Chương 599: Đừng hối hậnChương 599: Đừng hối hận
Chương 599: Đừng hói hận
Lưu Tiểu Viễn vỗ vai Vương Siêu nói: " Vương Siêu, tớ đã nói với cậu rồi mà, tớ có cách để Trương Vĩ Minh ký hợp đồng đơn hàng này với công ty nhà cậu, yên tâm, tớ đã nói là sẽ làm được
Vương Siêu nghe vậy, mở to mắt nhìn Lưu Tiểu Viễn, là bạn học cũ, Vương Siêu đương nhiên tin tưởng Lưu Tiểu Viễn
Nhưng mà, Lưu Tiểu Viễn có thể dùng cách gì để Trương Vĩ Minh ngoan ngoãn ký hợp đồng đơn hàng này với công ty nhà mình đây
"Yên tâm đi, chuyện này chỉ cần tớ gọi một cuộc điện thoại là xong
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lưu Tiểu Viễn nhìn Vương Siêu bằng ánh mắt trấn an, sau đó gọi điện cho Lâm Tân
Nếu Trương Vĩ Minh là người của công ty khác, Lưu Tiểu Viễn muốn đối phó với ông ta còn phải dùng đến một số thủ đoạn
Nhưng Trương Vĩ Minh lại vừa khéo là nhân viên của công ty thuộc tập đoàn Viễn Đại, vậy thì ngại quá rồi, chỉ cần Lưu Tiểu Viễn gọi một cuộc điện thoại, là có thể quyết định tương lai của Trương Vĩ Minh
Rát nhanh, điện thoại đã được kết nối, Lâm Tân vui vẻ hỏi: "Tiểu Viễn, hôm nay chịu gọi điện cho chú Lâm rồi à2"
Lưu Tiểu Viễn cười nói: "Chú Lâm, cháu xin lỗi, dạo này hơi bận
Cháu vừa mới từ Thủ Đô về, bây giờ đã đến Trần Giang, tỉnh Tô rồi
"Ô, cháu đến Trấn Giang làm gì
Lâm Tân vội hỏi
Lưu Tiểu Viễn nói: "Đến Trấn Giang có chút việc phải giải quyết
Lâm Tân ừ một tiếng, không hỏi Lưu Tiểu Viễn là đi giải quyết chuyện gì, mà chuyển sang hỏi: "Tiểu Viễn, có chuyện gì không
Lâm Tân đã đích thân hỏi, Lưu Tiểu Viễn cũng không vòng vo nữa, kể sơ qua chuyện của Trương Vĩ Minh và Vương Siêu cho Lâm Tân nghe
Lâm Tân nghe xong, tức giận nói: "Tiểu Viễn, chuyện này cháu cứ yên tâm, tên Irương Vĩ Minh đó chú chắc chắn sẽ bắt ông ta quỳ trước mặt cháu và bạn học của cháu, cầu xin bạn học của cháu ký hợp đồng
"Vậy cháu thay mặt bạn học của cháu cảm ơn chú Lâm
Lưu Tiểu Viễn cười nói
"Cảm ơn gì chứ, giữa chú và Tiểu Viễn mà nói lời cảm ơn thì có phải là quá khách sáo rồi không
Lâm Tân cười nói
Cúp điện thoại, Vương Siêu không nhịn được hỏi: "Tiểu Viễn, vừa nãy cậu gọi điện cho ai vậy?”
Lưu Tiểu Viễn nói: "Gọi cho sếp lớn của sếp lớn của Trương Vĩ Minh, chủ tịch tập đoàn Viễn Đại
Nghe đến đây, Vương Siêu một lần nữa bị chấn động, người bạn học cùng lớp bốn năm này của mình, trước kia khi còn đi học thì bình thường không thể bình thường hơn được, thế mà bây giờ lại sâu thâm không sao nhìn thấu, đúng là thế sự vô thường
"Tiểu Viễn, sao cậu lại quen biết chủ tịch tập đoàn Viễn Đại vậy
Vương Siêu không nhịn được hỏi, bởi vì chuyện này quá chắn động
Lưu Tiểu Viễn cười nói: "Hôm qua tớ đã nói với cậu rồi mà, tớ cứu một người có tiền, người có tiền đó chính là chủ tịch của tập đoàn Viễn Đại
"Anh ơi, bao giờ thì chúng ta đi chơi vậy?” Tô Vân không nhịn được lắc lắc cánh tay Lưu Tiểu Viễn hỏi
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
Lưu Tiểu Viễn vội vàng nói với Tô Vân: "Bây giờ đi, bây giờ dẫn Tô Vân đi chơi
"Vương Siêu, có muốn cùng đi chơi không
Lưu Tiểu Viễn cười hỏi
Vương Siêu lắc đầu, nói: "Tớ không đi làm bóng đèn đâu, mọi người đi chơi vui vẻ nhé
Lưu Tiểu Viễn dẫn theo hai chị em Tô Tuyết đi ra khỏi khách sạn
Anh không lái xe đi, đã muốn dẫn hai chị em đi dạo thì cứ đi dọc theo phố lớn mà dạo, để hai chị em mở rộng tầm mắt
Nhưng vì nắng hè quá gắt, mọi người đành phải tìm một cửa hàng nhỏ mua ô che nắng trước, mỗi người một chiếc ô che nắng, bắt đầu đi dọc theo phó
[ĐỌC TRUYỆN VIP MIỄN PHÍ TẠI Truyendich.vn]
"Anh ơi, anh xem kìa, Cường Đầu Đất
Tô Vân chỉ vào chiếc xe chòi chân Cường Đầu Đất trước cửa một hiệu thuốc phán khích nói
Nói xong, Tô Vân đi đến bên xe chòi chân, Lưu Tiểu Viễn đi tới hỏi: "Có muốn vào ngồi không
"Muốn
Tô Vân gật đầu thật mạnh
Lưu Tiểu Viễn lập tức đi tìm nhân viên hiệu thuốc đổi máy đồng xu một đồng, sau đó nhét đồng xu vào xe chòi chân, án nút bắt đầu, xe chòi chân bắt đầu lắc lư
Tô Vân ngồi bên trong vui lắm, chưa từng chơi thứ gì hay ho như vậy
Tô Tuyết đứng bên cạnh thấy em gái mình vui vẻ như vậy, trên mặt cũng nở nụ cười quyền rũ
Cảnh tượng này vừa vặn bị Lưu Tiểu Viễn nhìn thấy, anh nhát thời ngây người
Lưu Tiểu Viễn cũng đã nhìn thấy Tô Tuyết cười vài lần rồi, nhưng mỗi lần thấy đều khiến anh phải chân động
Người phụ nữ này quả nhiên là yêu tinh, nụ cười này, quả thực là lục cung phần đại đều không bằng, đẹp quá, đẹp đến nỗi muốn vỡ tung ra
"Thật ra cô nên thường xuyên cười như vậy, vì cô cười lên đẹp lắm
Lưu Tiêu Viễn cười nói
Nghe Lưu Tiểu Viễn nói vậy, Tô Tuyết đỏ mặt, vô thức thu lại nụ cười trên mặt
Lưu Tiểu Viễn thấy vậy, không nhịn được nói: "Vừa nãy còn bảo cô cười nhiều lên, bây giờ lại không cười nữa, thật là vô vị
Tô Tuyết nghe vậy, liếc nhìn Lưu Tiểu Viễn, trên mặt lại nở nụ cười
"Như vậy mới đúng chứ, cười nhiều mới đẹp hơn
Lưu Tiểu Viễn cũng nở một nụ cười quyến rũ với Tô Tuyết
Sau khi Tô Vân chơi xong xe chòi chân, Lưu Tiểu Viễn lại dẫn hai chị em tiếp tục đi dạo trên phó
Trên đường đi, Lưu Tiểu Viễn như một người thầy kiên nhẫn giảng giải cho hai chị em Tô Tuyết những kiến thức cần thiết, nói cho họ biết những thứ này là gì, có tác dụng gì
Hai chị em Tô Tuyết gật đầu tỏ vẻ cái hiểu cái không
ưu Tiểu Viễn cũng không quan tâm, bây giờ không hiểu, thời gian lâu rồi tự nhiên sẽ hiểu
"Anh ơi, anh xem kìa, đằng kia có đồ chơi vui nè
Tô Vân vui vẻ chỉ vào khu chợ nhộn nhịp phía trước, đó là một khu chợ rau, có thể nói là hỗn tạp, muốn mua gì cũng có ngay, đặc biệt là những người bán đồ da, người nào cũng nói đây là túi xách da thật của nhà máy Hoàng Hạc, vì tên khốn Hoàng Hạc đó đã dẫn theo cô em vợ bỏ trốn, nhân viên đành phải lấy đồ da trong công ty của hắn đề trừ lương
Tô Vân thấy trong chợ có người dắt khỉ, lập tức chạy tới vây xem, vì Tô Vân chưa từng thấy khi, thấy chú khỉ con dễ thương quá
Người dắt khỉ là một người đàn ông trung niên hơn bốn mươi tuổi, dắt theo ba con khỉ, những người xung quanh xem náo nhiệt đều là người dẫn theo trẻ nhỏ, vì trẻ con đều thích cái này
"Nhanh lên
Người dắt khi quất một roi vào người một con khỉ, bắt nó nhanh chóng làm theo chỉ thị của mình
Nhưng con khỉ nhỏ đó có vẻ không muốn lắm, đôi mắt to tròn trừng lên, nhìn người đang dắt mình