Khương Vãn Ý có thể nói là tính khí trẻ con, nhưng Phương Mi thì không thể. Chúng nữ sở dĩ có thể sống dưới mái hiên Thẩm Gia đều là nhờ vào Khương Uyên Sam, sự thật trên cũng chỉ có Khương Uyên Sam mới là người con đích thực mà lão gia muốn nhận nuôi, còn Khương Vãn Ý là con của Phương Mi với người đàn ông khác. Lão gia chỉ là nhìn mặt Khương Uyên Sam mà thuận tiện thu nhận các nàng, nếu như Khương Vãn Ý dám chiếm đoạt tú lâu của Khương Uyên Sam, chưa cần Thẩm Kiều ra tay, lão gia lập tức sẽ cho chúng nữ thu dọn quần áo cút ra khỏi Thẩm Viên. Về điểm này, Phương Mi vẫn thừa nhận.
Nhìn thấy Khương Vãn Ý vẻ mặt tức tối không biết kiềm chế, Phương Mi chỉ cảm thấy nàng ta những ngày qua sống quá thoải mái nên mới ngu ngốc đến mức này. Nhưng với vai trò chưởng khống giả, nàng càng không hài lòng với hành vi lúc này của Khương Uyên Sam, dường như đang nhắc nhở nàng rằng tất cả những gì nàng có được ở Thẩm Viên chỉ là kính hoa thủy nguyệt, chỉ cần Khương Uyên Sam không vui, tất cả sẽ tan thành bọt nước.
Tiểu nữ nhi cần được dạy dỗ, đại nữ nhi hành vi này cũng cần phải kiềm chế.
Phương Mi nói, “Ý Ý, con nhớ lấy, tú lâu này là lão gia ban cho tỷ tỷ con, dù có muốn chuyển cũng không phải tỷ tỷ con chuyển. Có một số thứ đừng dùng quen mà cho là của mình, vậy cũng phải xem con có đủ bản lĩnh hay không.”
Khương Vãn Ý bị đâm trúng, mặt từ trắng chuyển sang xanh, ba năm nay nàng không phải chưa từng thử nịnh hót lão gia, nhưng dù nàng biểu hiện tốt đến mấy, trong mắt lão gia cũng chỉ có Khương Uyên Sam.
Dạy dỗ xong Khương Vãn Ý, Phương Mi lại đổi sang khuôn mặt tươi cười hòa ái, “Sam Sam, Cúc Viên mặc dù lớn nhưng nhất thời nửa khắc thu xếp ra một gian phòng cũng không dễ dàng. Con và Ý Ý là tỷ muội, đừng vì một chuyện nhỏ mà sinh hiềm khích. Con là tỷ tỷ, mọi việc cần khoan dung rộng lượng, muội muội con nhỏ dại không hiểu chuyện, con đừng theo nó mà náo loạn. Chuyển phòng thì không cần thiết, truyền đến tai lão gia còn không biết sẽ nghĩ thế nào, con nói đúng không?”
Ngữ khí nghe như thương lượng nhưng thực chất đã là quyết định.
Khương Uyên Sam không tiếp lời, Khương Vãn Ý lại đắc ý ra mặt. Ở Thẩm Viên, lời lão gia nói mới có trọng lượng, nhưng ở Cúc Viên, người nói lời cuối cùng là mẹ nàng ta. Khương Uyên Sam muốn đuổi nàng ta đi để độc chiếm tú lâu, nằm mơ cũng đừng hòng.
Phương Mi nhìn rõ biểu cảm của cả hai, đúng lúc nàng nghĩ mình đã nắm toàn cục, Khương Uyên Sam bỗng nhiên ra tay tấn công, bưng chén bát trong tay đập thẳng xuống chân Khương Vãn Ý!
Sự việc này xảy ra đột ngột không hề có điềm báo, tiếng đồ sứ vỡ loảng xoảng khiến cả hai đều giật mình nhảy dựng, đặc biệt là Khương Vãn Ý thất thanh kêu nhọn, ôm đầu chạy trốn như chuột.
Phương Mi ôm lấy lồng ngực, kinh hồn chưa định trừng mắt nhìn Khương Uyên Sam, đang định lên tiếng quở trách, không ngờ Khương Uyên Sam lại ra tay trước.“Ta nói! Không cần ở chung với nàng ta!”“!” Phương Mi sững sờ, nhất thời không kịp phản ứng.
Khương Vãn Ý càng lộ ra vẻ mặt như thấy quỷ thần, ba năm nay Khương Uyên Sam vì nịnh hót mẫu thân gần như nghe lời nàng ta răm rắp, giờ lại dám trước mặt mẫu thân mà quẳng chén.
Phương Mi cũng ý thức được tính nghiêm trọng của sự việc, mở miệng trách mắng, “Sam Sam, con làm nũng cũng phải có chừng mực thôi, con mà còn như vậy mẹ sẽ thực sự tức giận đấy! Nếu như con khiến mẹ thất vọng, mẹ chỉ có thể mang theo muội muội về Hoài Thành. Con đừng quên, mẹ là vì con mới lưu lại Thẩm Gia.”
Vì ta? Hay là vì vinh hoa phú quý của Thẩm gia? Khương Uyên Sam nhịn không được tự giễu.
Cha mất sớm, Phương Mi sinh hạ nàng xong liền bỏ đi theo người đàn ông khác, nàng từ nhỏ sống nương tựa vào bà nội. Sau này bà nội cũng mất, một mình nàng ở Hoài Thành bơ vơ. Hàng xóm tốt bụng từng giúp nàng liên lạc với mẹ, nàng khóc lóc cầu xin Phương Mi quay về, nhưng Phương Mi lại nói với nàng —— “Con không có mẹ, từ nay về sau con hãy xem như mẹ con đã chết.”
Cho đến tận bây giờ Khương Uyên Sam vẫn còn nhớ rõ, trong con hẻm tồi tàn, ánh đèn đường nhấp nháy, cùng với tiếng ‘tút tút’ bận rộn sau khi điện thoại bị cúp máy… Nàng bưng điện thoại, cảm nhận sự ác ý tàn nhẫn nhất trên thế gian từ bốn phương tám hướng ập đến. Nàng hồn bay phách lạc buông điện thoại, kéo theo thân thể nhỏ bé nặng nề đi lang thang dưới ánh đèn đường, cũng chính khoảnh khắc đó, nàng đã có ý nghĩ từ giã cõi đời này.
Trong lúc vạn niệm câu hôi, cuối con đường xuất hiện một lão nhân mặc Đường trang hiền hòa, hắn ngồi xổm xuống mở vòng tay ôm lấy nàng.“Cháu là Tiểu Uyên Áo sao? Từ hôm nay trở đi, ông nội thay thế bà nội bảo vệ cháu.”
Sau này, nàng cùng ông nội trở lại Thẩm Viên, không lâu sau Phương Mi liền dẫn Khương Vãn Ý chủ động tìm đến. Làm mẫu thân, nàng ta đối với chuyện đêm đó chỉ chữ không nhắc tới, chỉ vuốt ve nàng khóc lóc, trong miệng nói thêm gì đó người một nhà không muốn chia lìa nữa.
Vì đã bị ruồng bỏ quá lâu, cho nên nàng đặc biệt khát khao hơi ấm, dù trong lòng biết Phương Mi không thích nàng, không có mục đích thuần túy cũng không sao. Nàng biết mẫu thân yêu quyền thế phú quý, nàng liền dùng quyền lợi Thẩm gia liều mình nịnh hót, nhưng tuyệt đối không nghĩ đến kết quả cuối cùng lại là để Phương Mi càng thêm chán ghét nàng.
Khương Uyên Sam nhìn Phương Mi làm bộ làm tịch, nội tâm nàng dị thường bình tĩnh, mẫu thân nàng yêu tiền yêu quyền như vậy, làm sao nỡ rời khỏi cái lồng vàng Thẩm Gia này? Rõ ràng sơ hở nhiều như vậy, rõ ràng đã bày mưu tính kế lộ liễu trên mặt, vì sao khi đó nàng lại không nhìn rõ?
Phương Mi hoàn toàn không biết Khương Uyên Sam đang nghĩ gì, thấy nàng cúi đầu không nói cứ tưởng nàng đã chịu phục, dù sao chiêu này trong quá khứ trăm lần thử đều linh nghiệm.“Sam Sam…”“Khương phu nhân, các vị đang có chuyện gì?”
Đúng lúc Phương Mi chuẩn bị nói thêm vài câu lời hay để dỗ dành Khương Uyên Sam, Thẩm Chấp chợt xuất hiện ở Cúc Viên. Sắc mặt Phương Mi hơi biến, vội vàng tươi cười tiến lên đón, “Thẩm quản gia, ngài đến đây có việc gì?”
Thẩm Chấp nhận ra không khí bất ổn của ba người, thái độ khách khí xa cách, “Lão gia mời Khương tiểu thư đến Thấm Viên uống trà.” Nói xong liền nhìn sang Khương Uyên Sam.
Đây không phải vừa từ Thấm Viên về sao, sao lại phải đi nữa? Phương Mi cau mày, chẳng lẽ lão gia đã biết chuyện Sam Sam chịu ủy khuất ở Đông Viên sao? Bây giờ lại đi Thấm Viên thật là chuyện tốt, xem ra lão gia vẫn rất coi trọng nữ nhi này của nàng.
Phương Mi mừng thầm, trên mặt mang theo nụ cười hiền hòa, “Sam Sam, con mau đi đi, đừng để lão gia đợi lâu.”
Khương Vãn Ý không cam tâm nhìn Khương Uyên Sam, trong mắt nàng ta, tỷ tỷ này của nàng vừa ngu xuẩn vừa tự đại, đầu óc không được mà phẩm đức cũng không xong, chỉ vì có một bà nội tốt mới được lão gia thiên vị, thật sự không công bằng.“Ta không đi.” Không ngờ, Khương Uyên Sam đột nhiên làm mình làm mẩy… bắt đầu giở tính trẻ con.
Thẩm Chấp nhíu mày, còn chưa kịp hỏi, Phương Mi đã biến sắc, vội vàng tiến lên kéo nàng sang một bên nhỏ giọng cảnh cáo, “Nói cái gì ngốc nghếch vậy? Sam Sam, hôm nay là chuyện gì? Con nếu còn không nghe lời như vậy mẹ coi như thật sự giận.”
Khương Uyên Sam mắt đỏ hoe, vẻ mặt phẫn nộ bất bình, bộ dáng tức giận mà không dám nói gì.
Bộ dạng này tất nhiên thu hút sự chú ý của Thẩm Chấp, Thẩm Chấp tiến lên, khom lưng lên tiếng dò hỏi, “Lão gia cố ý sai nhà bếp làm món chè Hoài Thành Khương tiểu thư yêu thích nhất, thật không đi sao?”
Sắc mặt Phương Mi hơi biến, không để lộ dấu vết nhìn chén bát vỡ dưới đất, người phục vụ bên cạnh lão gia đều là người tinh ý, nàng mà cứ che đậy sẽ phản tác dụng, tỏ ra không chân thành.
Phương Mi cười ‘ha ha’ hai tiếng, thay Khương Uyên Sam giải thích, “Đứa bé này cũng không biết làm sao, từ Đông Viên về vẫn luôn cáu gắt, ta khuyên vài câu liền đập chén.”
Thẩm Chấp, “Là như vậy sao? Khương tiểu thư?”
Khương Uyên Sam ngẩng đầu, hoàn toàn lờ đi ánh mắt cảnh cáo của Phương Mi, “Không phải!”
Nụ cười trên mặt Phương Mi trong nháy mắt ngưng kết.
Khương Uyên Sam, “Là mẹ thiên vị…”“Sam Sam!” Tim Phương Mi đập thịch một tiếng, chợt nhiên nâng cao giọng ngắt lời nàng.
Âm cao đột ngột vang lên vừa dứt, Khương Uyên Sam tiếp lời, “Vị.”
Thẩm Chấp chau mày, hơi có chút bất ngờ.
Ánh mắt Khương Uyên Sam sáng rực, thẳng thừng buộc Phương Mi, “Mẹ ngươi không công bằng.”
Phương Mi, “……”
