Song Di có chút sững sờ: "Ly hồn chứng?"
Ngô Tuấn gật gật đầu: "Ly hồn chứng này chính là hồn phách chi tật, triệu chứng lúc ban đầu sẽ chỉ làm cho người bệnh cảm thấy thân thể mỏi mệt, trở nên thích ngủ. Lúc nghiêm trọng có thể khiến cho hồn phách tách ra, như thể mất trí nhớ, nặng hơn một chút nữa, chính là hồn phi phách tán, thần tiên khó chữa."
Ngô Tuấn nói xong, nhìn về phía Cao Bằng người ở gần Niệm Nô nhất: "Nếu như trong vòng ba ngày bệnh tình của Niệm Nô cô nương không được kiểm soát, về sau Cao công tử lại muốn gặp nàng, cũng chỉ có nuốt phân tự vẫn mới được."
Văn Mẫn bật cười: "Hẳn là nuốt vàng tự vẫn chứ?"
Ngô Tuấn nhếch miệng: "Ngươi đây là không hiểu rồi, người đọc sách từ trước đến nay đều coi tiền vàng như phân, đều như nhau."
Nhìn hai người trêu chọc trêu ghẹo Cao Bằng, Song Di lại có chút cười không nổi, nhíu mày, làm ra vẻ trâm ngâm. Những triệu chứng mà Ngô Tuấn nói, thế mà trúng tất cả!
Bắt đầu từ một tháng trước, Niệm Nô liền bắt đầu trở nên mỏi mệt thích ngủ, về sau liền ngẫu nhiên sẽ ngẩn người thất thân, mấy ngày trước đây càng là đột nhiên té xỉu, mời đến tất cả danh y trong Kinh Thành, cũng không nhìn ra được là bệnh gì.
Bây giờ bị Ngô Tuấn nói ra bệnh tình của Niệm Nô trong nháy mắt, khiến cho trong lòng nàng không khỏi có chút do dự, tự hỏi mình có nên tin tưởng Ngô Tuấn một lần nữa hay không.
Ngay vào lúc này, Ngô Tuấn đột nhiên biến sắc, mặt mũi tràn đầy khiếp sợ nói: "Không đúng, trong cơ thể Niệm Nô cô nương còn có một cái hồn phách khác... chẳng lẽ là một thể song hồn hiếm thấy?"
Song Di nghe vậy, ánh mắt đột nhiên trở nên lăng lệ lên, trên người tản mát ra một cỗ khí tức thâm trầm như vực sâu, nói: "Thoạt nhìn là có người động tay động chân trên người Niệm Nôi” Tiếng nói rơi xuống đất, Song Di lộ ra sắc mặt âm trầm đứng dậy, muốn đi về hướng Niệm Nô.
Cùng lúc đó, ánh mắt của Niệm Nô vừa vặn quét tới, trong đôi mắt hiện lên một vòng đỏ thắm, thấp giọng phát ra một tiếng kêu đau."Hừ!"
Trong một cái chớp mắt tiếp theo, bước chân Song Di vừa mới phóng ra bỗng nhiên dừng lại, thân thể như bị sét đánh, trong chốc lát run rẩy, quỳ một gối xuống trên mặt đất.
Đạo Môn Hanh Khí Thuật!
Trong lòng Song Di lộp bộp một cái, lúc này đã nhận ra không ổn, cưỡng ép nhịn xuống thống khổ đau đầu như muốn nứt, dùng hết lực lượng toàn thân hô: "Trốn!"
Văn Mẫn sửng sốt một cái, nhất thời có chút không phản ứng kịp.
Vào thời điểm đang ngây người, Ngô Tuấn đã đứng dậy, nắm lấy y và chạy về phía cửa.
Niệm Nô cũng đã nhận ra động tác của hai người Ngô Tuấn, hơi quay mặt lại, mặt hướng về phía hai người, lại một lần nữa phát ra một tiếng kêu đau. "Hừ!"
Trong một cái chớp mắt tiếp theo, hai luông linh khí ngưng kết thành tấm lụa phun ra từ trong lỗ mũi Niệm Nô, trong nháy mắt đánh vào trên người hai người.
Văn Mẫn bỗng nhiên bị đánh bay, bay đến cửa ra vào, phảng phất như đụng vào một bức tường khí vô hình, cả người trong nháy mắt lại bật trở về.
Ngô Tuấn thấy thế, lập tức giật nảy mình, vội vàng tiến lên phía trước nói: "Không có sao chứ?"
Văn Mẫn sắc mặt trắng bệch run rấy mấy lần, lộ ra biểu lộ ngưng trọng nói: “Là Hanh Khí Thuật của Đạo Môn, tu vi của kẻ thi thuật là đệ tứ cảnh Đạo Môn - cảnh giới Chân Nhân, chẳng qua không sao cả, ta đã từng tu luyện công pháp Đạo Môn, có một chút sức chống cự..."
Trong cùng một thời gian, trong mắt Niệm Nô cũng lóe lên một tỉa ngưng trọng.
Nàng vừa mới thấy rõ ràng Hanh Khí Thuật của mình đánh trúng vào Ngô Tuấn, nhưng mà lại hoàn toàn không có tạo thành bất kỳ ảnh hưởng gì đối với hắn, lập tức khiến cho nàng giật mình, lộ ra thần thái như lâm đại địch.
Trong một cái chớp mắt tiếp theo, Niệm Nô nhắm hai mắt lại, thu tay lại bóp pháp quyết, một cỗ khí tức kinh khủng chậm rãi chảy ra từ trên người nàng.
Ngay sau đó, một đạo thân ảnh đạo nhân hư ảo chậm rãi ngưng thực trên đỉnh đầu Niệm Nôi Lúc này, Song Di đã đứng lên, xanh cả mặt nói: "Nguyên Thần xuất khiếu, quả thật là Chân Nhân Đạo Môn! Xin hỏi Chân Nhân vì sao muốn là địch cùng với bốn đại thế gia chúng ta?" Trong khi nói chuyện, đã lôi da hổ của bốn đại thế gia ra làm đại kỳ, có ý đồ khiến cho vị cường địch đột nhiên toát ra này biết khó mà lui.
Ngô Tuấn đưa mắt nhìn Văn Mẫn bên cạnh, nói: "Mục tiêu của y hẳn là vị Hoàng tử bên cạnh ta này, chỉ cân Hoàng tử chết ở trên thuyền hoa của Huyễn Thải Các các ngươi, Hoàng Đế tất nhiên sẽ tức giận, đến lúc đó không thể thiếu một phen gió tanh mưa máu."
Văn Mẫn hơi có chút giật mình: "Ngươi làm sao biết rõ ta là Hoàng tử?" Ngô Tuấn trợn mắt trừng một cái: “Đoán.
Song Di co rụt con ngươi lại, trong tay chẳng biết lúc nào đã cầm hai thanh đoản kiếm, mặt trầm như nước đưa mắt nhìn về hướng đạo nhân trên đỉnh đầu Niệm Nồ: "Ngươi thật là to gan, thế mà ngay cả bốn đại gia tộc chúng ta cũng dám tính toán!”
