Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Ta Chẳng Muốn Tróc Yêu

Chương 93: Làm sao tra?




Nghĩ tới đây, thân thể của Nguyên Mẫn bỗng nhiên run lên, trong đầu ngẫm nghĩ một lúc, liền nghĩ tới đề nghị để cho thái giám gia nhập Đông Xưởng chính là Ngô Tuấn nói...

Vị Thái Y trước mắt này, giống như cũng không có đơn giản giống như bề ngoài!

Vào thời điểm trong lòng tràn đầy khiếp sợ, chỉ thấy Ngô Tuấn dùng một loại ánh mắt không cam lòng nhìn về phía mình: "Chứng phong hàn của ngươi làm sao khỏi hẳn nhanh như vậy?

Ai chữa khỏi cho ngươi?"

Nguyên Mẫn lập tức vui vẻ, cảm thấy vừa rồi mình có thể đã suy nghĩ quá nhiều, cười nói: "Ta từng tu luyện một loại thiên công Phật môn, có thể khống chế khí tức tự thân, dùng để giả bị bệnh lần nào cũng hữu hiệu!

Ngươi muốn học không, ta có thể dạy ngươi."

Ngô Tuấn bỗng nhiên mắt lộ hung quang, nghiến răng nghiến lợi nói: "Người sáng chế. loại công pháp thiếu đức này, quả thật là đại địch của Y gia chúng ta!

Tam hoàng tử ngươi tranh thủ thời gian viết công pháp xuống, ta phải nghiên cứu một cái phương pháp phá giải, tránh cho về sau bị người lấy ra đập phá quán!"

Nguyên Mẫn lộ ra biểu lộ quái dị gật đầu một cái: "Được."

Ngoài miệng nói được, nhưng trong lòng y lại tuyệt đối không xem trọng Ngô Tuấn có thể tìm được sơ hở của môn công pháp này.

Môn công pháp này tên là « Thiền Thuế Đại Pháp », là y vào thời điểm tu hành tại Thiên Đài Tự ngẫu nhiên tìm được từ trong Tàng Kinh Các, nghe nói là do nhị đệ tử Phật Tổ sáng tạo.

Y chỉ luyện đến nhập môn, liền không có người có thể khám phá ngụy trang của y, Ngô Tuấn là một vị Thái Y ngoài biên chế ngay cả Phật pháp cũng đều không hiểu, lại làm sao có khả năng phá giải...

Nguyên Mẫn lắc đầu, phái nhóm thái giám đi thẩm tra đối chiếu sổ sách của nha môn người bắt yêu trong mười năm này, lại điều tới hồ sơ của mấy vị chỉ huy sứ từ đại nội, bắt đầu lật xem ở trong phòng khám của Ngô Tuấn."Chỉ huy sứ Từ Thiên Lai, người Từ gia Giang Đông, y hẳn không phải là nội ứng.""Chỉ huy sứ Diệu Thanh Chân Nhân, đệ tử Tử Tiêu Cung Đạo Môn, hẳn là cũng không có vấn đề.""Ồ, chỉ huy sứ Liễu Tùy Vân, đệ tử Nho gia, ở Kinh Thành ngoại trừ một tòa trạch viện, không còn tiền tài ngoài thân, ngay cả tuyệt kỹ độc môn cũng gọi là Lưỡng Tụ Thanh Phong, làm người không tham tài cũng không háo sắc, làm việc mười năm, chưa từng sinh ra một lần sai lâm..."

Nguyên Mẫn có chút hoảng hốt ngửa mặt lên, hướng về phía Ngô Tuấn nói: "Tin tức của người này, giống như hoàn toàn ăn khớp cùng với hình tượng nội gian ngươi miêu tả."

Ngô Tuấn cho bột thuốc đã mài xong vào bình sứ, vừa nói: "Loại người này không dễ tra, y nếu không phải một lòng vì công, thì chính là đại gian, y làm việc cẩn thận chặt chẽ, sẽ không dễ dàng để lại nhược điểm."

Nguyên Mẫn gật đầu: "Vậy làm sao tra?”

Ngô Tuấn trâm ngâm một lúc, nói: "Điêu tra thêm y có sở thích gì, thường đi địa phương gì, biết đâu sẽ có một chút thu hoạch.""Liễu Tùy Vân là một người có đạo đức cao thượng, ngay cả thanh lâu cũng đều không đi, sở thích duy nhất chính là đọc sách, ngẫu nhiên đi tham gia văn hội Hàn Lâm Viện.”"Y là Trạng Nguyên mười năm trước, bởi vậy có chút địa vị ở bên trong Nho môn, làm người hiền hoà, quan hệ cùng với các Đại Nho khác cũng tương đối hòa thuận.""Địa phương có điểm cổ quái duy nhất, mấy ngày nay y đi tới nghĩa địa ở ngoại thành... theo ta điêu tra, cha mẹ của y chết sớm, tất cả đều an táng tại Lĩnh Nam, mấy người bạn tốt của y cũng đều còn sống, bởi vậy y đến nghĩa địa liền có vẻ đặc biệt kỳ quái."

Nguyên Mẫn đứng ở bên trong nghĩa địa, nói ra tin tức mà mình điều tra.

Ngô Tuấn mặt ủ mày chau đứng ở bên cạnh y, nghi ngờ nói: "Nếu ngươi đã tìm được manh mối rồi, tiếp tục tra là được rồi, còn gọi ta đến làm 8ì...”

Vì đạt được quyển « Thiền Thuế Đại Pháp » kia, Ngô Tuấn đáp ứng Nguyên Mẫn tạm thời làm chủ bộ quân sư của Đông Xưởng, hiệp trợ y điều tra nhóm người hành thích y kia, không nghĩ tới bí tịch còn chưa có cầm nóng tay, liền bị kéo tới nghĩa trang.

Nguyên Mẫn bất đắc dĩ nói: "Chính là không tra được mới gọi ngươi tới, xem ngươi có thể phát hiện ra manh mối mới hay không, dù sao cũng không ai đi tìm ngươi xem bệnh, ngươi ở trong nha môn cũng là nhàn rỗi.""Ngươi có biết phép lịch sự không?"

Ngô Tuấn dùng ánh mắt bất thiện trừng y một cái, tiếp đó sâu kín nói: "Còn có ngươi có thể dời chân đi được không, vào thời điểm nói chuyện giẫm lên tay của người khác, cũng là một kiện sự tình rất thất lễ."

Nguyên Mẫn ngẩn người, cúi đầu nhìn lại, một đoạn xương tay trắng thình lình nằm ở dưới chân của mình, lập tức bị dọa đến run một cái, hốt hoảng dời chân ra chỗ khác.

Ngô Tuấn hài lòng liếc nhìn khuôn mặt tái nhợt của y, cuối cùng cảm thấy ý nghĩ của mình đã trở nên thông suốt hơn, liếc nhìn quanh nghĩa địa vài lần, nói: “Các ngươi có tìm được y đến tế bái người nào không?"


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.