Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Ta Chẳng Muốn Tróc Yêu

Chương 89: Nhị hoàng tử




Ngô Tuấn sững sờ trước biến hoá bất thình lình này, đưa mắt nhìn lại, chỉ thấy đoàn ánh sáng đã tán đi, một nam tử với khuôn mặt cương nghị mặc áo giáp vàng đang cưỡi trên mình một con ngựa trên trán có sừng, trên tay là thanh trường đao nằm ngang, tay kia cầm đầu của Tuệ Viên, uy phong lẫm liệt, khiến cho người ta nhìn mà phát khiếp.

Tần Nguyệt Nhi đưa mắt nhìn người đột nhiên xuất hiện này, sau đó nhìn người qua đường nằm lăn lộn trên mặt đất đau đớn, lộ ra sắc mặt khó coi nói: "Nhị hoàng tử, ngươi phóng ngựa bên đường, hành hung giết người, chẳng lẽ liền không sợ bệ hạ trách tội sao?”

Nhị hoàng tử cười lạnh một tiếng: "Ta vừa mới hồi kinh, liền nhận được tin tức nói có người muốn hại ta, nếu như tùy ý để cho các ngươi đi đến trước mặt phụ hoàng ăn nói linh tỉnh, đến lúc đó ta mới thật sự là trãắm miệng khó cãi!”

Tần Nguyệt Nhi híp mắt lại, vung kiếm chỉ về hướng Nhị hoàng tử: "Ngươi hành hung giết người trên đường phố, làm trái luật pháp, còn không mau mau xuống ngựa thúc thủ chịu trói, đi với ta đến trước mặt bệ hạ nhận tội!"

Nhị hoàng tử ngẩng đầu nhìn trời cười: "Ha ha, nghe nói ngươi gần đây tấn thăng Tông Sư, vừa vặn thử một lần ngươi có tư cách làm đối thủ của ta hay không” Nói xong ghìm lại dây cương, trên người tản mát ra một cỗ sát ý nông đậm, kéo đao đi về phía Tân Nguyệt Nhi.

Long mã bị Nhị hoàng tử thúc giục, trong nháy mắt vượt qua cự ly mười trượng, đánh về phía Tân Nguyệt Nhi đối diện!

Cùng lúc đó, trường đao trong tay Nhị hoàng tử vạch ra một đường vòng cung, đao khí sắc bén chém về phía cổ họng Tần Nguyệt Nhi!

Bên trong đôi mắt của Tần Nguyệt Nhi phảng phất như dấy lên hai đám lửa, chiến ý nghiêm nghị không ngừng tăng lên, giơ bảo kiếm trong tay lên, chém về phía đối diện Trong một cái chớp mắt tiếp theo, trường kiếm cùng với trường đao đụng vào nhau, bộc phát ra xung kích mãnh liệt.

Một cơn cuồng phong cuốn qua đường phố, trong nháy mắt hất bay người qua đường cùng với quây hàng gần dó.

Cảm thụ được lực lượng cường đại truyền đến từ trên đao, trên mặt Nhị hoàng tử lộ vẻ hưng phấn, vừa muốn biến chiêu, lại cảm giác thân thể bỗng nhiên lệch ra, long mã dưới hông thế mà ngoài ý muốn không thể chịu được lực.

Nhị hoàng tử lộ vẻ kinh ngạc cúi đầu nhìn lại, thấy long mã dưới hông gã miệng sùi bọt mép, trông như say rượu, thân thể lảo đảo hai lần, ngã ầm ầm trên mặt đất.

Cùng lúc đó, chân khí trên người Tần Nguyệt Nhi bỗng nhiên tăng vọt, vung một kiếm đánh bay Nhị hoàng tử ra ngoài!

Nhị hoàng tử trượt về sau mười trượng, trường đao chống ở sau lưng, cưỡng ép ngừng thế lui, lộ vẽ mặt hốt hoảng nhìn về phía long mã của mình: "Bách Chiến!"

Lúc này, Ngô Tuấn cũng đi tới bên cạnh Tân Nguyệt Nhị, nghiêng mắt nhìn con ngựa trên mặt đất, mang theo tiếc nuối nói: "Thoạt nhìn giống như là bị cảm nắng, đã không cứu sống nổi, không bằng mang đến bờ sông nướng.

` Tân Nguyệt Nhi nhìn Ngô Tuấn, lộ ra một nụ cười xán lạn: "Tốt lắm!"

Nhị hoàng tử giận dữ nói: "Nói bậy bạ gì đó, Bách Chiến của ta thế nhưng là long mã có Giao Long huyết mạch, chỉ là bị cảm nắng, làm sao có thể liền không sống nổi!

Các ngươi dám can đảm hãm hại bản Hoàng tử, cho dù Hiệp Khôi tới, ta cũng muốn giáo huấn các ngươi!

Người đâu, bắt hai người này lại cho tal” Theo tiếng hét của gã vang lên, một đội binh sĩ võ trang đầy đủ, người mặc giáp sắt đen bước nhanh chạy tới, một mảnh đen kịt, khoảng chừng hơn trăm người, trong nháy mắt ngăn chặn đường đi của hai người.

Sắc mặt của Tần Nguyệt Nhi lập tức trở nên ngưng trọng, nói: "Là Hắc giáp vệ Trấn Nam quân, những binh sĩ này mỗi người đều là tỉnh binh bách chiến tu hành công pháp trong quân, một trăm tỉnh binh kết thành quân trận, liên xem như Tông Sư cũng rất khó phá vỡ."

Ngô Tuấn đưa mắt nhìn Tần Nguyệt Nhi, nói: "Ngươi chuyên tâm đối phó với Nhị hoàng tử, Hắc giáp vệ giao cho ta."

Tần Nguyệt Nhi làm sao có thể yên tâm giao Hắc giáp vệ cho hắn đối phó, lộ vẻ lo lắng nói: "Ngươi có thể đối phó mấy người?”

Ngô Tuấn chậm rãi đảo ánh mắt qua binh sĩ mặt giáp sắt đen trước mặt, trong đáy mắt lóe lên một tia sát ý khó mà nhận ra, thấp giọng nói: "Đại khái mười người có thể chạy thoát..."

Tân Nguyệt Nhi khẽ thở dài một tiếng: "Mười người đã không ít, đợi lát nữa chúng ta lui vào ngõ nhỏ, ta ngăn lại truy binh, ngươi mau chóng chạy đi cầu cứu."

Ngô Tuấn thấy nàng nghe lầm ý tứ của chính mình, không khỏi sững sờ, vừa muốn nói chuyện, đột nhiên, một cỗ khí tức to lớn uy nghiêm phát ra từ trong Hoàng Cung, trong nháy mắt bao trùm hơn phân nửa nội thành, bao phủ tất cả đám người ở đây vào.

Đưa mắt nhìn lại, một thân ảnh người mặc long bào khôi ngô xuất hiện ở trên cửa lầu Hoàng Cung, rõ ràng là Trinh Nguyên Đết Ngay sau đó, làm truyền lệnh binh chạy xuống từ trên lầu, vừa chạy, vừa cao giọng hô: "Truyên ý chỉ của bệ hạ, mệnh ba người Nhị hoàng tử, Tần Nguyệt Nhị, Ngô Tuấn, lập tức vào cung diện thánh!

Truyền ý chỉ của bệ hạ..."


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.