Giờ Tý, Hồng Định Phong rời khỏi phủ đệ nhà mình, nhàn nhã rời khỏi trấn, vừa rời khỏi Tập Nguyên trấn, hắn bước nhanh hơn, đi tới một chỗ hầm mỏ hoang
Tới chỗ sâu nhất trong hầm mỏ, Hồng Định Phong đẩy một cái hòm gỗ ra, lộ ra cầu thang thông xuống dưới
Hồng Định Phong lấy một cây nến ra, nhóm lửa rồi chậm rãi đi xuống dưới
Khi ánh sáng ngọn nến hoàn toàn biến mất trong đường hầm, hai thanh âm vang lên bên cạnh thông đạo
"Làm tốt lắm
Giang Bắc Nhiên nhỏ giọng khen ngợi
"Chỉ là việc nhỏ, không đáng nhắc đến
Cố Thanh Hoan chắp tay với sư huynh
Rất nhiều án tử đều vì lộ một ít chi tiết nhỏ mà lộ ra ngoài ánh sáng, Hồng gia cũng không ngoại lệ
Cố Thanh Hoan ở Hồng gia điều tra nửa ngày, kiếm được không ít manh mối, nhưng rõ ràng nhất là thức ăn bất thường
Đương nhiên, số màn thầu kia cũng có thể là cho hạ nhân hoặc có tác dụng khác, cho nên Cố Thanh Hoan mới đặc biệt kêu Tần Thúy Dung tới phòng bếp thăm dò
Khi Tần Thúy Dung nói cho hắn biết, phòng bếp là được đại thiếu gia của nàng dặn dò, Cố Thanh Hoan cơ bản đã xác định được vấn đề nằm ở đâu
Thế là hắn ngồi ngoài Hồng phủ canh giữ một ngày, cuối cùng vào giờ Tý đã phát hiện Hồng đại thiếu gia rời khỏi trấn
Có lẽ người Hồng gia không ngờ chuyện này sẽ bị lộ nên không quá cảnh giác, Hồng đại thiếu gia đi thẳng tới chỗ hầm mỏ hoang này
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Tra tới đây, Cố Thanh Hoan cảm thấy mọi chuyện đã dần sáng tỏ, lập tức quay về báo với sư huynh
Nhận được tin, Giang Bắc Nhiên cảm thấy việc nhỏ trong miệng Hồng Nhã Tuyền chỉ sợ không nhỏ chút nào
Vì thế quyết định không để nàng tham gia vào tiếp
Cũng không lâu sau, tiếng bước chân vang lên, Hồng Định Phong rời khỏi thông đạo, lần nữa sắp xếp lại mọi thứ rồi rời đi
Chờ đến khi Hồng Định Phong đi xa, Giang Bắc Nhiên mới đẩy cái rương ra
Cùng lúc đó, ba lựa chọn xuất hiện
Lựa chọn một: Để Cố Thanh Hoan xử lý việc này
Ban thưởng: Nguyệt Thực Sát (Huyền cấp trung phẩm)
Lựa chọn hai: Tự mình xuống
Ban thưởng: Cộng một điểm kỹ nghệ cơ bản ngẫu nhiên
..
Xem ra chuyện này ta không thể không nhúng tay vào rồi
Giang Bắc Nhiên thầm mắt một tiếng lão tặc thiên rồi nói với Cố Thanh Hoan:
"Ngươi ở ngoài trông chừng, ta xuống xem thử
"Vâng
Cố Thanh Hoan chắp tay
Giang Bắc Nhiên mặc Mẫn Nhiên vào rồi đi xuống
Vừa rồi lúc Hồng Định Phong xuống, Giang Bắc Nhiên đã dùng tinh thần lực điều tra, phát giác phía dưới giam giữ đại khái tầm mười người
Vì phòng ngừa bọn họ thấy mình sẽ la to nên Giang Bắc Nhiên mới mặc Mẫn Nhiên lên
Khá lắm..
Giam người không nói, còn sắp xếp trận pháp cách âm, Hồng gia đúng là tài đại khí thô, nhà tù cũng đã xa hoa như thế
Dù trong bóng tối nhưng Giang Bắc Nhiên vẫn nhìn rõ, vì thế vừa xuống tới tầng giam, hắn đã phát hiện nơi này đều là phòng đơn
Nhưng vào lúc lúc hắn nghiêng đầu chuẩn bị xem xem là ai bị nhốt thì kinh ngạc phát hiện....
Khổng Thiên Thiên
Giang Bắc Nhiên đã nghĩ tới nhiều khả năng nhưng không ngờ lại đụng phải con hàng dở hơi này..
A không đúng, kinh hỉ chứ
Trong nháy mắt, hắn đã lờ mờ nhận ra vì sao hắn phải nhúng tay vào chuyện này
Lúc này, Khổng Thiên Thiên ngồi xổm trong phòng giam, vẻ mặt ấm ức, huyền khí của nàng đã bị phong bế
Lúc này chẳng làm được gì, chỉ biết trông mong nhìn ra ngoài, nhưng phía ngoài chỉ là bóng tối tuyệt vọng
"Ô ô ô..
Sư tỷ..
Sư phụ..
Ô ô ô..
Khổng Thiên Thiên nhỏ giọng nức nở rồi hung hăng lau nước mắt
"Đừng khóc
Trong lúc Khổng Thiên Thiên đang thút tha thút thít, chuẩn bị gào to thì bị một âm thanh bất thình lình vang lên chế trụ
"Ngươi là ai
Có bản lĩnh thì ngươi ra đây
Ta liều mạng với ngươi
Ta là..
Ngô ngô ngô
Khổng Thiên Thiên vừa thét lên được một nửa thì miệng đã bị chặn bởi một cái bánh bao, chỉ có thể phát ra âm thanh ngô ngô ngô
"Chớ ồn ào, là ta
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Giang Bắc Nhiên xác định hệ thống không xuất hiện nên tháo mũ xuống, cúi đầu xuống nhìn Khổng Thiên Thiên
"Tiên..
Tiên sinh
Khổng Thiên Thiên ngây ngẩn cả người, tiếp đó ôm chặt đùi Giang Bắc Nhiên:
"Ngô ngô ngô..
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Ngô ngô ngô..
Ý thức được miệng mình còn bị chặn bởi màn thầu, Khổng Thiên Thiên ngẩng đầu lấy màn thầu ra, tiếp tục gào to:
"Tiên sinh, hẳn lúc này chúng ta đang gặp nhau trong mơ a
Tiên sinh, ngươi phải cứu ta nha, tiên sinh
Ai nha
Gào được một nửa, Khổng Thiên Thiên ôm đầu đau đớn kêu một tiếng, mặt mũi tràn đầy ủy khuất
"Ô..
Sao trong mộng bị đánh vẫn đau nhỉ..
"Đau chứng tỏ ngươi không nằm mơ, tranh thủ thời gian ta hỏi ngươi vài vấn đề
Khổng Thiên Thiên ăn xong màn thầu, nháy mắt hỏi:
"Tiên..
Tiên sinh, ngài thật tới cứu ta a
Không trả lời Khổng Thiên Thiên, Giang Bắc Nhiên nói thẳng:
"Trước tiên nói thử xem, sao ngươi lại bị bắt tới đây
Khóc là ta đi.” "Nha
Khổng Thiên Thiên hiểu từ trước đến nay tiên sinh nói được làm được, nàng vội ngồi thẳng thân thể, lau nước mắt nước mũi rồi đáp:
"Ta..
Ta cũng không biết, vài ngày trước chúng ta ra ngoài chấp hành nhiệm vụ, nửa đường đột nhiên có một đám người lao ra bắt chúng ta, ta..
"Cô
"
Lúc này, âm thanh đặc thù do đói bụng vang lên
Khổng Thiên Thiên dùng hai tay che bụng, Giang Bắc Nhiên kỳ quái nói:
"Đói bụng
"Ừm..
Khổng Thiên Thiên gật đầu
"Không phải mỗi ngày họ đều đem màn thầu cho các ngươi sao
"Ta..
Ta không dám ăn, lỡ mà họ hạ dược thì làm sao bây giờ, ta còn phải tìm cơ hội chạy đi cứu sư tỷ đó
Giang Bắc Nhiên nghe xong thì chút cười ra tiếng, không ngờ bình thường nha đầu này mơ mơ màng màng, thời khắc mấu chốt lại khá thông minh đó.