôm sau, mang theo Vượng Tài cùng với Gà Quay đi đến Kinh Thành.
Đây là lần đầu tiên hắn ra khỏi Kim Hoa Huyện, cảm thấy đầy mới lạ đối với thế giới bên ngoài. Trên đường đi, hắn gặp được đạo sĩ dùng phù chú làm mưa làm gió, gặp được hòa thượng dùng kinh văn siêu độ oan hồn, còn gặp được người tập võ một lời không hợp liên rút đao khiêu chiến.
Các loại kỳ nhân dị sự, khiến cho hắn mở rộng tầm mắt.
Vào ngày thứ năm, chuyến đi của Ngô Tuấn đã đi được nửa chặng đường, ởi tới một quán trà ven đường nghỉ ngơi.
