Kim Thiềm đưa mắt nhìn Ngô Tuấn, ở trên mặt hắn hoàn toàn không tìm thấy một tia vẻ tiếc hận, lộ ra biểu lộ ta tin ngươi mới có quỷ, tiếp theo hướng về phía Tuệ Viên nói: "Nói tiếp đi."
Tuệ Viên há to miệng, tiếp tục nói: "Trải qua giới thiệu của Liên Hương, ta làm quen với Thiên Phong đạo nhân, y là tâm phúc của Nhị hoàng tử, y cùng với ta có cùng chí hướng, lôi kéo ta đầu nhập vào Nhị hoàng tử Nguyên Kiệt."
Thân thể của Tần Nguyệt Nhi run lên, không dám tin nói: "Sự tình hành thích Tam hoàng tử, đúng là Nhị hoàng tử làm?"
Tuệ Viên gật đầu, trên mặt lộ vẻ hối hận nói: "Nhị hoàng tử hứa hẹn ta, chỉ cân giết chết Tam hoàng tử, đợi đến khi y đăng cơ trở thành tân đế, liên phong ta làm Đại Đức Thánh Tăng, toàn bộ phương viên trăm dặm Hàn Sơn cũng ban cho ta làm đạo trường. `"Ta nhất thời bị ma quỷ ám ảnh, không chịu đựng được dụ hoặc, thực sự thẹn với lời dạy bảo của Phật Tổ..."
Sắc mặt của Tần Nguyệt Nhi biến ảo mấy lần, lộ ra thần sắc trịnh trọng nói với Kim Thiêm: "Kim Thiêm La Hán, chuyện này có can hệ trọng đại, ta muốn mang phạm nhân này về nha môn người bắt yêu, chờ đợi bệ hạ xử lý."
Kim Thiềm nhằm hai mắt lại, trầm mặc một trận.
Vị Tuệ Viên này chính là xuất thân từ Liên Hoa Tự bọn hắn, bây giờ phạm phải tội nghiệt tày trời này, nếu như công khai ra ngoài, chẳng khác gì là bôi nhọ Phật môn thánh địa...
Nhưng việc đã đến nước này, nếu như lựa chọn bao che y, cũng là làm trái lời dạy bảo của Phật Tổ.
Một lát sau, y một lần nữa mở mắt, thở dài một tiếng nói: “Thôi, các ngươi mang người đi đi, Tuệ Viên là phạm tội ở dưới mí mắt của ta, nếu như bệ hạ truy cứu tội quản giáo không nghiêm, tiểu tăng nguyện dốc hết sức gánh chịu."
Tân Nguyệt Nhi nghe xong không chần chờ nữa, tiến lên một bước, đánh một cỗ chân khí vào phía sau lưng Tuệ Viên, phong bế pháp lực của y, phòng ngừa y đào thoát, tiếp đó ra hiệu một cái đối với Ngô Tuấn, áp giải Tuệ Viên đi ra Hàn Sơn Tự.
Ra sơn môn Hàn Sơn Tự, Ngô Tuấn khẽ nhíu mày liếc mắt nhìn Tuệ Viên, nói với Tân Nguyệt Nhi: "Ngươi không định thật sự mang y về nha môn người bắt yêu đó chứ, ta lo lắng y chân trước mới vừa đi vào, chân sau liên sẽ chết không rõ ràng."
Tần Nguyệt Nhi được hắn nhắc nhở, lập tức nghĩ đến sự tình trong nha môn người bắt yêu còn có nội ứng, nói: "Bằng không bí mật mang y về trong nhà, sau đó thỉnh bệ hạ tự mình tới thẩm vấn." "Cái biện pháp này ngược lại là có thể thực hiện."
Ngô Tuấn gật gật đầu, tiếp đó đi đến phía trước cởi áo tăng của Tuệ Viên xuống, trùm lên đầu đối phương.
Tần Nguyệt Nhi nghi ngờ nói: "Ngươi làm cái gì vậy?”
Ngô Tuấn cười một tiếng: "Tuệ Viên đại sư thế nhưng là cao tăng đắc đạo, cô nương biết hắn khẳng định là không ít, ta giúp y giữ thể diện một chút, tránh cho y bị nhận ra.”
Tân Nguyệt Nhi không khỏi vui vẻ, cười dò xét Tuệ Viên vài lần, tháo giày tăng nhân của y ra chà vào trong đất vài lần, để cho người ta không thể nhìn ra bộ dáng ban đầu của nó, lúc này mới hài lòng nói: "Ngươi không đi giày tăng nhân, như vậy liên không có ai nhận ra được. ` Ngô Tuấn dựng thẳng ngón tay cái lên, sau đó áp giải Tuệ Viên lên đường một lần nữa, không bao lâu, liền đi tới cổng nội thành.
Tân Nguyệt Nhi xuất ra lệnh bài, để cho thủ vệ trước cửa cho ởi, hai người đi vào trong đường cái.
Nhìn bánh bao hấp được bày bán ở ven đường, Tân Nguyệt Nhi khẽ nuốt nước bọt nói: "Cả ngày nay chưa ăn gì, trở về ăn một bữa ngon đi."
Ngô Tuấn ừ một tiếng, nói: "Đoạn Hồn thảo mua được trên chợ đen lúc trước, có thể dùng để khử mùi tanh và tăng độ tươi, trở vê liên làm món cá hấp Đoạn Hồn thảo cho ngươi ăn thử."
Tân Nguyệt Nhi nở một nụ cười xán lạn: "Chờ ta nhận thưởng bạc, sẽ mở chi nhánh Nhân Tâm Đường tại Kinh Thành cho ngươi... ` Vào thời điểm trong lòng đang mặc sức tưởng tượng làm sao giữ Ngô Tuấn lại Kinh Thành, bỗng nhiên, cảm giác nguy hiểm mãnh liệt bỗng nhiên dâng lên trong lòng nàng.
Sắc mặt của Tần Nguyệt Nhi bỗng nhiên biến đổi, vô thức liền đẩy Ngô Tuấn ra: "Coi chừng!”
Thanh âm rơi xuống đất, đột nhiên một đoàn ánh sáng vàng mạnh mẽ vọt tới, đụng bay người đi đường ra ngoài, trong chớp mắt liền đi tới trước người Tần Nguyệt Nhi!
Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, Trảm Yêu kiếm trong tay Tân Nguyệt Nhi keng một tiếng ra khỏi vỏ, một đạo kiếm khí chém về phía đoàn ánh sáng kia.
Coong một tiếng kim loại va chạm vang lên, Tần Nguyệt Nhi kêu lên một tiếng đau đớn, trong khoảnh khắc liền bị đánh lui ra mười trượng bên ngoài.
Ngay sau đó, một đạo đao quang bay ra từ trong đoàn ánh sáng kia, một dòng thác nước máu phóng lên tận trời, đánh bay cái đầu của Tuệ Viên được bọc trong áo tăng lên cao cao.
