Thông báo: Truyendich.vn đang tiến hành update hệ thống.
Nếu gặp lỗi thường xuyên, mong quý đạo hữu thông cảm.
Liên hệ và hỗ trợ nạp VIP: Quét mã QR Zalo.
Hoặc follow fanpage để cập nhật tin tức: Facebook
Ta Chỉ Muốn Yên Tâm Tu Tiên

Chương 11: Thích khách




Cao Tiện nằm trên ghế dựa, một tay sưởi lò, tay kia cầm quyển sách.

Nhưng khi Cao Tiện nhìn quyển sách này, mày nhíu chặt, chân đi giày nhọn bắt chéo gõ xuống bàn càng lúc càng nhanh, cuối cùng đứng dậy ném quyển sách lên bàn.

Đọc xong quyển [Kiếm Tiên tình truyện] này, Cao Tiện giận sôi lên."Bịa đặt! Bọn điêu dân này dám tạo tin đồn nhảm về bổn đại tiên, còn có bản sao tiểu Hoàng thư* của bổn đại tiên nữa.""Bổn đại tiên một thân tiên khí, hai tay áo thần phong, tất cả đều bị hủy trên người đám điêu dân này."

Hiện tại bên ngoài rộ lên chuyện Kiếm Tiên Không Trần Tử, không chỉ nổi danh thiên hạ với nhất kiếm Thiên Ngoại Phi Tiên, còn mang theo đủ loại phong vận sự tình, giải thích Kiếm Tiên và nhị nữ Lý thị. Tựa như câu chuyện tình yêu sầu triền miên, trong đó còn xen kẽ Ngân Hoa công tử cùng mấy vị giang hồ hào khách, kể có đầu có đuôi, y như thật.

Mà tất cả những thứ này bắt nguồn từ cuốn [Kiếm Tiên tình truyện] của tác giả tên Hồng Uyên. Vệ Quốc Công phủ tuy đã cấm chỉ loại sách này lưu truyền, nhưng lại bí mật bán càng ngày càng chạy.

Đến như Lư tướng quân đại hộ pháp cũng không biết lấy được một quyển từ đâu, liền biết việc bán sách bí mật của Hồng Uyên rốt cuộc khoa trương đến mức nào.

Cao Tiện có được quyển này từ chỗ Lư Tử, tiện tay lấy đọc nghịch chơi.

Xả giận xong một hồi, Cao Tiện nhón lấy trái cây trong mâm, chuẩn bị đọc kỹ lại mấy lần.

Tìm ra sơ hở trong đó, phê phán thật tốt tên tác giả bất lương Hồng Uyên kia.

Biết người biết ta, mới có thể trăm trận trăm thắng."Hành văn quá kém.""Một chút tính văn học và tính tư tưởng cũng không có.""Bẻ cong sự thật, vặn vẹo chân tướng.""Chỉ biết nịnh nọt độc giả viết mấy nội dung diễm tình, không có chút nào khí khái và kiên trì của văn nhân mặc khách."

Từ văn bút văn phong đến tính văn học tư tưởng, rồi đến ý thức trách nhiệm xã hội, thậm chí là khí khái văn nhân, Cao Tiện từ từng góc độ tiến hành khiển trách, phê phán quyển sách này không còn gì, nhưng càng đọc, âm thanh càng nhỏ, hoàn toàn đắm chìm vào trong đó.

Đây là từ phê phán trên đầu môi, thăng hoa đến phê phán tinh thần.

Lúc định nhón thêm một quả nữa, Cao Tiện đột nhiên cảm thấy không thích hợp."Hửm?"

Hắn ghé sát vào mặt bàn, phát hiện một sợi tơ trong suốt treo lơ lửng, vừa vặn nhắm ngay mâm đựng trái cây của mình.

Lần theo sợi tơ này nhìn lên, hắn phát hiện nó nối thẳng lên nóc nhà, một người mặc y phục dạ hành đang nằm bò trên đó, cầm một thứ độc thủy vô sắc vô vị nhỏ xuống.

Vừa vặn bị Cao Tiện bắt gặp.

Đôi mắt nhỏ trên mái ngói vừa vặn đối diện mắt to của Cao Tiện.

Chỉ là trong mắt Cao Tiện tràn đầy trêu đùa còn trong mắt đối phương tràn đầy kinh hoảng.

Người này lập tức muốn chạy, nhưng không kịp nữa, Cao Tiện đã động thủ ngay khi nhìn thấy hắn.

Trong nháy mắt, dòng độc thủy lập tức theo sợi tơ chảy ngược lên, trong khoảnh khắc hóa thành một đạo thủy tiễn xuyên thủng mắt người kia, phát ra một tiếng hét thảm.

Sau đó từ trên nóc nhà lăn xuống, ngã xuống đất không rõ sống chết.

Đây không phải lần đầu tiên.

Gần đây có kẻ hạ độc vào thức ăn, kết quả Cao Tiện nếm thử một miếng đã phát hiện ra, sau đó nằm trên giường giả chết, mấy tên vào nhặt xác liền nếm thử chính thứ chúng định dùng, sau đó cũng nằm ngang đi ra.

Hôm trước, một cao thủ dịch dung ngụy trang thành tiểu nhị, còn chưa đến lúc mặt trời lên cao ba sào đã lẻn vào quét dọn, muốn ăn trộm trong bóng tối, bị Cao Tiện rời giường khí quá lớn đập chết.

Hôm qua còn có kẻ bí mật đào địa đạo, chưa đợi đào đến dưới phòng, Lư Tử dậm chân một cái liền chôn sống.

Liên tiếp chết 5~6 cao thủ nhất lưu giang hồ, cái viện này quả thực thành nơi gió tanh mưa máu.

Sự tình huyên náo lợi hại, toàn bộ Nghênh Lai khách sạn đều bị phong bế hoàn toàn, bị Cao Tiện bao trọn.

Ngoài trừ tiểu nhị đưa cơm đúng giờ, không ai dám tới gần nơi này, tất cả giang hồ khách đều biết Kiếm Tiên và người Ngân Hoa Cung lần nữa đánh nhau.

Kiếm Tiên giết Ngân Hoa Cung công chủ, còn lấy đi vật truyền thừa của Ngân Hoa Cung, Ngân Hoa Cung dù thế nào cũng khó bỏ qua.

Không có vật truyền thừa, toàn bộ Ngân Hoa Cung đều suy tàn.

Không có giải dược Ngân Hoa Tán, không biết bao nhiêu người phải chết.

Cao Tiện cũng không nóng nảy, hắn muốn xem thử Ngân Hoa Cung này có bao nhiêu người đến chịu chết, giết cho đối phương tim băng giá, giết sạch đối phương mới tốt.

Tên tặc nhân trên nóc nhà chết ngay trong nháy mắt, tựa như một tín hiệu, lập tức thấy xung quanh khách sạn trong nháy mắt xuất hiện 20~30 người.

Liên tục nhiều ngày như vậy, mỗi lần chỉ xuất hiện một người, hơn nữa ám sát xong lại cách một hồi lâu mới xuất hiện đợt tiếp theo, phảng phất chỉ là để Cao Tiện buông lỏng cảnh giác, những người này như thể muốn tạo dựng nên giờ khắc này."Động thủ!"

Giờ phút này chính vào đêm khuya, trừ cú mèo thì phần lớn đều ngủ, ở góc đường, một đồng tử dáng lùn bước xuống từ một cỗ xe ngựa, trên mặt đầy nụ cười toan tính như ý.

Ra lệnh một tiếng.

Những người này đồng thời hành động."Oanh long!"

Hỏa hoạn ngút trời, thiêu rụi mấy tòa sân nhỏ cùng toàn bộ lầu gỗ khách sạn.

Tiếng vang kịch liệt như địa chấn truyền ra, toàn bộ Củng Châu Thành đều kinh động.

Cư dân phường nội thành nguyên một đám mở cửa nhìn về phía đường cái thành tây, thấy ánh lửa chiếu trời, ngọn lửa cao tới mười mấy mét.

Trong một công sở ở thành đông, Trung Hành Đốc phảng phất đã biết trước người Ngân Hoa Cung này muốn động thủ, vừa nghe thấy động tĩnh đã xông ra, thậm chí còn có không ít nhân thủ tụ tập chờ lệnh.

Nhưng Trung Hành Đốc không ngờ những người này lại lớn mật như vậy, dám sử dụng ngu hỏa lôi trong Củng Châu Thành, giờ phút này nhìn ngọn lửa ngút trời từ xa, cả người đều ngây dại.

Đây là ngu hỏa lôi dùng trong chiến trường và triều đình cấm vận, là cấm vật hạng nhất khó kiếm, bắt được là mất đầu, Ngân Hoa Cung vì đối phó Cao Tiện, lập tức lấy ra mấy chục cái.

Giá trị vượt qua thiên kim, hơn nữa bình thường có thiên kim cũng chưa chắc mua được.

Đáng sợ hơn là loại ngu hỏa lôi này tàng trữ dị thú dầu nhờn, một khi cháy thì rất khó dập tắt, chỉ cần lan ra có thể đốt mấy ngày mấy đêm không dừng."Cẩu nương dưỡng, lũ dư nghiệt Ngân Hoa Cung làm sao vận chuyển được thứ này vào đây?""Người đâu, ngốc ra đấy làm gì? Cứu hỏa... Cứu hỏa a!"

Trung Hành Đốc vội vàng lao ra ngoài, hô to lo lắng không thôi, chạy về phía đường cái thành tây.

Vệ Quốc Công phủ cũng một đoàn loạn, Vệ Quốc Công Lý Quốc Nguyên cũng thức giấc, triệu tập nhân thủ phòng bị bất trắc.

Trong tiểu lâu hậu viện, Lý Dong Nhi khoác áo đứng dậy, nhìn về phương xa trên lầu, nha hoàn bên cạnh vội vàng lên lầu nói."Tiểu thư! Hình như khách sạn Nghênh Lai ở thành tây xảy ra chuyện, lão gia bảo chúng ta đến chính sảnh."

Trên đôi mày đẹp của Lý Dong Nhi, xuất hiện một tia lo lắng.

Trong một tòa viện tử, một thái dương muối tiêu kiếm khách đang múa kiếm, nghe thấy động tĩnh lập tức dừng lại."Không tốt." Lữ Thương Hải tuy không có mắt, nhưng nhờ cảm giác cũng biết xảy ra chuyện ở hướng đường cái thành tây, lập tức nắm kiếm chạy về phía đó.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.