"Hiện tại làm cho một thân tu vi loạn thất bát tao, lúc linh lúc mất linh, tất cả thiên phú tốt đẹp đều bị y lãng phí."
Vương Bảo liếc nhìn sắc mặt của Trinh Nguyên Đế, trấn an nói: "Tam hoàng tử thiên tư thông minh, nếu có thể lãng tử hồi đầu, còn chưa trễ."
(*) Lãng tử hồi đầu: ý thức được sai lầm sau đó quay đầu Trinh Nguyên Đế nặng nề thở dài: "Chỉ mong vậy... " Cùng lúc đó, Nguyên Mẫn trốn ở trong rừng nghĩa địa thình lình hắt xì hơi, nói với Ngô Tuấn: "Ta thấy Liễu Tùy Vân đêm nay sẽ không tới, nếu không chúng ta đi về trước đi, nơi này âm u lạnh lẽo khiến cho người ta sợ hãi.
Ngô Tuấn nhìn y một cái, nói: "Ngươi đây là thận hư thể lạnh, ngày mai ta bốc thuốc cho ngươi uống."
Trong nháy mắt, Nguyên Mẫn cảm thấy trên người càng lạnh hơn, không tự chủ được sợ run cả người, tranh luận nói: "Ta mới không thận hư, bản hoàng tử cường tráng như trâu, đến nay vẫn là đồng nam chỉ thân..."
Đang nói, Tân Nguyệt Nhi bỗng nhiên làm thủ thế im lặng, thấp giọng nói: "Tới rồi."
Nguyên Mẫn cùng với Ngô Tuấn lập tức yên tĩnh trở lại, ngừng thở, không dám thở mạnh nhìn về phía nghĩa địa xa xa.
Rất nhanh, một bóng đen ở dưới màn đêm yểm hộ đi đến trước bia mộ vô danh, chân phải giẫm mạnh.
Oanh một tiếng, trong chốc lát đất đá bắn tung, quan tài chôn dưới đất đột ngột mọc lên từ mặt đất, bắn lên trên không trung cao cao.
Mắt thấy quan tài liền muốn rơi xuống, bỗng nhiên, một đạo kiếm quang sáng lên, một vị thái giám bỗng nhiên phá quan tài mà ra, đâm về phía đỉnh đầu người áo đenl Người áo đen ngưng tụ ánh mắt, tay phải nắm thành trảo trảo một cái, chộp lấy thân kiếm, tiếp đó tay trái đánh ra một chưởng, đánh bay thái giám đánh lén ra ngoài.
Trong một cái chớp mắt tiếp theo, một đạo kiếm quang sáng chói bỗng nhiên đánh tới, người áo đen bén nhạy đã nhận ra nguy hiểm ẩn chứa trên một kiếm này, trên người phóng xuất ra chân khí nồng hậu dày đặc, quay lại vỗ ra một chưởng.
Chưởng ấn to lớn màu đỏ máu phát ra từ trong tay gã, đụng vào kiếm khí, phát ra một tiếng nổ vang thật lớn, dư ba va chạm khuếch tán ra, bên trong mộ địa trong nháy mắt cát bay đá chạy.
Thân ảnh của Tần Nguyệt Nhi trong chớp mắt đã tới, kiếm khí trong tay tung hoành, đại chiến cùng với người áo đen.
Cùng một thời gian, thái giám bị đánh bay cũng trở về trong sân, chạy tới hợp lực cùng với Tân Nguyệt Nhi đánh về phía người áo đen kia.
Đối mặt với công kích của hai vị Võ Đạo Tông Sư, chiêu thức của người áo đen không hiển lộ lộn xộn chút nào, mỗi chiêu mỗi thức đều mang theo lực lượng thiên quân, động một tí liền làm cho hai người nửa đường biến chiêu.
Nguyên Mẫn trốn ở trong rừng cây, sắc mặt trở nên dị thường nghiêm trọng, nói: "Dùng cảnh giới ngang nhau lấy một địch hai, người áo đen kia giống như là đại yêu!"
Ngô Tuấn khẩn trương nhìn chằm chằm thế cục trong sân, nói: "Có cần phái người tới hỗ trợ hay không?”
Nguyên Mẫn thở dài một tiếng, giải thích: "Đây là chiến đấu ở giữa Đại Tông Sư đệ tứ cảnh, trừ phi kết thành quân trận, nếu không người tu hành tam cảnh trở xuống đi lên cũng không phát huy được bao nhiêu tác dụng."
Ngô Tuấn lo lắng thở dài, ngay sau đó, hắn bỗng nhiên phát giác được một cỗ khí tức quen thuộc dâng lên ở trên thân người áo đen, trong lòng không khỏi xiết chặt, theo bản năng cao giọng hô: "Nguyệt nhi, đâm huyệt Kiên Tỉnh của gãt" Cơ hồ trong cùng một thời gian, một cỗ lực lượng quỷ dị văn vẹo phát ra từ trên thân người áo đen, trong nháy mắt làm cho chiêu thức của thái giám đánh lệch, sau khi bị một kiếm của Tân Nguyệt Nhi đâm trúng huyệt Kiên Tỉnh, cỗ lực lượng quỷ dị kia lại biến mất vô tung trong nháy mắt.
Thân hình của người áo đen trì trệ, tiếp theo trên thân bỗng nhiên bộc phát ra chân khí hùng hậu, đồng thời chấn bay Tần Nguyệt Nhi cùng với thái giám, ánh mắt xuyên thấu rừng rậm, đưa mắt nhìn về chỗ địa phương Ngô Tuấn, nhanh chóng bỏ chạy vê phía phương nam.
Nhìn thấy người áo đen rút lui, mọi người ở đây đều nhẹ nhàng thở ra, Nguyên Mẫn lau lau mồ hôi lạnh trên trán, lộ ra biểu lộ lòng vẫn còn sợ hãi nói: "Cuối cùng đã đi, không nghĩ tới bên trong nhóm người này thế mà ẩn giấu đại yêu, suýt nữa liên khiến cho chúng ta ngỏm tại đây...”
Tiếp đó hiếu kì nhìn về phía Ngô Tuấn nói: "Ngươi làm sao biết rõ nhược điểm của người áo đen tại huyệt Kiên Tỉnh?"
Ngô Tuấn nhíu mày nói: "Công pháp của gã có cùng nguồn gốc với ta, chẳng qua gã tu luyện rất là tà môn, không nghĩ tới công pháp này còn có thể luyện dạng này, thật sự là ý nghĩ hão huyền..."
Nguyên Mẫn ngẩn ra một chút, tiếp đó kinh hãi đánh giá Ngô Tuấn: "Hoá ra ngươi còn là võ tul”
