Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Ta Chẳng Muốn Tróc Yêu

Chương 95: Dân rắn khỏi hang




Ngô Tuấn ngẩn người, tiếp đó lộ ra biểu lộ cổ quái nói: "Cho nên nói, chúng ta là đào được mộ phần của ông nội ngươi?"

Nguyên Mẫn giật giật hai má, tức giận nói: "Vị Hoàng gia gia của ta kia an táng tại Hoàng Lăng, vào thời điểm tế tổ mấy ngày sau ta còn phải đi tế bái ông ấy đây!"

Ngô Tuấn mắt lộ ra tỉnh quang nhìn về phía thi thể bên trong quan tài, nói: "Phối phương Liệt Diễm Đan đã không còn lưu truyền, nếu người này không phải Hoàng gia gia của ngươi, vậy chắc hẳn là vị Đạo Môn Thiên Tôn kia. Thi thể giao cho ta đi, ta thử một chút xem có thể phục hồi phương thuốc Liệt Diễm Đan hay không..."

Nhìn thần quang doạ người trong mắt Ngô Tuấn, Nguyên Mẫn không khỏi nổi da gà, vuốt ve cánh tay nói: "Đang êm đẹp nghiên cứu thứ đồ chơi này làm øì, tranh thủ thời gian chôn trở về đi..."

Lúc này, một vị tiểu thái giám nở cười lấy lòng chạy tới, cúi người thi lễ nói: "Hoàng tử điện hạ, gà ngài muốn, nô tài đã kiếm được cho ngài. " Nói xong bóp Lan Hoa Chỉ, quay người chỉ hướng sau lưng.

Nguyên Mẫn xoay người lại, lúc này nhìn thấy một đám cô nương mảnh khảnh, quần áo mỏng manh quơ khăn tay đi tới, không khỏi sững sờ: "? ? ?"

Sắc mặt của Ngô Tuấn cũng biến thành cực kì đặc sắc, trừng to con mắt, thất thần lẩm bẩm nói: "Tam hoàng tử ngươi tìm được vị quỷ tài này từ chỗ nào, Ngọa Long Phượng Sồ chẳng qua cũng chỉ như thế..."

Đối mặt với câu hỏi của Ngô Tuấn, Tam hoàng tử Văn Mẫn lộ ra biểu lộ cứng ngắc nhìn về phía quỷ tài tiểu thái giám đang tranh công xin thưởng bên người, nói: "Vị tiểu thái giám này tên là Tam Bảo, là con nuôi của đại nội tổng quản Vương Bảo. Vương Bảo trước đó còn từng khoe y làm người cơ linh, rất am hiểu phỏng đoán tâm ý người khác, sợ ta có sự tình gì không tiện mở miệng, đặc biệt phái y tới bên cạnh ta... ` Ngô Tuấn giật giật gương mặt, nói: "Xem ra hai người các ngươi rất hợp ý."

Tam hoàng tử bất đắc dĩ thở dài: "À¡!"

Ngô Tuấn có chút hăng hái nhìn về phía tiểu thái giám Tam Bảo, nói: "Cha nuôi ngươi tên là Vương Bảo, ngươi tên là Tam Bảo, vậy Nhị Bảo đâu?"

Tam Bảo lúc này cũng nhìn ra mình phỏng đoán sai ý tứ của Tam hoàng tử, xấu hổ nói: "Bẩm Ngô chủ bộ, Nhị Bảo là ca ca của nô tài, bây giờ hầu hạ ở bên người Thái Tử."

Ngô Tuấn không khỏi vui lên: "Thật sự có Nhị Bảo. Tam Bảo, có một việc giao cho ngươi, làm được ngươi sẽ được thăng cấp thành Đại Đương Đầu Đông Xưởng."

Tam Bảo ánh mắt sáng lên: "Thỉnh chủ bộ phân phó, Tam Bảo núi đao biển lửa muôn lần chết không chối từ!"

Ngô Tuấn liếc mắt nhìn những oanh oanh yến yến đang tới gần, nói: "Ngươi loan tin ra ngoài, liền nói mảnh nghĩa địa này sắp đổi thành ca vũ lâu, về sau chuyên môn nhảy một loại vũ đạo gọi là nhảy disco, sau đó làm dáng một chút, nhường để cho những cô nương này mỗi ngày tới đây dạo một vòng.”

Tam hoàng tử không nhịn được vui lên, mỉm cười nhìn về phía Ngô Tuấn nói: "Ý đồ dẫn rắn ra khỏi hang của ngươi cũng quá thất đức đi, nơi này chôn không ít người, nếu khiến cho dân chúng nhốn nháo thì phải làm sao?”

Ngô Tuấn cười nói: "Dù sao cũng không phải thật, để cho bọn hắn nhốn nháo hai ngày mà thôi, vừa vặn nhìn phản ứng của Liễu Tùy Vân, thử sức nặng của cỗ thi thể này trong lòng y."

Tam hoàng tử sau khi cười xong, tiếp đó có chút lo lắng nói: "Vạn nhất Liễu Tùy Vân bị oan uống, chúng ta cùng với y có thể coi là là kết xuống cừu oán..."

Ngô Tuấn trợn mắt trừng một cái, nói: "Trong lòng của y nếu như không có quỷ, làm sao lại lén lút tới đây tế bái thây khô, coi như y không phải nội gian, cũng khẳng định có vấn đề khác.

Tam hoàng tử nghe vậy gật đầu, tiếp đó dặn dò Tam Bảo: "Ngươi đi làm đi, nhớ kỹ chớ có đả thương bách tính đến đây tranh luận phải trái."

Đối mặt với vị trí Đại Đương Đâu Ngô Tuấn ném ra, Tam Bảo đã sớm mừng rỡ khó nhịn, thấy Tam hoàng tử gật đầu, trên mặt lập tức nở nụ cười nói: "Nô tài hiểu rồi!"

Ở dưới động lực thăng quan phát tài, Tam Bảo vô cùng nhiệt tình, không đến nửa ngày, cũng đã lan truyền tin tức nghĩa địa sắp cải tạo thành ca vũ lâu khắp mấy cái chợ phiên.

Vào lúc ban đêm, Trinh Nguyên Đế trong Hoàng Cung liên nhận được tấu chương Ngự Sử vạch tội Tam hoàng tử.

Mắt nhìn nội dung trên tấu chương, Trinh Nguyên Đế lộ vẻ dở khóc dở cười, ném tấu chương lên trên bàn, thở dài nói: "Ài, tên nghịch tử này, mấy ngày không náo ra trò cười cho trẫm liền toàn thân khó chịu."

Vương Bảo nói: "Bệ hạ, căn cứ theo Tam Bảo hồi báo, Tam hoàng tử là đang mưu đồ dẫn rắn khỏi hang."

Trên khuôn mặt già nua khô cằn của Trinh Nguyên Đế hiện lên một tia u sầu, nói: "Bên trong những đứa con của trẫm, nếu bàn về thiên phú tu hành, không người nào có thể so sánh với Nguyên Mẫn. Chỉ tiếc tính tình của y quá mức nhảy vọt, đầu tiên là tu nho học, sau lại nhập Đạo Môn, cuối cùng vậy mà chạy tới Thiên Đài Tự, suýt nữa xuất gia làm hòa thượng." - truyện dịch giá rẻ


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.