Tư Mã Bân là bằng hữu của Tam hoàng tử Nguyên Mẫn, con thứ của Tư Mã gia, từ nhỏ cùng với Nguyên Mẫn cùng nhau lớn lên, hai người tương giao tâm đầu ý hợp.
Biết được là y đưa thiệp mời, mọi người ở đây lộ ra thần sắc khác nhau, không hẹn mà cùng nhìn về phía Song Di.
Tư Mã gia thế mà ngay cả trưởng nữ Lý gia cũng đều muốn giết cùng một chỗ, bốn đại thế gia đây là nội chiến sao... Song Di cau mày, biểu lộ hơi có vẻ nặng nề mà nói: "Việc này tất có kỳ quặc, chớ có trúng gian kế của tặc nhân."
Lý gia nàng cùng với Tư Mã gia là minh hữu, nếu là Tư Mã gia động thủ, nàng trước đó không có khả năng không thu được phong thanh, nơi ám sát Tam hoàng tử cũng không nên chọn ở Huyễn Thải Các.
Hơn nữa lại do Tư Mã Bân xuất thủ dụ dỗ Tam hoàng tử lên trên thuyền hoa, sơ hở trọng đại như thế, vô luận thành bại, Tư Mã gia tất nhiên cũng chạy không thoát liên quan.
Nàng thực sự khó mà tưởng tượng Tư Mã gia sẽ làm ra chuyện ngu xuẩn như thế...
Liễu Tùy Vân liếc mắt nhìn mọi người có mặt, thở dài một tiếng phá vỡ bầu không khí hơi có vẻ nặng nề, lộ vẻ sâu lo mà nói: "Đầu tiên là Huyễn Thải Các, sau là Tư Mã gia, xem ra bọn tặc tử này là quyết tâm muốn giá họa bốn đại thế gia.""Chẳng qua, Tư Mã Bân vẫn là phải tra, cũng có thể từ trên người y tìm được manh mối liên quan tới tặc nhân.”
Nói xong, y bỗng nhiên lưu ý đến Xuân Thu Bút bên hông Ngô Tuấn, không khỏi dừng lại, trên mặt lộ ra một tia động dung.
Ngô Tuấn đối với những tranh đấu nội bộ triều đình này cũng không cảm thấy hứng thú, cẩn thận xem mạch cho Niệm Nô, nói: "Hồn phách của nàng đã ổn định lại, chỉ cần tĩnh dưỡng mấy ngày liền có thể khỏi hẳn."
Sau đó ngửa mặt lên nhìn về phía Song Di, lộ ra biểu lộ nghiêm túc mà nói: “Ta đã nói ta có thể chữa khỏi."
Song Di: "...”
Liễu Tùy Vân: "..." Trong một trận yên tĩnh, một vị thư đồng búi tóc đồng tử đi tới, nhìn lướt qua mọi người ở đây, mở miệng hỏi: "Vị nào là Ngô Tuấn công tử, Ứng tiên sinh có lời mời."
Ngô Tuấn quay mặt nói: "Chính là ta, Ứng tiên sinh phái ngươi tới lấy Xuân Thu Bút sao?""Ngô công tử mời." Thư đồng cười cười, chỉ về hướng xe ngựa đỗ cách đó không xa: "Công tử mời lên xel” Ngô Tuấn nghĩ nghĩ, đi theo thư đồng leo lên xe, được xe ngựa chậm rãi chở đi xa. Liễu Tùy Vân nhìn qua xe ngựa đi xa, nói: "VỊ Thái Y vừa đi tới nha môn chúng ta này không đơn giản."
Tạ Ngọc Dung ừ một tiếng, cũng không giải thích, tiếp đó tiếp tục hỏi thăm bọn người Tam hoàng tử về chỉ tiết trong thuyên hoa.
Ở một bên khác, Ngô Tuấn bị xe ngựa chở đến trong một toà trạch viện lân cận Quốc Tử Giám, ở trong một gian thư phòng gặp được vị Ứng tiên sinh kia.
Vừa mới gặp mặt, Ngô Tuấn cũng cảm thấy người này có chút quen mắt, cẩn thận chú ý đến khuôn mặt tái nhợt của đối phương một lúc, trong nháy mắt nhận ra đối phương là bệnh nhân đã từng đến tìm mình xem bệnh, lên tiếng nói: "Hoá ra ngươi chính là vị Ứng tiên sinh được người xưng tính toán không bỏ sót kia."
Ứng Như Long cười nhạt một tiếng: "Trên đời này nào có ai là tính toán không bỏ sót, ta chẳng qua là biết nhiều hơn một số chuyện so với người khác, sau đó chuẩn bị nhiều một chút mà thôi.
Ngô Tuấn mang theo một tia hoài nghi nhìn về phía người nắm giữ "nhiều tin tức" này, lấy Xuân Thu Bút a nói: "Vậy cây bút này lại là chuyện gì, ngươi đưa nó lên thuyên hoa lại là vì cái gì, để cho ta dùng nó cứu Tam hoàng tử?"
Cảm nhận được ánh mắt của Ngô Tuấn, Ứng Như Long bất đắc dĩ cười một tiếng: "Ta không có liệu sự như thần như ngươi nghĩ, nếu như trước đó biết rõ Tam hoàng tử sẽ gặp bất trắc, ta tất nhiên sẽ ngăn cản. Về phần cây Xuân Thu Bút này, thấy nó có vẻ rất ưa thích ngươi, vậy liền do ngươi cất giữ nó đi." "Ta cũng không biết gì về sự tình Tam hoàng tử gặp bất trắc, ngươi có thể cho ta biết chỉ tiết trong đó được không?"
Ngô Tuấn gật gật đầu, sắp xếp ngôn ngữ và kể lại những gì vừa xảy ra trên thuyền hoa.
Ứng Như Long nghe xong, không khỏi có chút lắc đầu, dùng đôi mắt thâm thúy nhìn qua Ngô Tuấn, hỏi: "Ngươi cảm thấy việc này là bốn đại thế gia làm sao?”
Ngô Tuấn nói: "Bốn đại thế gia không có ngu xuẩn như thế, nếu bọn hắn thật sự không kiêng nể gì cả như thế, đó chỉ có thể nói lão Hoàng Đế đã đã mất đi chưởng khống đối với triêu đình, giang sơn này đại khái lập tức liền muốn đổi chủ."
Ứng Như Long hài lòng nói: "Như vậy Ngạn Tổ ngươi thấy thế nào?"
Nghe được đối phương xưng hô, Ngô Tuấn lập tức lộ ra biểu lộ hưởng thụ, phân tích nói: "Theo ta thấy, trong chuyện này có ba người khả năng có liên quan cùng với việc này. Theo thứ tự là lão đạo bên người Tam hoàng tử, còn có chỉ huy sứ người bắt yêu Liễu Tùy Vân, Tạ Ngọc Dungl"”
