Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Ta Chẳng Muốn Tróc Yêu

Chương 87: Tuệ Viên




Trước đó Yêu Hoàng tự bạo yêu đan, uy lực to lớn khiến cho toàn bộ Bạch Vân Sơn bị nuốt hết, Lan Nhược Tự bất hạnh nằm ở bên trong, hiện tại chỉ còn một cánh cửa lớn, trơ trọi bên bờ vực sâu.

Đẩy cửa đi vào, tiến lên một bước chính là vực sâu không đáy, Ngô Tuấn mỗi lần nhìn thấy không khỏi kinh ngạc trước sự kỳ diệu của cảnh tượng này, và đã không ít lần nảy ra ý định dùng nó để thu hút khách du lịch.

Kim Thiêm nhìn thần thái trêu chọc của Ngô Tuấn, không khỏi lộ ra một nụ cười bất đắc dĩ: "Cư sĩ quả thật giống như Tuệ Khả nói, là một diệu nhân."

Ngô Tuấn thu hồi nụ cười, nói ra mục đích của chuyến đi này, hỏi thăm sự tình liên quan tới an thân hương.

Kim Thiềm nghe xong, lông mày không khỏi có chút nhăn lại, nói: "An thân hương chính là xuất ra từ tay ta, giao cho Tuệ Viên, để y phân cho đệ tử trong chùa sử dụng, để ta gọi y tới, hỏi thăm một chút y phải chăng đã tặng cho người nào.” Nói xong đi ra bên ngoài cửa, phân phó hai câu đối với một hoà thượng, để đối phương đi gọi Tuệ Viên.

Không bao lâu, một vị hòa thượng bộ dáng hơn ba mươi tuổi đi đến, hơi thở có chút lộn xôn, mắt nhìn Kim Thiềm, cung kính hành lễ nói: "Sự thúc gọi đệ tử tới, không biết là có chuyện gì?”

Trên người Kim Thiêm toát ra một luồng ánh vàng, khuôn mặt như bạch ngọc, trang nghiêm như phật đà hiện thế, làm cho lòng người sinh kính sợ, chậm rãi mở miệng hỏi: "Tuệ Viên, ta hỏi ngươi, có phải đã từng có nữ thí chủ nào đến đây hỏi an thân hương?"

Ở dưới áp lực của Kim Thiềm, Tuệ Viên quỳ hai đầu gối trên bồ đoàn, trên trán toát ra một tâng mồ hôi lạnh, cúi thấp đầu nói: "Xác thực như sư thúc lời nói, một tháng trước, có một nữ thí chủ hướng bân tăng hỏi an thần hương.

Nữ thí chủ kia tên là Liên Hương, là khách hành hương bên trong chùa miếu chúng ta, mỗi tháng đều sẽ tới trong chùa dâng hương cầu phúc, bần tăng thấy nàng tâm thành, liền tặng cho nàng một chút.” Ngô Tuấn khịt mũi, người được mùi bột thuốc mình rắc ở trên người đối phương, không khỏi chậc chậc nói: "Người vừa mới bán hương ở trên chợ đen kia chính là ngươi, sắc mặt của đại sư ngươi này là biểu hiện của túng dục quá độ, thân là người xuất gia, hẳn là nên tiết chế một chút mới đúng."

Sắc mặt của Tuệ Viên có chút biến đổi, nói: "Thí chủ ngươi sao có thể bỗng dưng ô nhiễm sự trong sạch của người khác, cái gì mà chợ đen, bần tăng không biết."

Kim Thiềm hơi hạ mí mắt xuống, trong mắt bắn ra một luông phật quang: "Ngươi nói láo.

Ở dưới pháp nhãn của ta, tất cả nói dối cũng không có cách nào ẩn trốn, Tuệ Viên ngươi vẫn nên kể ra sự thật đi."

Sắc mặt của Tuệ Viên có chút trở nên hơi trắng bệch, cắn răng, nhắm mắt nói: "Đệ tử không biết!"

Kim Thiêm nhìn thoáng qua Tuệ Viên, mấp máy bờ môi, trên mặt lộ vẻ thương xót niệm kinh văn: "Nếu ta nghe thấy lời này, ta sẽ được ban phước từ bi, để lòng ta không bị xáo trộn, đến lúc cuối cùng, tâm không điên đảo, có thể vãng sinh cực lạc..."

- truyện dịch giá rẻ Theo tiếng tụng kinh của Kim Thiềm vang lên, vô số phật ấn bay ra từ trên người y, lượn lờ trong toàn bộ phật đường.

Trên mặt Tuệ Viên lộ ra một ta giãy giụa, rất nhanh biến thành thần sắc sám hối, hai dòng nước mắt lặng lẽ chảy ra.

Nhìn trên người Tuệ Viên phát sinh thay đổi quỷ dị, Ngô Tuấn không khỏi hít vào một hơi thật sâu, nhỏ giọng nói: "Công pháp Phật môn này, làm sao cũng tà môn như vậy...

Kim Thiềm đảo mắt nhìn, tiếp theo tập trung ý chí, tiếp tục chuyên tâm tụng niệm kinh.

Ở bên trong thanh âm phật xướng đầy trời, Tuệ Viên phẳng phất như được tái sinh, biểu lộ trở nên bình hòa xuống, sau đó hướng về phía tượng Phật dập đầu một cái, đứng lên, thành kính nói: "Đệ tử nhất thời phạm sai lầm, thỉnh Phật Tổ rộng lượng thứ tội cho đệ tự.”

Kim Thiềm ngừng tụng kinh, hỏi: "Hiện tại ngươi đã nguyện ý nói?"

Tuệ Viên thở ra một hơi, chật vật gật đầu một cái, phát ra thanh âm khô khốc nói: "An thân hương là đệ tử chủ động giao cho Liên Hương, để làm cho Niệm Nô rơi vào hôn mê, phối hợp với Thiên Phong đạo nhân thi triển bí thuật Nguyên Thần phụ thể..."

Nghe được Tuệ Viên thừa nhận tội của mình, Ngô Tuấn không khỏi giật mình, nhìn về phía Tân Nguyệt Nhi nói: "Giống như đã bắt được cá lớn!"

Tần Nguyệt Nhi ánh mắt sáng tỏ gật đầu một cái, truy hỏi: "Các ngươi vì sao muốn ám sát Tam hoàng tử?"

Tuệ Viên thở dài, nói: "Đại khái là vào nửa năm trước, ta được mời đi đến Hồng Tụ Chiêu trừ tà cho một vị cô nương, nhất thời khó kìm lòng nổi, phát sinh quan hệ cùng với nàng, kể từ đó liền khó có thể kiểm soát được những điều đã xảy ra.""Phốc —— " Ngô Tuấn bật cười, dẫn tới đám người nhìn về phía hắn.

Ngô Tuấn vội vàng thu hồi nụ cười, nghiêm túc nói: "Ta chỉ là cảm thấy hai chữ "kiểm soát" này dùng hay lắm, cảm thấy Tuệ Viên đại sư là một người có học, không khỏi cảm thấy tiếc hận cho Tuệ Viên đại sư, nhất thời khó kìm lòng nổi, mọi người bỏ qua cho.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.