Nguyên Mẫn thở dài, mang theo một tia tiếc nuối nói: "Y là cảnh giới Đại Nho, người theo dõi không dám tới gần, hơn nữa vào thời điểm y tới không có mang hương nến đồ cúng, căn bản là không thể nào tìm được."
Ngô Tuấn chống cằm nói: "Có thể xác định y không gặp người ở chỗ này không?"
Nguyên Mẫn gật gật đầu: "Ừm, người của chúng ta một mực canh chừng chỗ này, ngoại trừ một lão đầu trông nghĩa địa ở đây, mấy ngày nay không có bất luận kẻ nào tới."
Ngô Tuấn nhíu mày nói: "Xem ra y thật sự là đến tế bái, chẳng qua đồ vật gì cũng không mang theo liền đến viếng mồ mả, đây là tới tế bái ai đây..."
Nói xong liền đi một vòng nghĩa địa.
Không bao lâu, Ngô Tuấn dừng lại trước một bia mộ không chữ, nhìn bia mộ cẩn thận rồi nói: "Bia mộ này nhìn như bình thường không có gì lạ, nhưng thật ra được làm bằng Bạch Cương Thạch, Bạch Cương Thạch vô cùng kiên cố, vạn năm bất hủ, là một loại đá quý hiếm để tạc tượng đá.""Loại đá này sinh ra ở Cực Bắc chi địa, cực kì trân quý, người có thể sử dụng nó làm bia mộ, nhất định không phú thì quý, trên bia mộ lại ngay cả danh tự cũng không có để lại. Người Liễu Tùy Vân tế bái, hẳn là chủ nhân tấm bia mộ này."
Nguyên Mẫn kinh ngạc liếc nhìn Ngô Tuấn, không nghĩ tới hắn thế mà đối với đá cũng có nghiên cứu như thế, trong lòng vui mừng nói: "Vậy tiếp theo chúng ta làm cái gì?”
Ngô Tuấn nói: "Mở quan tài nghiệm thi, xem thử có manh mối nào không."
Nguyên Mẫn có chút gật đầu, phân phó thủ hạ đi tìm các loại công cụ mở quan tài.
Đúng lúc này, một thân ảnh còng lưng tập tễnh bỗng nhiên đi tới từ đằng xa, liếc mắt nhìn mấy người Ngô Tuấn, lập tức xoay người bỏ chạy.
Ngô Tuấn hai mắt sáng lên: “Ngăn lão lại!”
Trong một cái chớp mắt tiếp theo, mấy tiếng quần áo cọ xát vang lên trong gió, mấy vị thái giám phi thân đi đến bên cạnh người kia, bao vây xung quanh đối phương.
Ngô Tuấn vui tươi hớn hở đi đến trước, cười nói: "Lão Hứa, hoá ra nơi này chính là nghĩa địa ngươi trông coi, ta rốt cục cũng tìm được ngươi."
Lão Hứa lộ vẻ mặt cảnh giác nhìn về phía Ngô Tuấn: "Ngươi đến chỗ của ta làm cái gì, hẳn không phải đến viếng mồ mả đó chứ?"
Ngô Tuấn cười nói: "Vẫn là lão Hứa ngươi hiểu ta, kỳ thật ta là tới trộm thi thể."
Lão Hứa lập tức nhẹ nhàng thở ra: "Làm ta sợ muốn chết, ta còn tưởng rằng ngươi lại đến xem bệnh cho gà của ta..."
Ngô Tuấn ánh mắt sáng lên: "Ngươi lại nuôi gà rồi?"
Lão Hứa hung hăng trừng mắt liếc hắn một cái: "Gà ta nuôi lần này không gáy trong đêm, cũng không bị cảm nắng!"
Ngô Tuấn lộ vẻ bất mãn nói: "Nói như thế nào ngươi bây giờ cũng là tài chủ một tháng mười lượng bạc, làm sao ngay cả con gà cũng không nỡ lấy ra chiêu đãi hàng xóm cũ..."
Lão Hứa giận dữ nói: “Như vậy còn tốt hơn ngươi chiêu đãi ta uống thuốc!" Nguyên Mẫn ở bên cạnh bật cười, đi đến trước nói: "Hoá ra lão trượng là người quen của Ngạn Tổ huynh, việc nhỏ cỡ này không cần cãi lộn, nếu các ngươi thích ăn gà, ta đi sai người mua mấy con đến là được."
Nói xong xoay mặt hướng về một tiểu thái giám xa xa hô: "Đi kiếm mấy con gà tới đây!"
Tiểu thái giám lập tức lên tiếng, lĩnh mệnh rời đi.
Không bao lâu, phần mộ bị nhóm thái giám đào ra, lộ ra một chiếc quan tài tạo hình đơn giản. Ngô Tuấn dò xét quan tài vài lần, trên mặt không khỏi lộ ra một tia kinh ngạc: "Gỗ mun vàng thượng đẳng, ít nhất ngàn năm tuổi, thế mà dùng để chế tạo quan tài, thật sự là quá xa XỈ..."
Nguyên Mẫn gật đầu nói: "Xem ra thân phận của chủ nhân phần mộ này đích thật là không đơn giản, có ai không, mở quan tài!"
Mấy vị thái giám lên tiếng đi đến xung quanh quan tài, cầm xẻng nhét vào khe hở của quan tài, đồng thời dùng sức cạch cạch mở nắp quan tài. Trong một cái chớp mắt tiếp theo, một cỗ mùi lạ nồng nặc tràn ra, sắc mặt của Ngô Tuấn hơi đổi một chút, thất thanh nói: "Có độc!"
Sắc mặt của mọi người lập tức biến sắc, rối rít lùi về phía sau.
Ngô Tuấn đứng tại chỗ một mình, nhìn vê phía trong quan tài.
Một bộ thây khô yên bình nằm trong quan tài, da thịt hiện ra màu đỏ sẫm, mặc áo choàng trắng, nhìn qua hình dáng và quần áo, có thể thấy đó là một nam nhân.
Nhìn chằm chằm thây khô một hồi, Ngô Tuấn không khỏi nhíu mày: "Người này chết vì trúng độc. Độc dược thuộc hệ hoả, làm bốc hơi nước trong cơ thể, bởi vậy thi thể y mới không có mục nát. Nếu ta không có nhìn lầm, độc dược này hẳn là...”"Vô Cực Liệt Diễm Đan!"
Nguyên Mẫn ở bên cạnh bỗng nhiên lên tiếng, khiến cho Ngô Tuấn rất ngạc nhiên xoay mặt nhìn lại, nhìn thấy y chau mày, lộ ra biểu lộ. hoang mang Phát giác được ánh mắt hỏi thăm của Ngô Tuấn, Nguyên Mẫn giải thích: "Loại độc này chính là tiên hoàng vì câu Trường Sinh, tìm đạo sĩ phái Đan Đỉnh luyện chế mà thành, luyện thành tổng cộng hai viên. Năm đó tiên hoàng sau khi ăn đan này, thất khiếu chảy máu mà chết tại chỗ, thi thể trong khoảnh khắc liền biến thành thây khô. Không chỉ có tiên hoàng, vị cao nhân Đạo Môn cảnh giới Thiên Tôn luyện dược kia cũng bị đan dược này độc chết, bởi vậy độc dược này chỉ là phù dung sớm nở tối tàn, sau đó liên đoạn tuyệt." - truyện dịch giá rẻ
