Chương 1352: Lại gặp người quenChương 1352: Lại gặp người quen
Chương 1352: Lại gặp người quen
Lưu Tiểu Viễn nghe Từ Thanh Ảnh nói vậy, lập tức nổi đầy gân xanh, nghĩ thầm, mẹ kiếp, tôi chỉ sờ cô có vài cái thôi mà, có nhát thiết phải như vậy không?”
Lưu Tiểu Viễn trực tiếp ôm Tô Tuyết vào lòng, nói: "Tô Tuyết là phụ nữ của tôi, tôi là người như thế nào, cô ấy tự nhiên là hiểu rõ nhát, không cần cô nói
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Từ Thanh Ảnh thấy Tô Tuyết bị Lưu Tiểu Viễn ôm, cũng không phản kháng, ngược lại còn có vẻ hạnh phúc, Từ Thanh Ảnh biết Lưu Tiểu Viễn không nói dối
Thấy Lưu Tiểu Viễn khốn nạn này còn có cô gái xinh đẹp như vậy thích, Từ Thanh Ảnh càng nghĩ càng tức giận, vì theo Từ Thanh Ảnh thấy, loại đàn ông dâm dê như thế này đáng bị cô đơn cả đời
"Cô nương, cô tuyệt đối không thể bị lời ngon tiếng ngọt của anh ta lừa được..
Từ Thanh Ảnh vẫn không từ bỏ, tiếp tục khuyên Tô Tuyết
Tô Tuyết mỉm cười với Từ Thanh Ảnh, nói: "Cô nương này, tôi nghĩ cô có hiểu lầm gì đó về Tiểu Viễn rồi, thực ra Tiểu Viễn là người tốt
Từ Thanh Ảnh nghe vậy thì tức đến bật cười, nếu tên này mà là người tốt thì mới đúng là gặp ma
Cứ nghĩ đến chuyện ở sa mạc, Từ Thanh Ảnh lại tức điên lên, chỉ hận không thể chặt đứt đôi tay làm bậy của Lưu Tiểu Viễn
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Nhưng chuyện như vậy, Từ Thanh Ảnh đương nhiên sẽ không nói ra, nói ra thì thật mát mặt
"Cô nương này, nếu cô đã cố chấp như vậy, tôi cũng không còn cách nào khác
Từ Thanh Ảnh thấy Tô Tuyết cố chấp như vậy, chỉ đành thở dài nói
Tô Tuyết mỉm cười nói: "Cô nương này, cô nói tôi cố chấp, tôi thấy cô mới là người cố chấp, cô chắc chắn có hiểu lầm gì đó với Tiểu Viễn, hay là ngồi xuống nói rõ ràng đi
Từ Thanh Ảnh tức giận phát tay áo, nói: "Tôi và anh ta không có hiểu lầm gì cả nên cũng không có gì để nói
Nói xong câu này, Từ Thanh Ảnh trực tiếp bỏ đi
Đợi Từ Thanh Ảnh đi xa, Tô Tuyết mới hỏi: "Tiểu Viễn, anh có làm gì cô gái kia không?” Lưu Tiểu Viễn đương nhiên cũng không nói ra chuyện mình chiếm tiện nghi của Từ Thanh Ảnh ở sa mạc, cười nói: "Anh có thể làm gì cô ta được chứ
Em nhìn đi, cô ta có chỗ nào hơn Tuyết Nhi của anh không?”
Tô Tuyết nghe Lưu Tiểu Viễn nói vậy, căn bản không tin, nói: "Tiểu Viễn, anh đừng khen em nữa, cô gái kia vừa rồi đúng là một mỹ nhân, không kém em chút nào
Tô Tuyết nói đúng sự thật, Từ Thanh Ảnh đúng là không kém Tô Tuyết chút nào, chỉ là hai ngọn núi không được đồ sộ như Tô Tuyết mà thôi
"Cho dù cô ta có đẹp đến máy, thì trong lòng anh, cũng không có ai đẹp bằng Tuyết Nhi của anh
Lưu Tiểu Viễn tiếp tục dùng lời đường mật tấn công
Lưu Tiểu Viễn không biết rằng, lời nói của anh và Tô Tuyết đều bị Từ Thanh Ảnh nghe thấy hết
Từ Thanh Ảnh nghe Lưu Tiểu Viễn nói vậy, tức đến nỗi bốc hỏa, là phụ nữ, Từ Thanh Ảnh đương nhiên cũng cần người khác khen mình xinh đẹp, mà Lưu Tiểu Viễn lại nói cô không đẹp, điều này đương nhiên khiến Từ Thanh Ảnh tức giận
"Tên dâm tặc đáng ghét, tôi nhất định phải tìm anh tính sổ, tôi nhất định phải cho anh biết cô nương này lợi hại thế nào
Từ Thanh Ảnh tức giận nói, hai nắm đấm siết chặt, nhát định phải cho Lưu Tiểu Viễn dễ COI
ebookshop.vn - ebook truyện giá rẻ
Lưu Tiểu Viễn đương nhiên không biết Từ Thanh Ảnh đang nghe lén, anh không tự chủ được mà hắt hơi một cái
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Hắt hơi xong, Lưu Tiểu Viễn dùng tay xoa mũi, nói: "“Ui, không biết lại là ai đang nhớ đến mình
Nghe Lưu Tiểu Viễn nói vậy, Từ Thanh Ảnh tự lẫm bẩm: "Tôi nhớ cái đầu tên dâm tặc nhà anh, đừng có nằm mơ nữal"
Lưu Tiểu Viễn và Tô Tuyết tiếp tục đi về phía trước, đi đến phía trước, phát hiện phía trước là nhà ăn đã ăn cơm trước đó, đi qua nhà ăn là một khoảng đất trống, phía sau khoảng đất trống là máy tòa nhà cao tầng
Tô Tuyết chỉ vào máy tòa nhà cao tầng đó nói: "Tiểu Viễn, chúng ta đến đó xem thử đi
Lưu Tiểu Viễn không có ý kiến gì, chỉ cần Tô Tuyết vui là được, thế là Lưu Tiểu Viễn gật đầu đồng ý, theo Tô Tuyết đi về phía máy tòa nhà cao tầng đó
Nhưng vừa đi qua khoảng đất trống, đã bị hai đệ tử phái Côn Luân chặn lại
"Hai vị, nơi này không cho người ngoài vào, mời hai vị đi nơi khác.” Một đệ tử phái Côn Luân nói
Vì không cho vào, Lưu Tiểu Viễn cũng không tiện dùng vũ lực, vì đây dù sao cũng là địa bàn của phái Côn Luân, nếu dùng vũ lực, sẽ không tốt cho cả hai bên
Huống hò, lần này Lưu Tiểu Viễn đến phái Côn Luân không phải để gây chuyện, mà là để xem náo nhiệt
Còn có một điểm quan trọng nhát, phái Côn Luân là phái lớn nhất trong Tu Chân giới, với bản lĩnh hiện tại của Lưu Tiểu Viễn, vẫn chưa đủ để đối phó
"Tiểu Viễn, chúng ta vẫn nên quay về đi
Tô Tuyết đi lâu như vậy, cũng không nhớ ra gì, dứt khoát nói với Lưu Tiểu Viễn là thôi về đi
Lưu Tiểu Viễn nhìn Tô Tuyết hỏi: "Tuyết Nhi, em không đi dạo nữa sao?”
Tô Tuyết lắc đầu, nói: "Không cần, dù sao cũng không nhớ ra được gì, không đi dạo nữa, về nghỉ ngơi thôi
Khi trở về phòng, Dương Tâm Nhi và những người khác đã nhắm mắt nghỉ ngơi, còn có ngủ hay không thì không biết
Lưu Tiểu Viễn đi đến bên cạnh Bạch Hỏ, tên này đang nằm dài trên mặt đất ngủ ngon lành, trông rất ngon giác
Lưu Tiểu Viễn và Tô Tuyết ngồi cạnh nhau, rồi cứ thế ngồi nghỉ ngơi
Không biết từ lúc nào, trời đã sáng, Lưu Tiểu Viễn vươn vai đứng dậy, Dương Tâm Nhi và những người khác cũng đã thức dậy