Ờ trong vòng vài ngày này, Triệu Lam đã sớm nghĩ kỹ biện pháp vạch trân Ngô Tuấn là kẻ lường gạt, mỉm cười, nói: "Hoá ra ngươi là y sư, vừa văn phụ thân của Nguyệt nhi bị thương, tìm rất nhiều danh y cũng trị không hết, ngươi đi xem bệnh cho y một chút đi.""Ị Ị Ị" Tần Nguyệt Nhi trừng mắt nhìn về hướng mẫu thân.
Không nghĩ ra phụ thân nàng đến tột cùng là phạm vào sai lầm ngất trời cỡ nào, mẫu thân thế mà muốn trừng phạt phụ thân như thế!
Ánh mắt của Ngô Tuấn run lên, mang theo oán trách nhìn vê phía Tân Nguyệt Nhi: "Ngươi làm sao không nói sớm bá phụ bị thương, nếu như làm trễ nải thương thế thì làm sao bây giờ?"
Nói xong bước nhanh đi đến trước nói: "Bá mẫu, mau dẫn ta đi gặp bá phụ, trên đời này không ai hiểu chữa thương hơn so với tal” Đi theo Triệu Lam đến một cái sương phòng. Tần Nguyệt Nhi lúc này bỗng nhiên hồi phục thần trí, hô nhỏ một tiếng, mồ hôi chảy ròng ròng nói: "Mẹ, cha là bị Yêu Hoàng gây thương tích, căn bản cũng không phải là y sư có thể trị liệu!"
Triệu Lam trừng nàng một cái, nói: "Không thử một chút làm sao biết rõ?"
Tân Nguyệt Nhi âm thầm kêu khổ trong lòng, trong lòng tự nhủ thử một chút sẽ chết đấy, nhưng lại không tiện nói rõ y thuật của hắn không được ngay trước mặt Ngô Tuấn, lo lắng đi theo bọn họ đi tới sương phòng phụ thân tĩnh dưỡng, trong đầu suy nghĩ biện pháp ngăn cản bọn họ.
Ngô Tuấn đi theo Triệu Lam tiến vào gian phòng, nhìn thấy một nam tử cao lớn với mái tóc đen nhánh ngồi trên giường, hai bên thái dương trắng bệch, gương mặt góc cạnh rõ ràng, như được tạc bởi dao và rìu, hai đầu lông mày lộ ra một cỗ cương nghị, hầu như không có sự khác biệt so với Hiệp Khôi trong truyền thuyết.
Sau khi quan sát tỉ mỉ vài lần ở trên người đối phương, Ngô Tuấn kinh ngạc thất thanh nói: "Bá phụ là bị « Vạn Thọ Hoàng Cực Kinh » gây thương tích!"
Hiệp Khôi bỗng nhiên mở mắt, trong mắt bắn ra hai đạo tỉnh quang, mặt không thay đổi nhìn về phía Ngô Tuấn nói: “Không sai. ˆ Triệu Lam có chút khẽ giật mình, không nghĩ tới nhãn lực của Ngô Tuấn cư nhiên xuất chúng như thế, liếc mắt liền nhìn ra công pháp đả thương chồng mình, có chút giật mình hỏi: "Thương thế này ngươi có thể trị không?"
Ngô Tuấn tự tin cười một tiếng: "Trên đời này không có ai hiểu « Vạn Thọ Hoàng Cực Kinh » hơn so với tal” Triệu Lam lộ vẻ phức tạp nhìn về phía Ngô Tuấn, cảm giác hắn thốt ra lời này, ngược lại càng giống như kẻ lừa gạt...
Một trận chiến tại Quan Sơn, Hiệp Khôi bị Thiên Yêu lưỡi đao của Yêu Hoàng gây thương tích, cho đến nay vẫn không có cách nào khu trục chân khí kỳ dị Yêu Hoàng để lại trong cơ thể mình.
Cỗ chân khí kia như là giòi trong xương, dây dưa cùng với chân khí tự thân y, tuy không nguy hiểm đến tính mạng, lại không ngừng thôn phệ chân khí của y, khiến cho y không thể làm gì, chỉ có thể tu luyện ra càng nhiều chân khí chống lại.
Hiệp Khôi bị một câu của Ngô Tuấn nói toạc ra công pháp đả thương mình, lúc này tỉnh táo lại từ trong tu luyện, mang theo một tia ngạc nhiên nhìn về phía hẳn.
Ngô Tuấn cũng đánh giá trên người Hiệp Khôi, vừa nói: “Chân khí mà « Vạn Thọ Hoàng Cực Kinh » luyện ra, là dựa vào thôn phệ chân nguyên làm lớn mạnh tự thân, sau khi luyện đến tầng thứ hai, cho dù không chủ động tiến hành tu luyện, cũng sẽ tự động vận chuyển, hơn nữa coi như tiến vào trong cơ thể địch nhân, đặc tính thôn phệ cũng sẽ không biến mất.""Muốn trị liệu người bị loại công pháp này đả thương, cũng chỉ có hai loại biện pháp."
Triệu Lam nửa tin nửa ngờ hỏi: "Hai loại biện pháp nào?"
Ngô Tuấn khẽ nhíu mày nâng cằm nói: "Loại biện pháp thứ nhất, chính là để cho bá phụ tu luyện « Vạn Thọ Hoàng Cực Kinh », chỉ cân tu luyện loại công pháp này tới tâng thứ sáu, liền có thể tự động luyện hóa dị chủng chân khí trong cơ thể." Ngô Tuấn nói xong, từ bên trong túi bách bảo bên hông móc ra một quyển sách, phía trên thình lình viết mấy chữ to "Vạn Thọ Hoàng Cực Kinh".
Mấy người trong phòng đều sững sờ, lòng tràn đây không thể tưởng tượng nổi nhìn về phía quyển sách kia.
Hiệp Khôi là người đầu tiên hồi phục thần trí, lộ ra thần sắc ngưng trọng hỏi: "Quyển sách này ngươi là đạt được từ đâu?”
Ngô Tuấn nhớ tới lão bá chết oan chết uổng kia, không khỏi khẽ thở dài: "Một vị lão bá quật cường tặng cho ta, ta cùng với lão mới nhận biết không lâu, lão liên bị yêu quái ăn sạch, tiền lo hậu sự đều là ta ra."
Hiệp Khôi nhíu mày, rất nhanh liên thoải mái nói: "Mặc dù bản « Vạn Thọ Hoàng Cực Kinh » này là công pháp Yêu tộc, nhưng ngược dòng tìm hiểu đầu nguồn, lại là do một vị quân nhân cảnh giới tuyệt đỉnh sáng tạo, trên đời còn có truyền nhân chi nhánh khác cũng không tính hiếm lạ."
Nói xong trong mắt sáng lên thần quang doạ người, cẩn thận xem xét thân thể Ngô Tuấn, vừa nói: "Ngươi luyện loại công pháp này ngưng tụ chân nguyên tại Khí Hải, chân nguyên của Yêu Hoàng lại là tại đan điền, đây cơ hồ đã coi như là hai loại công pháp.""Cho dù ta có thể luyện thành quyển bí tịch này, chỉ sợ cũng khó hóa giải chân khí Yêu Hoàng để lại trong cơ thể, huống chỉ công pháp này còn xung đột cùng với « Chiến Thần Quyết » của ta, cùng nhau tu luyện, hậu quả khó dự liệu."
Triệu Lam vừa mới dấy lên hi vọng trong khoảnh khắc liền thất bại, không khỏi thở dài một tiếng nói: "Ài, lại nghĩ biện pháp khác đi.
