Nghe Tuần tư bộ vừa nói như vậy, Vọng Khí Tư bị nghi ngờ, hình như càng lớn thêm mấy phần.
Dư Sâm ngồi bên cạnh bàn, chau mày.
Nhưng thực tế, hắn cũng chỉ biết Vọng Khí Tư là cái tên này thôi.
À, đúng rồi, trước kia hắn từng có duyên gặp mặt một lần với người Vọng Khí Tư thần bí kia.
Còn lại thì hoàn toàn không biết gì.
Dù là trong mắt những người dân thường hay là dân giang hồ, thì những người chuyên nghiệp trảm yêu trừ ma Vọng Khí Tư đều là một sự tồn tại vô cùng thần bí.
Dù sao, Vị Thủy đã rất nhiều năm không có yêu ma thực sự, người của Vọng Khí Tư bình thường không ra khỏi cửa, mọi người dù hiếu kỳ cũng không biết rốt cuộc bọn họ ở bên trong làm gì.
Cho dù là Tạ Thanh của Thanh Bang, trong tay e là cũng không có bao nhiêu tin tức về Vọng Khí Tư.
Nghĩ ngợi một hồi, chẳng hiểu vì sao, trong đầu Dư Sâm chợt nảy ra một người.
- Dời t·h·i nhân.
Gã kia gần như đạt tới Tiên t·h·i·ê·n viên mãn, còn mạnh hơn Tạ Thanh không ít, lại lẩn quẩn ở Vị Thủy ít nhất mười năm, chắc chắn có hiểu biết về Vọng Khí Tư chứ?
Ngay lập tức, Dư Sâm quyết định, khi nào rảnh rỗi, sẽ dùng thân phận "Hái đầu quỷ" đi gặp lại gã dời t·h·i kia.
Sau khi đã quyết định trong lòng, Dư Sâm không còn bận tâm chuyện này nữa mà nhìn lên Độ Nhân Kinh đang lơ lửng trên không trung.
Sau khi Tuần tư bộ vượt qua Hoàng Tuyền, ước nguyện tan thành mây khói, theo thông lệ, lợi ích trong Độ Nhân Kinh cũng đã đến.
Trong ánh kim quang lấp lánh, thứ rơi vào tay Dư Sâm là một chiếc gương đồng cổ tên "Vấn tâm" - vật này có màu đồng thau, hình như làm từ một loại kim loại nào đó, hình dáng cổ xưa, cầm lên lạnh như băng và khá nặng.
Nhưng nó chỉ dài hơn một thước, Dư Sâm cầm trong tay vuốt ve cũng không tốn chút sức nào.
Cùng lúc đó, cách sử dụng chiếc "Vấn tâm kính" cũng hiện lên trong đầu Dư Sâm.
Vấn tâm, ý nghĩa như tên, là hỏi cho tận gốc, thấm vào lòng người.
Cách dùng cũng không phức tạp, hướng gương về phía người cần hỏi, người bị hỏi không thể nói dối, hỏi gì đáp nấy, thiện ác trong lòng, hỏi một cái liền biết.
Tất nhiên, cũng có một yêu cầu cơ bản là tinh thần người hỏi phải mạnh hơn người bị hỏi thì mới có thể phát huy uy năng của gương Vấn tâm.
Ừm... Nếu Dư Sâm có ý định làm Bộ k·h·o·á·i thì đồ chơi này lại khá hữu ích.
Liếc sơ qua, Dư Sâm bỏ chiếc gương nhỏ vào túi rồi đẩy cửa đi ra ngoài.
Thời gian vẫn trôi đi bình thường.
Nhân lúc trời còn sớm, Dư Sâm luyện một bộ Hàng Long Phục Hổ trong tuyết, rồi lau chùi những bia mộ ngổn ngang, sau đó mới về nhà nổi lửa nấu cơm.
Qua giờ chiều, gió tuyết có phần dịu lại.
Người ở Thanh Phong Lăng ít ỏi lại có khách tới.
Kèm theo tiếng xe ba gác kẽo kẹt, dời t·h·i nhân giả bộ hết sức kéo cổ t·h·i thể lên núi.
Dư Sâm nhìn vẻ hiền lành thật thà của gã, hoàn toàn không thể liên tưởng gã với Tiên t·h·i·ê·n Tông Sư đáng sợ đêm hôm ấy.
Nhưng đối phương hiển nhiên không hề biết Dư Sâm đã phát hiện ra thân phận của gã, gã gãi đầu, cười toe toét, đào hố chôn người.
Dư Sâm đứng bên cạnh nhìn, trơ mắt nhìn trên xe ba gác có một làn khói xanh bay lên, hóa thành một đạo quỷ hồn.
Lại thêm một sinh linh chết không nhắm mắt, mang theo ước nguyện chưa thành.
Nhìn bộ dạng lão nhân này, Dư Sâm thấy quen mắt, hắn nhận ra được!
Chẳng phải đây là lão chủ tiệm gạo ở chợ cầu cạn Vị Thủy sao?
Dư Sâm trước kia hay mua gạo ở chỗ đó đó!
Điều khiến hắn ấn tượng sâu sắc, là lão chủ tiệm gạo này có một đứa cháu gái khoảng ba bốn tuổi, sống như một con búp bê, không sợ người lạ, ngoan ngoãn hiểu chuyện, mỗi lần thấy ai cũng tươi cười hớn hở.
Nói theo ngôn ngữ ở kiếp trước, thì đúng là quá chữa lành.
Hơn nữa, theo những gì Dư Sâm biết thì lão nhân này không hề cô độc, nhà có con trai và con dâu.
Như vậy thì, theo lý mà nói, sau khi người chết thì cũng nên do con cháu đưa lên núi, sao lại đến lượt dời t·h·i nhân động tay vào mới đúng.
Khi Dư Sâm hỏi ra nghi vấn này của mình."Haizzz, ngươi đừng nói nữa!"
Sau khi chôn lão nhân xong, dời t·h·i nhân mới khoát tay nói: "Người ta bây giờ còn ở đâu mà lo? Đang đi khắp thành tìm con gái đây!"
Dư Sâm khựng lại.
Nghe dời t·h·i nhân nói tiếp: "Con gái nhà họ mất tích rồi, lão nhân này cuống quá tức giận, đạp chân một cái là c·h·ế·t!
Nhưng người chết có quan trọng bằng người sống? Con trai với con dâu của lão đều đang bận đi tìm con gái, cũng chính là cháu gái của lão. Nên họ mới tìm ta, cho chút tiền công, nhờ ta đưa xác lão nhân này lên núi chôn cất."
Hàn huyên thêm vài câu, dời t·h·i nhân biết Dư Sâm đã dùng xong bữa cơm trưa thì thất vọng bỏ xuống núi.
Dư Sâm thấy gã đi rồi, liền dẫn hồn ma của lão chủ tiệm gạo vào phòng.
Độ Nhân Kinh mở ra, kim quang nhiếp hồn, ước nguyện hiện lên.
【Phàm nguyện bậc tám】 【Người mất tích】 【Thời hạn: Càng sớm càng tốt】 【Hoàn thành có phần thưởng】 Tiếp theo, đèn kéo quân của lão nhân hiện lên trước mắt Dư Sâm.
Lão nhân họ Khâu, cuộc đời bình thường, từ năm xưa là phu khuân vác, rồi làm thương, sau đó quản lý một tiệm trà gạo dầu muối cho tới bây giờ, cũng không có nhiều chuyện đáng nói.
Ngược lại, con trai và con dâu của lão lại sinh được một cô con gái vô cùng ngoan ngoãn.
Cô bé này ba tuổi, nghe lời lại hiểu chuyện, lanh lợi đáng yêu, cả chợ cầu cạn đều yêu thích bé gái nhà tiệm gạo này.
Lão nhân lại càng cưng chiều cháu gái, sợ con bé rơi, sợ tan.
Vốn dĩ cả nhà tam đại đồng đường, gia đình hòa thuận, là một chuyện cực đẹp.
Nhưng biến cố, lại xảy ra hai ngày trước.
Cuối năm sắp đến, chợ cầu cạn tổ chức múa rồng, náo nhiệt khác thường.
Lão nhân liền dắt cháu gái đi xem náo nhiệt.
Mua cho bé hai chuỗi đường nhân, mua cho bé một quả cầu hoa, khiến cô bé cười không khép được miệng.
Lão nhân đương nhiên cũng rất cao hứng.
Nhưng đến lúc xế chiều, khi họ chuẩn bị về nhà thì một người đàn ông hỏi đường, lão nhân tốt bụng chỉ cho hắn.
Chỉ trong nháy mắt, khi lão nhân xoay người lại thì suýt chút nữa đã bị dọa c·h·ế·t!
- Cháu gái, mất tích rồi!
Tìm rất lâu, không hề có chút manh mối.
Sau đó lão và con trai, con dâu báo quan, rồi kéo thêm cả người thân bạn bè cùng tìm khắp thành nhưng vẫn không có kết quả.
Hai ngày tiếp theo, lão nhân đói lòng mỏi mệt, cả thể xác và tinh thần đều rã rời, lại thêm cháu gái mất tích khi đang đi cùng mình, càng tự trách.
Vì nhiều nguyên nhân như vậy, lão lửa giận công tâm, không thở nổi mà qua đời.
Cuối cùng con trai và con dâu lão phải nhờ dời t·h·i nhân đưa t·h·i thể lên Thanh Phong Lăng.
Còn lão nhân? Dù c·h·ế·t cũng không thể nhắm mắt nếu chưa tìm được cháu gái.
Vì vậy, chấp niệm hình thành, hóa thành ước nguyện, bị Độ Nhân Kinh thu vào.
- Tìm người!
Xem xong đèn kéo quân, Dư Sâm nhíu mày.
Từ ký ức của lão nhân, hắn cảm thấy có điều không ổn.
Cô bé kia, Dư Sâm đã gặp không chỉ một lần, ngoan ngoãn, hiểu chuyện lại nghe lời, không giống kiểu trẻ con hay chạy loạn bên ngoài.
Mà lúc lão nhân bị hỏi đường, cũng chỉ trong vài cái chớp mắt mà thôi, cô bé kia đã mất tích.
Không giống bị lạc, mà giống như... Bị bắt cóc bán đi hơn.
Cần có người tưới cây non, cầu đề cử cầu nguyệt phiếu các huynh đệ! !
(Hết chương này)
