Chương 1493: Đàm Yên Nhiên hiểu lòng ngườiChương 1493: Đàm Yên Nhiên hiểu lòng người
Chương 1493: Đàm Yên Nhiên hiểu lòng người Sau khi Đàm Yên Nhiên được giải trừ Vô tức tán, Bích Hải Các như đón tết, cả môn phái từ trên xuống dưới đều chìm trong
không khí vui mừng
Uống vài chén rượu vào bụng, Lưu Tiểu Viễn có chút muốn làm chuyện xấu, vì vậy, anh nói với các trưởng lão của Bích Hải Các: "Các vị, đến giờ rồi, tôi phải đi giải độc cho chưởng môn của các người rồi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Giải độc cho chưởng môn của mình, đó là chuyện rất lớn, vì vậy, các trưởng lão của Bích Hải Các không dám chậm trễ, lập tức để Lưu Tiểu Viễn đi
Lưu Tiểu Viễn đến phòng của Đàm Yên Nhiên, chỉ thấy Đàm Yên Nhiên nằm trên giường, thấy Lưu Tiểu Viễn đến, còn giả vờ ngủ
Lưu Tiểu Viễn thấy Đàm Yên Nhiên làm vậy, cười một tiếng, nói: "Yên Nhiên, anh đến giải độc cho em đây
Nói xong, Lưu Tiểu Viễn không dám chậm trễ, lập tức đóng cửa phòng, bố trí kết giới, nếu có người đến quấy rây chuyện tốt của mình thì không hay
Đàm Yên Nhiên nghe lời Lưu Tiểu Viễn nói, khuôn mặt đỏ bừng nhưng vẫn giả vờ ngủ
Lưu Tiểu Viễn nhìn Đàm Yên Nhiên giả vờ ngủ trên giường, trong lòng nghĩ, Đàm Yên Nhiên thật đáng yêu, chẳng lẽ cô ấy không biết năng lực cảm nhận của tu sĩ rất mạnh sao
"Yên Nhiên, ngủ rồi à
Đã ngủ rồi thì tốt, anh sẽ giải độc cho em trong lúc em ngủ
Lưu Tiểu Viễn cười híp mắt nói
Nghe lời nói khiến người ta ngượng ngùng của Lưu Tiểu Viễn, Đàm Yên Nhiên biết mình giả vờ ngủ không giải quyết được vấn đề, vì vậy cô mở mắt ra
Thấy Đàm Yên Nhiên mở mắt, nhìn Lưu Tiểu Viễn, nói: "Trên người em đã giải hết độc rồi, không cân tên khốn anh đến giải độc nữa
Lưu Tiểu Viễn cười nói: "Đàm chưởng môn, độc trên người em đúng là đã được giải rồi, nhưng mà độc đó lại chuyển hết sang người anh
Em nói xem, em có nên giải độc giúp anh không
"Vậy anh đi tìm đại phu đi, em đâu có phải là đại phu
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Đàm Yên Nhiên nói với giọng nũng nịu
Lưu Tiểu Viễn cười hì hì nói: "Đàm chưởng môn, mặc dù em không phải đại phu, nhưng độc trên người anh chỉ có mình em giải được
thế nên
anh chỉ có thể làm phiền em thôi
Nói xong, Lưu Tiểu Viễn không khách khí dùng một chiêu hổ đói vồ mồi, trực tiếp nhào lên người Đàm Yên Nhiên
Sau đó, trong phòng vang lên tiếng động không dành cho trẻ em, vì đã bố trí kết giới nên động tác và âm thanh của hai người hơi lớn, vì không sợ người ngoài nghe thấy
Xong việc, Lưu Tiểu Viễn nhìn Đàm Yên Nhiên nói: “Đàm chưởng môn, anh hỏi em lần nữa, độc trên người em đã được giải triệt để chưa
Em phải trả lời thật lòng nhé
Đàm Yên Nhiên giơ nắm đấm nhỏ đập vào người Lưu Tiểu Viễn, nói: "Độc của em vốn đã giải triệt để rồi, nhưng bây giờ lại bị tên khốn nhà anh truyên sang
"Ha ha..
Truyền sang thì đừng sợ, dù sao có anh ở đây mà, đừng sợ
Lưu Tiểu Viễn cười ha ha
Hai người ân ái trên giường một hồi, cuối cùng, Lưu Tiểu Viễn mặc quần áo chỉnh tê, chuẩn bị ra ngoài, lúc này, Đàm Yên Nhiên nhìn Lưu Tiểu Viễn hỏi: "Anh định khi nào rời khỏi Bích Hải Các
Câu hỏi này thực sự làm khó Lưu Tiểu Viễn, anh vốn định đến giải đôc cho Đàm Yên Nhiên rồi sẽ vê, nhưng không ngờ sau đó lại xảy ra chuyện như vậy, điều này có chút ngoài dự đoán của Lưu Tiểu Viễn
Bây giờ vừa mới làm chuyện đó với Đàm Yên Nhiên, nếu anh rời đi ngay thì có phải là hơi vô tình quá không
Nhưng Lưu Tiểu Viễn cũng không thể ở mãi trong Bích Hải Các, dù sao Lưu Tiểu Viễn không phải người của Bích Hải Các, ngoài ra còn có những người phụ nữ khác
Nghĩ một lúc, Lưu Tiểu Viễn nói: "Yên Nhiên, vậy em định để anh ở Bích Hải Các bao lâu
Đàm Yên Nhiên nhìn Lưu Tiểu Viễn nói: "Tất nhiên là em muốn anh ở lại Bích Hải Các mãi mãi, cùng em sống bên nhau, tên khốn anh đã đánh cắp trái tim em
Nghe lời tỏ tình của Đàm Yên Nhiên, Lưu Tiểu Viễn cảm thấy mình hơi khốn nạn, phụ nữ thì nhiều, nợ toàn là nợ tình
"Yên Nhiên, xin lỗi, nói thật với em, ngoài em ra, anh còn có những người phụ nữ khác
Lưu Tiểu Viễn nhìn Đàm Yên Nhiên nói, vì chuyện này, Đàm Yên Nhiên sớm muộn gì cũng biết, chỉ bằng nói cho Đàm Yên Nhiên biết
Lưu Tiểu Viễn vốn tưởng Đàm Vên Nhiên nghe xong lời mình nói sẽ tức giận, vì nếu là bất kỳ người phụ nữ nào nghe được người đàn ông của mình còn có những người phụ nữ khác thì đều sẽ tức giận
Nhưng ngoài dự đoán của Lưu Tiểu Viễn, Đàm Yên Nhiên lại không hề tức giận, dường như cô đã biết chuyện này từ lâu
Lưu Tiểu Viễn rất ngạc nhiên hỏi: "Yên Nhiên, sao em không tức giận chút nào
ˆ Đàm Yên Nhiên nói: "Tên khốn anh xấu xa như vậy, bên ngoài còn có những người phụ nữ khác, em không hê thấy lạ, thực ra, em đều nhìn ra, Cố Vũ Tịch cũng thích anh
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lưu Tiểu Viễn không ngờ Đàm Yên Nhiên lại có con mắt tinh tường như vậy, anh cười nói: "Vẫn là Yên Nhiên của anh hiểu lòng người
"Đừng có nịnh nọt, tên khốn nhà anh, sao em lại thích loại người như anh cơ chứ?”
Đàm Yên Nhiên liếc Lưu Tiểu Viễn một cái rồi nói
Đi ra khỏi phòng của Đàm Yên Nhiên, anh thấy ở cửa phòng lại có một trưởng lão của Bích Hải Các, thấy Lưu Tiểu Viễn đi ra, lập tức vội vàng hỏi: "Chưởng môn thế nào rồi
Lưu Tiểu Viễn nhìn vào phòng một cái, đóng cửa phòng lại, nói: "Tình hình khá khả quan, nhưng độc trên người cô ấy không dễ giải trừ như vậy, vì vậy, tôi phải ở lại đây thêm vài ngày
Lưu Tiểu Viễn nói như vậy là để ở lại với Đàm Yên Nhiên thêm vài ngày, dù sao bây giờ Đàm Yên Nhiên đã là người phụ nữ của anh, cũng phải chăm sóc cô ấy một chút
Đàm Yên Nhiên trong phòng nghe Lưu Tiểu Viễn nói rằng anh sẽ ở lại đây thêm vài ngày, cô vô cùng vui mừng, trong lòng như ăn phải mật vậy
Dường như không có chuyện gì khiến cô vui hơn chuyện này
"Được rồi, tôi mệt rồi, ai đưa tôi đi nghỉ ngơi đi
Lưu Tiểu Viễn nhìn những trưởng lão này nói
Lưu Tiểu Viễn thực sự hơi mệt, ban ngày đánh nhau với tu sĩ Đại Thừa sơ kỳ, sau đó lại làm Đàm Yên Nhiên no bụng hai lần, nói không mệt là giả
Một trong những trưởng lão đưa Lưu Tiểu Viễn đến phòng, Lưu Tiểu Viễn nằm trên giường, vươn vai một cái, cảm thấy vô cùng thoải mái
Không biết từ lúc nào, Lưu Tiểu Viễn đã ngủ thiếp đi
Nhưng, vừa ngủ được một lúc, Cố Vũ Tịch đã đi vào, đánh thức Lưu Tiểu Viễn dậy, điều này khiến Lưu Tiểu Viễn vô cùng khó chịu
"Tiểu Viễn, anh ngủ chưa
Cố Vũ Tịch bước vào phòng Lưu Tiểu Viễn, hỏi
Lưu Tiểu Viễn trở mình, nói: "Đã ngủ rồi, nhưng lại bị em đánh thức
Nói xong, Lưu Tiểu Viễn bật người ngôi dậy từ trên giường, nhìn Cố Vũ Tịch hỏi: "Vũ Tịch, có chuyện gì không?”
Cố Vũ Tịch áy náy nói: "Xin lỗi nhé, Tiểu Viễn, em không biết anh ngủ rồi nên mới đến, xin lỗi nhé
Không sao, em nói đi, có chuyện gì vậy
Lưu Tiểu Viễn khoát tay, mỉm cười nói