Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Ta Chẳng Muốn Tróc Yêu

Chương 67: Ngàn Thánh Ngọc Dịch




Sau cơn mưa, nước mưa gột rửa nhịp sống hối hả trong thành, cây non đâm chồi nảy lộc, mang đến sự mát mẻ hiếm có cho Kinh Thành nắng nóng nhiều ngày.

Dưới sự hộ tống của một đội hộ, một chiếc xe ngựa dừng ở cửa chính Tần Phủ, trung niên đạo nhân ngồi trên lưng ngựa nhảy xuống từ trên lưng ngựa, đi đến trước cửa thông báo.

Một lão giả ở dưới sự nâng đỡ của Xương Bình, đi xuống từ trên xe ngựa, chính là Thiên Tử Trinh Nguyên Đế Đại Hạ đương thời.

Nghe nói Ngô Tuấn muốn chữa thương cho Hiệp Khôi, khiến cho trong lòng Trinh Nguyên Đế sinh ra một tia hiếu kì.

Phải biết vết thương trên người của Hiệp Khôi thế nhưng là ngay cả một đám cao nhân tam giáo cũng không thể chữa khỏi, Ngô Tuấn lại có biện pháp trị liệu, bởi vậy ông ta hôm nay đặc biệt chạy đến, muốn mở mắt một chút, kiến thức một chút Ngô Tuấn sẽ chữa thương cho Hiệp Khôi như thế nào.

Rất nhanh, Phúc bá liền ra nghênh đón, cúi người thi lễ nói: "Bệ hạ, Ngô công tử đang chữa thương cho lão gia, phu nhân hộ vệ ở bên cạnh không có cách nào ly khai, có chỗ thất lễ, mong rằng bệ hạ thứ tội."

Trinh Nguyên Đế lộ vẻ hiếu kỳ nói: "Thế mà đã bắt đầu, mang trẫm vào xem."

Phúc bá vội vàng lĩnh mệnh, quay người mở rộng cửa lớn, lộ ra sân luyện võ rộng lớn sau lưng.

Lúc này, Hiệp Khôi đang lộ vẻ ngưng trọng ngồi ở chính giữa sân luyện vỡ, trên một cái bàn bát tiên trước người, trưng bày một đống bình sứ nhỏ nhiều màu sắc.

Phía trước bình sứ, còn có một bộ ngân châm ba cạnh dày bằng cây tăm, một con dao mổ heo, một chiếc giỏ được đan khéo léo.

Ngô Tuấn đứng ở một bên, thần sắc trang nghiêm nói: "Bá phụ, đợi một lát nữa ta sẽ phối trí một loại dược vật tên là Ngàn Thánh Ngọc Dịch tiêm vào trong cơ thể của ngươi, thuốc này có thể khiến cho chân khí người ta đình trệ, bao gồm cả chân khí Hoàng Cực kinh luyện ra cũng vậy. Đợi đến khi chân khí Yêu Hoàng đình trệ xuống, sau đó lại do ta thi châm cho bá phụ, liên có thể tuỳ tiện bài xuất nó ra bên ngoài cơ thể.""Chẳng qua loại dược vật này còn bổ sung một chút tác dụng phụ khác, sẽ khiến cho người sinh ra một loại đau đớn dữ dội, đồng thời toàn thân cứng ngắc, mất đi năng lực hành động. Đến lúc đó bá phụ ngươi không cần khẩn trương, không nên phản kháng, chỉ cần nghe ta phân phó, sau đó..."

Hiệp Khôi đưa mắt nhìn dao mổ heo trong tay Ngô Tuấn, không nhịn được nói: “Sau đó ngươi liên sẽ chặt sống ta... " Ngô Tuấn đầu tiên là sững sờ, lập tức cười ha hả: "Bá phụ ngươi thật là biết nói đùa."

Hiệp Khôi lộ vẻ xoắn xuýt nhìn Ngô Tuấn, thầm nghĩ ngươi thấy ta giếng như là đang nói đùa sao?

Ta mẹ nó là thật sự sợ hãi!

Không nói tới giỏ độc dược mà y chưa từng thấy qua trước mặt độc đến mức nào, chỉ riêng bộ ngân châm trưng bày trên bàn kia, liền khiến cho y sinh ra cảm giác nguy cơ nồng đậm. Y ở tiên tuyến chống cự đại quân Yêu tộc nhiều năm, nhiêu lân đều dựa vào loại trực giác này trở về từ cõi chết, cho tới bây giờ cũng chưa từng phạm sai lâm!

Tân Nguyệt Nhi cũng đứng ở một bên hộ vệ, ánh mắt tràn ngập lo lắng lắc lư ở giữa Hiệp Khôi cùng với Ngô Tuấn, không nhịn được mở miệng nói: "Cha, ta thấy tổn thương trên người người cũng không lo ngại, bằng không việc này vẫn là qua ba... năm trăm ngày lại thảo luận lại."

Lúc này Ngô Tuấn trừng mắt lên, nói với Tân Nguyệt Nhi: "Bị thương phải trị liệu kịp thời, vạn nhất giữa chừng sinh ra biến số gì, lại muốn trị coi như khó khăn!”

Hiệp Khôi nghe xong, khóe mắt không khỏi có chút co lại, lúc trước đã đáp ứng Ngô Tuấn trị liệu cho mình, lúc này đã không thích đổi ý, đành phải kiên trì nói: "Nguyệt nhi ngươi yên tâm, trong lòng cha tự có phân tấc.""Bá phụ ngươi yên tâm, ta nhất định sẽ chữa khỏi cho ngươi!”

Ngô Tuấn sau khi nghe xong, một lần nữa triển lộ ra nét mặt tươi cười, tiếp đó tay phải nhoáng một nhặt lên dao mổ heo trên bàn, vung dao đẩy ra nắp giỏ.

Trong một cái chớp mắt tiếp theo, lít nha lít nhít rắn độc, độc trùng đột nhiên thức tỉnh, từ bên trong giỏ phóng lên tận trời!

Ngô Tuấn ngưng tụ ánh mắt, trong tay bộc phát ra đao quang óng ánh khắp nơi.

Theo đao quang sáng lên, đống rắn độc độc trùng kia nhao nhao rơi xuống từ không trung, bay nhảy mấy lần trên mặt đất, rất nhanh liên không có động tĩnh.

Theo mũi đao, những giọt nọc độc rơi vào ống trúc trên bàn, hoà trộn lại với nhau, phát ra tiếng xèo xèo...

Ngô Tuấn không chút do dự, nước chảy mây trôi cầm một vài lọ bột thuốc lên và rắc một ít bột thuốc vào đó, lắc mấy lần, tiếp đó rót vào bên trong ống tiêm ống trúc, đâm về phía bả vai của Hiệp Khôi!

Rất nhanh, Ngô Tuấn liền tiêm dược dịch vào, nhìn gương mặt của Hiệp Khôi dân dần biến thành màu đen, Ngô Tuấn có chút nhẹ nhàng thở ra, lên tiếng hỏi: "Bá phụ, thuốc của ta có hiệu quả chứ?"


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.