Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Ta Chẳng Muốn Tróc Yêu

Chương 90: Mật thư




Nhị hoàng tử kêu lên một tiếng đau đớn, nhìn chằm chằm hai người Ngô Tuấn nói: "Lần này coi như các ngươi gặp may mắn!

Người đâu, đi Thái Y Viện thỉnh Thái Y, nhất định phải chữa khỏi Bách Chiến của bản Hoàng tử!"

Ngô Tuấn nhìn chằm chằm lòng mã thoi thóp trên mặt đất, ung dung nói: "Điện hạ, ta chính là Thái Y.

Đầu súc sinh này đã không sống nổi, ta nói rồi, Thái Y Lệnh tới cũng không cứu được nó.” Nhị hoàng tử tức giận đến sắc mặt đỏ quạch, quay sang nói với một vị chúc quan bên cạnh: "Đi tìm Thái Y Lệnh đến đây, bản Hoàng tử cũng không tin, đường đường Thái Y Lệnh của Đại Hạ chúng ta, ngay cả cảm nắng cũng không trị được!"

Nói xong xoay người, hầm hầm đi về phương hướng Hoàng Cung.

Vào thời điểm Ngô Tuấn đi vào Thái Cực Điện, Nhị hoàng tử đang quỳ gối trước bàn, cúi đầu, trên mặt lộ ra một tia oán hận.

Xương Bình Công Chúa cùng với Tam hoàng tử Nguyên Mẫn cũng thình lình xuất hiện, thấy Ngô Tuấn tiến đến, ánh mắt của Nguyên Mẫn không khỏi sáng lên, nháy mắt đối với hắn vài cái, một hạt dưa trượt khỏi tay, hiển nhiên là đến ăn dưa xem trò VUI.

Ngoại trừ bọn hắn, bên trên còn có một người trung niên mặc Mãng Bào, chiều cao bảy thước, mặt như bạch ngọc, ngoài miệng để hai sợi râu ngắn, hai đầu lông mày có một tia phiên muộn không tan, nhìn hẳn là Thái Tử đương triều.

Trinh Nguyên Đế lộ ra sắc mặt trâm tĩnh ngồi ở trên long Ở không nói một lời, Ngô Tuấn sau khi đi vào chắp tay hành lễ, lộ vẻ chính khí mở miệng nói: "Bệ hạ, Nhị hoàng tử bày mưu hãm hại Tam hoàng tử, lại còn giết người diệt khẩu trên đường phố, chứng cứ phạm tội vô cùng xác thực, không thể giảo biện.""Gã hôm nay dám giết Tam hoàng tử, ngày mai liền có dũng khí thí quân giết cha, thỉnh bệ hạ minh giám!”

Nhị hoàng tử lúc này giận dữ nói: "Nói năng bậy bạ, ta hôm nay vừa mới hồi kinh, nào có thời gian đi giết Nguyên Mẫn?"

Ngô Tuấn giật mình nói: "Đây là nói rõ, ngươi nếu có thời gian liên sẽ đi giết Tam hoàng tử đúng không?

Bệ hạ, Nhị hoàng tử đã thú nhận tội ác của mình, thỉnh bệ hạ phán đoán sáng suốt!"

Nhị hoàng tử nghẹn lời một hồi, cắn răng quay sang, biện hộ cho chính mình: "Phụ hoàng, nhi thân mới vào thành từ cửa Nam, liền nhận được một phong mật thư, nói Tân Nguyệt Nhi có ý đồ hãm hại nhi thần mưu phản, lúc này mới đặc biệt tiến đến đối chất cùng với bọn hẳn!"

Nói xong, móc ra một phong mật thư từ trong ngực, để cho thái giám đệ trình lên.

Trinh Nguyên Đế vừa muốn đưa tay tiếp nhận, Ngô Tuấn bỗng nhiên tiến lên một bước: “Coi chừng có độc!”

Tay Trinh Nguyên Đế duỗi ra hơi chậm lại, nhìn về phía Ngô Tuấn.

Ngô Tuấn đi đến trước cầm lấy phong thư, lộ vẻ nghĩ mà sợ nói: "Nhị hoàng tử đã phát rô, ai biết rõ gã có thể hạ độc mưu hại bệ hạ hay không, vì lý do an toàn vẫn là để thần kiểm tra trước đi.""Ngươi —_—_—_—_ II Nhị hoàng tử nheo mắt, hung tợn nhìn về phía Ngô Tuấn, bị Trinh Nguyên Đế trừng một cái, đành phải nuốt lời sắp ra tới miệng vào.

Ngô Tuấn ngửi ngửi trên giấy, nói: "Không có độc, chẳng qua trên giấy có một loại khí tức đàn hương, đại khái là hòa thượng bên trong Hàn Sơn Tự mật báo."

Trinh Nguyên Đế tiếp nhận mật thư nhìn, nói: “Hoà thượng chết đi kia rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?"

Ngô Tuấn nói: "Hòa thượng kia tên là Tuệ Viên, cùng với Liên Hương, Thiên Phong đạo nhân cùng nhau bày ra sự tình ám sát Tam hoàng tử, theo Tuệ Viên bàn giao, bọn hắn là đang làm việc cho Nhị hoàng tử."

Trinh Nguyên Đế dùng ánh mắt lăng lệ nhìn về phía Nhị hoàng tử: "Nguyên Kiệt, ngươi có nhận biết mấy người mà Ngô Tuấn nói hay không?"

Sắc mặt của Nhị hoàng tử có vẻ hơi không tự nhiên, giải thích: "Thiên Phong đạo nhân, Thiên Phong đạo nhân mặc dù là môn khách của nhi thần, nhưng việc này tuyệt đối không phải nhi thần làm.

Ngài là biết rõ nhi thần, nhi thần muốn giết Nguyên Mẫn, tất nhiên là giết đến tận cửa dùng một đao làm thịt y, cân gì phải làm những sự tình này...

ˆ Nguyên Mẫn tức giận đến hạt dưa trong tay cũng chấn động rớt xuống dưới, phẫn nộ nhìn Nhị hoàng tử, tiến lên một bước nói: "Phụ hoàng, Nhị hoàng tử ngang ngược càn rỡ, hành hung giết người bên đường, có thể nhẫn nại không thể nhẫn nhục, thỉnh phụ hoàng nghiêm trị!"

Ngô Tuấn lập tức nói giúp vào: "loại người giết huynh đệ không gớm tay này, không giết là không thể lắng lại sự phẫn nộ của dân chúng!"

Trinh Nguyên Đế sâu kín nhìn hai người một cái, quay người nhìn về phía Thái Tử trâm mặc không nói, hỏi: "Thái Tử ngươi thấy thế nào?"

Thái Tử ra khỏi hàng chắp tay, nói: "Bẩm bệ hạ, việc này dù chưa tra rõ, nhưng Nhị hoàng tử giết người bên đường lại là sự thật không thể chối cãi.

Vào trước khi điều tra rõ tình tiết vụ án, có thể tạm thời cấm túc Nhị hoàng tử trong phủ, chờ kết quả điều tra."

Trinh Nguyên Đế nhìn Thái Tử ba phải trước mắt, lộ ra vẻ thất vọng, có chút thở dài một tiếng, nói: "Có ai không, giải Nhị hoàng tử Nguyên Kiệt vào thiên lao, chờ đợi xử lý."


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.