Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Ta Chẳng Muốn Tróc Yêu

Chương 58: Xương Bình Công Chúa




Đợi đến khi có nước trà, Ngô Tuấn lấy đồ ăn khô và đồ ăn vặt tự làm ra bắt đầu ăn.

Bàn bên cạnh là hai tráng hán ăn mặc như người giang hồ, một người đội mũ kiếm khách trong đó, uống một hớp rượu trong bát rồi thở ra một hơi rượu: "Yêu quái trên Vạn Tuế Sơn gần đây rất hung, nghe nói trên đó có một đầu Trư yêu rất hung ác, ta sẽ đi chặt đầu con Trư yêu kia, cầm về nhắm rượu!” Đồng bạn cầm kiếm kéo ra khóe miệng, cười ha ha một tiếng nói: "Vương đại hiệp, ta đi cùng với ngươi, đến thời điểm đó chia cho ta một cái tai lợn!"

Nói xong, hai người phóng khoáng đứng dậy, đi vê hướng đối diện Vạn Tuế Sơn.

Ngô Tuấn hơi sững sờ, chợt không nhịn được chửi bậy nói: "Hoá ra người tập võ đều là không biết đường..."

Tiểu lão bản bước tới dọn bát rượu cười khúc khích nói, nói: "Hai người này một người gọi là Vương Tiểu Nhị, một người gọi là Triệu Tứ, hai người đều có bản lãnh, ngươi cẩn thận đừng để cho bọn hắn nghe được."

Ngô Tuấn cắn một miếng thịt khô, có chút lắc đầu.

Lúc này, một vị tử từ mặc áo váy màu trắng, khoác áo choàng xanh nhạt đi tới từ đằng xa, liếc nhìn vài người qua đường trong quán trà, rồi đi về phía Ngô Tuấn ăn mặc như một nho sinh.

Không bao lâu, nữ tử liên đi đến trước người Ngô Tuấn, hơi ngẩng đầu lên, lộ ra thần sắc cao ngạo nói: “Ta là Xương Bình Công Chúa, trên đường từ Long Xuyên Học Cung trở về kinh gặp yêu ma làm loạn, lạc mất hành trang, ngươi trước tiên cho ta mượn hai trăm lượng bạc ròng, đợi sau khi ta trở về Kinh Thành, sẽ trả lại cho ngươi gấp mười."

Ngô Tuấn lộ vẻ kinh ngạc nhìn vê phía nữ tử trước người, hỏi: "Ngươi là công chúa? Công chúa nhà ai?”

Xương Bình có chút sững sờ, cau mày nói: “Nhà ai cái gì? Ta là Xương Bình Công Chúa - con gái thứ ba của thánh thượng đương triều, ngươi đến cùng có cho ta mượn bạc hay không?”

Ngô Tuấn quan sát cẩn thận nữ lừa đảo trước mặt, bất đắc dĩ nhún vai: "Hai trắm lượng là quá nhiều, ta không có nhiêu tiền như vậy."

Xương Bình khẽ thở dài một tiếng, nói: "Vậy ngươi có bao nhiêu?”

Ngô Tuấn thử thăm dò hỏi: "Hai đồng tiền có đủ hay không?”

Xương Bình lập tức trợn tròn mắt, tức giận nói: "Ngươi đuổi án mày sao” Ngô Tuấn cười một tiếng, nói: "Ta thấy ngươi còn không bằng người xin cơm đây, giả mạo công chúa đi lừa gạt, bị bắt được thế nhưng là sẽ mất đầu." Xương Bình cắn răng, hằm hằm nhìn Ngô Tuấn nói: "Bản cung là công chúa đương triều, ai dám bắt tal""Ta dám bắt ngươi!"

Xương Bình còn chưa dứt lời, một tiếng cười to bỗng nhiên vang lên, một con Lang yêu tay cầm lang nha bổng dẫn năm con tiểu yêu nhảy ra ngoài từ trong bụi cỏ ven đường."Ối, yêu quái!"

Có người phát ra một tiếng hô, khách nhân nghỉ ngơi trong quán trà nhao nhao chạy tứ phía. Trong nháy mắt, liền chỉ còn lại có hai người Xương Bình cùng với Ngô Tuấn.

Xương Bình phát giác khí tức của mình đã bị Lang yêu khóa lại, chỉ cần di chuyển, đòn công kích của Lang yêu liên sẽ tới ngay lập tức.

Về phần Ngô Tuấn, thì là không chớp mắt nhìn về phía một đồng bạn yêu quái ở bên cạnh Lang yêu, khiếp sợ sững sờ ở tại chỗ quên chạy trốn.

Ở bên cạnh Lang yêu, có một con Trư yêu tai to mặt lớn đứng đấy, mở cái miệng rộng làm ra biểu lộ đau khổ, nhìn vô cùng dọa người —— Nếu như hắn không có nhận lâm, con Trư yêu này chính là khách hàng cũ của hắn - Chu Bân, trước đó không lâu mới xuất phát từ Kim Hoa Huyện, đi đến Quốc Tử Giám nhập học!

Xương Bình chú ý tới Ngô Tuấn đang sững sờ bên cạnh, còn tưởng rằng hắn bị sợ choáng váng, thấp giọng nói: "Ngươi và ta đều là đệ tử Nho gia, há có thể e ngại đối với yêu ma, nhanh chuẩn bị nghênh địch!”

Ngô Tuấn lấy lại tỉnh thần, lộ vẻ cổ quái nói: "Ta cũng không phải đệ tử Nho gia!"

Xương Bình sửng sốt một cái, nói: "Không phải đệ tử Nho gia, vậy Xuân Thu Bút trên lưng ngươi là từ đâu tới?”

Ngô Tuấn liếc nhìn cây bút làm bằng thép treo trên thắt lưng, nói: "Láng giêng nhờ ta đưa hộ cho người khác. " Xương Bình ảo não phát ra một tiếng thở dài, ý thức được mình lần này là thật sự tính sai.

Xuân Thu Bút trên lưng Ngô Tuấn, chính là một trong các bảo vật của Quốc Tử Giám, nghe nói là di vật của Á Thánh, phía trên ẩn chứa hạo nhiên chi khí của Á Thánh, bởi vậy nàng mới nhìn thoáng qua liên nhận ra được.

Nàng vốn còn tưởng rằng Ngô Tuấn là đệ tử của vị Đại Nho nào đó, bởi vậy mới mạo muội tiến đến xin Ngô Tuấn giúp đỡ.

Lại không nghĩ rằng, Ngô Tuấn thế mà chỉ là một người mang tin tức!

Hiện tại còn gặp yêu quái đến đây bắt nàng, lập tức khiến cho nàng bắt đầu tuyệt vọng.

Mắt nhìn mấy con yêu quái trước người, Xương Bình cắn răng nói: "Đợi chút nữa ta ngắn cản bọn hắn, ngươi thừa cơ chạy trốn đi, mục tiêu của bọn hắn là ta, hẳn là sẽ không đuổi theo ngươi."

Ngô Tuấn kinh ngạc liếc nhìn nữ lừa đảo này, không nghĩ tới nàng thế mà lại làm ra loại lựa chọn này, trong lòng không khỏi có chút thốn thức, tiếp theo từ bên trong túi bách bảo trên lưng móc ra bao tay đeo lên, song quyền va chạm, mở miệng nói: "Mặc dù ta không phải đệ tử Nho gia gì, nhưng dù sao cũng coi như là một người tập võ, gặp được sự tình này, sao có thể vứt bỏ ngươi lại chạy trốn chứ!" Xương Bình kinh ngạc hỏi: "Ngươi là cảnh giới gì?"

Ngô Tuấn kiêu ngạo ưỡn ngực: "Cảnh giới Ngưng Nguyên!”

Xương Bình đưa mắt nhìn Lang yêu tối thiểu là cảnh giới Tiên Thiên trước người, khóe miệng khẽ giật một cái, thất vọng nói: "Ngươi tốt hơn hết vẫn là tranh thủ thời gian chạy đi..."

Xương Bình thân là công chúa, lại là đệ tử Nho gia, hiểu rõ đối với yêu quái hơn xa Ngô Tuấn, bởi vậy nàng mới càng thêm rõ ràng tình thế trước mắt nghiêm trọng cỡ nào!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.