Xương Bình cũng hơi có chút giật mình, ánh mắt dò xét một trận ở trên mặt Tần Nguyệt Nhi cùng với Ngô Tuấn, lộ ra biểu lộ trăm mối vẫn không có cách giải, không nghĩ ra hai người bọn họ là nhận biết như thế nào.
Ngô Tuấn nhìn thấy Tần Nguyệt Nhi tới, nhảy xuống từ trên xe lừa, cười nói: “Gà Quay đã khỏi bệnh, ta sợ nó lạc đường, liên mang nó trả lại cho ngươi.
` Tiếng nói rơi xuống, Gà Quay bay ra từ trong xe, rơi xuống trên bờ vai Ngô Tuấn, trong mắt tràn đầy ủy khuất rên rỉ vài tiếng, phảng phất như đang nói: Ta không có lạc đường, ta vẫn còn hữu dụng!
Ngô Tuấn không để ý đến nó, cúi đầu rút ra một mặt dây chuyền kim loại hình tròn từ trong túi bách bảo, nhét vào trong tay Tần Nguyệt Nhi, nói: "Đây là la bàn ta làm, phía trên có Đông Nam Tây Bắc, cầm nó ngươi cũng không cần lo lắng mất phương hướng."
Tân Nguyệt Nhi mừng rỡ tiếp nhận la bàn, mở nắp ra nhìn mấy lần, ngửa mặt lên nói: "Ta đã đặt một bàn tiệc rượu tại Túy Tiên Lâu, chúng ta đi ăn cơm đi.""Được, ngươi chờ một chút!”
Ngô Tuấn ừ một tiếng, lấy xuống Xuân Thu Bút bên hông nhét vào trong tay Lục Ly, vừa nói: "Trần phu tử bảo ngươi chuyển giao cho một người gọi là Ứng tiên sinh."
Lục Ly liếc mắt một cái liền nhận ra Xuân Thu Bút, kinh hoảng giơ hai tay tiếp lấy, trừng mắt nói: "Tiểu tử thối, Trần sư huynh hẳn là bảo ngươi chuyển giaol” Ngô Tuấn cười đắc ý: "Đây không phải đúng lúc đụng được ngươi sao, bớt cho ta đi thêm một chuyến."
Lục Ly lộ vẻ bất đắc dĩ, đưa mắt nhìn Xuân Thu Bút trong tay, khẽ thở dài.
Xuân Thu Bút này cho tới nay đều là do Ứng Như Long cất giữ, là lúc y đi Kim Hoa Huyện cố ý để lại cho Ngô Tuấn, muốn dùng hạo nhiên chi khí của Á Thánh làm cho văn khí trên người Ngô Tuấn thức tỉnh, hấp dẫn hắn gia nhập Nho môn.
Nhưng mà khiến cho y không nghĩ tới chính là, Ngô Tuấn cầm Xuân Thu Bút nhiêu ngày như vậy, thế mà một lần cũng không có sử dụng qua, không khỏi làm y buồn rầu một trận...
Lúc này, một vị tiểu hòa thượng môi hồng răng trắng, mặt như quan ngọc cũng ởi tới, nhìn Ngô Tuấn, lộ ra một nụ cười hiền hòa: "Tiểu tăng là Kim Thiềm Liên Hoa Tự, gặp qua Ngô cư sĩ.
Cư sĩ nếu có lúc nào rảnh rỗi, có thể đến Hàn Sơn Tự chúng ta đặt chân, cùng với tiểu tăng cùng nhau lĩnh ngộ Phật pháp, quan tưởng Pháp Tướng Phật Tổ mặc đồng phục nữ sinhl" p?p?
Ngô Tuấn sửng sốt một cái, rất nhanh nhớ tới mình đã từng nói bậy loại Pháp Tướng này với Tuệ Khả, lập tức lộ vẻ nghiêm nghị nhìn về vị tiểu hòa thượng phía trước mặt này, nói: “Đại sư ngươi một lòng hướng phật, Phật Tổ sau khi biết rõ nhất định sẽ rất vui mừng."
Lúc này, Kính Tâm trên tăng y có mảnh vá cũng đi tới, làm phật lễ đối với Ngô Tuấn, nói: "A Di Đà Phật, vài ngày trước Kính Minh sư đệ đưa phật kinh của Ngô cư sĩ tới chỗ của bần tăng, khiến cho bần tăng đạt được ích lợi không nhỏ, bân tăng ở đây cám ơn cư sĩ."
Ngô Tuấn lòng tràn đầy cảnh giác tránh ra, nói: "Đại sư không cần phải khách khí, chỉ cân không kéo ta làm hòa thượng, chúng ta hết thảy dễ nói!"
Kính Tâm sửng sốt một cái, lập tức lộ ra một nụ cười khổ: "Kính Minh sư đệ quá liều lĩnh, lỗ mãng, còn xin cư sĩ thứ lỗi."
Ngô Tuấn thấy lão hòa thượng này thế mà có thể giao tiếp với mọi người một cách bình thường, có chút nhẹ nhàng thở ra, nói: "Đại sư các ngươi tiếp tục chờ người ở chỗ này đi, ta cùng với đồng bạn đi vào thành."
Nói hướng chắp tay đối với đám người, lôi kéo Tân Nguyệt Nhi lên xe lừa, vội vàng đánh con lừa nhỏ đi về phương hướng cửa thành.
Bọn người Kính Tâm đều sững sờ ngay tại chỗ, nhìn xe lừa đi đến từng bước, không hẹn mà cùng lộ ra biểu tình cổ quái.
Cùng lúc đó, trong lòng Xương Bình Công Chúa sớm đã nhấc lên sóng to gió lớn.
Những người này lại là tới đón tiếp Ngô Tuấn!
Nàng nghĩ đến toàn bộ quyền quý bên trong triều chính, nghĩ đến toàn bộ cao nhân bên trong tam giáo, nhưng nàng tuyệt đối không nghĩ tới, những đại nhân vật này đi ra khỏi thành, lại là vì nghênh đón một vị tiểu lang trung không có danh tiếng gìl Cao Bằng cũng thấy choáng váng, kinh ngạc xuất thần hỏi: "Công chúa điện hạ, vị bằng hữu này của ngươi đến tột cùng là thần thánh phương nào?"
Xương Bình hơi bình phục lại cảm xúc khiếp sợ, lớn tiếng nói: "Thần y Kim Hoa Huyện Ngô Ngạn TỔổI" "Thần y?"
Kim Tố Vấn một mực yên tĩnh không nói bỗng nhiên phát ra một tiếng kinh hô, ánh mắt lập tức tràn đầy ước mơ mà nói: "Có thể khiến cho nhiều đại nhân vật như thế lấy lễ để tiếp đón, y thuật của vị Ngô tiên sinh này tất nhiên còn muốn cao minh hơn so với cha ta, nếu như có thể bái hắn làm thây, Tố Vấn kiếp này liền không còn cầu gì nữa..."
Xương Bình thổn thức gật đầu một cái: "Hai vị La Hán, một vị Đại Nho, lại thêm một vị chân nhân Đạo Môn, nếu không phải không có võ đạo tông sư hộ vệ, chiến trận này còn vượt qua phụ hoàng ta xuất hành."
Cao Bằng lộ ra sắc mặt cổ quái nhìn Xương Bình, nói: "Trước đó không lâu, Tân Nguyệt Nhi đã tấn thăng thành Đại Tông Sư."
Thân thể Xương Bình run lên, mặt mũi lộ ra thần sắc tràn đầy chấn kinh: "Đại Tông Sư hai mươi tuổi, phần thiên tư này, ở bên trong cùng thế hệ chúng ta, hẳn là gần với Nhị hoàng huynh đi.""Xem ra ta vẫn đã coi thường vị Ngô Ngạn Tổ này, như thế xem ra, hắn hẳn là được Tần Nguyệt Nhi mời đến chữa thương cho Hiệp Khôi.
Chắc hẳn y thuật của hắn đã đến cảnh giới siêu phàm nhập thánh, lần này bệnh cũ ho ra máu của phụ hoàng rốt cục cũng có thể triệt để trị tận gốc!"
Cao Bằng cười một tiếng, nói tiếp: "Công chúa điện hạ nói cực phải, nhờ hồng phúc của bệ hạ, bệnh cũ nhức đầu của cha ta cũng được cứu rồi."
