Nguyên Kiệt sắc mặt đại biến, trừng con mắt lên nhìn về phía Trinh Nguyên Đế kêu lên: "Phụ hoàng, nhi thần không phục!
Nhi thần mở mang lãnh thổ cho Đại Hạ chúng ta, lập xuống công lao hãn mã, bây giờ lại bị tên Thái Y nho nhỏ này tung tin đồn nhằm nói xấu, phụ hoàng không chỉ có không trị tội của hắn, ngược lại còn xử phạt nhi thần... đến tột cùng ta là con trai của ngài, hay hắn là con trai của ngài!""Âml" Trinh Nguyên Đế xanh cả mặt vỗ bàn, chấn động ngọc tỷ trên bàn, nghiêm nghị quát: "Trẫm ngược lại tình nguyện hắn là con trai của trẫm!
Người đâu, kéo đứa nghịch tử này xuống!"
Mấy vị thị vệ lên tiếng đi vào, tiến lên đè lại Nhị hoàng tử giãy giụa, giải gã ra ngoài điện."Phụ hoàng, nhi thần không phục...
Ở trong tiếng gào thét của Nhị hoàng tử, Trinh Nguyên Đế lộ ra sắc mặt khó coi ho khan vài tiếng, Xương Bình Công Chúa vội vàng tiến lên, nâng chung trà lên cho ông ta uống một hạt dược hoàn, nói: "Phụ hoàng, bảo trọng long thể."
Ngô Tuấn ngửi mùi dược hoàn tản ra, ánh mắt tỏa sáng nói: "Bệ hạ phục dụng hẳn là Bình Khái Định Suyễn Hoàn, có thể cho thân mấy hạt nghiên cứu được không?
Thần có thể thăng cấp nó thành Tam Thần Định Suyễn Đan, chỉ cần ba đợt trị liệu, nhất định có thể triệt để chữa trị bệnh ho suyễn cho bệ hạ, vĩnh viễn không tái phát!"
Trinh Nguyên Đế bỗng nhiên giật mí mắt một cái, giả bộ như không có nghe thấy, nói với Nguyên Mẫn: "Hôm nay Hiệp Khôi đề nghị với trẫm mở lại Đông Xưởng, quét sạch cọc ngầm bên trong Hoàng Thành Ti.
Trẫm nhất thời nghĩ không ra nhân tuyển thích hợp, vị trí Đô Đốc Đông Xưởng này liền do ngươi tạm thời thay thế."
Nguyên Mẫn nghe vậy liền nhíu mày, trên mặt lộ vẻ khó xử nói: "Phụ hoàng có chỗ không biết, nhi thân hôm nay ngoài ý muốn bước nhầm rơi xuống nước... hai lần, bất hạnh nhiễm phong hàn, không có ba, năm trăm ngày sẽ rất khó khỏi hẳn, e rằng không thể gánh vác được trách nhiệm nặng nề này..."
Trinh Nguyên Đế hừ lạnh một tiếng: "Truyền Thái Y."
Nguyên Mẫn trợn to hai mắt, lập tức tỏ vẻ kiên nghị, lớn tiếng nói: "Phụ hoàng, không cần làm phiền Thái Y, nhi thân cho dù thân mang bệnh nặng, cũng phải bài ưu giải nạn vì phụ hoàng, khiến cho trong triều sáng sủa trong sạch!"
Trinh Nguyên Đế nhìn lướt qua mấy người bên trong đại điện, không khỏi thở thật dài: "Đi xuống đi, không có một ai khiến cho trẫm bớt lo..."
Mấy người nhìn nhau vài lần, cùng nhau thối lui khỏi Thái Cực Điện, để lại Trinh Nguyên Đế lộ ra về mặt sâu lo ngồi một mình ở bên trong đại điện thở dài.
Ra khỏi đại điện, Tân Nguyệt Nhi lộ vẻ khẩn trương nói: "Ta phải trở vê xem một chút, tránh cho thịt long mã bị người khác đoạt đi."
Nói xong vội vàng đi phía phương hướng cổng Hoàng Cung.
Ngô Tuấn có chút lật mắt xem thường, liền muốn đuổi theo, Nguyên Mẫn kéo hắn lại, trên mặt nở nụ cười nói: "Ngạn Tổ huynh, ta thế đơn lực cô, lần này bệ hạ hạ lệnh ta mở lại Đông Xưởng, còn xin Ngạn Tổ huynh giúp ta một chút sức lực.
Ngô Tuấn ngừng lại bước chân, sau đó trên mặt lộ ra một nụ cười, hướng vê phía Nguyên Mẫn chắp tay nói: "Suýt nữa quên chúc mừng Tam hoàng tử thăng nhiệm Đô Đốc Đông Xưởng!
Trong Hoàng Cung còn có nhiều thái giám được việc, điện hạ tùy ý chọn mười mấy người thông minh tháo vát, sẽ không cần lo lắng về nhân thủ."
Nguyên Mẫn hai mắt sáng lên: "Chủ ý này không tệ, thái giám trong cung chỉ có thể phụ thuộc Hoàng Gia, vê mặt trung thành là tuyệt đối không có vấn đề gì, hơn nữa bọn hẳn am hiểu nhất chính là lục đục với nhau..."
Nói xong nhìn về phía Ngô Tuấn, hai người lộ ra một cái nụ cười hiểu ý.
Nhìn hai người nở nụ cười nham hiểm, Thái Tử bất đắc dĩ mở miệng nói: "Nguyên Kiệt trời sinh tính tình lỗ mãng cao ngạo, kế hoạch hành thích âm tàn bỉ ổi như thế, khẳng định không phải gã làm.
Tra án thì tra án, Nguyên Mẫn ngươi chớ có quá mức nhằm vào gã."
Nghe Thái Tử nói tới Nhị hoàng tử, cơn tức giận chưa bình của Nguyên Mẫn lại nổi lên: "Vừa rồi ở bên trong đại điện gã còn nói muốn giết ta, Thái Tử hẳn cũng đã nghe thấy rồi?"
Ngô Tuấn phụ họa nói: "Đúng, ngươi nghe một chút đây là tiếng người sao?"
Nguyên Mẫn hừ một tiếng, trên mặt lộ vẻ tức giận nói: "Không sửa trị gã một phen thật kỹ, gã lại còn coi ta là bùn nặn!”
Ngô Tuấn liên tục gật đầu, cùng chung mối thù nói: "Nên thiên đao vạn quả, nghiền xương thành tro gãt" Nguyên Mẫn lộ vẻ oán giận nói: "Hừ, đây cũng đã xem nhưữ nhẹ, nếu ta ra tay tàn nhẫn, tru cửu tộc cũng đều coi như tiện nghi cho gãi” Ngô Tuấn giật mình nghẹn ngào.
Không nhìn ra Tam hoàng tử mới là kể tàn nhẫn số một Hoàng Gia, nếu như ra tay tàn nhẫn... thậm chí ngay cả chính mình cũng giết!
Nhị hoàng tử chiến công hiển hách vừa mới hồi kinh liền bị đánh vào thiên lao, nhất thời khiến cho triêu chính chấn động.
Một đám quan võ do Trấn Nam Tướng Quân cầm đầu viết một lá thư cầu tình, bị Trinh Nguyên Đế bác bỏ tại chỗ, cơ hồ tất cả triều thân cũng nhìn ra được Nhị hoàng tử sắp thất thế.
