Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Ta Chẳng Muốn Tróc Yêu

Chương 76: Thiệp mời




Tốt cho một cái ba đến năm trăm năm, đến thời điểm đó chỉ sợ xương cốt của phụ hoàng nàng cũng đã nát ở trong quan tài rồi...

Xương Bình liếc mắt nhìn Ngô Tuấn, mặt ủ mày chau nói: "Vụ án này còn phải tiếp tục điêu tra, tra rõ ràng đến tột cùng là ai có liên luy cùng với Yêu tộc, phụ hoàng liền có đầy đủ lý do để đối phó với bốn đại thế gia."

Ánh mắt của Tần Nguyệt Nhi đột nhiên sáng lên, lên tiếng nói: "Nếu như là cha ta, hẳn là có đủ tư cách đi lên thuyền hoa của Niệm Nô đúng không?"

Ngô Tuấn cùng với Xương Bình đồng thời chấn động, lộ vẻ giật mình nhìn vê phía Tần Nguyệt Nhi, không nghĩ tới nàng lần này cư nhiên cơ trí như thế!

Trong một cái chớp mắt tiếp theo, bên trong sân nhỏ đẳng sau bỗng nhiên vang lên một tiếng nữ nhân hừ nhẹ, tiếp đó một đạo kiếm khí đánh tới, phốc một tiếng, một mảnh gỗ trên giàn nho bị gẫy thành hai mảnh...

Ngô Tuấn lập tức co rụt con ngươi lại, lộ vẻ chính khí nói: "Nguyệt nhi cô nương, Hiệp Khôi chính là trụ cột của Đại Hạ chúng ta, há có thể tự hạ thân phận ởi nơi bướm hoa kia, việc này không cần nhắc lại!"

Xương Bình lộ ra biểu lộ nghiêm túc phụ họa nói: "Ngô Tuấn nói đúng!"

Tân Nguyệt Nhi hậu tri hậu giác nhăn nhăn lông mày, nhỏ giọng thầm thì nói: "Mẹ ta thật sự là quá nhỏ nói thành to, cha ta cũng không phải chưng từng đi Huyễn Thải Các, bằng không ông ấy làm sao nhận thức Điệp Hương...

Ngô Tuấn lúc này trừng mắt lên, không dám tin mắt nhìn Tần Nguyệt Nhi áo nhỏ hở bông này, cà lăm nói: "Vậy thì sao chứ, sắc trời đã tối, ta vê phòng đi ngủ trước."

Xương Bình chắp tay nở nụ cười gượng gạo: "Cũng đến lúc ta phải về phủ rồi, cáo từ!"

Nói xong xoay người, bước nhanh về phía ngoài viện.

Vào lúc ban đêm, Hiệp Khôi và vợ giao lưu đến đêm khuya như keo như sơn...

Ngày hôm sau, Ngô Tuấn như thường lệ đến làm việc tại nha môn người bắt yêu, sau khi đọc Y Kinh một lát, một tấm thiệp mời đột nhiên rơi lên bên trên chiếc bàn trước mặt.

Ngô Tuấn ngẩấng đầu, phát hiện ra là chỉ huy sứ Tạ Ngọc Dung, không khỏi nhíu mày nhìn thiệp mời trên bàn, hồ nhẹ: "Hở? Đây là thiệp mời đi thuyền hoa của Niệm Nô?"

Tạ Ngọc Dung vuốt cằm nói: "Nguyệt nhi đã báo cáo sự tình cho ta, tấm thiệp mời này là Niệm Nô phát ra mấy ngày trước đây, mời tài tử kinh sư tiến đến thi hội Phó Đoan Ngọ, chẳng qua bởi vì thân thể nàng không khoẻ, thi hội liền dời lại mấy ngày, thời gian vừa vặn ngay vào hôm nay.""Ngươi có giao tình cùng với viện trưởng Quốc Tử Giám Lục Ly, miễn cưỡng cũng được tính là một vị tài tử, để cho ngươi đi là thích hợp nhất."

Ngô Tuấn có chút không tình nguyện mà nói: "Ta là Ngự Y bệ hạ phái tới, căn bản không có nghĩa vụ giúp các ngươi làm việc, ngày hôm qua ta xem ở trên mặt mũi của Nguyệt nhi cô nương giúp các ngươi tìm hiểu tin tức một lần, đã là rất có ý tứ rồi."

Tạ Ngọc Dung giống như tuyệt đối không ngoài ý muốn phản ứng của hắn, trên mặt nở nụ cười nói: "Ngô thái y nói cực phải, dựa theo quy củ, ta là không có cách nào điều động ngươi. `"Chẳng qua ta nghe nói Niệm Nô cô nương mắc phải quái bệnh, danh y trong Kinh Thành đều đã chẩn trị cho nàng, không một ai có thể trị hết, Ngô thái y chẳng lẽ liền không muốn đi kiến thức một phen bệnh này của nàng đến tột cùng là quái bệnh như thế nào sao?"

Ngô Tuấn đưa tay đặt ở trên thiệp mời, nghiêm mặt nói: "Ta ngược lại không phải bởi vì tới kiến thức quái bệnh gì, chủ yếu là ta có công vụ trên người, theo lý thuyết là cúc cung tận tụy vì triêu đình, chết thì mới dừng!"

Tạ Ngọc Dung cười gật đầu: "Phần quyết tâm tỉnh trung báo quốc này của Ngô thái y, bản chỉ huy sứ nhất định sẽ thượng tấu triều đình, xin tiên thưởng cho ngươi.""Đa tạ chỉ huy sứ hậu ái!"

Nghe được còn có tiên cầm, ánh mắt của Ngô Tuấn không khỏi sáng lên, cấp tốc chắp tay đối với Tạ Ngọc Dung, thu hồi thiệp mời, sải bước đi về phía bờ sông.

Không bao lâu, Ngô Tuấn liền đi tới bên bờ, ngừng bước chân ở trước bến tàu.

Mắt nhìn chiếc thuyền hoa cách bến tàu mấy chục trượng, rồi lại nhìn dòng sông lặng sóng nhưng không có chiếc phà nào, Ngô Tuấn không khỏi có chút sững sờ.

Như vậy mẹ nó làm sao vượt qual Vào thời điểm đang ngẩn người, sau lưng đột nhiên vang lên một thanh âm cởi mở: "Đạp gió vượt sóng!” Ngô Tuấn quay đầu nhìn lại, nhận ra người nói chuyện là Cao Bằng đã từng gặp mặt một lần.

Theo Cao Bằng ngâm xướng, văn khí trên người y tuôn ra như nước suối, giống như một cỗ gió mát cuốn y lên, đưa y về phía thuyên hoa. Bộ quần áo màu trắng bay phấp phới, phảng phất như Trích Tiên cưỡi gió mà đi, dẫn tới bên bờ vang lên một tràng thanh âm thốt lên."Thật sự là loè loẹt... " Một thanh âm tràn ngập ghen ghét vang lên ở bên tai Ngô Tuấn, Ngô Tuấn quay mặt lại, nhìn thấy một vị thanh niên nho sinh khoảng chừng hai mươi tuổi.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.