Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Ta Chẳng Muốn Tróc Yêu

Chương 82: Thiên Tuyệt Địa Diệt, Thân Quy Mệnt




Sau một tiếng nổ lớn, toàn bộ thuyền hoa rung chuyển dữ dội, thân thuyền bỗng nhiên nghiêng, bàn ghế, người nằm vật trên mặt đất, tất cả đều trượt về phía cửa ra vào!

Đạo nhân giật mình, trên mặt lộ ra thần sắc kinh hoảng, Nguyên Thần đột nhiên bộc phát ra ánh sáng mãnh liệt như mặt trời, chập chỉ thành kiếm, một cỗ kiếm ý bỗng nhiên giáng lâm ở phía trên Nguyên Thần của y.

Ngay sau đó, ở bên trong thần sắc kinh hoảng của mọi người, đạo nhân đã bay ra từ trên đỉnh đầu Niệm Nô, chập chỉ thành kiếm điểm về phía Nguyên Mẫn!

Nguyên Mẫn muốn trốn tránh, lại phát giác được hành động của đạo nhân trong mắt chậm chạp không gì sánh được, phảng phất như mình chỉ cần Xoay người sang một bên là có thể né được.

Nhưng mình căn bản không có cách nào động đậy, căn bản không thể né tránh một kiếm kial Hoá ra là một kiếm này đã nhanh đến cực hạn, thân thể của y đã không theo kịp tư duy, bởi vậy mới cảm thấy một kiếm này chậm chạp không gì sánh được!

Đối mặt với một kiếm nhanh như tia chớp này, trong lòng Nguyên Mẫn không tự chủ được sinh ra một cỗ tuyệt vọng, dưới tuyệt cảnh, trên người tản mát ra một luồng phật quang, làm ra vùng vẫy giãy chết sau cùng.

Ngay vào thời điểm Nguyên Thần Chi Kiếm sắp chạm đến ngực y, bỗng nhiên, một cây ngân châm bắn ra từ bên trong hỏa diễm, tính chuẩn đánh trúng vào trán Niệm Nô."Thiên Tuyệt Địa Diệt, Thần Quy Mệnh CungÏl” Theo thanh âm của Ngô Tuấn vang lên, Nguyên Thần của đạo nhân bị một cỗ lực lượng cưỡng ép kéo lại, lực hút cường đại kéo y trở về, trong nháy mắt bị hút vào bên trong Mệnh Cung của Niệm Nô.

Cùng lúc đó, Ngô Tuấn đi ra từ bên trong hỏa diễm, cất bước đi tới trước người Niệm Nô, đâm một châm vào Nê Hoàn cung của Niệm Nô.

Thân thể của Niệm Nô run lên kịch liệt, mở miệng phát ra một tiếng rống của nam nhân, ngay sau đó liền sắc mặt tái nhợt tê liệt ngã xuống trên mặt đất.

Ngô Tuấn có chút nhẹ nhàng thở ra, rút châm ra từ trên người Niệm Nô, nhìn thân thuyên ùng ục nước không ngừng chìm xuống, nói: "Nhảy thuyền đi."

Nguyên Mẫn vừa mới đi dạo một vòng trước Quỷ Môn quan, toàn thân mồ hôi nhễ nhại, tiếp đó lộ vẻ lo lắng hét lớn: "Chúng ta không biết bơi!" Ngô Tuấn bỗng nhiên kịp phản ứng, linh quang lóe lên nói: "Ôm lấy cái bàn sẽ nổi lên!"

Nguyên Mẫn dùng sức gật đầu một cái, tiếp theo ôm một cái bàn thấp ở gần đó, chạy lên trên boong thuyền ra sức nhảy mạnh, tốm một tiếng nhảy vào trong nước.

Một lát sau, mấy bóng người lần lượt xuất hiện ở trong khoang thuyên, chỉ huy sứ Tạ Ngọc Dung cùng với Liễu Tùy Vân thình lình xuất hiện.

Tạ Ngọc Dung quét mắt nhìn khoang thuyên, lập tức tiến lên, một cánh tay bắt lấy Ngô Tuấn, một cánh tay khác bắt lấy Niệm Nô lân cận, tung người nhảy lên, trong nháy mắt trở về tới trên bờ.

Trong vẻ mặt có phần sợ hãi của Ngô Tuấn, nhóm nho sinh hôn mê bất kể sinh tử, lần lượt bị ném lên trên bờ.

Ngay sau đó, một đạo nhân dáng vẻ già nua đi tới bên cạnh Ngô Tuấn, mặt mũi tràn đầy lo lắng nói: "Tam hoàng tử đâu, bên trong tại sao không có Tam hoàng tử?"

Ngô Tuấn lấy lại tỉnh thần, sau đó tìm kiếm một lát trên mặt nước, chỉ vào một chỗ sủi bọt khí: "Ở nơi đó!"

Lão đạo tung người nhảy lên nhảy vào trong nước, ngay sau đó một cỗ sóng nước phóng lên tận trời, tóm lấy Tam hoàng tử Nguyên Mẫn ôm bàn thấp đi lên.

Nguyên Mẫn ọc phun ra một ngụm nước, lộ vẻ u oán nhìn về phía Ngô Tuấn: "Ngươi không phải nói ôm cái bàn sẽ nổi lên sao, vì sao ta một mực chìm xuống dưới, căn bản không nổi lên trên..."

Ngô Tuấn lộ vẻ hoang mang nhìn chiếc bàn gỗ trong tay y, trong nháy mắt phát hiện ra nguyên do: "Đại khái là bởi vì... cái bàn này được chế tạo từ Trâm Hương?"

Nguyên Mẫn: "..."

Mắt nhìn Nguyên Mẫn: xui xẻo, Ngô Tuấn lộ về mặt đồng tình chậc chậc hai tiếng.

Tên gia hỏa này cũng quá xui xẻo, tiện tay trảo một cái, liên bắt được cái bàn chế tạo từ Trâm Hương, hơn nữa Trầm Hương này còn rất lâu năm, rơi vào trong nước sẽ không nổi lên được...

Trong vòng một ngày liên tục bị sặc nước hai lần, vị Hoàng tử này hiển nhiên là rất kị nước. Tạ Ngọc Dung khẽ nhíu mày nhìn về phía hắn, hỏi: "Xảy ra chuyện gì, vì sao thuyên đột nhiên lại chìm, trong thuyền đến tột cùng đã xảy ra chuyện gì?"

Ngô Tuấn phun ra một ngụm trọc khí thật dài, nói: “Có một đạo sĩ phụ thân ở trên người Niệm Nô, muốn ám sát Hoàng tử, tra một chút xem là ai dẫn Tam hoàng tử tới, hẳn là có thể tra được manh mối."

Trong đáy mắt lão đạo bên cạnh Nguyên Mẫn hiện lên một vòng sát cơ nồng đậm, nói: "Bệ hạ hạ lệnh ta bảo vệ Tam hoàng tử, việc này liên giao cho ta đi thăm dò."

Nguyên Mẫn há to miệng, trong mắt mang theo một tia xoắn xuýt, cuối cùng vẫn mở miệng nói: "Tư Mã Bân, thiệp mời là y cho ta. ˆ


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.