Ta Có Hệ Thống Thần Cấp Vô Địch

Chương 1232: Vấn đề của Mộ Dung Vũ Yến 2




Chương 1232: Vấn đề của Mộ Dung Vũ Yến 2Chương 1232: Vấn đề của Mộ Dung Vũ Yến 2
Chương 1232: Vấn đề của Mộ Dung Vũ Yến 2
Thấy Lưu Tiểu Viễn gật đầu, Mộ Dung Vũ Yến nhìn Lưu Tiểu Viễn hỏi: "Anh có thể ở lại đây thêm một ngày với tôi không
Thấy Lưu Tiểu Viễn do dự, Mộ Dung Vũ Yến nói tiếp: "Chỉ một ngày thôi, một ngày là đủ rồi được không?”
Lưu Tiểu Viễn cũng mềm lòng, thấy Mộ Dung Vũ Yến nói với mình như vậy, không đành lòng từ chối, liền gật đầu đồng ý
Thấy Lưu Tiểu Viễn đồng ý với yêu cầu của mình, Mộ Dung Vũ Yến vui đến nỗi miệng không khép lại được, lập tức dùng tay kéo lấy tay Lưu Tiểu Viễn nói: "Tiểu Viễn, anh tốt quá" Lưu Tiểu Viễn lại nghĩ thầm, đàn ông quá ưu tú cũng là một nỗi khổ, vì phụ nữ bên cạnh quá nhiều
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Sau khi đưa Mộ Dung Vũ Yến đến khách sạn, Lưu Tiểu Viễn định rời đi nhưng Mộ Dung Vũ Yến lại kéo Lưu Tiểu Viễn vào phòng cô
Lưu Tiểu Viễn ngồi trong phòng Mộ Dung Vũ Yến một lúc thì định ra về, lúc này, Mộ Dung Vũ Yến lại nói: "Tiểu Viễn, anh ngồi thêm một lát nữa đi, tôi đi tắm trước đã
Chết tiệt, cô đi tắm, để tôi ngồi trong phòng khách, cô rõ ràng là đang thử thách sức chịu đựng của tôi mài
Lưu Tiểu Viễn nhìn Mộ Dung Vũ Yến nói: "Cô tắm lúc này làm gì, tối tắm cũng được mà
Nghe Lưu Tiểu Viễn nói, Mộ Dung Vũ Yến nói: "Tôi muốn tắm bây giờ, vì tôi thấy người hơi khó chịu
Nói xong, Mộ Dung Vũ Yến đi đến vali của mình, chọn một bộ đồ lót màu đen và một bộ trắng, đi đến trước mặt Lưu Tiểu Viễn, hỏi: "Tiểu Viễn, anh nói tôi mặc bộ nào
Thấy hai bộ đồ lót ren này, Lưu Tiểu Viễn chỉ thấy lửa giận lại bùng lên
Chết tiệt, cô mặc bộ nào thì cô tự quyết định là được, hỏi tôi làm gì
Lưu Tiểu Viễn nuốt nước bọt, nói: "Cô mặc bộ nào cũng đẹp
Mộ Dung Vũ Yến cúi đầu nhìn, miệng chọn bộ màu đen, nói: "Vậy tôi mặc bộ màu đen này, Tiểu Viễn, anh thấy có được không
Lưu Tiểu Viễn ngồi trên ghế sofa trong phòng, lắng nghe tiếng nước chảy từ phòng tắm vọng ra, trong đầu bỗng nảy ra những ý nghĩ không trong sáng, cậu em trai ở dưới cũng không chịu thua kém mà phản đối
Chết tiệt, có nên thả thần thức ra để quan sát không nhỉ
Lưu Tiểu Viễn lập tức phủ nhận ý nghĩ này, nếu thả thần thức ra để quan sát thì chẳng khác nào tự giết mình
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đến lúc đó nổi lửa mà không tìm được thuốc hạ hỏa, chỉ khiến cơ thể mình càng thêm đau đớn
Vì vậy, sau khi suy nghĩ một lúc, Lưu Tiểu Viễn vẫn dập tắt ý định này, ngoan ngoãn ngồi trên ghế sofa chờ Mộ Dung Vũ Yến tắm xong ra ngoài
Khoảng hai mươi phút sau, tiếng nước chảy ngừng lại vài phút sau, cửa phòng tắm mở ra, đầu Lưu Tiểu Viễn không tự chủ được mà nhìn về phía phòng tắm
Chỉ thấy một đôi chân dài miên man từ trong phòng tắm bước ra, sau đó, Mộ Dung Vũ Yến mặc bộ đồ lót ren màu đen bước ra
Chết tiệt
Cứ thế mà bước ra, chết tiệt, đây không phải là dụ dỗ anh phạm tội sao
Lưu Tiểu Viễn thấy Mộ Dung Vũ Yến mặc quân áo như vậy đi ra, lập tức thu hồi ánh mắt, phi lễ chớ nhìn
Ban đầu Lưu Tiểu Viễn tưởng Mộ Dung Vũ Yến sẽ mặc quân áo ra, hoặc là quấn khăn tắm ra nhưng không ngờ Mộ Dung Vũ Yến lại ra như vậy, điều này khiến Lưu Tiểu Viễn không kịp trở tay
Thấy Lưu Tiểu Viễn quay đầu đi, Mộ Dung Vũ Yến che miệng cười một tiếng, có chút giống như người lớn đang trêu chọc trẻ con
"Tiểu Viễn, anh nói tôi mặc bộ đồ này có đẹp không
Mộ Dung Vũ Yến cố ý đi đến trước mặt Lưu Tiểu Viễn hỏi
Khi nói chuyện, Mộ Dung Vũ Yến còn cố ý xoay một vòng, phô bày hoàn toàn thân hình đẹp của mình trước mặt Lưu Tiểu Viễn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Cái gọi là vừa ôm đàn vừa che mặt, cảm giác này là hấp dẫn nhát
Trên người Mộ Dung Vũ Yến mặc dù mặc đồ lót nhưng điều này lại háp dẫn hơn nhiều so với việc cô không mặc gì
Ngọn lửa trong lòng Lưu Tiểu Viễn đang bùng lên, khiến Lưu Tiểu Viễn rất khó chịu, chét tiệt, Mộ Dung Vũ Yến rõ ràng là đang chơi với lửa
"Vũ Yến, làm phiền cô mặc quần áo vào được không
Lưu Tiểu Viễn cố gắng kìm nén ngọn lửa giận trong lòng, nói với Mộ Dung Vũ Yến
Mộ Dung Vũ Yến lại cười nói: "Tiểu Viễn, tôi mặc quần áo rồi mà, anh xem, tôi mặc bộ đồ này đẹp không?”
Nếu cô đã muốn chơi với lửa vậy thì đừng trách anh không khách sáo, anh cũng không phải là thánh nhân Liễu Hạ Huệ, đã như vậy, vậy thì tôi sẽ cho cô nếm thử sự lợi hại của tôi
Lưu Tiểu Viễn lập tức đứng dậy khỏi ghế sofa, không quan tâm đến việc cậu em trai dựng một cái lều
Mộ Dung Vũ Yến lại nhạy cảm phát hiện ra, thấy bên dưới dựng lên một cái lều nhỏ, trong lòng hơi giật mình, chỗ đó thế mà lại hung dữ như vậy, nếu thật sự dùng để đối phó với em gái mình, không biết em gái mình có chịu nổi không
"Vũ Yến, tôi cho cô cơ hội cuối cùng, cô có mặc quần áo vào không
Lưu Tiểu Viễn đứng dậy, đôi mắt nhìn chằm chằm vào khuôn mặt Mộ Dung Vũ Yến
Vì Mộ Dung Vũ Yến vừa mới tắm xong, trên má phải còn đọng lại một giọt nước nhỏ, trông vô cùng quyến rũ, khiến người ta không nhịn được muốn thè lưỡi liếm sạch giọt nước nhỏ này
Mộ Dung Vũ Yến lại cười khúc khích: "Tiểu Viễn, anh xem, không phải là tôi đã mặc quân áo rồi sao
Thấy Mộ Dung Vũ Yến ngoan cố như vậy, Lưu Tiểu Viễn cũng không khách sáo nữa, sức mạnh hoang dã trong cơ thể anh sắp không kiềm chế được nữa rồi, Lưu Tiểu Viễn rất muốn giải phóng nó ra
"Đã như vậy thì đừng trách tôi không khách sáo
Lưu Tiểu Viễn nói xong, trực tiếp ôm Mộ Dung Vũ Yến vào lòng

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.