Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Ta Chẳng Muốn Tróc Yêu

Chương 62: Hòa nhi bất lưu




"Nam tử bên tay phải nàng, là công tử Lại Bộ Thượng Thư Cao Bằng, tuấn kiệt bên trong Nho môn chúng ta, ba mươi tuổi đã là cảnh giới Tu Thân, lại dốc lòng tu hành mấy chục năm, vô cùng có khả năng trở thành Đại Nho!""Đồng hành cùng với y là thiên kim nhà Hộ Bộ Thị Lang, đệ tử ký danh của Huyền Cơ Quan Đạo Môn - Vương Hi Nguyệt, tính thông thuật bói toán...”"Nữ tử áo đỏ sau lưng bọn họ lại càng lợi hại, chính là con gái của khôi thủ võ đạo Đại Hạ chúng ta - Hiệp Khôi... Tân Nguyệt Nhi?”

Xương Bình nói xong, không khỏi có chút khẽ giật mình, quan hệ giữa nàng cùng với Tần Nguyệt Nhi rất mỏng, Tần Nguyệt Nhi lần này là bán mặt mũi cho ai ra khỏi thành nghênh đón mình?

Ngay sau đó, tầm mắt của nàng quét đến lão giả bên cạnh Tần Nguyệt Nhi, lập tức liền mở to hai mắt, lộ ra vẻ mặt bất khả tư nghị: "Viện trưởng Quốc Tử Giám Lục Ly, lão nhân gia ông ta làm sao cũng tới!”"Kim Thiềm La Hán - Tiểu sư thúc Liên Hoa Tự!”"Kính Tâm La Hán - Pháp Nghiêm Tự!”"Còn có người hành tấu Huyền Cơ Quan đương đại—— Diệp Hiên đạo trưởng!"

Nhìn thấy một đám đại nhân vật đi phía sau đám bằng hữu của mình, toàn thân lông tơ của Xương Bình cũng dựng đứng lên, vội vàng phân phó nói: "Hôm nay có quý nhân đến kinh, nhanh chóng tránh đường!" Xương Bình ra lệnh cho đội xe tránh đường, dừng sát ở ven đường, bản thân cũng đi xuống từ trên xe ngựa, đứng trước xe ngựa nhìn lại con đường mình đi tới.

Chẳng lẽ là cao tăng Phật môn cảnh giới Bồ Đề?

Nếu là cao tăng Phật môn, Huyền Cơ Quan Diệp Hiên cũng sẽ không tới.

Có thể khiến cho ba nhà Nho, Phật, Đạo cũng đều bán mặt mũi, toàn bộ thiên hạ đoán chừng cũng chỉ có một mình Hiệp Khôi... chẳng lẽ bọn hắn là tới đón con riêng của Hiệp Khôi?

Nếu vậy Tân Nguyệt Nhi chắc chắn sẽ không đến!

Vào thời điểm Xương Bình khổ sở suy nghĩ, đám bằng hữu của nàng đã đi tới phụ cận.

Cầm đầu là công tử Lại Bộ Thượng Thư Cao Bằng, Cao Bằng mang trên mặt một tia ngạo nghễ, đi đến trước thi lễ nói: "Xin chào công chúa điện hạ, hai năm không gặp, phong thái của công chúa càng hơn trước kia, tu vi càng là đột phá đến cảnh giới Tu Thân, quả nhiên là thật sự đáng mừng.”

Y là công tử Lại Bộ Thượng Thư, thuở nhỏ thông minh, được Liễu Giam Chính Quốc Tử Giám thu làm môn hạ, ba mươi tuổi cũng đã là cảnh giới Tu Thân, trước sáu mươi tuổi có hi vọng trở thành Đại Nho, cho dù ở bên trong Quốc Tử Giám thiên tài như mây cũng là người nổi bật, có vốn liếng để kiêu ngạo. Xương Bình Công Chúa có chút gật đầu, mỉm cười nói: "Cao huynh quá khen, ngươi nhìn thoáng qua liền có thể nhìn ra cảnh giới của Xương Bình, nói rõ tu vi cũng càng thêm tĩnh tiến so với hai năm trước. Cao huynh trong lúc cấp bách không quên dành thời gian ra ngoài nghênh đón, khiến cho Xương Bình...“Ta sẽ thiêu ngươi thành trol” Giọng nói của Ngô Tuấn chợt vang lên, mọi người ở đây đều sững sờ, xoay mặt nhìn lại, tìm được Ngô Tuấn ngồi trên xe lừa nơi xa chơi cờ hành quân với Chu Bân.

Trong khi nói chuyện, Ngô Tuấn đã rút ra phương soái kỳ kia của Chu Bân, vừa cười đắc ý nói: "Đồ đần nhà ngươi, thật sự cho rằng đại quân của ta bị ngươi đuổi đến cùng đường mạt lộ sao? Ta đây là kế sách dụ địch xâm nhập, ngươi bị lừa rồi!"

Nói xong cong ngón tay búng ra, búng ở trên trán Chu Bân, cuối cùng cũng báo đại thù một ván bị đuổi giết đằng đẳng.

Chu Bân đau đến nhe răng, mặt mũi tràn đầy không cam lòng mà nói: "Một ván nữal” Cao Bằng thấy hai người Ngô Tuấn không coi mình ra gì, sắc mặt không khỏi trở nên khó coi, đè ép cơn giận dữ hỏi: "Công chúa, hai vị huynh đài bên kia là bằng hữu của ngươi?""Là bằng hữu mới quen trên đường đi." Xương Bình Công Chúa đưa mắt nhìn Ngô Tuấn, trong lòng tràn đầy dở khóc dở cười, nói tránh đi: “Cao huynh, không biết hôm nay người nào vào kinh, thế mà có thể khu động Lục Ly viện trưởng ra khỏi thành nghênh đón?”

Cao Bằng có chút khẽ giật mình, lúc này mới phát hiện ra mấy người Tần Nguyệt Nhi cũng ra khỏi thành nghênh đón người, sau khi nhìn thấy Lục Ly, trên mặt lộ ra thần sắc khinh thường, nói: "Quân tử hòa nhi bất lưu, mặc dù có đại nhân vật đến kinh, thì có liên can gì với bọn ta. Tâm tư của Lục viện trưởng đều tiêu tốn ở phía trên đạo lí đối nhân xử thế luồn cúi, đã rơi vào tiểu đạo, tu vi chỉ sợ đã bị ân sư của ta bỏ lại xa xa."

(*): Hòa nhi bất lưu: giỏi hài hòa trong các mối quan hệ khác nhau và không bao giờ làm những việc theo xu hướng Xương Bình Công Chúa nghe xong liền biết rõ y cũng không rõ, khẽ thở dài, xoay mặt nhìn về phía Vương Hi Nguyệt - vị đệ tử ký danh của Huyền Cơ Quan này.

Vương Hi Nguyệt có chút thẹn thùng mà nói: "Diệp Hiên sư thúc tính cách quái gở, lời từng nói với ta cộng lại cũng không cao hơn ba câu, tiểu muội cũng không biết sư thúc đến đây nghênh đón người nào."

Trong khi nói chuyện, Tần Nguyệt Nhi cũng đã bước nhanh tới.

Ánh mắt của Cao Bằng lập tức sáng lên, nhìn vị võ đạo tông sư mới tấn thăng này, cười làm lễ nói: "Tần cô nương..."

Lời còn chưa dứt, Tần Nguyệt Nhi đã đi qua người y, đi đến bên cạnh Ngô Tuấn, lộ ra một nụ cười xán lạn đối với Ngô Tuấn: "Ngươi đã đến!"

Thân thể của Cao Bằng cứng ngắc sững sờ ngay tại chỗ, lộ vẻ không dám tin nhìn về phía Tần Nguyệt Nhi.

Mặc dù không quen cùng với Tân Nguyệt Nhi, nhưng đều là đệ tử quyền quý trong Kinh Thành, y vẫn là có chút hiểu rõ đối với Tân Nguyệt Nhi.

Qua nhiều năm như vậy, y vẫn là lân đầu nhìn thấy Tần Nguyệt Nhi cười đến vui vẻ như thế, không khỏi hoài nghi vị Tân Nguyệt Nhi trước mắt này có phải là giả hay không...


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.